Chuyến này vào kinh mang ý nghĩa khác hẳn, dựa theo sự coi trọng của Hoàng Thượng dành cho Chu đại nhân, nghe nói mấy ngày nay Chu đại nhân tiến cung là để giảng bài cho Hoàng Thượng và Thái Tử, vậy thì càng ghê gớm hơn, có thể thấy được Hoàng Thượng đánh giá cao tài hoa của Chu đại nhân như thế nào. Chu đại nhân vào kinh có Hoàng Thượng chống lưng cho, con đường làm quan bằng phẳng, Chu Xương Liêm này có cha che chở, tương lai đầy hứa hẹn.
Xương Liêm thật sự chưa từng nghe cha nhắc tới, cho dù hắn có đoán như vậy cũng không thể nói ra, nếu cha thật sự sắp vào kinh thì trong giai đoạn mấu chốt này, hắn càng phải an phận hơn:
- Sao ta chưa nghe nói nhỉ, thôi được rồi, đừng đoán mò nữa, ai làm việc nấy đi.
Lữ công tử cười quay về chỗ ngồi, trong lòng nghĩ thầm, sau này vẫn nên đi theo Chu Xương Liêm thì hơn, hắn ta khinh thường sự lôi kéo của Thẩm Dương.
Thẩm Dương xếp giấy trên bàn lại, cho dù giọng điệu của Chu Xương Liêm có bình tĩnh thì hắn ta vẫn nghe ra sự đắc chí, liếc mắt quan sát thái độ của mấy vị Thứ cát sĩ khác, Thẩm Dương nhịn không được siết chặt bàn tay.
*****
Chu phủ
Trúc Lan và con gái về tới phủ, Trúc Lan thấy con gái cũng mệt rồi nên mở miệng nói:
- Con về nghỉ ngơi đi!
Tuyết Hàm về tới nhà nên cảm giác căng thẳng cũng thả lỏng lại, còn có tâm trạng ngẫm lại chuyến đi vào hoàng cung, cười nói:
- Mẹ, con về sân của mình trước nhé.
Trúc Lan gật đầu: - Đi đi.
Trúc Lan về sân với tâm trạng không tệ, không thấy Chu Thư Nhân đâu, hỏi nha hoàn mới biết Chu Thư Nhân đã dẫn con trai tới thư phòng đọc sách rồi. Trúc Lan thay một bộ quần áo, ngồi trước bàn nhìn châu báu và trang sức, tất cả những thứ này đều là cho cô. Trúc Lan bảo Tống bà tử lấy mấy cái hộp nhỏ tới đây, cô tự chọn vài loại đá quý thích hợp với mình, sau đó đếm số lượng đá quý, còn dư lại hai mươi hai viên. Hoàng Hậu hào phóng quá, cô dám cá Hoàng Hậu cho mình những thứ này, nguyên nhân chính là vì cô chăm sóc rất tốt cho Dung Xuyên.
Trúc Lan tính toán số nữ quyến trong nhà: con gái lớn Tuyết Mai và cháu ngoại gái Khương Mâu, Tuyết Hàm, Ngọc Sương, Ngọc Lộ, Ngọc Điệp, Ngọc Nghi, còn có Ngọc Văn mới sinh ra, tám người, mỗi người hai viên là tổng cộng mười sáu viên. Còn dư lại sáu viên, cho bốn đứa con dâu mỗi người một viên. Vẫn còn dư lại hai viên, Trúc Lan cho Tuyết Hàm hết.
Tống bà tử cất mấy cái hộp đã phân chia xong, nói:
- Chủ mẫu, bộ trang sức này cũng cất vào luôn sao?
Trúc Lan mân mê đủ rồi, nói:
- Cất vào hết đi, để lại Kinh Thành chứ không cần mang về đâu.
Bộ trang sức này là hàng tốt, sau này tới Kinh Thành rồi đeo.
Tống bà tử nghe xong, nụ cười ở khóe môi hằn sâu hơn, bà ấy nghe hiểu: - Vâng.
Trúc Lan châm cho mình một ly trà hoa, nói:
- Thời gian trôi qua nhanh quá, ta thấy nhớ Tuyết Mai và Khương Mâu ghê.
Cháu ngoại gái duy nhất, không biết trưởng thành rồi diện mạo có thay đổi gì không.
Tống bà tử châm chước nói:
- Nếu ngài nhớ Tam tiểu thư thì có thể đón Tam tiểu thư tới đây ở một khoảng thời gian.
Trúc Lan phất tay:
- Tuyết Mai là con dâu Khương gia, đã xuất giá rồi, sao có thể nói đón tới là đón tới ngay được, Khương gia không thể thiếu con bé.
Thật ra Trúc Lan nghĩ tới chuyện đón Khương Đốc tới, con gái và con rể gửi gắm hy vọng lên người cháu ngoại trai, mà tuổi tác bây giờ của Khương Đốc cũng thích hợp để đón tới. Nói ra thì Chu Thư Nhân rất vừa lòng với cậu con rể Khương Thăng này, Khương Thăng sớm tìm được điều mình muốn, sự lý trí này hiếm có được.
Chu Thư Nhân dẫn con trai trở lại, Trúc Lan hỏi:
- Em vừa định tới thư phòng là hai người đã về rồi.
Xương Trung: - Mẹ, trong hoàng cung chơi có vui không?
Trúc Lan chạm vào chóp mũi của con trai, nói:
- Đó không phải chỗ để chơi, con ở nhà học cái gì với cha vậy?
Xương Trung cúi đầu:
- Cha kiểm tra con ạ.
Chu Thư Nhân dùng tay kéo bím tóc của con trai:
- Gần đây thằng nhóc này chơi quên trời quên đất, Xương Trí dạy cái gì đều trả lại thầy, mấy chữ biết viết rồi cũng quên gần hết.
- Lỗi của anh còn gì.
Chu Thư Nhân: "..."
Đúng là có anh góp phần.
Xương Trung cảm thấy mất mặt, mặt mũi đỏ lên:
- Mẹ, con sẽ cố gắng học hành.
Trúc Lan: - Mẹ tin con.
Chu Thư Nhân thấy vợ nhìn mình, sờ mũi:
- Sau này anh sẽ giám sát con học hành.
Trúc Lan ừ một tiếng, điều này thì cô tin, cô vỗ mông nhỏ của con trai:
- Đi chơi đi, mẹ và cha con nói chuyện một lát.
Chu Thư Nhân chờ Tống bà tử dẫn con trai đi mất mới ngồi xuống hỏi:
- Tiến cung có thuận lợi không?
- Hoàng Hậu rất vừa lòng với Tuyết Hàm, mặc dù cũng có thử, nhưng con gái chúng ta làm rất tốt không để mất mặt. Chuyến này mang về rất nhiều đồ ban thưởng.
Chu Thư Nhân yên tâm:
- Sáng mai phải về Tân Châu rồi, em không dọn hành lý à?
- Không dọn, để lại Kinh Thành hết, dù sao không bao lâu nữa cũng quay về thôi.
Chu Thư Nhân nắm tay vợ, nói:
- Những ngày nhàn nhã cuối cùng.
Trúc Lan cũng cảm thán:
- Đúng vậy.
*****
Buổi chiều, Dung Xuyên tới tìm Xương Liêm, Xương Liêm ngẩng đầu:
- Chờ một lát, ta còn một chút là viết xong.
Dung Xuyên không vội, ngồi bên cạnh chờ. Trong phòng còn rất nhiều người không vội đi ngay, Dung Xuyên nhìn thấy Thi Khanh, những ngày ở Hàn Lâm Viện, hắn chưa từng nói chuyện với Thi Khanh lần nào. Thi Khanh cảm nhận được, ngẩng đầu nhìn Dung Xuyên, gật đầu thật khẽ rồi tiếp tục ghi chép chuyện của hôm nay.
Bên Xương Liêm đã xong, nộp bản ghi chép vừa hoàn thành lên, nói với Dung Xuyên:
- Đi thôi.
Dung Xuyên đứng dậy đi theo hắn ra ngoài:
- Tứ ca, ta có đặt cây trâm ở cửa hàng trang sức, chúng ta đi đường vòng để lấy nhé.
Ngày mai Tuyết Hàm phải về, hắn thấy luyến tiếc lắm. Tuyết Hàm ở Kinh Thành, ngày nào về nhà cũng có thể gặp được, ăn cơm chung một bàn, chỉ cần làm lơ những người khác trên bàn thì chẳng khác nào đã thành thân cả, hắn hơi muốn thành thân rồi.
Hai người tới cửa hàng trang sức, Dung Xuyên thanh toán tiền rồi nhận cây trâm, Xương Liêm nói:
- Chờ một lát, ta cũng chọn một cây trâm cho tứ tẩu của đệ.
Mấy ngày nay nương tử vất vả rồi, đương nhiên cũng vì hắn không muốn nghe nương tử nhắc mãi với mình. Trên có cha lấy lòng mẹ, dưới có Dung Xuyên thường tạo những bất ngờ nho nhỏ cho Tuyết Hàm, vậy nên người khổ chỉ có hắn, mấy ngày nay, nương tử lải nhải không ngừng. Vì muốn nhận được bất ngờ mà nương tử còn nhét thêm tiền vào túi tiền của hắn, đây không còn là ám chỉ nữa, mà là chỉ rõ ra rồi còn gì!
Dung Xuyên không chọn lựa cùng tứ ca, ngồi xuống chỗ nghỉ ở cạnh cửa sổ. Dung Xuyên ngắm nhìn đường phố, người bán hàng rong trên đường vẫn chưa dọn quán, người trên phố cũng còn rất tấp nập.
Chẳng mấy chốc Xương Liêm đã chọn được trâm:
- Chúng ta về thôi.
Dung Xuyên đứng dậy: - Ừ.
Xe ngựa vừa chạy chưa bao lâu, rẽ sang con đường đi vào Tây thành, xe ngựa dừng lại, rất nhanh gã sai vặt đã chạy tới nói:
- Phía trước có chiếc xe ngựa bị rớt bánh xe, tình huống của ông lão không được ổn lắm.
Xương Liêm vén màn lên nhìn phía trước, người có thể vào Tây thành, cho dù xe ngựa khiêm tốn thì thân phận của ông lão cũng không đơn giản. Nếu xe ngựa Chu phủ đi ngang qua và mặc kệ, rồi ông lão thật sự xảy ra chuyện không may, ôi, vậy thì kết thù rồi:
- Đi xuống xem một chút.
Nói xong, Xương Liêm đã bước xuống xe ngựa, Dung Xuyên cũng nối gót theo sau. Xe ngựa phía trước rất khiêm tốn, xe ngựa màu xám, thật sự nhìn không ra thân phận, nhưng từ hộ vệ bên cạnh có thể thấy được thân phận của ông lão này không đơn giản chút nào!
Xương Liêm và Dung Xuyên bước tới, nói:
- Ta và đệ đệ đi ngang qua, xe ngựa nhà ta ở ngay phía sau, nếu cần thì xin hãy dùng.