Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 708

Sáng sớm hôm sau, vừa mới ăn cơm sáng xong, nữ quan trong cung đã đến. Trúc Lan vẫn rất háo hức được vào hoàng cung, nó không phải là Cố cung sau này, cũng không hoành tráng như Cố cung, nhưng nó cũng là một nơi hết sức xa hoa, những kiến trúc đắt đỏ của triều trước đều được bảo tồn.

Xe ngựa đi đến cửa cung, có nữ quan dẫn đường, Trúc Lan và con gái cứ đi theo thôi. Nữ quan im lặng suốt cả đoạn đường, bước đi chầm chậm, tuy nhiên khoảng cách giữa mỗi bước chân gần như đều nhau, có thể thấy được Hoàng hậu là người cực kỳ quy củ. Trúc Lan tính toán lộ trình, hoàng cung đúng là rộng lớn, đi nãy giờ bằng thời gian uống hai chung trà rồi mà lúc này mới vừa đi ngang qua ngự hoa viên thôi. Hoa tươi trong ngự hoa viên toàn là một số chủng loại quý hiếm, bên trong ngự hoa viên có không ít cung nhân chăm sóc hoa cỏ. Hậu cung của triều đại này có thể nói là vắng vẻ, tổng cộng không đến mấy vị thê tử, mà còn là kiểu có tuổi không thích vận động. Phóng tầm mắt ra ngự hoa viên, chỉ có thể thấy cung nhân trồng hoa.

Một lúc sau, cuối cùng cũng đến cung của Hoàng hậu. Cung của Hoàng hậu nằm ở vị trí trung tâm hậu cung, trên cùng một tuyến đường với chính điện của Hoàng thượng, cũng là cung điện nằm gần chính điện nhất. Những chuyện mà Trúc Lan biết không phải bí mật gì cả, không cẩn hỏi thăm cũng biết.

Nữ quan vào trong bẩm báo, Trúc Lan và con gái đứng ở bên ngoài chờ. Không bao lâu sau, một nữ quan khác bước ra. Từ tuổi tác của nữ quan, có thể suy đoán đây là nữ quan thân cận của Hoàng hậu. Nữ quan nói:

- Dương cung nhân, xin mời vào trong.

Trúc Lan vẫn có một chút căng thẳng, cô đi theo nữ quan vào điện, nhìn thấy Hoàng hậu đang ngồi thì vội vàng hành lễ:

- Dân phụ Dương thị, ra mắt Hoàng hậu nương nương.

Tuyết Hàm nối gót hành lễ:

- Dân nữ ra mắt Hoàng hậu nương nương.

Hoàng hậu vui vẻ trong lòng, bà ấy chờ đợi thật lâu, cuối cùng cũng đã nhìn thấy người thật. Chu tiểu thư được dạy quy củ rất khá, mặt mũi đúng là đẹp hơn trong tranh, giọng nói cũng dễ nghe nữa. Bà ấy đã quên khuấy đi hôm qua mình còn ghen tị với con dâu, mỉm cười và nói:

- Miễn lễ.

Trúc Lan đứng dậy, chỉ dám nhìn thoáng qua Hoàng hậu thôi. Hậu cung thật sự có nhiều phương pháp bí mật để giữ gìn sắc đẹp, tuổi tác của Hoàng hậu xấp xỉ Trúc Lan, nhưng trông Hoàng hậu có vẻ như nhỏ hơn cô chừng năm sáu tuổi. Hoàng hậu xinh đẹp, mà còn không phải là dạng người đẹp tỉ lệ nghịch với nhan sắc, cộng thêm khí chất, quá là chói mắt.

Tuyết Hàm vẫn đứng hết sức quy củ, nàng nào có gan nhìn thoáng qua một cái như mẹ. Nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm, thái độ của Hoàng hậu tương đối ôn hòa.

Hoàng hậu đánh giá không chút kiêng dè. Dương thị thật sự không giống người có xuất thân dân cày, bà ấy từng gặp không ít thân nhân quan lại xuất thân nông cày, mà chẳng có ai thong dong được như Dương thị. Hoàn toàn không có tí sợ hãi và tự ti nào, có thể dạy dỗ được một cô con gái xuất sắc, quả nhiên không hề đơn giản.

Hoàng hậu lên tiếng:

- Ngồi đi, đừng ngại. Chu đại nhân là rường cột nước nhà, Hoàng thượng cũng hay nhắc tới Chu đại nhân trước mặt bổn cung, bổn cung nghe nói thân nhân của Chu đại nhân đang ở Kinh Thành, hôm qua Hoàng thượng ban thưởng cho Chu đại nhân rồi, bổn cung biết là gia đình hòa thuận trăm sự an yên, Chu đại nhân có thể không có phiền muộn đằng sau mà cống hiến cho nước nhà toàn là công lao của Dương thị.

Nếu như Trúc Lan không biết thân phận của Dung Xuyên, cô sẽ thật sự tin lời Hoàng hậu. Quả nhiên là Hoàng hậu, chỉ mấy câu nói mà cô nghe mát lòng mát dạ. Cô khiêm tốn nói:

- Dân phụ không dám kể cong, dạy dỗ con cái, quản lý hậu viện đều là những việc dân phụ nên làm.

Hoàng hậu hết sức hài lòng về Dương thị này. Dượng thị là người hiểu lý lẽ, mới có thể dạy dỗ con cái nên người. Chu gia được như hôm nay, không thể không nhắc đến công Dương thị. Đồng vợ đồng chồng, giúp đỡ lẫn nhau. Bà ấy thật sự thấy được cái gọi là “vợ chồng đồng lòng” trên người Chu Thư Nhân và Dương thị.

Hoàng hậu ra hiệu cho nữ quan bưng khay qua, nói:

- Có công thì phải được thưởng, số trang sức và ngọc quý này là ban thưởng cho ngươi.

Trúc Lan đoán được sẽ có ban thưởng, nhưng không ngờ rằng Hoàng hậu hào phóng dữ vậy. Hai cái khay này có chút lóa mắt.

- Cảm ơn Hoàng hậu nương nương.

Hoàng hậu liếc nhìn Chu Tuyết Hàm. Chu Tuyết Hàm chỉ nhìn thoáng qua cái khay, trong mắt vô cùng bình tĩnh, không có một tia tham lam. Hoàng hậu hài lòng, đây là phép thử bà ấy dành cho con dâu.

Sau đó, nữ quan bưng một cái khay khác tới. Hoàng hậu nói tiếp:

- Bổn cung tin vào ánh mắt, bổn cung rất thích Chu tiểu thư, cái này bổn cung ban thưởng, sau này để dành làm của hồi môn cũng được.

Trúc Lan: “...”

Cô chợt ngộ ra, hồi nãy ban thưởng cô trước là thử, cũng may cô dạy con gái tính tình thẳng thắn, sẽ không thòm thèm những thứ không thuộc về mình.

Tuyết Hàm không ngờ nàng cũng được thưởng, lập tức tạ ơn một cách quy củ:

- Cảm ơn Hoàng hậu nương nương đã yêu thích.

Hoàng hậu khẽ gật đầu một cái không dễ nhận thấy, quy củ rất tốt. Hoàng hậu bỗng thấy có chút buồn cười. Lúc trước Chu Thư Nhân giữ người của Hoàng thượng lại, đúng là tận dụng tối đa. Hai bà tử từng được huấn luyện nay thành người dạy quy củ cho Chu phủ. Đây cũng có thể nói là duyên phận thần kỳ, bà ấy đỡ phải tốn công sắp xếp bà tử vào Chu phủ nữa, hiện tại quy của của Chu tiểu thư ổn rồi. Hoàng hậu càng nhìn càng thấy Chu Tuyết Hàm hợp mắt, cô nương này và con trai rất có duyên phận, nói không chừng là duyên trời tác hợp.

- Mau đứng lên đi.

Tuyết Hàm nghe lệnh đứng dậy, mặc dù nàng vẫn không dám nhìn Hoàng hậu, nhưng nghe trong giọng nói của Hoàng hậu có chút vui vẻ, nàng cũng thả lỏng hơn hẳn.

Trúc Lan yên tâm được rồi, mẹ chồng tương lai rất hài lòng với Tuyết Hàm, hài lòng thì tốt, chỉ sợ không hài lòng, cho dù có Dung Xuyên, cuộc sống của Tuyết Hàm cũng không ổn được. Bây giờ cô có thể bớt lo hơn một chút.

*****

Chu phủ

Chu Thư Nhân đang dỗ dành đứa con trai buồn bực của mình, nói:

- Con coi, cái miệng của con có thể treo hẳn một quả hồ lô lên rồi. Mẹ con đã đi hơn một canh giờ, con không vui thì mẹ con cũng không thấy đâu.

Xương Trung mở to hai mắt nhìn, nói:

- Cha từng vào cung, mẹ và tỷ tỷ cũng từng vào cung, chỉ có con là chưa từng vào cung thôi.

Chu Thư Nhân: - Tứ ca của con… không, tứ ca của con cũng vào cung rồi.

Xương Trung không vui:

- Ai cũng đi rồi.

Chu Thư Nhân buồn cười, nói:

- Con nghĩ hoàng cung là nơi tốt lắm hay sao?

Xương Trung ra vẻ “cha đừng hòng gạt con nhé”, nói”

- Cha mang từ hoàng cung về cả đống đồ tốt, con nghe tỷ tỷ nói là tương đương với rất nhiều bạc. Thế thì tại sao hoàng cung không phải là một nơi tốt?

Chu Thư Nhân nghĩ ngợi rồi nói:

- Vậy chỉ có thể chứng minh hoàng cung là nơi cơ hội tồn tại song song với những hiểm nguy. Con còn quá nhỏ, nếu con thực sự muốn đi, con phải dựa vào sự nỗ lực của bản thân.

- Con phải nỗ lực thế nào mới có thể vào hoàng cung?

Chu Thư Nhân chọc nhẹ lên mũi con trai, nói:

- Đầu tiên là con phải học hành giỏi hơn Tứ ca của con, lấy tiểu tỷ phu của con làm gương, thi đỗ Thám hoa mang về cho cha thì coi như con đã đạt được nguyện vọng.

Xương Trung bẻ mấy ngón tay nhỏ mũm mĩm ra đếm, nói:

- Thế thì còn phải chờ nhiều năm nữa.

Nói chung là đôi tay này không đủ đếm.

Chu Thư Nhân cảm thấy con trai mình quá đáng yêu, anh hôn đứa nhóc mập mạp:

- Đi thôi, cha dẫn con đi đọc sách.

Xương Trung: “...”

Dạo này nó ở Kinh Thành chơi rất vui vẻ, lâu rồi không học hành gì. Ờm, Ngũ ca dạy gì trả lại hết rồi.

*****

Hàn Lâm viện, Thẩm Dương dùng bút lông vẽ lên trang giấy trắng, hắn ta đang rất không vui. Hôm qua mới nổi một bữa, hôm nay lại bị Xương Liêm giành hết cả rồi. Có người cha tài giỏi thích thật đấy, hôm qua Chu đại nhân ôm phần thưởng ra khỏi cung, hôm nay đã đồn ầm lên.

Thẩm Dương nghe Lữ công tử nói chuyện, tay bỗng khựng lại. Lữ công tử hỏi:

- Xương Liêm, có phải Chu đại nhân sắp vào kinh không?

Bình Luận (0)
Comment