Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 707

Chu Thư Nhân thấy rất rõ ràng, chuyện này cho dù có biết cũng không thể nói ra được. Anh chỉ có thể giả vờ hồ đồ, cười nói:

- Sao còn thở dài, gặp phải vấn đề gì ở Hàn Lâm viện sao?

Dung Xuyên lắc đầu, đáp:

- Không có, con ở Hàn Lâm viện rất ổn, Chưởng viện cũng rất quan tâm đến con.

Chu Thư Nhân thấy Xương Liêm bước vào, bèn nói:

- Vậy thì tốt rồi, lại đây cả đi, ăn cơm!

Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà Chu Thư Nhân đã đến Kinh Thành được tám ngày. Sau khi nghỉ ngơi ba ngày, Chu Thư Nhân lại phải tiếp tục vào cung, hôm nay tiến cung chủ yếu là nói về chuyện quy hoạch châu thành.

Hoàng thượng đã xem thấu đáo kế hoạch quy hoạch, cảm thấy bản thân rất có tầm nhìn, liếc mắt một cái đã nhìn trúng Chu Thư Nhân.

- Ái khanh tài trí hơn người, trong lòng trẫm rất hạnh phúc.

Mặc dù thời gian ở chung khá ngắn, nhưng ngài vẫn kịp thấy rõ tài năng của Chu Thư Nhân, để con người này ở lại Tân Châu thì quá phí của trời.

Chu Thư Nhân: - Có thể chia sớt ưu phiền với Hoàng thượng, là chức trách của vi thần, là những việc mà vi thần nên làm.

Trong lòng Hoàng thượng đang rất phức tạp, có bao nhiêu người ngoài miệng thì nói như vậy, ấy vậy mà thật sự không có mấy ai làm được, trái lại Chu Thư Nhân có vẻ chân thành hiếm thấy.

Chu Thư Nhân thật sự không biết Hoàng thượng nội tâm Hoàng thượng đang diễn biến dữ dội như vậy, anh có thể bảo vệ cho tâm tính ban sơ của mình không bị lạc trong quyền lực là vì anh có mấu chốt. Đồng thời, bên cạnh anh có Trúc Lan và con trai, anh biết cái gì quan trọng với anh nhất mà thôi. Nếu chỉ có một mình anh xuyên tới, thế thì chưa chắc!

Chu Thư Nhân mang theo phần thưởng về nhà, Trúc Lan xem từng cái một. Tống bà tử không có ở nhà, nha hoàn cũng bị tống cổ ra ngoài cả rồi. Trúc Lan nhỏ giọng nói:

- Lần này Hoàng thượng hào phóng dữ, anh tạo dựng được ấn tượng rất tốt nhỉ!

Chu Thư Nhân nhìn hộp ngọc quý, nói:

- Anh tạo ấn tượng tốt mà đâu có nhận lại được bao nhiêu đâu. Em xem phần thưởng đi kìa, chỉ có hai quyển sách cố là có ích đối với anh thôi, còn lại hoặc là đồ trang trí, hoặc là ngọc quý, còn không phải là để làm của hồi môn hay sao?

Cuối cùng cũng phải đưa về hoàng thất. Chu Thư Nhân nhìn hai quyển sách cổ nguyên bản, tính ra lần này là hàng thật, coi như có lời.

Trúc Lan đậy hộp lại, nói:

- Cả một hộp đầy, Hoàng thượng cũng không biết chúng ta đã biết được chân tướng mà, chắc chắn có một phần trong này là cho em.

Chu Thư Nhân cười nói:

- Em nói cũng đúng. Tại vì anh đã quen nhìn nhận vấn đề từ góc độ bàng quang rồi.

Trúc Lan vui vẻ cất chúng đi, số ngọc này không phải là ngọc thô, mà đều đã được mài bóng cả rồi, rất khó tìm thấy ở cửa hàng bán trang sức. Cô cũng là phái đẹp, cho nên rất thích trang sức và quần áo.

- Để em lựa ra một số, làm một bộ trang sức cho em, để dành cho mấy đứa Ngọc Sương một hai viên, còn lại để vào của hồi môn cho Tuyết Hàm hết.

Chu Thư Nhân nói:

- Chuyện này em tính là được.

Trúc Lan ra ngoài sai nha hoàn canh giữ ở cổng viện đi gọi Tống bà tử về. Sau khi Tống bà tử quay lại, cô bảo Tống bà tử khóa kỹ cái rương. Trúc Lan đợi Tống bà tử và nha hoàn ra ngoài, nói:

- Ngày mai chúng ta có thể trở về Tân Châu chưa nhỉ?

Chu Thư Nhân lắc đầu, nói:

- Còn chưa được đâu, anh đoán Hoàng hậu sẽ còn cho mời em và Tuyết Hàm vào cung gặp mặt.

Trúc Lan: - Thế thì chẳng phải em không thể trở về cùng anh hay sao?

Chu Thư Nhân cười nói:

- Anh chờ thêm một ngày cũng chẳng sao cả, Hoàng thượng lại không hối anh phải về, anh ở lại chờ em.

Trúc Lan vui vẻ:

- Thế thì tốt rồi.

Sau đó nói tiếp:

- Không biết Hoàng hậu là người thế nào.

Chu Thư Nhân vuốt râu, nhỏ giọng nói:

- Hoàng thượng và Hoàng hậu có tình, người có thể khiến trong lòng Hoàng thượng vương vấn thì không đơn giản chỉ có dáng dấp xinh đẹp, chắc chắn là một phụ nữ thông minh và khéo léo.

Trúc Lan tò mò:

- Anh dựa vào điểm nào mà có thể phân tích ra được Hoàng thượng và Hoàng hậu có tính vậy?

Chu Thư Nhân thấy một lúc nữa Tống bà tử mới quay lại, giọng nói của anh thật nhỏ:

- Mặc dù lúc ở trong cung anh chưa từng gặp Hoàng hậu, nhưng mỗi lần đến chính điện đều nhìn thấy nữ quan bên cung của Hoàng hậu đưa thức ăn qua không dưới một lần. Hễ Hoàng thượng ăn thức ăn Hoàng hậu mang đến là tâm trạng tốt hơn vài phần, đây là minh chứng.

Anh là đàn ông, nên anh hiểu đàn ông. Nếu không phải người mình thích, cho dù mang đến thức ăn ngon tới cỡ nào, cùng lắm chỉ có cảm giác ăn uống không tệ mà thôi, chứ thật sự không quá ảnh hưởng tới tâm trạng.

Chu Thư Nhân nói tiếp:

- Vả lại, những phi tần khác cũng có đưa thức ăn đến, nhưng Hoàng thượng chẳng thèm ăn lấy một miếng.

Trúc Lan: - Vậy thì xem ra Hoàng thượng và Hoàng hậu thật sự có tình.

Trúc Lan thấy Tống bà tử đã quay trở lại, cô ngậm miệng không nói gì nữa. Có điều, trong lòng đang rất vui vẻ. Càng có tình càng tốt, sau này Dung Xuyên bình yên thì Chu gia cũng bình yên.

*****

Buổi chiều, nữ quan trong cung Hoàng hậu đã đến Chu phủ, mời Trúc Lan vào cung.

Trúc Lan nói:

- May mà em có mang theo quần áo của cáo mệnh, không ngờ thật sự có dịp dùng đến.

Chu Thư Nhân: - Ừm, em cũng giúp Tuyết Hàm chọn quần áo đi.

Trúc Lan hơi rầu, cô không biết được sở thích của Hoàng hậu, lần này nói là mời cô, thật ra người mà Hoàng hậu muốn gặp là con gái cô. Đây là buổi đánh giá con dâu của mẹ chồng á.

- Để em đi xem.

Chu Thư Nhân nghĩ ngợi rồi nói:

- Cố gắng lựa chọn trang phục chín chắn một chút là được, phủ của chúng ta chẳng còn bí mật gì đáng để nói nữa.

Trúc Lan cười nói:

- Ok anh.

Bây giờ trên dưới Chu phủ, chỉ có bí mật của cô và Chu Thư Nhân mà thôi, còn những chuyện khác gần như đã trở thành trong suốt trong mắt Hoàng thượng rồi.

Trúc Lan đến phòng con gái, con gái cũng đang lựa chọn quần áo.

- Mẹ, mẹ tới rồi ạ.

Trúc Lan thấy con gái chọn ra được ba bộ quần áo, cô dứt khoát bỏ qua màu xanh lục, chọn một bộ có sắc thái tươi tắn. Lần này tiền cung, màu u ám quá không được.

- Bộ này đi, đúng lúc mới may xong.

Tuyết Hàm bảo Lưu Li treo quần áo lên, nàng kéo tay mẹ:

- Mẹ, còn trang sức thì sao ạ?

Trúc Lan đi đến trước bàn trang điểm, lần này Tuyết Hàm không mang quá nhiều trang sức đến đây, tổng cộng chỉ có ba bộ. Trang sức con bướm không ổn, không hợp với bộ quần áo. Cuối cùng, cô chọn một bộ có vẻ thích hợp với bồ đồ của Tuyết Hàm.

Kể cả đã chọn xong quần áo và trang sức rồi, trong lòng Tuyết Hàm vẫn căng thẳng:

- Mẹ, mẹ coi lại cách con hành lễ đi, con sợ con làm không đúng.

Trúc Lan vỗ về mu bàn tay con gái, nói:

- Con là đứa giỏi lễ nghi nhất trong phủ, con phải tin tưởng bản thân, đừng quá lo lắng, có mẹ đi theo bên cạnh con mà.

Trúc Lan là người hiểu rõ nhất Tuyết Hàm tốn nhiều tâm huyết trong việc học lễ nghi đến cỡ nào. Bây giờ mỗi ngày Tuyết Hàm đều luyện tập lễ nghi, giống như muốn khắc ghi chúng vào xương tủy. Nỗ lực đương nhiên sẽ có thu hoạch, mặc dù lễ nghi của Tuyết Hàm không đạt được chuẩn như sách giáo khoa, nhưng cũng thuộc loại rất tốt.

*****

Buổi tối, Xương Liêm và Dung Xuyên biết chuyện tiến cung, Dung Xuyên vô cùng lo lắng. Sau khi ăn cơm xong, lần đầu tiên hắn đi theo Tuyết Hàm. Tuyết Hàm đi đến cửa viện, xoay người lại hỏi:

- Huynh còn muốn đi theo ta bao lâu nữa?

Dung Xuyên tằng hắng một tiếng:

- Ta lo cho muội chứ bộ.

Tuyết Hàm cười đến con mắt, gò má đỏ ửng:

- Huynh đừng lo lắng, có mẹ tiến cung cùng ta.

Dung Xuyên ngắm nhìn cô nương trước mặt, hắn và Tuyết Hàm lớn lên bên nhau, hắn không mong muốn cô nương hắn muốn che chở phải chịu bất kỳ ấm ức gì.

- Lúc đó muội nhớ phải theo sát thẩm thẩm đó.

Tuyết Hàm gật đầu: - Ừm.

Dung Xuyên tiến cung vài lần, coi như có chút kinh nghiệm, cho dù hắn biết truyền thụ kinh nghiệm cũng không giúp được bao nhiêu, nhưng hắn vẫn nói ra hết. Tuyết Hàm bèn đứng lại nghe, nàng nhớ Dung Xuyên, bỗng dưng hơi hơi không muốn về viện.

*****

Hoàng cung

Một canh giờ sau, Hoàng hậu nghe người kể chuyện thuật lại toàn bộ. Sau khi đám người lui xuống, Hoàng hậu mới nói với Hoàng thượng:

- Coi kìa, còn chưa cưới vào nhà mà đã sợ ta làm gì không tốt với thê tử nó. Giống như ta có thể ăn thịt tiểu thư Chu gia không bằng.

Hoàng thượng bật cười thành tiếng:

- Dung Xuyên có biết gì đâu?

Hoàng hậu hừ một tiếng, nói:

- Cho dù nó biết, chắc chắn cũng không yên tâm.

Hoàng thượng im lặng, đúng là vậy thật. Nói không chừng, trái lại càng thêm lo lắng. Tính ra, Khanh Nhiên là một mẹ chồng không tệ, trước giờ chưa từng làm khó Thái tử phi, mà còn luôn rất ủng hộ Thái tử phi.

Bình Luận (0)
Comment