Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 706

Hôm sau, Trúc Lan đã hết giận rồi, nhưng mà túi tiền của Chu Thư Nhân vẫn bị kiểm soát, Chu Thư Nhân không vực dậy nổi tinh thần.

Xương Trung kéo tay cha, nói:

- Cha, hôm nay chúng ta đi dạo phố tiếp đi.

Vẫn còn mấy món nó thích mà chưa mua về, hơn nữa hôm qua chỉ lo cho mình, còn chưa mua quà cho cháu trai cháu gái mà!

Chu Thư Nhân nghe xong thì trong lòng đau xót, nựng khuôn mặt bụ bẫm của con trai:

- Cha không có bạc.

Xương Trung né bàn tay của cha, vỗ túi tiền của mình:

- Con có, con có bạc nè.

Hôm qua Chu Thư Nhân đã nghe thấy tiếng vang từ túi tiền, bật cười nói:

- Có vỏn vẹn mấy đồng tiền thôi chứ gì, nhiều lắm chỉ mua được mấy xâu kẹo hồ lô.

Xương Trung không phục, nó biết tiền là gì, có thể phân biệt được tiền đồng và bạc, tháo túi tiền của mình xuống, trút tiền bạc bên trong ra:

- Cha, cha xem đi, không phải chỉ có mấy đồng tiền thôi đâu.

Chu Thư Nhân nhìn chăm chú vào đống bạc cỡ hạt đậu trên bàn, còn có một hạt đậu vàng, lặng thinh, bây giờ thằng nhóc này còn nhiều bạc hơn anh nữa à, đúng thật là:

- Ai cho con thế?

Chắc chắc không phải là vợ anh cho rồi!

Xương Trung bỏ bạc lại vào túi tiền, nó cảm nhận thấy là cha muốn lấy đi, vậy thì không được, đây là của nó hết:

- Đậu bạc là tứ ca cho, đậu vàng là ngũ tẩu cho, tiền đồng là mẹ cho ạ.

Khóe miệng Chu Thư Nhân run rẩy, huyện chúa đúng là giàu có nhất, cho hẳn đậu vàng, còn không nhỏ nữa, Chu Thư Nhân vươn tay muốn sờ một cái, ai ngờ con trai đã nhanh chóng lấy về:

- Cha chỉ muốn xem thôi.

Chứ anh không có thèm nhé!

Còn lâu Xương Trung mới tin, bỏ vào túi mình rồi thì đó mới là của mình:

- Cha, con có bạc, chúng ta đi dạo phố đi!

Chu Thư Nhân híp mắt, nói:

- Sao hôm qua con không trả tiền?

Xương Trung thẳng thắn:

- Có cha rồi còn gì.

Chu Thư Nhân không còn lời gì để nói, lời này không sai, anh lắc tay:

- Nhưng dù con có bạc thì cũng không thể dạo phố, hôm nay có khách tới thăm.

Xương Trung kêu lên một tiếng, cầm chặt túi tiền đi mất, đi tới cửa thì dừng lại:

- Cha, cha sẽ không nói cho mẹ biết, đúng không?

Mẹ không biết tới số tiền này, mẹ bảo con nít con nôi cầm mấy đồng tiền là đủ rồi.

Chu Thư Nhân: - ...Ừ.

Thằng nhóc kia rời đi trong sự vui vẻ, cha đã nói thì sẽ giữ lời, nhưng nó chẳng hề hay biết là người cha thân yêu đang dòm ngó bạc của nó!

Một canh giờ sau, Ninh Tự tới cửa, còn không phải tới một mình. Chu Thư Nhân nhìn nam tử gầy yếu bên cạnh Ninh Tự, từ khuôn mặt cũng biết là ai, chỉ là ngoài miệng anh vẫn phải hỏi:

- Hầu gia, vị này là ai?

Ninh Tự giới thiệu:

- Vị này là nhị ca của ta, Ninh nhị gia.

Chu Thư Nhân chào hỏi:

- Ra mắt Thế tử gia.

Ninh Huy: - Hôm nay là ta làm phiền bất ngờ.

Ninh Tự không thích đứng ở cửa nói chuyện, mở miệng nói:

- Chu đại nhân, chúng ta đừng đứng ở cửa hàn huyên nữa.

Chu Thư Nhân cười nói:

- Hai vị, mời vào trong.

Vào Chu phủ, Ninh Tự và Ninh Huy liếc mắt đánh giá. Ninh Tự nghĩ thầm lúc trước Hoàng Thượng ban thưởng hào phóng thật, tòa nhà này đúng là không tệ chút nào. Tòa nhà của ông ấy cũng do Hoàng Thượng ban cho, mấy năm qua Hoàng Thượng hiếm khi ban thưởng tòa nhà. Ninh Huy thì nghĩ Hoàng Thượng coi trọng Chu Thư Nhân thật đấy, từ vị trí đến diện tích của tòa nhà này đều không tồi, không phải cứ có tiền là mua được.

Chu Thư Nhân vừa đi vừa giới thiệu bên trong phủ, trộm quan sát Ninh nhị gia. Rất khó để gặp được vị này, hôm nay anh có thể gặp được cũng là nhờ Dung Xuyên, xem ra Ninh phủ đã biết thân phận của Dung Xuyên rồi.

Hai người Ninh Tự đến sớm, còn chưa tới giờ cơm, Chu Thư Nhân mời hai người họ uống trà:

- Hạ quan ít khi về kinh nên trong phủ không cất chứa loại trà nào ngon, đây là loại trà vừa mua về, không biết có hợp khẩu vị của hai vị hay không.

Đừng đánh giá Ninh Tự qua dáng người vạm vỡ của ông ấy, ông ấy là người biết thưởng thức trà ngon, nhấp một ngụm:

- Đây là trà xuân năm nay, không tồi, không tồi.

Ninh Huy uống một ngụm rồi đặt xuống, nói:

- Ta hiếm khi uống trà nên cũng không hiểu biết nhiều về nó, ta uống loại nào cũng thấy không tồi.

Chu Thư Nhân hiểu ngay, do sức khỏe của Ninh nhị gia không tốt nên hiếm khi uống trà.

Ninh Tự rất có thiện cảm với Chu Thư Nhân, không chỉ vì Dung Xuyên mà còn vì bản thân Chu Thư Nhân, vừa có mưu trí vừa có năng lực, lại còn một lòng vì dân, ông ấy rất tán thưởng Chu Thư Nhân, đặt chén trà xuống và nói:

- Hôm qua ta thật sự không dám nhận Chu đại nhân, không ngờ Chu đại nhân còn là cha hiền nữa!

Chu Thư Nhân nhớ tới Trúc Lan, chột dạ:

- Vì đứa con này già rồi mới có nên khó tránh khỏi chuyện cưng hơn một chút.

Ninh Huy tiếp lời:

- Chu đại nhân đông con nhiều cháu, mà đứa nào cũng khá, đại nhân biết cách dạy dỗ thật.

Trong lòng Chu Thư Nhân vẫn đắc chí, đúng là anh dạy dỗ không tồi, nhưng ngoài miệng vẫn phải khiêm tốn:

- Hạ quan cũng vừa dạy vừa mày mò thôi, vẫn do bọn nhỏ chịu phấn đấu.

Ninh Tự hâm mộ muốn chết, nhưng tiếc là đời này ông ấy không có cơ hội.

Ninh Huy thấy được sự cô đơn trong mắt tam đệ, ý thức được mình nói sai rồi.

*****

Hàn Lâm Viện, Thẩm Dương lại vào cung, lần này quay về, Thẩm Dương chỉ muốn hất cằm lên tận trời, vừa vào phòng đã có người tới nghênh đón. Xương Liêm chả buồn ngẩng đầu, nhưng tiếc là Thẩm Dương không muốn buông tha Chu Xương Liêm, cứ lượn qua lượn lại trước bàn của Xương Liêm.

Xương Liêm cạn lời ngẩng đầu lên, hắn mà không nói gì thì chắc hôm nay Thẩm Dương có thể làm phiền hắn cả ngày:

- Có chuyện gì sao?

Trong giọng nói của Thẩm Dương ngập tràn vẻ tự đắc:

- Ta cứ tưởng người được triệu vào cung sẽ là ngươi cơ, thật sự không ngờ lại là ta.

Trong lòng Xương Liêm biết rõ, bởi vì cha nên người trong phòng đều cho rằng Hoàng Thượng có ấn tượng với hắn, rất nhiều người nghĩ hắn sẽ là người đầu tiên tiến cung, không ngờ lại là Thẩm Dương, Thẩm Dương đắc chí phải biết:

- À, còn chuyện gì khác không? Nếu không còn chuyện gì khác thì thôi, ta đang rất bận.

Thẩm Dương nhìn chằm chằm vào mắt Chu Xương Liêm, không cam lòng chút nào vì hắn ta không nhìn thấy sự đố kỵ trong mắt Chu Xương Liêm, điều này khiến hắn ta cảm thấy hơi thất vọng:

- Ngươi…

Mới vừa nói một chữ, Thi Khanh đã bước tới:

- Thẩm Dương, đây là cuốn sách mà hôm qua huynh cần.

Thẩm Dương nhận lấy, tỏ vẻ vô cùng thân thiết với Thi Khanh:

- Cảm ơn, chầu tối nay ta trả, buổi tối đi cùng nhé.

Thi Khanh cười đáp: - Được.

Thẩm Dương cười như không cười nhìn Chu Xương Liêm, hắn ta dành sự chú ý cho Thi Khanh nhất định sẽ khiến Chu Xương Liêm cảm thấy khó chịu đúng không, Chu Xương Liêm khó chịu thì hắn ta vui vẻ.

Xương Liêm cúi đầu, hắn thật sự không khó chịu, hắn quen Thi Khanh lâu như vậy rồi nên cũng hiểu về Thi Khanh. Thi Khanh không phải người dễ bị lôi kéo, tình huống hiện tại chỉ có thể chứng minh Thẩm Dương có vấn đề lớn. Ngẫm lại hai lần tiến cung, Xương Liêm không dám nghĩ nữa, nhất định có bí mật to lớn nào đó.

*****

Buổi tối, Xương Liêm và Dung Xuyên ngồi lên xe ngựa, Dung Xuyên xoa bả vai:

- Sáng mai là ngày đầu tiên được nghỉ.

Xương Liêm nhếch môi:

- Đúng vậy, có thể nghỉ ngơi một chút rồi.

Gần đây đọc hơi nhiều thứ, đầu óc của hắn cần được thả lỏng nghỉ ngơi. Sau đó, Dung Xuyên suy nghĩ vẩn vơ, hôm nay Ninh hầu gia đến phủ, bây giờ thân thế của hắn giống như câu đố vậy, Ninh hầu gia biết gì đó, nhưng hắn tới Kinh Thành lâu thế rồi mà vẫn không có chút động tĩnh nào. Ninh hầu gia chủ động đến Chu phủ, hắn suy đoán cả ngày, không biết Ninh hầu gia có nói gì với thúc thúc không.

Dung Xuyên trở về phủ, nhanh chóng thay quần áo tới sân chính thì thấy thúc thúc đang chơi với Xương Trung, thấy thúc thúc nhìn mình, Dung Xuyên cố gắng giữ bình tĩnh lại:

- Thúc thúc.

Chu Thư Nhân cười nói:

- Về rồi đấy à.

Dung Xuyên nhìn chằm chằm vào mắt của thúc thúc, ánh mắt thúc nhìn hắn chẳng có chút thay đổi nào. Dung Xuyên thầm nghĩ, chẳng lẽ Ninh hầu gia không nói bất cứ điều gì sao?

Tâm trạng của Dung Xuyên hơi phức tạp, vừa lo sẽ phá vỡ cuộc sống hiện tại, lại vừa có chút chờ mong, cuối cùng hóa thành tiếng thở dài, hắn thật sự càng ngày càng không đoán được.

 

Bình Luận (0)
Comment