Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 705

Hôm qua, tin vui đại thắng đã truyền khắp Kinh Thành, hôm nay quán trà vô cùng náo nhiệt, giọng của tiên sinh kể chuyện cũng cao hơn ngày thường một chút.

Đây là lần đầu tiên Xương Trung tới nơi thế này, nhìn đâu cũng thấy tò mò:

- Cha ơi, chỗ này vui quá, còn có chuyện để nghe.

Chu Thư Nhân dẫn con trai lên lầu hai, tầm này đừng mơ còn phòng riêng, nhưng lầu hai thì vẫn còn vài chỗ:

- Bánh ngọt chỗ này cũng không tồi, để cha gọi một ít cho con.

Xương Trung vô cùng vui vẻ: - Vâng.

Chu Thư Nhân dẫn con trai tới chỗ ngồi, nói với Cẩn Ngôn và Thận Hành:

- Các ngươi cũng vất vả cả đường rồi, ngồi xuống hết đi.

Cẩn Ngôn và Thận Hành đi theo đại nhân lâu rồi, biết đại nhân không phải đang nói khách sáo, hai người cùng nhau ngồi xuống.

Chu Thư Nhân gọi rất nhiều bánh ngọt, và gọi thêm một ấm trà loại ngon nhất. Chờ tiểu nhị đi khuất thì dựa lưng vào ghế dựa, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi một chút rồi.

Xương Trung cười toe toét, nói:

- Có cha ở nhà thật tốt, cha tốt nhất luôn.

Chu Thư Nhân nhìn đống hộp quà chồng chất nhau dưới đất, đúng là anh tốt thật, chỉ cần con trai thích cái gì thì anh đều mua hết.

Thận Hành cũng nhìn hộp quà, lại nhớ tới mấy món bánh ngọt vừa gọi, hơi lo lắng:

- Đại nhân, ngài mang đủ bạc không?

Chu Thư Nhân sờ túi tiền, nói rất hào phóng:

- Yên tâm đi, mang đủ tiền.

Anh học được một bài học rồi, chỉ cần ra ngoài thì chắc chắn sẽ mang thêm ít tiền.

Thận Hành yên tâm, đủ bạc là được. Mặc dù có thể về phủ để lấy nhưng không biết giờ này chủ mẫu đã về phủ chưa, có điều không ngờ đại nhân thật sự không có tiền riêng, tiền bạc trong phủ đều do chủ mẫu quản lý hết!

Một canh giờ sau, Chu Thư Nhân dẫn theo con trai đã ăn uống no đủ rời khỏi quán trà, thằng nhóc này ăn no xong thì không muốn động đậy nữa, còn ngáp.

Chu Thư Nhân bế con trai lên:

- Mệt rồi à?

Xương Trung gật đầu: - Dạ.

Chu Thư Nhân cười nói:

- Chờ lát nữa xe ngựa trong phủ tới rồi chúng ta về phủ nhé, con tựa lên vai cha ngủ trước một lát đi.

Xương Trung dùng bàn tay mũm mĩm dụi mắt:

- Dạ.

Cẩn Ngôn thấy đại nhân đang cố sức bế tiểu công tử, bèn vươn tay ra:

- Đại nhân, hay là để tiểu nhân bế tiểu công tử cho.

Chu Thư Nhân lắc đầu:

- Xe ngựa trong phủ sắp tới rồi, để ta bế đi.

Rất nhanh, xe ngựa của phủ đã tới quán trà, Chu Thư Nhân cũng không bế tiếp nữa, sải bước cẩn thận, con trai ngủ rồi, ra hiệu cho Cẩn Ngôn lên xe trước để đón thằng bé. Cẩn Ngôn lên xe ngựa, Chu Thư Nhân vừa định đưa thằng bé sang thì nghe thấy phía sau có tiếng gọi chần chờ:

- Chu đại nhân?

Chu Thư Nhân quay đầu nhìn lại:

- Ninh hầu gia.

Ninh Tự thích ngồi ở quán trà nghe kể chuyện, thật sự không ngờ hôm nay sẽ gặp được Chu Thư Nhân. Nhìn dáng vẻ Chu Thư Nhân bế con, vẻ mặt cưng chiều kia khiến ông ấy phải xác nhận vài lần, thấy đúng là Chu Thư Nhân mới cất giọng gọi.

Chu Thư Nhân đã đưa thằng bé cho Cẩn Ngôn, sau đó mới chào hỏi, chỉ là cánh tay hơi run rẩy:

- Ra mắt Hầu gia.

Ninh Tự nhìn cánh tay của Chu Thư Nhân, cười nói:

- Vừa rồi là tiểu nhi tử của đại nhân à?

Ánh mắt Chu Thư Nhân càng dịu dàng hơn, đáp:

- Vâng, vừa rồi Hầu gia cũng ở quán trà sao?

Anh cứ tưởng hôm nay Ninh hầu gia sẽ tiến cung chứ.

Ninh Tự: - Quán trà này là quán trà ta thường lui tới, nếu sớm biết vừa rồi Chu đại nhân cũng ở đây thì nhất định ta đã mời Chu đại nhân tới ngồi cùng một lát.

Chu Thư Nhân từng gặp Ninh hầu gia trong cung, lần nào gặp Ninh hầu gia, Chu Thư Nhân cũng cảm thán, không biết làm sao mà hình thể của Ninh hầu gia phát triển như thế này, cũng may Dung Xuyên không giống với Ninh hầu gia:

- Hầu gia khách sáo rồi, thời gian không còn sớm nữa, hạ quan muốn dẫn con trai về phủ, sau này có cơ hội thì hạ quan sẽ mời Hầu gia uống trà, đến lúc đó, xin Hầu gia nể mặt nhận lời cho.

Ninh Tự đã muốn tới Chu phủ từ lâu, chỉ là chưa tìm được cơ hội, từ sau khi ông ấy nghe nói Chu Thư Nhân vào kinh, ông ấy đã vào cung để gặp Chu Thư Nhân, nhưng tiếc là Hoàng Thượng nói chuyện với Chu Thư Nhân nên ông ấy chỉ có thể đứng nhìn, không chen vào được câu nào.

Ninh Tự cười tủm tỉm, nói:

- Ta biết mấy ngày tới Chu đại nhân đều nghỉ ngơi trong phủ, chọn ngày không bằng trùng ngày, sáng mai Chu đại nhân mời bản Hầu đến Chu phủ uống rượu được không?

Chu Thư Nhân cũng muốn hiểu biết về Ninh hầu gia nhiều hơn, cười nói:

- Được, ngày mai, hạ quan ở phủ chờ Hầu gia.

*****

Chu phủ

Trúc Lan đang chờ Chu Thư Nhân và con trai về ăn cơm trưa, kết quả Trúc Lan lại thấy con trai đang ngủ rất say:

- Sao lại ngủ rồi?

Chu Thư Nhân xoa bả vai, nói:

- Thằng bé này thấy hơi mệt, ăn uống no nê xong nên ngủ rồi.

Trúc Lan nhìn bụng của Chu Thư Nhân:

- Anh cũng ăn không ít chứ gì!

Chu Thư Nhân cười gượng:

- Chuyện xưa ở quán trà không tồi thật, đúng là ăn không ít rồi.

Trúc Lan nhìn đống hộp quà Cẩn Ngôn và Thận Hành bê vào, trừng mắt:

- Anh cũng tiêu cả đống bạc rồi chứ gì!

Chu Thư Nhân hơi chột dạ, đúng là túi tiền bị vét cạn rồi:

- Hiếm khi nào anh được nghỉ mà, thấy thằng bé vui vẻ nên mới mua nhiều một chút.

Trúc Lan chỉ vào đống hộp quà trên bàn, nói:

- Đây là mua nhiều một chút thôi sao?

Chu Thư Nhân càng chột dạ hơn, lời nói yếu ớt:

- Chuyện này, lần sau không dám nữa.

Trúc Lan hừ một tiếng, nói:

- Giới hạn của anh đối với con càng ngày càng thấp, Chu Thư Nhân, em cảm thấy em nên quản lý túi tiền của anh rồi.

Chu Thư Nhân: - ...Vợ ơi, bà xã à, anh cảm thấy em không thể đối xử với anh như thế được.

Trúc Lan cười lạnh: - Ha ha.

Lưng Chu Thư Nhân lại cong hơn, Trúc Lan vẫn còn nhớ kỹ chuyện anh dẫn con trai đi mò cá lần trước, lần này Trúc Lan tức giận thật rồi, liếc mắt nhìn sang đống hộp quà, hình như, đúng là hơi nhiều thật!

Đổng thị bế nữ nhi tới ăn cơm trưa, chỉ thấy mẹ chồng với tiểu cô Tuyết Hàm thôi, bèn hỏi:

- Mẹ, cha và tiểu đệ không về sao?

Trong lòng Trúc Lan đang giận, nói:

- Bọn họ ăn ở quán trà rồi, đừng quan tâm tới bọn họ.

Hiếm khi nào Đổng thị thấy mẹ chồng tức giận, hôm nay mẹ chồng còn không thèm giấu, thị khá tò mò không biết sao cha chồng chọc giận mẹ chồng rồi, đúng là chuyện hiếm thấy. Tuyết Hàm biết chuyện đã xảy ra, nàng kiên quyết theo phe của mẹ, đúng là mẹ nên trông chừng cha.

*****

Buổi chiều, cổng Hàn Lâm Viện, Xương Liêm và Dung Xuyên lên xe ngựa về phủ, Xương Liêm thấy Dung Xuyên vén màn xe lên nhìn ra sau:

- Đệ làm gì vậy?

Dung Xuyên buông màn xe xuống, nói:

- Vừa rồi ta cảm thấy có người nhìn chằm chằm mình, chắc là ảo giác của ta thôi.

Xương Liêm cũng vén màn xe lên:

- Không có gì hết, phía sau chỉ có xe ngựa.

Dung Xuyên xoa giữa hai hàng lông mày:

- Chắc do hôm nay mệt quá rồi.

Trong xe ngựa phía sau, Ninh Huy chỉ muốn nhìn Dung Xuyên một cái, lần trước chưa thấy rõ nên ông ấy mới muốn tới cổng Hàn Lâm Viện nhìn lén, để trông tự nhiên, ông ấy còn canh đúng thời gian mới đi ngang qua. Có điều không ngờ Dung Xuyên lại nhạy bén như thế, ông ấy chỉ nhìn chằm chằm vài lần mà thằng bé đã cảm nhận được rồi, nhưng mà đúng là giống đại ca thật.

Xương Liêm và Dung Xuyên về phủ, lúc ăn cơm, Xương Liêm cảm thấy có gì đó không đúng, cha ỉu xìu thì thôi, còn liên tục gắp đồ ăn cho mẹ, nhưng lần này hắn không cảm thấy khó chịu, chỉ cảm thấy hình như cha bị mẹ xử rồi!

Vất vả lắm Xương Liêm mới nhịn qua hết bữa tối, về tới sân thì lập tức hỏi nương tử:

- Cha làm gì mà chọc tới mẹ rồi?

Đổng thị cũng nghe Tuyết Hàm kể mới biết, nói những chuyện cha chồng làm ra:

- Chả trách mẹ lại giận.

Xương Liêm cũng cạn lời, hắn biết trong túi của cha có không ít bạc, sau đặt tay lên ngực nói:

- Lớn chừng này rồi, cha chưa từng mua món quà nào cho ta.

Đổng thị: - Không đúng, cha chồng từng mua cho chàng rồi mà.

Còn mua rất nhiều lần, cái nào tướng công cũng cất kỹ như của quý!

Xương Liêm: - ...Ý ta là mua riêng ấy.

Đổng thị: "..."  

Hóa ra là tướng công ghen tị à!

Bình Luận (0)
Comment