Sáng sớm hôm sau, Trúc Lan thay quần áo và trang sức xong, trang điểm nhẹ nhàng, cảm thấy hài lòng rồi thì đứng lên đi một vòng cho Chu Thư Nhân xem:
- Thế nào?
Chu Thư Nhân: - Khá tốt.
Trúc Lan hỏi lại với vẻ không cam lòng:
- Không còn gì nữa?
Chu Thư Nhân vuốt râu, thật sự không còn, anh có thể nói là anh bị sốc rồi không?
Trúc Lan ăn diện trang điểm lên trông trẻ hơn vài tuổi, còn anh dù ăn diện cỡ nào cũng là một người đàn ông trung niên. Chu Thư Nhân vuốt mặt, mấu chốt vẫn nằm ở giá trị nhan sắc, già rồi là ông lão yếu ớt, chẳng có chút dáng vẻ đẹp lão nào, không giống như mình ở hiện đại, anh có tự tin dù già đi thì mình vẫn là một ông cụ đẹp trai!
Trúc Lan mím môi, vỗ vai Chu Thư Nhân:
- Em biết, anh ghen tị.
Chu Thư Nhân: - ...Không, anh không có!
Trúc Lan không thèm để ý tới Chu Thư Nhân nữa, cúi đầu nói với con trai:
- Hôm nay cha ở nhà, con phải nghe lời cha đó.
- Mẹ ơi, mẹ cứ yên tâm ra ngoài đi, con và cha ở nhà sẽ ngoan mà.
Trúc Lan đứng thẳng lưng, vẫn thấy không yên tâm được!
Sau đó nhìn Chu Thư Nhân bằng ánh mắt uy h**p, ý là đừng dẫn con trai đi nghịch ngợm cái gì.
Chu Thư Nhân nhịn không được sờ chóp mũi, vậy ra lời Trúc Lan vừa nói với con trai, thật ra là muốn nói cho anh nghe à!
Không tới hai khắc, xe ngựa của Chu gia đã đến Uông phủ. Trúc Lan xuống xe ngựa trước, sau đó là Tuyết Hàm và Đổng thị, Trúc Lan chờ hai người tới cạnh rồi mới vào cổng phủ. Ấn tượng của Trúc Lan với Uông phủ đều từ việc nghe Đào thị nói, thật ra diện tích tổng thể của Uông phủ không chênh lệch mấy so với Chu phủ hiện tại, có thể thấy được tòa nhà Hoàng Thượng ban thưởng lúc trước tốt cỡ nào, Chu phủ không chỉ có diện tích lớn mà còn nằm ở vị trí rất đẹp. Lúc trước dùng vài tòa nhà của Chu phủ để đổi, Chu phủ cũng không lỗ vốn, nếu dựa vào bản thân Chu phủ thì thật sự không mua được tòa nhà tốt hợp ý như vậy.
Thiệp mời Uông phủ là của em dâu Đào thị mời, mặc dù là em dâu Đào thị viết nhưng đây cũng là ý của Uông gia lão phu nhân, bà tử trực tiếp dẫn Trúc Lan tới sân chính.
Vào sân chính, thứ thu hút người khác nhất chính là hoa trong sân, trong sân trồng rất nhiều hoa, còn có một ao cá nhỏ, trong vườn của sân chính không có cây cối cao to, toàn là vài loại cây cảnh đã được cắt tỉa, cây không cao, cái cao nhất cũng không quá hai mét.
Nha hoàn trong sân cũng rất ít, ngược lại thì có nhiều bà tử, riêng ở cổng đã có hai bà tử đứng rồi.
Trúc Lan đi theo bà tử vào phòng, trong phòng chỉ có một mình lão phu nhân, Trúc Lan cứ tưởng sẽ nhìn thấy em dâu của Đào thị, nhưng người không có trong phòng.
Lão phu nhân cười vô cùng hiền lành:
- Nghe Đào thị nhắc tới ngươi từ lâu rồi, cuối cùng hôm nay cũng gặp được.
Trúc Lan dẫn con gái và con dâu chào hỏi:
- Ra mắt phu nhân.
Trúc Lan tính nói là lão phu nhân, mặc dù tóc Uông Liễu thị đã bạc nửa đầu, nhưng cuối cùng ngẫm lại, vẫn bỏ đi từ lão.
Liễu thị gật đầu khẽ, Dương thị này có quy củ tốt, không sai lầm chút nào, có thể thấy được đã chăm chỉ học, bà không có thành kiến gì với quan quyến có xuất thân nhà nông, chỉ không thích người ngu ngốc thôi, bà từng gặp qua rất nhiều quan quyến có xuất thân nhà nông, nhưng có người không cố gắng tự đi làm quen và học tập, chỉ biết tủi thân, cảm thấy như bọn họ bắt nạt người khác vậy.
Nói thật thì ngoài vài người hẹp hòi thích bắt chẹt người khác, thì bọn họ thật sự không tùy tiện ức h**p ai hết, ngược lại rất thích những người thông minh.
Liễu thị cười nói:
- Mau tới đây ngồi.
Trúc Lan cảm nhận được thiện ý, thật ra ngoài chuyện vì con nối dõi nên lão phu nhân thích nhét thêm tiểu thiếp cho con trai, xét về những mặt khác thì thật ra lão phu nhân không có tật xấu gì:
- Cảm ơn phu nhân.
Liễu thị nói với vẻ hơi tiếc nuối:
- Ta còn nghĩ không biết có thể trông thấy Ngọc Lộ hay không, xem ra chỉ có thể đợi tới lần sau.
Trúc Lan hiểu được, thê tử tương lai của chắt trai trưởng, Liễu thị muốn gặp cũng là hiển nhiên:
- Chờ lần sau tới, ta sẽ dẫn Ngọc Lộ lại đây.
Liễu thị cười nói:
- Được, quyết định thế nhé.
Con dâu cả cũng vậy, cháu dâu cả cũng thế, bà đều không có quyền đi chọn, những chuyện này đều do một tay lão gia quyết định, không, hồi đó Đào thị là do cha chồng quyết định. Lúc ấy mẹ chồng còn muốn giới thiệu cô nương nhà mẹ đẻ cho, nhưng chưa kịp làm gì thì đã bị cha chồng trách rồi, vậy nên bà không có ý kiến gì trong việc ai được chọn làm thê tử của chắt trai trưởng, thân phận cao thấp thế nào, bà cũng không lo lắng, lão gia luôn có lý do của mình. Điều duy nhất bà muốn chỉ là gặp người thôi, cho dù có tin tức điều tra được, nhưng bà tin vào hai mắt của mình hơn, không dễ gì lừa được đôi mắt của nữ nhân hậu viện đâu. Hôm nay gặp được Dương thị, lòng bà thấy yên tâm hơn một chút, ánh mắt Dương thị đoan chính, ánh mắt như thế, đã lâu rồi bà chưa từng thấy.
Sau đó, Trúc Lan và lão phu nhân hàn huyên với nhau, Trúc Lan từng đi lễ Phật cùng Đào thị vài lần, cô còn từng chép kinh văn cho cha mẹ, đôi khi cũng xem qua kinh Phật, hơn nữa thêm vào một ít quan niệm và tư tưởng không chỉ giới hạn trong gia đình, nên Trúc Lan và lão phu nhân tán gẫu rất hợp ý nhau.
Liễu thị vui vẻ, là người đi lễ Phật nhiều năm, bà thích người thành tâm, Dương thị không phải đang giả vờ để lấy lòng bà, đồng thời trong lòng bà cũng biết Dương thị không chỉ xem vài cuốn sách mà thôi, Liễu thị nghĩ thầm, tình cảm của Chu đại nhân và Dương thị thật sự không phải lời đồn nhảm, Dương thị đọc nhiều sách như vậy, chắc chắn là có Chu đại nhân lén dạy cho.
Một canh giờ sau, Trúc Lan cáo từ, lão phu nhân lớn tuổi rồi nên tinh thần không còn như trước nữa, nhưng chuyến này cũng thu hoạch rất nhiều rồi. Trúc Lan nhận được thiện cảm của lão phu nhân, đồng thời cũng gián tiếp tạo ấn tượng tốt cho Ngọc Lộ.
Đổng thị thì được rèn luyện, đến Nhất phẩm pha nhu đã gặp rồi, sau này Đổng thị có tham gia tiệc tùng cũng không cần sợ đầu sợ đuôi nữa, cũng tự tin hơn một chút.
Còn Tuyết Hàm thì nhận được trang sức, Liễu lão phu nhân xuất thân là tiểu thư thế gia, đồ vật tích cóp cả đời, chẳng có thứ gì là hàng dỏm, vậy nên trang sức tặng Tuyết Hàm cũng là món khó mua được bên ngoài.
Về đến nhà, Trúc Lan không thấy Chu Thư Nhân và Xương Trung đâu, hỏi bà tử mới biết Chu Thư Nhân dẫn con trai lên phố rồi, Trúc Lan nghĩ thầm, cô biết ngay Chu Thư Nhân sẽ không ngoan ngoãn ở nhà trông con mà.
Trúc Lan thay quần áo xong đi ra, Tống bà tử cầm thư trong tay:
- Quản gia mang tới đây, là thư của Ngũ công tử.
Trúc Lan thắc mắc không biết ở nhà xảy ra chuyện gì, lấy thư mở ra xem, hơi thổn thức, mạng người nói mất là mất:
- Phương thị qua đời rồi.
Tống bà tử nhớ ra Phương thị, là mẹ của Nhị phu nhân:
- Đột ngột quá.
Trúc Lan để thư xuống:
- Cũng không tính là đột nhiên, mấy năm gặp nạn khi xưa đã khiến sức khỏe của Phương thị bị ảnh hưởng rồi, sau đó còn sinh con, sức khỏe vẫn không cải thiện được. Hơn nữa theo tính cách của Phương thị thì chắc chắn Phương thị không nỡ tiêu quá nhiều tiền cho bản thân đâu, nhiều năm không dưỡng bệnh, không đủ sức khỏe, một đợt bệnh nặng khiến tất cả bộc phát ra hết, bệnh ập tới nhanh quá nên cơ thể không chịu nổi.
Trong lòng Tống bà tử hơi bùi ngùi, Phương thị làm tổn thương nữ nhi vì nhi tử, cuối cùng bản thân lại không cố gắng vượt qua được bệnh tật.
Trúc Lan lấy giấy tới chuẩn bị hồi âm, người hạ táng rồi, Triệu thị không thể quay về nhưng Chu gia nhất định phải có người tới đó. Nếu Chu gia không có ai đi Lễ Châu, thì cho dù Dương gia có che chở đệ đệ Triệu thị, cuộc sống của y cũng sẽ khó khăn. Không những cần có người đi mà Chu gia còn phải đi gióng trống khua chiêng, Tiền Thuận Thanh đã có chí khí thì Trúc Lan cũng sẵn lòng phí chút sức để giúp đỡ.
Quán trà ở Kinh Thành, Chu Thư Nhân và con trai đi dạo phố mệt rồi, vì không muốn xe ngựa đi theo nên hẹn trước thời gian tới đón ở trà lâu, vậy nên Chu Thư Nhân mới dẫn con trai tới trà lâu để chờ.