Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 703

Nhị phòng, Triệu thị nhận được thư, nhìn một cái đã nhận ra nét bút của tiểu đệ, đứa bé nhỏ xíu khi xưa, bây giờ cũng thành một tiểu thiếu niên rồi. Triệu thị không mở thư ra vội, trong lòng nghĩ xem là có chuyện gì.

*****

Kinh Thành

Chu Thư Nhân trở về nhà sớm, Trúc Lan bất ngờ:

- Hôm nay về sớm thật đấy, em cứ tưởng phải chờ tới tối cơ!

Vẻ mặt Chu Thư Nhân hí hửng:

- Thắng, đánh thắng, chờ mấy ngày sau yên ổn hơn sẽ thu quân quay về.

Trúc Lan sửng sốt một lúc mới kịp phản ứng, biên cảnh Đông Bắc thắng trận rồi, nói ra thì đã lâu rồi cô không chú ý tới chuyện này:

- Lần này kết thúc nhanh thật, em cứ cho rằng còn kéo dài đến hè cơ!

Chủ yếu là nhiều chiến dịch nhỏ nối tiếp nhau, thắng nhiều thua ít, cô cứ tưởng đến hè rồi vẫn còn thử thăm dò như vậy!

Chu Thư Nhân vuốt râu:

- Anh không biết nhiều lắm, chỉ biết là dụ địch xâm nhập, cuối cùng tiêu diệt hơn phân nửa quân chủ lực của phe địch, sau đó chủ động tiến công, thắng.

Trúc Lan nghĩ thầm, đừng nhìn Chu Thư Nhân không nói nhiều mà nhầm, quá trình này nhất định nguy hiểm hơn gấp vạn lần:

- Diêu Triết Dư có lập công không?

Chu Thư Nhân xòe tay ra, nói:

- Chuyện này thì anh không rõ, những gì anh biết đến cũng là vì Hoàng Thượng nhắc tới vài câu, sau đó Hoàng Thượng bận nên anh cũng cáo lui.

Trúc Lan cười tủm tỉm:

- Ôi, em nhờ Ngô Minh mua giúp rất nhiều cửa hàng, cứ chờ thong thả một hai năm, chắc chắn giá cửa hàng có thể tăng lên.

Chu Thư Nhân cười nói:

- Đúng rồi, mấy ngày tới Hoàng Thượng bận rộn nên anh không cần tiến cung, xem như cho anh nghỉ, anh có thể ở nhà bầu bạn với em mấy ngày.

Trúc Lan cực kỳ vui vẻ:

- Thật sao!

- Đương nhiên là thật rồi.

Trúc Lan xoay người:

- Để em đi tìm quần áo cho anh, vừa khéo, anh đi thăm hỏi Uông phủ cùng em luôn.

Chu Thư Nhân kéo Trúc Lan lại, nói:

- Đừng tìm, dù anh tới Uông phủ thì Uông lão gia tử cũng không có ở phủ.

Trúc Lan vỗ trán:

- Đúng rồi, chỉ lo mừng mà quên mất, Uông lão gia tử là quan to nhất phẩm mà.

Chu Thư Nhân cũng vui vẻ, hiếm khi nào được thoải mái mấy ngày:

- Hôm nay về sớm, anh đi thay quần áo trước, lát nữa chúng ta ra vườn đi dạo một chút đi.

- Được.

*****

Chu phủ Tân Châu

Triệu thị được lướt nhanh xong thư, ngồi bàng hoàng ngơ ngác trên ghế, Ngọc Sương hỏi:

- Mẹ, trong thư nói gì thế?

Vành mắt Triệu thị đỏ bừng, nước mắt cũng rơi xuống.

Ngọc Sương sốt ruột: - Mẹ…

Nhưng mà mẹ chỉ khóc, Ngọc Sương tự cầm thư lên xem, cũng sửng sốt:

- Bà ngoại qua đời rồi sao?

Nước mắt của Triệu thị chảy xuống không ngừng, những oán trách đối với mẹ cũng tan biến không còn lại gì từ lúc mẹ qua đời, thứ còn đọng lại trong trí nhớ chỉ có những điều tốt đẹp mẹ dành cho thị thôi:

- Sao đột nhiên qua đời rồi?

Thị cứ tưởng mẹ để ý tiểu đệ như vậy, nhất định sẽ sống khỏe, nhất định sẽ nhìn tiểu đệ cưới vợ sinh con, nhưng không ngờ bây giờ qua đời rồi.

Ngọc Sương cầm khăn tay đưa cho mẹ, nàng ấy không có cảm tình gì với bà ngoại, dù trong lòng cũng khó chịu khi đọc được thư nhưng không đau khổ nhiều như mẹ. Mắt nàng ấy đỏ lên, ngồi cạnh làm bạn với mẹ.

Triệu thị khóc xong thì cầm thư lên đọc kỹ lần nữa, nhất là đoạn cuối cùng:

- Tiểu cữu của con nói y sẽ không tới đây theo di ngôn của bà ngoại con, y muốn sống một mình ở Lễ Châu.

Triệu thị vừa vui mừng vì đệ đệ trưởng thành rồi, vừa lo lắng cho đệ đệ, bây giờ mẹ đi rồi, Triệu thị cảm thấy thân thiết hơn một chút với đệ đệ.

Ngọc Sương cũng đọc thư, nói:

- Tiểu cữu nói y sống ở học viện rất tốt. Mẹ, nếu mẹ thấy lo thì có thể nói với bà nội một tiếng, nhờ cữu gia quan tâm tới tiểu cữu nhiều hơn, còn nếu vẫn không yên lòng thì mẹ bảo cha chọn gã sai vặt đi tới đó chăm sóc cho tiểu cữu.

Triệu thị lau khô nước mắt, nói:

- Vẫn là con suy nghĩ chu đáo.

Ngọc Sương dừng một lát rồi nói:

- Mẹ, mẹ viết thư hồi âm trước đi, con đi nói một tiếng với ngũ thẩm.

Giọng Triệu thị đã khàn: - Được.

Bảo sao trước đó vài ngày, thị cứ liên tục nằm mơ, trong lòng thấp thỏm bàng hoàng. Hóa ra là vì mẹ đã qua đời, Triệu thị lại đau lòng khó chịu, dù thư được gửi tới cấp tốc nhưng đến khi thị nhận được thư thì mẹ cũng hạ táng rồi, đã qua bảy ngày đầu mà thị chưa một lần mơ thấy mẹ.

*****

Ngũ phòng, Tô Huyên nghe Ngọc Sương nói xong thì nói:

- Con về an ủi mẹ nhiều hơn nhé, chuyện gửi thư cho Kinh Thành, ta sẽ bảo ngũ thúc của con viết, sáng mai sẽ gửi tới Kinh Thành ngay.

Ngọc Sương cũng lo cho mẹ:

- Cảm ơn ngũ thẩm, con xin phép về trước.

Tô Huyên chờ Ngọc Sương đi rồi nói:

- Thật sự không ngờ là chuyện này, nói thật thì tiểu đệ này của nhị tẩu cũng có chí khí đấy chứ.

Xương Trí từng gặp Tiền Thuận Thanh rồi, nói:

- Lúc trước cha cũng sợ Phương thị dạy hư đứa bé nên mới giới thiệu học viện cho ở lại. Lần trước ta tới Lễ Châu đưa quà có gặp đứa bé này, hiểu lễ nghĩa, cũng không tệ lắm.

Tô Huyên: - Chàng đi viết thư đi.

Thị nghe và biết sơ sơ chuyện này là được, không có ý định hỏi nhiều, đối với đệ đệ của nhị tẩu, thị không cần quan tâm.

- Được.

*****

Kinh Thành, Trúc Lan và Chu Thư Nhân ra vườn, hoa cỏ trong vườn đã đâm chồi, phát triển cũng không tệ.

Chu Thư Nhân chắp hai tay sau lưng để đi, Trúc Lan nhìn kiểu gì cũng thấy chướng mắt:

- Lưng anh vốn không thẳng rồi, bây giờ còn chắp tay sau lưng để đi nữa, trông giống ông cụ lắm đấy.

Chu Thư Nhân chắp tay sau lưng là vì muốn vươn vai:

- Được, được, không chắp nữa.

Trúc Lan nói:

- Hôm nay thời tiết không tồi, hay mình ăn tối ở ngoài này đi!

Chu Thư Nhân vuốt râu:

- Cũng lâu rồi anh chưa được ăn đùi dê nướng, đêm nay ăn đùi dê và sườn dê nướng đi.

Anh thấy hơi thèm thật!

Trúc Lan cười nói:

- Được thôi.

Nói xong, Chu Thư Nhân không đi dạo trong vườn nữa, ra hiệu cho Tống bà tử tới phòng bếp báo một tiếng.

Xương Liêm và Dung Xuyên về nhà thay quần áo, còn chưa tới cổng sân chính đã ngửi thấy mùi thơm, Xương Liêm sải bước nhanh hơn, sau đó ngây người, mặt mũi cha rất bẩn, trên tay còn có dầu mỡ, hình tượng này khiến Xương Liêm chần chờ rồi mới kêu:

- Cha.

Chu Thư Nhân không cảm thấy dáng vẻ của mình bây giờ có chỗ nào không ổn, anh còn thấy kiêu ngạo là đằng khác:

- Về rồi đấy à.

Xương Liêm im lặng, đúng là cha hắn, chỉ là hình tượng này khiến Xương Liêm không nỡ nhìn thẳng:

- Cha, sao cha lại tự nướng?

Trúc Lan cười nói:

- Đệ đệ của con quậy, đòi cha con nướng cho ăn, vậy nên cha con mới tự làm.

Chỉ là lâu rồi không làm nên tạm thời luống cuống tay chân, có thêm Xương Trung quấy rối nên trông Chu Thư Nhân vô cùng chật vật.

Xương Liêm thấy cái miệng bóng nhẫy của tiểu đệ là biết thằng bé ăn không ít rồi, hắn cũng thèm lắm, nhịn không được thò tay tới đĩa của tiêu đệ để lấy thịt. Chỉ là tay Xương Liêm vừa thò tới đã bị đánh rồi.

Chu Thư Nhân buông con dao trong tay xuống, đứng lên:

- Muốn ăn thì tự mình làm, đây là cho đệ đệ của con, con bao lớn rồi mà còn giành ăn với đệ đệ, con không biết xấu hổ à.

Xương Liêm: "..."

Phân biệt đối xử, chắc chắn là phân biệt đối xử, nếu so với tiểu đệ thì hắn cứ như được nhặt về vậy.

Ánh mắt Dung Xuyên luôn dừng lại trên người Tuyết Hàm, ngồi xuống cạnh Tuyết Hàm, nhận cái đĩa nàng đưa tới, trong mắt Dung Xuyên chất chứa sự dịu dàng:

- Vất vả rồi.

Tuyết Hàm hơi ngượng ngùng:

- Không phải là ta tự làm, đây đều là đầu bếp nữ cắt đấy.

Vẻ mặt Dung Xuyên không thay đổi:

- Dùng tay bưng đĩa cũng mệt, cũng vất vả mà.

Tuyết Hàm: "..."

Không, nàng thật sự không mệt, đều nằm trên một cái bàn, nàng chỉ bưng một chút thôi.

Trúc Lan nghe thấy rõ ràng, cô phát hiện, Dung Xuyên đúng là càng ngày càng biết cách nói chuyện, lặng lẽ nhích chỗ ngồi ra xa một tí.

Chu Thư Nhân vừa đút cho con trai, vừa thổi nguội một miếng thịt rồi đưa tới bên miệng Trúc Lan:

- Bây giờ nguội rồi, ăn đi.

Vành tai Trúc Lan hơi đỏ, người này thật là, bao nhiêu tuổi rồi còn bày trò đút cho cô trước mặt mấy đứa nhỏ nữa.

Dung Xuyên lặng lẽ nhìn đĩa thịt của mình, bỗng dưng cảm thấy mình thua rồi!

Xương Liêm nhìn cha và mẹ, khóe miệng run rẩy, không hiểu sao hắn lại có cảm giác là cha đang cố ý, chắc chắn là cố ý luôn!

Bình Luận (0)
Comment