Ninh Tự dùng lời ít ý nhiều để nói về Ngũ hoàng tử giả, cũng không nhắc tới Dung Xuyên, sau khi nói xong thì nhìn chằm chằm vào phụ thân:
- Phụ thân, con nói xong rồi.
Ninh quốc công cần tiêu hóa tin tức này, che ngực:
- Vậy mà nhiều năm qua, muội muội con không nói chữ nào với cả nhà, trong lòng con nha đầu đó đau khổ biết bao nhiêu chứ.
Con gái mình sinh thì mình hiểu, tính cách con gái hiếu thắng, không biết mấy năm nay đã tự dằn vặt bản thân thế nào nữa.
Sau đó Quốc công lại càng đau lòng hơn, môi hơi run rẩy:
- Nếu lúc trước đại ca các con còn sống, Khanh Nhiên đã không giấu giếm chuyện này rồi.
Nhắc tới đại nhi tử, vành mắt Ninh quốc công đỏ lên.
Ninh Tự chỉ sợ điều này:
- Phụ thân…
Tâm trạng của Ninh quốc công không tốt lắm, phất tay:
- Các con về hết đi, để ta ở một mình một lát.
Trong lòng Ninh Huy khó chịu, trong lòng phụ thân, quan trọng nhất là đại ca, thứ hai là muội muội, sau đó là lão Tam, chứ đứa con thứ hai như ông ấy không có bao nhiêu sức nặng. Lòng người không quá lớn, lúc ông ấy sinh ra không phải thời điểm tốt, không chen vào tim phụ thân được. Cũng may còn mẫu thân đối xử tốt với ông ấy, nhưng nhìn phụ thân đau lòng vì đại ca, trong lòng ông ấy cảm thán người sống vĩnh viễn không sánh bằng người chết.
Ninh Tự thấy phụ thân chỉ đau lòng chứ cơ thể không có chỗ nào không thoải mái, mới yên tâm rời đi.
*****
Chu phủ
Trúc Lan đang đọc sách, Tống bà tử bước vào:
- Chủ mẫu, nương tử mới cưới của Đặng tú tài dẫn theo tiểu thư Đặng gia tới.
Trúc Lan để sách trong tay xuống, nói:
- Mau mời vào.
Hôm qua Đặng tú tài gửi thiệp, nhân duyên này của Đặng tú tài là cô làm mai cho, Trúc Lan muốn nhìn xem sau khi hai người họ thành thân sẽ sống cuộc sống như thế nào.
Chỉ một lát, Tôn thị dẫn Đặng Li vào, Tôn thị vội chào hỏi:
- Ra mắt cung nhân.
Đặng Li cũng chào hỏi theo.
Trúc Lan nhướng mày, Đặng Li thay đổi nhiều đấy, tính tới giờ thì Tôn thị gả đi chưa bao lâu, có thể thấy được Tôn thị phí rất nhiều tâm tư vào Đặng Li:
- Ta vừa mới nhắc là các ngươi tới rồi, mau ngồi xuống đi.
Tôn thị ngồi xuống sau đó nói với vẻ biết ơn:
- Lẽ ra nên tới thăm cung nhân từ sớm, chỉ là sợ cung nhân vừa tới Kinh Thành nên bận rộn, thành ra mới kéo dài tới hôm nay, xin cung nhân chớ trách.
Ban đầu Trúc Lan còn định tâm sự nhưng giờ thì hết hứng rồi, Tôn thị cung kính quá:
- Ngươi không cần căng thẳng, ta không có ý trách tội.
Tôn thị thật sự rất căng thẳng, tướng công làm việc cho Chu phủ, ca ca là tiên sinh ở Chu phủ, kế tử cũng được nuôi dạy ở Chu phủ. Cả nhà bọn họ đều nằm trong tay Chu phủ hết rồi, thị sợ mình làm sai gì đó, thị còn dạy quy củ cho kế nữ rất nghiêm khắc, sau đó mới dám dắt ra ngoài.
Tôn thị nói tiếp:
- Hôm nay tới, đầu tiên là để thăm hỏi cung nhân, thứ hai là cảm ơn cung nhân đã cho thêm của hồi môn.
Cũng nhờ phần của hồi môn được thêm này mà thị thấy tự tin hơn ở Đặng gia, thị thật lòng biết ơn.
Trong lòng Trúc Lan kìm nén nhưng trên mặt vẫn phải tỏ vẻ thân thiết:
- Ngươi là ta làm mai, thêm của hồi môn cũng là lời chúc phúc dành cho ngươi, hi vọng gia đình của ngươi và Đặng tú tài hòa thuận, mọi chuyện hưng thịnh.
Đây cũng xem như lời nhắc nhở của cô, hi vọng Tôn thị đừng ỷ vào hành động thêm của hồi môn đó mà sinh ra suy nghĩ khác. Cô cũng không cần hỏi cuộc sống của Tôn thị thế nào, nhìn sắc mặt Tôn thị là biết không tồi rồi, lại nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của Đặng Li, địa vị của Tôn thị ở Đặng gia không thấp.
Tôn thị nghe hiểu, cũng may thị là người biết thân biết phận. Sau đó tiếp tục mở miệng tìm đề tài, có điều chỉ toàn là đề tài tẻ nhạt. Bởi vì nhi tử nữ nhi không phải con ruột nên thị cũng không có nhiều điều để chia sẻ, chỉ có thể tán gẫu vài thứ thị cảm thấy thú vị. Chỉ tiếc, Tôn thị cung kính quá, cho dù Trúc Lan đã đáp lại rất ôn hòa nhưng thị trả lời câu nào cũng rất cẩn thận, hôm nay không tán gẫu nổi nữa. Cuối cùng, Tôn thị dẫn Đặng Li cáo từ. Trúc Lan chờ người đi thì thở dài một hơi, đúng là mệt chết cô.
Tống bà tử nói:
- Tôn thị cũng không tồi, chỉ là không biết thả lỏng, thế này thì cẩn thận quá rồi.
- Thị cũng không dễ gì.
Tống bà tử nghĩ thầm, cuộc sống bây giờ khá hơn rồi, đã xem như ngày tháng được hưởng phúc, chứ lúc còn chiến loạn thì đó mới là vất vả thật, mạng người là thứ không đáng tiền nhất.
*****
Buổi chiều, Chu phủ Tân Châu
Mấy đứa Minh Vân tan học, Xương Trí đứng canh ở cổng phủ, thấy bọn nhỏ đều trở về an toàn, trái tim thấp thỏm cả ngày mới bình tĩnh lại. Nhiễm Tầm là người cuối cùng xuống xe ngựa, đi tới chào hỏi:
- Chào Chu ngũ thúc.
Xương Trí nhìn Nhiễm Tầm, tiểu tử này vô cùng gầy, nhưng mà được cái vóc dáng cao, cao hơn Minh Đằng tầm nửa cái đầu.
- Hôm qua đã nghe Minh Đằng nói rồi, mời tiểu Nhiễm tam công tử vào.
Nhiễm Tầm xấu hổ:
- Làm phiền rồi.
Xương Trí cười, đừng thấy đứa bé này còn nhỏ mà nhầm, nhà y cũng là một bá chủ của thành Tân Châu, nhất là hai năm nay, Nhiễm phủ có Nhiễm đại nhân và Nhiễm tam tiểu thư gánh vác, vậy nên không ai ở thành Tân Châu dám chọc tới con cháu Nhiễm gia.
Xương Trí đưa mấy đứa nhỏ tới sân đại phòng, sau đó thì rời đi. Có người trưởng thành như hắn ở lại thì mấy đứa nhỏ không thoải mái được.
Nhiễm Tầm chờ Chu ngũ gia đi mất thì cả người như được mở khóa, vỗ vai tiểu đồng bọn:
- Ngũ thúc của ngươi khá tốt đó, sao ngươi lại sợ ngũ thúc của mình thứ hai chứ?
Nhiễm Tầm cảm thấy ngạc nhiên, không ngờ Chu Minh Vân còn chưa giành được vị trí thứ hai, y cảm thấy Chu Minh Vân mới là sự tồn tại đáng sợ nhất, khuôn mặt lạnh như băng kia, y sợ nhìn lâu sẽ mơ thấy ác mộng.
Minh Đằng thổn thức:
- Ngươi không hiểu, không hiểu được đâu, ta kể ngươi nghe về ngũ thúc của ta...
Nhiễm Tầm mở to hai mắt nghe, cuối cùng nghĩ lại vẫn còn thấy sợ, dùng tay che ngực:
- May mà nhà ta ai cũng bình thường.
Vừa so như thế, y cảm thấy chuyện lão cha nhà mình động một tí là gào lên cũng không tính là gì. Khó trách Minh Đằng nói lão cha nhà y chỉ đơn giản là muốn luyện giọng mà thôi.
Nhiễm Tầm nhịn không được sờ mông, nói:
- Nói ra thì ta lớn chừng này, lần đầu tiên bị đánh cũng có liên quan tới Chu phủ đấy!
Minh Đằng ho khan một tiếng:
- Chuyện gì qua rồi thì đừng nhắc lại. Đi thôi, ta dẫn ngươi tới phòng ngủ của ta.
Nhiễm Tầm: - Không, ta cảm thấy cần phải nhắc tới, ngươi phải bồi thường cho ta, ta hoàn toàn là bị ngươi liên lụy.
Minh Đằng: - ...Tạm biệt, không tiễn.
Tiểu đồng bọn không phải tới tìm hắn để chơi, chỉ đơn giản là tới đòi nợ, hắn cảm thấy tình bạn của bọn họ cần phải cắt đứt mấy ngày.
Minh Vân và Minh Thụy: "..."
Tình bạn này sụp đổ nhanh quá!
Nhiễm Tầm: - ...Cái đồ nhỏ mọn nhà ngươi.
Tình bạn của bọn họ quá dễ vỡ, quá dễ vỡ.
Minh Đằng che kín túi tiền nhỏ, nói:
- Chỉ cần không nói chuyện về tiền bạc và của cải thì chúng ta vẫn là bạn tốt như cũ.
Nhiễm Tầm: "..."
Nhất định là y mù rồi mới có thể kết bạn với Chu Minh Đằng!
Xương Trí về sân thì thấy nương tử đang cau mày:
- Sao thế?
Tô Huyên đưa thư cho tướng công:
- Đây là thư vừa nhận được, từ thành Lễ Châu.
Xương Trí tưởng là thư của cữu cữu, tới khi xem thì biết không phải, nét bút trên thư còn non nớt, nhưng thật ra rất ngay ngắn:
- Thư của Tiền gia à?
Tô Huyên gật đầu:
- Ừ, là cho nhị tẩu.
Xương Trí: - ...Vậy sao lại ở chỗ của nàng?
Tô Huyên cười cong mắt:
- Cha mẹ không ở nhà nên ta dặn dò hạ nhân, tất cả thư từ qua lại đều mang tới đây trước, trong lòng ta biết chừng mực.
Thị không muốn mở thư ra xem, thị chỉ muốn biết là ai gửi thư tới, ai bảo cha mẹ vắng nhà chứ, thị phải cẩn thận một chút.
Xương Trí đưa thư cho nha hoàn:
- Đưa tới nhị phòng.
Nha hoàn nhận thư đi mất, Xương Trí mới nói:
- Nhà mẹ đẻ của nhị tẩu không hay gửi thư tới, nếu đã gửi thư thì chắc chắn có chuyện, chỉ không biết là chuyện gì thôi.
Tô Huyên cũng không đoán được, nói:
- Nếu như có chuyện thì lát nữa nhị tẩu sẽ tới thôi.
Xương Trí nghĩ lại thấy cũng đúng:
- Ta đi thay quần áo.