Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 701

Kinh Thành, Ninh hầu phủ

Ninh Tự nói hết những điều mình biết, sau đó uống trà để lọc mùi rượu trong miệng, chờ nhị ca phản ứng lại. Mất một lúc lâu Ninh Huy mới tỉnh táo lại, nói hơi lắp bắp:

- Đệ… ý đệ là, Thám Hoa lang là Ngũ hoàng tử?

Tin tức này hơi lớn, chấn động đến nỗi ba hồn bảy vía của ông ấy muốn bay ra khỏi người!

Ninh Tự gật đầu:

- Ngũ hoàng tử bây giờ là giả, bên ngoài cũng còn một kẻ giả mạo khác nữa, Dung Xuyên mới là thật. Diện mạo của thằng bé này không giống Hoàng Thượng và Hoàng Hậu, vì sự an toàn của Dung Xuyên, cũng vì đã sắp xếp ván cờ nên vẫn chưa thể nhận nhau, chuyện là vậy đấy.

Ninh Huy đặt tay lên ngực muốn mắng chửi người:

- Đến chuyện Ngũ hoàng tử là giả mà chúng ta cũng không biết. Cái tên chết tiệt nhà đệ, đệ không chịu về nhà tiết lộ một chữ nào luôn.

Đồng thời, trong lòng Ninh Huy cũng khó chịu, có chuyện gì muội muội cũng không nói với Ninh phủ sao? Vậy nếu Ninh Tự không trở lại thì chắc chắc Ninh phủ sẽ chẳng biết gì, suy cho cùng vẫn là do Ninh phủ hiu quạnh. Nghĩ đến lứa con cháu của mình, trong lòng Ninh Huy càng khó chịu hơn.

Ninh Tự cười gượng một tiếng, không nhắc tới chuyện Dung Xuyên là vì không muốn k*ch th*ch nhị ca và cha mẹ, nhưng chuyện Ngũ hoàng tử giả thì đúng là không nói với người trong nhà thật:

- Nhị ca, bây giờ huynh cũng biết thân phận của Dung Xuyên rồi, cứ biết trong lòng là được, huynh đừng biểu hiện quá rõ lúc gặp nhau.

Ninh Huy phất tay, nói với vẻ mệt mỏi:

- Ta biết rồi, còn nữa, chuyện của Dung Xuyên không giấu được đâu, đệ vẫn nên nghĩ lại rồi nói với cha đi, ít nhất cũng phải cho cha chuẩn bị tâm lý, đừng để đột nhiên gặp như ta, cha không chịu nổi k*ch th*ch như thế đâu.

Ninh Tự: - Chỉ thỉnh thoảng cha mới ra phủ mà.

Ninh Huy cười khẩy:

- Ta cũng có hay ra phủ đâu, chẳng phải cũng gặp đấy thôi?

Ninh Tự: "..."

Lời này không phản bác được, xem ra đúng là nên tiết lộ một tí cho cha.

*****

Buổi tối, Chu phủ

Trúc Lan đang kể chuyện cho con trai nghe, nguồn gốc của câu chuyện là lúc trên bàn cơm, Dung Xuyên nói về cuốn du ký mới mua, cô cũng rất thích nên Dung Xuyên đưa mấy cuốn tới, đúng lúc lấy ra đọc cho con trai nghe. Người ta nói đọc sách bằng đi vạn dặm đường là có lý do của nó, kết hợp với phong thổ trong du ký, Trúc Lan kể thêm một ít phong tục các vùng mà cô biết được ở hiện đại, giảng giải sinh động nên con trai nghe rất thích thú.

Chu Thư Nhân vào cửa ra hiệu cho Tống bà tử có thể đi ra ngoài, Xương Trung phát hiện ra cha trước, nhanh chóng trèo xuống mang giày vào:

- Cha, cha về rồi.

Chu Thư Nhân xòe tay ra:

- Hôm nay cha không bế con nổi, eo cha hơi khó chịu.

Cả ngày nay chỉ ngồi, lúc anh ở nha phủ thì làm việc một lát rồi đứng dậy đi ra ngoài bộ một lúc, có khi không có ai anh còn nằm xuống nghỉ một lát, dù sao anh lớn nhất ở đó, thoải mái khỏi phải bàn. Chứ ở trong cung, Hoàng Thượng mệt mỏi mới có thể tự đi nằm nghỉ một chút, còn anh thì đâu có cửa!

Đúng, vẫn còn Thái Tử giống anh, nhưng Thái Tử trẻ tuổi mà!

Trúc Lan lấy quần áo cho Chu Thư Nhân:

- Thay quan phục ra trước đi.

Chu Thư Nhân cầm quần áo đi thay, chỉ một lát đã bước ra, Trúc Lan vắt khăn tay đưa cho Chu Thư Nhân:

- Lau mặt đi.

Chu Thư Nhân lau sạch mặt, cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái hơn:

- Thoải mái quá đi, trong điện cũng rất mát mẻ, nhưng có quan phục dày cộm nên anh đổ mồ hôi quá trời, trên mặt đổ dầu, bây giờ khá hơn nhiều rồi.

Trúc Lan ra hiệu cho Chu Thư Nhân nằm xuống:

- Để em xoa bóp sau lưng cho anh.

Chu Thư Nhân cởi giày, cảm thán:

- Hôm nay dùng lực mạnh một chút, anh ngồi đến xế chiều.

Trúc Lan: - Đã biết.

Xương Trung chớp mắt:

- Cha, con cũng giẫm lưng cho cha.

Chu Thư Nhân: - ...Thôi, con trai, cha con không cần con giẫm lưng đâu.

Xương Trung không vui:

- Trước kia, cha còn để con giẫm lưng cho!

Chu Thư Nhân nghiêng người không nhìn con trai, anh không muốn trả lời, với cân nặng bây giờ của thằng nhóc này, tấm lưng già của anh chịu sao thấu!

Trúc Lan bật cười:

- Cha con mệt rồi, chúng ta đừng làm phiền cha nữa.

Xương Trung im lặng một lúc, nói:

- Thôi vậy.

Trúc Lan nói:

- Được rồi, con nên đi tắm rồi đi ngủ đi.

Xương Trung còn muốn nghe kể chuyện tiếp, nhưng mẹ bận rồi:

- Mẹ, ngày mai kể chuyện tiếp nhé.

Trúc Lan cũng biết mấy quyển du ký Dung Xuyên chọn rất thú vị:

- Được, ngày mai kể tiếp.

Chu Thư Nhân nghe thấy tiếng đóng cửa, nghiêng người:

- Thằng nhóc này càng lớn càng khó chơi.

- Đúng vậy, càng lớn càng khôn, sao hôm nay anh về trễ vậy?

Chu Thư Nhân kể chuyện trải qua trong cung:

- Anh nói về vài ngành nghề thích hợp có thể phân hóa để nâng cao hiệu suất, Hoàng Thượng hỏi kỹ hơn nên quên mất thời gian.

Trúc Lan dừng tay lại, nói:

- Trong lòng anh biết là được rồi.

Chu Thư Nhân nằm úp sấp nói:

- Ừ, chắc mấy ngày tới sẽ nhận được một ít thiệp mời, em xem rồi chọn.

Trúc Lan hiểu rõ, Chu Thư Nhân liên tục ở lại trong cung nên Chu phủ sắp náo nhiệt rồi:

- Anh yên tâm đi, trong lòng em hiểu.

Đúng là Chu Thư Nhân rất mệt, đối với những câu hỏi của Hoàng Thượng, anh vừa phải trả lời sao cho không vượt quyền, còn phải phù hợp với cổ đại, hôm nay mệt não quá:

- Anh ngủ trước.

- Ừm.

Hôm sau, mấy người Chu Thư Nhân vừa đi chưa bao lâu, bên Trúc Lan đã nhận được thiệp mời, có người quen, cũng có người không quen. Trúc Lan thấy thiệp mời của Uông gia, hai nhà đính hôn với nhau rồi nên cũng xem như quan hệ thông gia, chỉ là chức quan của Chu Thư Nhân không quá cao, ban đầu cô còn nghĩ có nên tới Uông phủ hay không, bây giờ thì ổn, có thiệp mời rồi thì cứ đi thôi. Mấy tấm thiệp mời khác, Trúc Lan sàng lọc, cô không tính dẫn Tuyết Hàm đi mà dẫn Đổng thị đi mở mang tầm mắt, vậy nên chọn toàn những nhà có chức quan ngang tầm để không tạo áp lực quá lớn cho Đổng thị.

Chọn thiệp mời xong, Trúc Lan có quần áo rồi, cũng mang theo rất nhiều trang sức, may mắn là quan hệ của cô và Đào thị tốt, trong lúc nói chuyện, Đào thị kể rất nhiều sở thích của Uông lão phu nhân. Uông lão phu nhân lớn tuổi, thích tĩnh lặng, Uông gia nữ quyến đều thích đi lễ Phật. Uông lão phu nhân là người tin Phật nhất trong số đó, lão phu nhân là tiểu thư xuất thân thế gia, không thích ăn mặc lòe loẹt.

Trúc Lan lấy trang sức của mình ra, ừm, thứ đeo ra ngoài vừa có thể diện vừa không lộ sự tục tằng, thì ngọc là sự lựa chọn tốt nhất. Về quần áo, dù sao cô cũng có tuổi rồi, không chọn màu quá tối là được, kiểu dáng đơn giản một chút là đẹp, trang nhã đúng mực.

Đổng thị tới thì thấy mẹ đang chọn quần áo:

- Mẹ, mẹ muốn ra ngoài à?

- À, ngày kia mẹ muốn tới Uông phủ, đúng rồi, con cũng về chuẩn vị đi, hôm kia mẹ sẽ dẫn con và Tuyết Hàm đi.

Đổng thị căng thẳng, Uông phủ sao:

- Mẹ, con không biết nên chọn thế nào, mẹ, mẹ có đề nghị gì không?

Trúc Lan nói những điều kiêng kị của Uông gia, còn nói sở thích của Uông lão phu nhân:

- Cứ mặc trang nhã đúng mực là được.

Trong lòng Đổng thị đã biết phải làm gì:

- Mẹ, mẹ lợi hại quá, biết nhiều như vậy.

Trúc Lan cười nói:

- Mấy tin tức này là mẹ nghe Đào thị nói trong lúc nói chuyện phiếm với nhau thôi, nếu không mẹ cũng không biết rõ như thế.

Mấy thứ này vẫn là sau khi hai nhà đính hôn bằng miệng, Đào thị mới lộ ra, cũng là đề phòng Chu gia phạm vào kiêng kị của Uông gia. Nhưng mà con dâu đúng là người hiểu mẹ chồng nhất, Đào thị biết nhiều như vậy, đơn giản là để đối phó với mẹ chồng của mình.

Đổng thị cũng cười:

- Mẹ, vậy con về chuẩn bị đây.

- Ừ.

Trúc Lan lại gọi Tống bà tử báo cho Tuyết Hàm biết, sau đó kêu nha hoàn treo quần áo đã chọn xong lên, tránh để lúc mặc có nếp nhăn trên quần áo.

*****

Ninh quốc công phủ, Ninh Tự vào phủ, không đi thăm cha mẹ trước mà đi vòng một chuyến tới sân của nhị ca. Ninh Huy đang nằm trên xích đu nghe tôn tử đọc sách, Ninh Tự vào sân thì có người hành lễ, Ninh Huy nghe thấy tiếng, bỏ sách xuống:

- Mới sáng sớm mà sao đệ tới rồi?

Ninh Tự cười nói:

- Ta tới tiết lộ cho cha biết chút chuyện, nhị ca, huynh đi với ta đi.

Ninh Huy ngồi dậy:

- Đệ biết nên nói thế nào rồi à?

- Biết rồi.

 

Bình Luận (0)
Comment