Trúc Lan không biết những lùm xùm của Ninh quốc công phủ, cô đang nghĩ về tiệc ngắm hoa mà Ninh quốc công phủ tổ chức. Chỉ cần là tiệc ngắm hoa thì thông thường đều dẫn con gái đã đủ tuổi đến. Bây giờ bởi vì có liên quan đến Dung Xuyên, Trúc Lan nghĩ chắc chắn là Tuyết Hàm phải đi rồi. Về phần hai đứa cháu gái, Trúc Lan ngẫm nghĩ một hồi, Ngọc Lộ đã đính hôn rồi nên lần này không đi, Ngọc Sương thì phải dẫn theo, đây là một cơ hội hiếm có để mở mang tầm mắt.
Trúc Lan kêu nha hoàn tới, bảo nha hoàn đi thông báo cho con gái và nhị phòng. Vào canh giờ này, con gái và Ngọc Sương còn chưa vào học.
Sân của Tuyết Hàm, Tuyết Hàm nhận được tin thì lập tức nghĩ tới Dung Xuyên. Trực giác của nàng nói với nàng rằng: Chu phủ được mời là vì Dung Xuyên. Nàng đứng dậy đi tới tủ quần áo để chọn quần áo, nhất định nàng phải bộc lộ khía cạnh tốt nhất ra ngoài, nàng không chỉ đại diện cho bản thân mà còn cả Chu gia.
Thủy bà tử: - Tiểu thư, lão nô biết vài điều Quốc công phu nhân kiêng kị ạ.
Tuyết Hàm kinh ngạc quay đầu, hỏi:
- Thủy bà tử, sao bà biết được?
Mẹ không nói với nàng tức là mẹ cũng không biết, ai bảo Ninh quốc công phủ im hơi lặng tiếng quá làm gì.
Thủy bà tử cười nói:
- Nói ra cũng khéo, từ lúc chưa lập triều, lão nô từng hầu hạ bên cạnh Quốc công phu nhân.
Lúc đó Thuỷ bà tử và một mật thám khác phụ trách bảo vệ Quốc công phu nhân nên từng hầu hạ Quốc công phu nhân hai năm, sau đó triều đại được lập nên Thuỷ bà tử bị thuyên chuyển đi.
Tuyết Hàm nhớ tới thân phận của Thủy bà tử và Tống bà tử nhà mình, cười nói:
- Bà chọn quần áo và trang sức giúp ta nhé.
Nàng tin tưởng Thủy bà tử, Thủy bà tử có thể không nói nhưng cuối cùng vẫn nói với nàng, tức là Thủy bà tử có lòng trung thành đối với Chu phủ.
*****
Nhị phòng
Triệu thị nhận được tin tức, đầu tiên là lấy hộp đựng bạc ra:
- Mẹ muốn chọn cho con một bộ quần áo thật đẹp. Đúng rồi, còn phải ghé cửa hàng trang sức để chọn vài món nữa.
Bây giờ bé gái tới tuổi đính hôn ở Chu phủ chỉ có con gái mình thôi, thế nên sao thị không quan tâm tới bữa tiệc của Quốc công phủ được chứ?
Ngọc Sương ngẩn ngơ, nàng ấy không cản được mẹ, chỉ đành trơ mắt nhìn mẹ dẫn bà tử và nha hoàn đi mất. Ngọc Sương tỉnh táo lại rồi bật cười, bây giờ chuyện hôn nhân của nàng ấy là quan trọng nhất với mẹ. Nghĩ tới chuyện hôn nhân của mình, trong lòng nàng ấy cũng có chờ mong, không nén nổi mà đỏ mặt.
– –
Thôn Chu gia, Xương Lễ và Xương Trí gặp được Đổng lão gia Hai huynh đệ nhìn nhau, Xương Lễ từng gặp Đổng lão gia nhiều lần, còn Xương Trí thì sắp quên mất.
Xương Lễ bước lên trước, nói:
- Lão gia tử, phải là vãn bối đi thăm ngài mới đúng, sao ngài lại đích thân tới đây?
Đổng lão gia phất tay, đáp:
- Vì ta nghe được tin tức, lại nghĩ hai huynh đệ các ngươi về đây cũng bận rộn, mà ta thì rảnh rỗi không có việc để làm nên mới đích thân tới đây một chuyến. Hai nhà chúng ta có quan hệ thông gia, ai tới gặp ai có khác gì nhau, đừng đứng nữa, mau ngồi đi.
Xương Lễ nghĩ thầm, đúng là khác biệt. Lần nào hắn trở về, vì lễ nghĩa và vì Chu gia nể mặt đệ muội nên hắn luôn đích thân tới Đổng phủ để gặp Đổng lão gia. Chứ ngày xưa Đổng lão gia chưa từng đích thân tới bao giờ. Hắn nghĩ trong bụng, quả nhiên cha vừa thăng quan là khác ngay, hắn cười ngồi xuống.
Đổng lão gia cảm thán, chênh lệch giữa hai nhà Chu - Đổng càng lúc càng lớn. Trong lòng Đổng lão gia biết rõ, Chu gia vừa nhân nghĩa vừa nể mặt con gái nên mới khiêm nhường với Đổng gia. Nhớ tới lá thư của nữ nhi, trong lòng Đổng lão gia căng thẳng. Nữ nhi nhiều năm không gặp này thay đổi rồi, lão hối hận vì để mấy đứa con trai muốn làm gì thì làm, nhưng tiếc là có hối hận đã quá muộn màng. Và lão cũng nhìn ra được, một khi con gái út hạ quyết tâm thì còn kiên quyết hơn cả con gái lớn, thậm chí còn có thủ đoạn hơn con gái lớn.
Đổng lão gia cười hỏi:
- Thông gia có khỏe không?
Xương Lễ hồi đáp:
- Cha ta khỏe lắm, ngoài việc hơi bận một chút thì sức khỏe và tinh thần đều tốt. Thế ngài có khỏe không?
Đổng lão gia khựng lại một chút, nói:
- Khỏe, cuộc sống gần đây không tồi.
Tiểu nữ nhi uy h**p đại nhi tử, đại nhi tử không còn lòng dạ nào để làm phiền lão nữa. Toàn bộ tâm tư dồn vào việc nhìn chằm chằm mấy đứa nhi tử khác, nói ra thì đúng là lão thấy thoải mái hơn rất nhiều.
*****
Kinh Thành
Trong hoàng cung, sau khi Chu Thư Nhân hạ triều thì vẫn ở lại trong chính điện. Bên cạnh toàn là Đại học sĩ và Thượng thư đại nhân, anh đã làm phông nền được một lúc rồi. Ừ nhỉ, hôm nay còn có Nhị hoàng tử ở đây. Nhị hoàng tử đứng bên cạnh Hoàng Thượng, quá thu hút sự chú ý.
Chu Thư Nhân nhìn không chớp mắt. Anh nghĩ thầm trong bụng, Hoàng Thượng mang Nhị hoàng tử ra để thu hút sự chú ý đây mà. Tự dưng anh có cảm giác mọi người đều bị lừa chỉ mình ta tỉnh táo, vì đứng ở sau cùng nên có thể nhìn thấy mấy động tác nhỏ của những quan viên đằng trước, họ thường nhìn Nhị hoàng tử lắm.
Hôm nay là ngày Trương Cảnh Dương có tâm trạng tốt nhất trong nhiều năm qua. Bên cạnh phụ hoàng luôn là đại ca,lúc này đổi thành hắn, còn dẫn hắn đi bàn việc nước.
Hoàng Thượng nhìn thấy hành động của tất cả mọi người, ngài nhìn thoáng qua Chu Thư Nhân đứng im không nhúc nhích ở cuối hàng. Chỉ có Chu Thư Nhân là không có bất cứ động tác nào. Cũng đúng, mấy ngày trước ngài còn dẫn Thái Tử đi dùng bữa với Chu Thư Nhân mà.
Hoàng Thượng mở miệng nói:
- Lão Nhị, con có gì muốn nói về những vấn đề quy hoạch Kinh Thành không?
Nhị hoàng tử thấy mấy đại nhân đều đang nhìn hắn, nén cảm giác kích động trong lòng xuống, tự nhủ lòng rằng hắn không thể thua Thái Tử được:
- Nhi thần ủng hộ ạ, nhi thần cảm thấy quy hoạch sẽ có lợi cho dân chúng ở Kinh Thành. Chẳng qua muốn quy hoạch thì phải tiến hành từng bước một, không thể nóng vội được.
Chu Thư Nhân cúi đầu, đúng vậy, đề tài thảo luận hôm nay là về quy hoạch. Năm trước tuyết lớn, trong lòng Hoàng Thượng cứ nghĩ tới mãi, vậy nên mới muốn bắt đầu quy hoạch từ Đông Thành khó khăn nhất. Ngoài ra Hoàng Thượng còn muốn xây dựng một nơi chuyên tị nạn để chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào.
Hoàng Thượng nói:
- Nếu ai cũng ủng hộ thì tốt, các khanh cảm thấy nên giao chuyện quy hoạch này cho ai thì thích hợp?
Lại bộ thượng thư nhớ tới hồ sơ quan viên mà Thái Tử lấy đi thì mất ngủ cả đêm hôm qua, khóe miệng co rút:
- Thần cảm thấy Nhị hoàng tử thích hợp ạ.
Lễ bộ thượng thư Phùng đại nhân vội vàng nói:
- Thần cảm thấy Tứ hoàng tử thích hợp hơn.
Binh bộ thượng thư ngậm chặt miệng, nhất quyết không nói gì.
Mấy vị Đại học sĩ cũng phát biểu ý kiến, vị hoàng tử nào cũng được nhắc tới. Có người đề nghị Thái Tử, nhưng Nhị hoàng tử là người nhận được số phiếu nhiều nhất. Chu Thư Nhân và Binh bộ thượng thư giống nhau, đều ngậm chặt miệng. Lúc này có thể không mở miệng thì không mở miệng, may mà Hoàng Thượng không yêu cầu tất cả đều phải nói, cũng có vài vị đại nhân không nói gì.
Chờ bàn bạc chính sự xong, Hoàng Thượng vẫn không nói chuyện này được giao cho ai. Chu Thư Nhân biết ngay là thế mà, không thấy bất ngờ chút nào. Chu Thư Nhân đi chậm lại, anh không muốn đi cùng mấy vị Đại học sĩ, có điều:
- Lý đại nhân, ngài không vội về Binh bộ sao?
Lý Chiêu cười tủm tỉm, nói:
- Không phải ngươi cũng không vội về Hộ bộ à.
Chu Thư Nhân thật sự không muốn đi chung một chỗ với Lý đại nhân, cả người vị này mọc đầy sự tinh ranh:
- Vì đứng hơi lâu nên chân hạ quan bị tê, vậy nên mới đi từ từ.
Lý Chiêu thấy người phía trước đã đi xa mới nhỏ giọng nói:
- Lão phu phát hiện, ngươi được lòng lão phu lắm đấy.
Chu Thư Nhân: - Hả?
Lý Chiêu lại cười, nói tiếp:
- Là người hay là quỷ, chỉ cần tìm hiểu là biết, hôm nay có người lộ đuôi rồi.
Chu Thư Nhân nhìn Lý đại nhân đi nhanh về phía trước, Lý đại nhân nhắc nhở anh rằng Hoàng Thượng đang thăm dò. Thật ra không cần Lý đại nhân nói thì anh cũng biết rõ hơn bất cứ ai, nhưng quả nhiên không hổ là con cáo già mà anh cũng thấy kiêng dè. Lý đại nhân là người khôn ngoan hiếm có.
Chu Thư Nhân quay lại Hộ bộ, nói:
- Hoàng Thượng sẽ quy hoạch Kinh Thành, Hộ bộ cần chuẩn bị sẵn bạc.
Khâu Duyên: - ...Chuyện này cần nhiều bạc lắm đấy.
Vừa nghe xong là tim gan ông ta run lên, sao Hộ bộ khó tích cóp bạc dữ vậy!
Chu Thư Nhân vỗ vai Khâu đại nhân:
- Sắp tới đợt thu hoạch vụ thu rồi, sẽ có bạc thôi.
Khâu Duyên cố gắng nhếch môi cười gượng:
- Đúng là làm người giữ tiền không dễ chút nào, ta chỉ mong Tiêu đại nhân về nhanh lên một chút.
Đừng để tới lúc Tiêu đại nhân trở về thấy bạc đã cạn kiệt, ông ta cảm thấy mình sẽ chết chắc!