Thịnh Tiểu Dương chỉ nằm yên được nửa ngày, tối đến lại tung tăng như không có chuyện gì. Chương Tự nhìn cậu cùng Thịt Kho hợp sức "phá nhà", bước đi nhẹ tênh, hoạt bát tới mức chẳng coi ai ra gì.
Thịnh Tiểu Dương nhảy vào lòng anh, cậu hỏi thẳng:
- Anh ơi, tối nay có làm không ạ?
Thỉnh thoảng Chương Tự còn biết xấu hổ, nhưng Thịnh Tiểu Dương thì không. Tình cảm từng mơ hồ, chua chát ngày trước giờ đã bị cậu biến thành động lực, mọi thứ bây giờ đều là những biểu hiện thẳng thắn, nồng nhiệt của tình yêu.
Cậu mong Chương Tự sẽ khen mình, hay ít nhất là khích lệ cậu một chút.
Chương Tự bế cậu lên, anh nói: "Không, để vài ngày nữa."
Thịnh Tiểu Dương không giấu được thất vọng:
- Vài ngày nữa ạ?
Chương Tự nghe mà dở khóc dở cười: "Em gấp đến thế à?"
- Em muốn rút ngắn tiến độ mà.
Thịnh Tiểu Dương nói:
- Anh ơi, em thật sự rất muốn ở bên anh.
Chương Tự cũng muốn, nhưng có những điều anh vẫn chưa sẵn sàng, nên đành dỗ: "Đợi thêm chút nữa nhé."
Sau khi đầu bếp Tống xuất viện, tiệm mì chỉ mở cửa thêm một tháng, xem như Tô Diểu Diểu khép lại sự nghiệp làm chủ tiệm một cách trọn vẹn. Việc cho thuê mặt bằng vốn định công khai, nhưng Chương Tự đã âm thầm giành trước, Thịnh Tiểu Dương vẫn chưa biết chuyện này.
Đầu bếp Tống không còn đủ sức cầm chảo, nên ông giao toàn bộ việc bếp cho Thịnh Tiểu Dương. Nấu mì không đơn giản chỉ là đun nước rồi cho mì và đồ ăn kèm vào, mà phải nắm rõ lửa, lượng gia vị cùng vô số mẹo vặt khác.
Ngoài ra, Thịnh Tiểu Dương còn phải học cách quản lý, điều hành, mà cái này còn khó hơn cả việc đọc Trăm Năm Cô Đơn.
May là cậu đầy năng lượng, bận rộn suốt cả ngày vẫn còn sức chơi với Chương Tự vào buổi tối.
Chơi gì ư? Chính là những chuyện đó đó.
Thịnh Tiểu Dương rất có hứng thú với việc "khai phá tiềm năng con người". Chương Tự thì lo cho sức khỏe của cậu, nên chưa thật sự làm hết sức; thế nhưng trong những trải nghiệm nửa vời đó, Thịnh Tiểu Dương vẫn thấy vui vẻ.
Dù thế nào đi nữa, Chương Tự cũng không bao giờ làm cậu cụt hứng, anh luôn mỉm cười, dịu dàng chiều chuộng cậu.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Hôm nay tiệm mì nghỉ, Thịnh Tiểu Dương được rảnh, vừa hay Chương Tự cũng không bận.
Không có kế hoạch gì, cậu cầm cuốn "Nguyên lý quản lý vận hành" đọc chăm chú, còn Chương Tự thì ngồi bên cạnh cậu. Nửa tiếng sau, tâm trí Thịnh Tiểu Dương bắt đầu bay đi chỗ khác. Cậu tưởng mình giỏi giấu giếm, nhưng khóe mắt vẫn lén liếc sang anh.
Chương Tự mỉm cười ôn hòa, anh cũng đang nhìn cậu. Anh trêu: "Hôm nay học lâu thế, có ghi chép gì không?"
Thịnh Tiểu Dương hơi bực, cậu dùng ngôn ngữ ký hiệu nói:
- Anh ngồi cạnh em, em học không vô.
Chương Tự nhướng mày: "Ồ, là lỗi của tôi à?"
Thịnh Tiểu Dương mím môi cười, cậu cầm sách che mặt rồi rướn tới hôn anh. Đôi mắt long lanh như đang nói: Đúng rồi, là lỗi của anh đấy.
Cậu thay đổi nhiều lắm, giờ đã biết làm nũng rồi.
Chương Tự nâng cằm cậu lên chủ động hôn lại. Thịnh Tiểu Dương bị hôn đến đỏ hoe cả mắt.
Một lúc sau, cậu lại nổi hứng, vô thức đưa tay k** kh** q**n Chương Tự nhưng bị anh giữ lại.
Thịnh Tiểu Dương ngước nhìn anh, đôi mắt ươn ướt kia rõ ràng là đang bất mãn.
- Anh làm gì thế?
Chương Tự bình tĩnh hỏi ngược lại: "Giữa ban ngày ban mặt, em định làm gì?"
- Ngủ với anh!
Thịnh Tiểu Dương thẳng thắn trả lời.
Chương Tự nghe vậy thì cười cười: "Đêm rồi hẵng ngủ."
Thịnh Tiểu Dương ngẩn ra:
- Thế giờ làm gì ạ?
Chương Tự chỉnh lại cổ áo cho cậu, anh vuốt thẳng tà áo, rồi dịu dàng lau giọt nước mắt còn đọng trên khóe mắt cậu: "Ra ngoài đi dạo, hẹn hò."
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Hai người không đi xa, vẫn ở đường Giang Bình. Qua con ngõ nhỏ quanh co, tránh khỏi dòng người đông đúc, Chương Tự nắm tay Thịnh Tiểu Dương dừng lại trước một bức tường cũ.
So với sự ồn ào cách đó vài mét, nơi này yên tĩnh lạ thường. Một cây quế nghiêng mình bên tường mặc cho bao mùa gió mưa. Dưới chân tường là bụi đỗ quyên của người dân gần đó, sắp sang xuân nên hoa đang chờ nở.
Thịnh Tiểu Dương không hiểu ý anh, cậu ngây ngô hỏi:
- Sao lại đến đây ạ?
Chương Tự không trả lời mà chỉ lấy ra một tấm ảnh, anh giơ lên so cảnh vật ngoài đời với trong hình, như đang tìm mảnh ghép cuối cùng để bức tranh hoàn chỉnh.
"Lúc ấy em trốn ở đâu chụp tôi vậy?"
Ảnh chụp vào mùa xuân. Cỏ dại sau một mùa đông khắc nghiệt vẫn kiên cường sống sót, làm nền cho những bông đỗ quyên nở rộ.
Mùa xuân ở Giang Nam luôn khiến người ta hoài niệm.
Trong ảnh, Chương Tự mặc sơ mi trắng, dáng người cao gầy, tay áo xắn đến khuỷu, lộ ra phần cánh tay rắn chắc. Nhưng ảnh đã bị nhòe, nhìn không rõ mặt.
Ngày trước, Thịnh Tiểu Dương khắc sâu từng cử động của anh vào trong lòng. Giờ nghĩ lại, hành động đó đối với người bị "theo dõi" khi ấy, thật ra có hơi đáng sợ.
Thịnh Tiểu Dương biết Chương Tự không thích kiểu đó, bởi Trình Bác Nhiên cũng từng như vậy. Nhưng giờ cậu chẳng còn giấu giếm anh gì nữa, nên nói hết mọi chuyện.
- Lúc đó Thịt Kho chạy mất, anh đi tìm nó trông rất lo lắng.
Thịnh Tiểu Dương chỉ về bụi cây cách đó chừng mười mét:
- Em trốn ở đó.
Khoảng cách khá xa, bảo sao ảnh bị mờ.
Chương Tự im lặng một lát rồi hỏi: "Em theo dõi tôi à?"
Thịnh Tiểu Dương cúi đầu, áy náy gật nhẹ.
- Em...
Cậu không biết nên giải thích thế nào.
Chương Tự lại nghĩ đến chuyện khác: "Lúc đó Thịt Kho ở đâu? Không phải đi cùng em đấy chứ?"
Chương Tự nhớ rất rõ, Thịt Kho ở ngoài luôn nhát như con chuột. Đến giờ ăn là sẽ tự chạy về. Hôm ấy anh đợi suốt nửa tiếng mà chẳng thấy một cọng lông nào, biết là có chuyện nên đi tìm. Anh phải tìm dọc cả đường Giang Bình.
"Tôi nhớ là tôi tìm thấy nó ở gần đây."
- Không đâu, lúc ấy em vẫn chưa quen nó.
Thịnh Tiểu Dương thấy Chương Tự lo thì cũng lo, cậu muốn giúp anh. Không ngờ lại thật sự tìm được, chú chó bị ba bốn con chó hoang vây đánh, kêu ăng ẳng tội nghiệp.
Thịnh Tiểu Dương như thần tiên giáng thế, xông ra cứu viện, không chỉ đuổi được lũ chó hoang mà còn lấy luôn cái bánh bao duy nhất trong người cho nó ăn.
Chương Tự không ngờ giữa họ còn có cơ duyên như vậy.
Thịnh Tiểu Dương nói:
- Đó là bữa tối của em.
Chương Tự bật cười: "Bảo sao nó lại thân với em thế."
Anh bỗng đổi giọng, dịu dàng nói tiếp: "Tiểu Dương, Thịt Kho coi em như mẹ ruột đấy."
Hai má Thịnh Tiểu Dương đỏ ửng:
- Ồ...
Chương Tự cúi xuống hôn lên môi cậu, rồi nhỏ giọng nói: "Em đứng yên ở đây đừng nhúc nhích."
Thịnh Tiểu Dương chẳng hiểu gì.
Chương Tự chạy tới vị trí cậu từng trốn. Khoảng cách chỉ vài mét, nhưng đối với Thịnh Tiểu Dương ngày đó khoảng cách ấy là rất xa, cậu phải len qua đám đông, vòng qua cây cầu đá, vòng hết nửa khu phố, vạch cỏ lách người, mới có thể đến được nơi duy nhất trong tầm với để nhìn anh.
Chương Tự biết đôi khi Thịnh Tiểu Dương sẽ lấy hành động của mình so với Trình Bác Nhiên, nhưng điều đó thật sự không cần thiết. Bởi với Chương Tự, khác biệt nằm ở con người chứ không phải chuyện đó.
Anh lấy điện thoại ra, cố ý chỉnh mờ tiêu cự, chụp hình Thịnh Tiểu Dương. Trong khung ảnh mờ ảo ấy, vô số khoảnh khắc từng lướt qua nhau giờ lại giao thoa.
Chương Tự không muốn Thịnh Tiểu Dương có quá nhiều nuối tiếc.
"108 tấm ảnh đó, em dẫn tôi tới những chỗ em từng chụp đi." Anh nói: "Tôi cũng phải có ảnh của em. Tôi chụp ảnh rất khá đấy."
Thịnh Tiểu Dương không ngờ những điều ngọt ngào ấy lại có thể khiến cậu thấy cay cay sống mũi. Cậu suýt nữa là bật khóc, không phải vì tủi thân, mà vì cảm động.
Chương Tự hôn cậu, nói: "Về nhà thôi."
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Về đến Nhất Gian Lưu Thủy là trời đã tối. Cả hai đều chưa ăn tối, mà cũng chẳng muốn ăn. Ánh mắt vừa chạm nhau, ý tứ trong lòng cả hai đã quá rõ ràng.
Chương Tự dắt Thịnh Tiểu Dương vào phòng tắm: "Đi tắm trước đi."
Mắt Thịnh Tiểu Dương long lanh, cậu níu tay áo anh không chịu buông:
- Anh không tắm cùng à?
"Ở đây lạnh lắm."
Thịnh Tiểu Dương vẫn không nỡ buông tay. Chương Tự lại hôn cậu, tay luồn vào áo cậu, da thịt mềm mịn khiến người ta khó mà dừng lại.
"Nghe lời, ngoan nào." Anh khàn giọng nói.
Thịnh Tiểu Dương ngoan ngoãn đáp:
- Dạ.
Tắm xong, cậu lấy ra cái bao đã chuẩn bị sẵn đưa cho anh.
Chương Tự khó tin hỏi: "Chỉ có một cái thôi à?"
Thịnh Tiểu Dương gật đầu chắc nịch:
- Lần trước cũng chỉ dùng một cái.
Cậu còn bổ sung:
- Đủ rồi.
Chương Tự cạn lời, mặt anh tối sầm lại. Anh bảo cậu lên lầu trước, kẻo cảm lạnh.
Thịnh Tiểu Dương chờ được một lát đã mất kiên nhẫn, bèn giục anh:
- Anh mau lên đi.
Chương Tự bất lực nói: "Tôi chỉ cần một lần là đủ, còn muốn nhanh gì nữa?"
Thịnh Tiểu Dương: ...
Sao câu này cứ kì kì thế nào ấy nhỉ.
Khi Chương Tự lên thì cậu không có trong phòng. Cửa gác xép khép hờ, trên bậc thang có đôi tất Thịnh Tiểu Dương vừa cởi.
Anh bước lên, đẩy cửa vào.
Cửa sổ đã được sửa, dù không còn ở gác xép nhưng Chương Tự vẫn đổi sang kính chống đạn và đóng chặt lại. Thịnh Tiểu Dương đang quỳ ngồi trên giường, thân thể hơi ngả về sau, hai tay chống nhẹ, ngước nhìn vầng trăng sáng ngoài ô cửa.
Ánh trăng chiếu xuống soi lên làn da của Thịnh Tiểu Dương, khiến cậu trông như một khối ngọc trong suốt, đẹp đến mức làm mắt Chương Tự nóng lên.
Thoáng thấy có người đến, Thịnh Tiểu Dương hơi nghiêng đầu, ánh mắt có hơi ngẩn ngơ.
Thấy dáng vẻ ấy, tim Chương Tự nhói lên: "Sao thế bé cưng?"
Thịnh Tiểu Dương cười nhẹ:
- Em thấy mình như đang nằm mơ vậy.
Từ đêm hôm đó, cảm giác hư ảo cứ quẩn quanh trong lòng cậu. Cậu sợ Chương Tự sẽ biến mất, giống như ánh trăng sau giấc mơ, biết rõ là nó sẽ tan biến nhưng vẫn không nỡ tỉnh giấc.
- Em từng nghĩ, mình sẽ chẳng bao giờ với tới được mặt trăng.
Chương Tự im lặng thở dài. Anh bước đến bên giường, cởi dép rồi bước hẳn lên.
Với tư thế đầy chiếm hữu ấy, anh nhìn Thịnh Tiểu Dương, giọng nói dịu dàng vô cùng: "Nhưng em đã chạm được vào mặt trăng rồi."
Anh hỏi: "Tôi lại khiến em thấy bất an sao?"
Thịnh Tiểu Dương l**m môi nói không.
Chương Tự nâng cằm cậu lên, ánh mắt dần trầm xuống. Hai người nhìn nhau không nói một lời.
"Được chứ?" Chương Tự nhỏ giọng hỏi.
Thịnh Tiểu Dương hé môi, đầu lưỡi mềm mại trượt ra, nhẹ nhàng cuốn lấy anh.
Hơi thở Chương Tự dồn dập, cổ anh bắt đầu ngưa ngứa, trút ra hơi thở nóng bổng.
Không gian xung quanh im phăng phắc, đến cả gió cũng nín thở. Bỗng có tiếng "ực" nhỏ, Chương Tự cúi xuống nhìn, hóa ra là Thịnh Tiểu Dương vừa nuốt nước bọt.
Bầu không khí càng thêm đặc quánh.
Sau đó là vô số lần quấn quýt, đến khi cái giường kêu răng rắc rồi sập xuống, Thịnh Tiểu Dương tưởng mình sắp chết tới nơi. Cậu không nói được, vừa bò vừa làm ngôn ngữ ký hiệu:
- Anh muốn giết em à...
Chương Tự không thích câu nói đó, anh liền nắm cổ chân kéo cậu lại, càng không chịu nương tay.
Những âm thanh nhỏ vụn vỡ, đứt quãng như chuỗi nốt nhạc lạc điệu, lại thành thứ gia vị khiến Chương Tự càng thêm say đắm.
Trước khi ngất đi, Thịnh Tiểu Dương còn nghĩ Tưởng Gia Tuệ đúng là lợi hại, chuyện gì cũng biết trước cả.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Sau đêm đó, ước nguyện của Chương Tự cuối cùng cũng thành hiện thực, Thịnh Tiểu Dương e là phải nằm liệt ba ngày mới dậy nổi.
Sáng hôm sau, đầu bếp Tống ở tầng dưới gọi to: "Tiểu Dương, Tiểu Dương! Mặt trời chiếu đến mông rồi! Mau dậy đi làm, tiệm mì sắp mở cửa rồi đó!"
Người điếc cũng có cái hay, chỉ cần trùm chăn là trời có sập cũng không tỉnh.
Đầu bếp Tống vẫn không bỏ cuộc, ông tiếp tục gọi, hận không thể gõ cồng cho vang trời.
Chương Tự mở cửa sổ ló đầu ra: "Đừng gọi nữa, chú có gọi rát cổ họng em ấy cũng không nghe đâu."
Anh chưa mặc áo, tay xoa xoa sau gáy, vẫn chưa tỉnh hẳn.
"Ờ, cũng phải." Đầu bếp Tống nhìn dáng vẻ đó, ông bỗng như bật công tắc, trợn tròn mắt nói: "Cậu, cậu, cậu... nó, nó, nó..."
Lắp bắp nửa ngày trời, cuối cùng ông đập tay: "Đệch! Biết ngay hai đứa có gì mờ ám mà!"
May thay ông vốn là người phóng khoáng, chuyện không nên hỏi thì tuyệt đối không hỏi.
"Thế hôm nay tiệm có mở cửa không? Tiểu Dương không đến thì chú cũng không làm đâu nhé!"
Chương Tự nghĩ ngợi một lúc, anh quay đầu nhìn người trên giường, Thịnh Tiểu Dương vẫn cuộn tròn trong chăn, cậu trở mình một cái rồi tiếp tục ngủ.
"Em ấy không đến, cháu đến."
Đầu bếp Tống vui ra mặt, cười ha hả: "Được luôn!"
Tiệm mì giờ không còn đông như trước. Việc sắp đóng cửa khiến đầu bếp Tống rất tiếc, nhưng ông nghĩ, đời người không có bữa tiệc nào không tàn, nghĩ thông suốt rồi thì cũng nhẹ lòng, biết đâu ngày mai lại có điều mới mẻ.
Ông nghiêng người hỏi Chương Tự: "Tiểu Dương định nhận lại tiệm thật à?"
Chương Tự ngạc nhiên hỏi: "Sao chú biết?"
"Thằng bé nói với chú đó." Đầu bếp Tống cằn nhằn: "Bộ chỉ có cậu với thằng bé là thân nhau chắc? Chú với cậu cũng thân mà!"
"Đúng ạ." Chương Tự cười: "Em ấy thật sự có ý định đó."
Đầu bếp Tống vỗ đùi: "Thế thì chú ủng hộ hết mình!".
Đầu bếp Tống hơi ngượng: "Cậu xem, chú già thế này rồi, có được một đồ đệ chân truyền đâu có dễ."
"Chú à." Chương Tự vỗ vai ông, cười nhạt: "Tốt lắm, giờ chúng ta đều là người một nhà rồi."
Đầu bếp Tống: "..."
Cái gì cơ? Thôi kệ đi!
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Buổi trưa, Thịnh Tiểu Dương tỉnh dậy, cậu thấy đói bụng bèn nhắn WeChat cho Chương Tự: [Em muốn ăn tào phớ.]
Chương Tự đáp: [Ngọt hay mặn?]
Khẩu vị Thịnh Tiểu Dương vốn đa dạng: [Mỗi loại một bát.]
Một lúc lâu sau Chương Tự mới quay về.
Thịnh Tiểu Dương nhìn chằm chằm vào phần thức ăn trong tay anh, đôi mắt sáng rực lên, cậu hỏi:
- Xếp hàng đông lắm ạ?
"Không đông." Chương Tự vốn đã trầm ổn, giờ trong sự trầm ổn ấy lại pha chút căng thẳng: "Giữa chừng tôi có đi làm một việc."
Thịnh Tiểu Dương ngẩng đầu nhìn anh:
- Hả?
Chương Tự đứng yên không nhúc nhích. Không hiểu sao tim Thịnh Tiểu Dương lại đập loạn cả lên, cậu hỏi:
- Anh có chuyện gì muốn nói với em sao?
Chương Tự do dự một lúc, cuối cùng tự mình bật cười. Anh hít một hơi thật sâu, làm công tác chuẩn bị tâm lý một hồi, rồi mới buông hết gánh nặng, tự nhiên mà chân thành nói: "Tôi có chuyện muốn nói thật với em. Hay là em ăn trước vài miếng đi cho đỡ đói?"
Cả người Thịnh Tiểu Dương đỏ bừng, cậu vừa lạnh vừa căng thẳng, quấn chặt chăn lại. Bị anh nói nửa chừng như vậy cậu càng thêm hồi hộp, bắt đầu thấy lạnh hơn. Răng cậu va vào nhau, sau đó lắc đầu:
- Anh nói đi, em không đói.
Chương Tự mỉm cười. Qua được quãng ngập ngừng ấy, anh đã bình tĩnh hơn nhiều. Anh đi đến bên giường, quỳ một gối xuống.
Đôi mắt to của Thịnh Tiểu Dương chớp chớp, cậu run run:
- Anh...
Chương Tự lấy ra một túi giấy da bò rồi mở miệng túi, bên trong là sổ đỏ, thẻ ngân hàng, quỹ đầu tư, cổ phiếu, còn có cả giấy bảo hiểm ghi tên người thụ hưởng là Thịnh Tiểu Dương, tất cả đều trải ra trước mặt cậu.
Thịnh Tiểu Dương như một người vừa bị vận may trời giáng đánh trúng, cậu ngẩn ngơ nhìn đống "núi vàng" trên giường, rồi lại nhìn Chương Tự, mãi một lúc lâu mà cậu vẫn chưa hoàn hồn.
"Anh..."
Chương Tự chỉ vừa mở miệng là Thịnh Tiểu Dương lập tức rung lên, linh hồn như trở về cơ thể. Cậu nâng mặt anh lên, cau mày hỏi:
- Anh làm gì thế, không muốn sống nữa à?
Chương Tự nắm lấy tay cậu rồi hôn nhẹ lên đó một cái: "Chỉ muốn sống với em thôi." Anh cười cười, chân thành nói: "Ba anh từng nói, phải để vợ giữ tiền thì mới phát đạt được. Nên là em giữ hết đi."
Đôi mắt đen của Thịnh Tiểu Dương dần phủ lên một lớp sương mờ. Cậu sớm đã không còn sợ gì nữa, cũng chẳng trông chờ phép màu nào nữa, chỉ cần có Chương Tự bên cạnh thế là đủ.
Nhưng Chương Tự thật kỳ diệu, anh luôn khiến cậu có thêm niềm tin để gửi gắm.
- Em không thể nhận...
Cậu nói.
Chương Tự biết Thịnh Tiểu Dương sẽ từ chối, anh không giải thích gì, chỉ muốn cậu cảm thấy mình xứng đáng. Không biết bằng cách nào mà anh lấy ra một chiếc nhẫn bạc trơn, nghiêm túc nắm lấy tay Thịnh Tiểu Dương, từ tốn đeo vào ngón áp út của cậu.
Động tác ấy như đã được anh luyện đi luyện lại vô số lần, vừa ung dung vừa trân trọng.
Chương Tự rất vui vì Thịnh Tiểu Dương không khóc, chỉ thấy trong mắt cậu ánh lên thứ ánh sáng trong suốt như đá quý.
Anh cúi xuống hôn cậu, cười nói: "Giờ thì đến lượt anh theo đuổi em rồi, bé cưng."