Chương Tự hỏi: "Yêu đương với anh nhé?"
Ngay khoảnh khắc Chương Tự đeo nhẫn cho Thịnh Tiểu Dương, cậu đã hoàn toàn đầu hàng.
Thịnh Tiểu Dương tr*n tr** như một quả trứng vừa bóc vỏ, cậu nhào vào lòng Chương Tự, quấn chặt lấy anh.
– Em chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày này.
– Trước kia chỉ thấy được nhìn anh từ xa là đủ rồi.
– Nhưng anh quá tốt, lòng tham của em lại lớn dần, em muốn có được anh.
– Em không chờ nổi đến lúc theo đuổi được anh, nên ngủ với anh trước cũng được.
Chương Tự: "..."
– Sao anh lại nói trước em rồi?
Thịnh Tiểu Dương làm ngôn ngữ ký hiệu, từng động tác đều rất chậm rãi, mong rằng Chương Tự có thể nhìn rõ từng chữ một.
Chương Tự hôn lên khóe mắt cậu, đầu lưỡi nhẹ nhàng cuốn đi vệt nước đọng lại trên khóe mắt.
"Em đã có được anh từ lâu rồi." Anh dịu dàng vuốt chiếc nhẫn trên tay cậu.
Mặt trong của chiếc nhẫn bạc ấy khắc tên "Chương Tự". Cậu chỉ đeo vài giây là tên anh đã in hằn trên da Thịnh Tiểu Dương.
Cậu ngẩn ngơ nhìn chiếc nhẫn bạc trơn với những đường khắc như cánh chim dang rộng, rồi hơi tự trách:
– Em không nghĩ đến việc sẽ tặng anh nhẫn.
"Em không cần nghĩ, những chuyện đó để anh lo."
Thịnh Tiểu Dương mím môi không nói gì.
Chương Tự bật cười, anh mở bàn tay ra, trong đó là chiếc nhẫn bạc còn lại. Anh cọ mũi vào má cậu, giọng dịu dàng nói: "Đây là nhẫn đôi."
Thịnh Tiểu Dương sững sờ.
Kiểu dáng giống hệt, chỉ là lớn hơn chiếc cậu đang đeo, cũng có hình cánh chim dang rộng. Cậu nhặt lên xem kỹ, bên trong khắc dòng chữ "Thịnh Tiểu Dương".
"Hàng đặt riêng, tên là anh tự khắc." Chương Tự nói, giọng anh xen lẫn tự hào và dịu dàng: "Bạc khác với gỗ, phải nung lại nhiều lần, mất không ít thời gian."
Anh thấy Thịnh Tiểu Dương ngơ ngác bèn nhắc: "Tiểu Dương, em đeo giúp anh đi?"
Thịnh Tiểu Dương hít sâu một hơi, cậu vừa hồi hộp vừa cẩn thận, bắt chước động tác của Chương Tự, chậm rãi đeo nhẫn vào ngón áp út của anh.
Như thể trước khi nghi thức kết thúc, tim cả hai vẫn còn treo lơ lửng. Đến khi hoàn tất, trái tim mới được yên ổn đặt về đúng vị trí.
Chương Tự đan tay vào tay cậu: "Vậy là được rồi, bạn trai của anh."
Họ đều đã để lại dấu ấn của mình trên người đối phương.
Thịnh Tiểu Dương cảm nhận hơi ấm truyền qua lòng bàn tay mình, cuối cùng cậu mới thấy rõ rằng đây không phải là mơ. Cậu vui mừng đáp lại anh bằng một nụ hôn nồng nhiệt.
Nhưng câu tiếp theo của Chương Tự lại khiến cậu sững người: "Tối mai ăn tất niên, em đi cùng anh nhé."
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Ngoài ba mẹ ra, Chương Tú Mai là người thân ruột thịt gần nhất với anh. Anh đưa Thịnh Tiểu Dương đến dự tiệc gia đình, ý tứ đã quá rõ ràng.
Với Thịnh Tiểu Dương, người chưa từng có khái niệm về tình thân, chẳng thấy sợ, cậu cứ nghĩ chỉ là bữa cơm bình thường. Mãi đến khi nhìn thấy Tô Diểu Diểu, cậu mới chậm rãi nhận ra...
Đây chẳng phải là ra mắt gia đình sao?!
Thịnh Tiểu Dương quay vòng vòng tại chỗ, cậu lo lắng kéo tay áo Chương Tự, khuôn mặt hốt hoảng:
– Em không mang quà!
Không sao, vì Chương Tự đã chuẩn bị sẵn rồi. Anh cầm hai hộp quà đưa cho cậu: "Em tặng đi."
Thịnh Tiểu Dương giờ chẳng còn khách sáo với anh nữa, cậu lập tức nhận ngay:
– Dạ, cảm ơn anh.
Hai người không vào phòng riêng mà đứng ngoài sảnh, gió lạnh thổi qua vậy mà họ vẫn cười nói vui vẻ, chẳng biết đang tán gẫu chuyện gì. Chương Tự kéo chặt khăn quàng cho cậu, còn không quên véo má cậu, cảm giác mềm mịn không tả nổi.
Tô Diểu Diểu đang chọn món, thấy cảnh tượng đó thì đầu ong ong, cô lập tức quay vào trong báo tin cho mẹ.
"Mẹ, anh con đến rồi!" Cô gấp gáp nói: "Lại còn dẫn người theo nữa!"
Chương Tú Mai đang gọi video với mẹ ruột của Chương Tự nên chưa kịp hiểu: "Hả? Cái gì cơ?"
"Anh Chương Tự có người yêu rồi!"
"Ai?"
"Là Thịnh Tiểu Dương, chàng trai ở tiệm mì đó, mẹ từng gặp rồi ấy." Cô nhấn mạnh từng chữ: "Là con trai!"
Vừa nói xong, cô thấy Chương Tú Mai sững người, rồi mới nhận ra chữ "Ai?" vừa rồi không phải mẹ nói...
Tô Diểu Diểu nuốt nước bọt, cẩn thận hỏi: "Thím?"
Mẹ ruột của Chương Tự tên là Thẩm Hồi Mộng, hiện đang ở Nam Cực đuổi theo đàn chim cánh cụt. Bà ấy vừa "tẩy não" Chương Tú Mai xong, rủ Chương Tú Mai sau Tết cùng đi Mauritius* lặn ngắm san hô.
*Mauritius, quốc hiệu chính thức là Cộng hòa Mauritius là một đảo quốc nằm ở hướng tây nam Ấn Độ Dương, cách đảo Madagascar khoảng 900 km về hướng đông. Thủ đô là Port Louis. Quốc gia này bao gồm các quần đảo Cargados Carajos, Rodrigues và quần đảo Agalega. Mauritius là một phần của quần đảo Mascarene.
Tính cách của Thẩm Hồi Mộng rất bay bổng, nói chuyện luôn khiến người khác trở tay không kịp: "Trông có đẹp trai không? Gửi ảnh cho thím xem! Thím là mẹ nó, chuyện này thím đồng ý!"
Chương Tú Mai lập tức cúp máy: "Sự đồng ý của bà ấy không tính!"
Tô Diểu Diểu bất lực, cố hạ giọng nói: "Nhưng đó là mẹ ruột mà..."
Chương Tú Mai nghẹn lời.
"Sao lại thành ra thế này chứ?"
Tô Diểu Diểu thở dài, nói khéo: "Thật ra mẹ đã sớm nghĩ đến chuyện này rồi đúng không?"
Đúng là đã sớm nghĩ đến, vì thế phản ứng của Chương Tú Mai, trong mắt Tô Diểu Diểu, có thể xem là rất hoà bình.
"Anh con bao năm không chịu đi xem mắt, cũng chẳng yêu ai, ngày nào cũng ôm khúc gỗ ngủ, mẹ tưởng anh ấy bị ám ảnh đồ vật thật à?" Tô Diểu Diểu bĩu môi, còn lém lỉnh nói thêm: "So ra thì đồng tính còn dễ chấp nhận hơn chứng yêu đồ vật đấy, đúng không?"
Chương Tú Mai trừng mắt, chẳng thèm trả lời.
Tô Diểu Diểu sợ hãi lên tiếng: "Mẹ à..."
"Thịnh Tiểu Dương à?" Chương Tú Mai nhíu mày, bà nhớ lại: "Có phải là thằng nhóc gầy gầy lần trước mà mẹ gặp không?"
"Dạ, là cậu ấy." Tô Diểu Diểu gật đầu.
Bảo sao lúc ấy lại thấy kỳ kỳ.
Nhân viên phục vụ thấy trong phòng ăn yên ắng quá bèn hỏi có nên dọn món lên chưa. Tô Diểu Diểu đoán chắc Tưởng Gia Tuệ sắp đến, Chương Tự và Thịnh Tiểu Dương cũng sắp bước vào. Không biết tâm lý của mẹ mình đã chuẩn bị tới đâu, cô run run hỏi: "Mẹ, mình còn ăn bữa cơm này không?"
Chương Tú Mai do dự, nét mặt giằng co như có điều muốn nói nhưng lại thôi.
"Mẹ?"
Chương Tú Mai hỏi: "Thằng nhóc đó... có phải hơi khác người thường không?"
Tô Diểu Diểu sững người, rồi thật thà đáp: "Dạ, cậu ấy không nghe được, cũng không nói được."
Ánh mắt Chương Tú Mai thoáng hiện lên chút thương xót.
"Thế A Tự nó...?"
Tô Diểu Diểu hiểu ý bà, cô mỉm cười nói: "Mẹ yên tâm đi, anh ấy yêu cậu ấy chết mê chết mệt rồi."
Chương Tú Mai còn biết nói gì nữa đây? Chẳng lẽ bao năm nay bà không rõ sao? Bà và Chương Tự đều đang tự lừa mình dối người thôi. Huống hồ, bà còn lạ gì tính nết của Chương Tự nữa, anh mà đã quyết cái gì thì mười con trâu cũng không kéo lại được.
Thôi thì cứ vậy đi.
Nếu là mấy năm trước, chắc Chương Tú Mai khó mà chấp nhận được, nhưng giờ tuổi tác đã lớn, suy nghĩ cũng khác đi nhiều. Nhất là từ khi Tô Diểu Diểu tuyên bố sau khi nghỉ hưu sẽ lên núi đi tu, bà lập tức nhìn đời thoáng hơn, con cái nuôi lớn rồi, cuối cùng cũng xem như bỏ đi!
Nghĩ đến đó, Chương Tú Mai càng bực, bà chỉ tay mắng Tô Diểu Diểu: "Con cũng là thứ bỏ đi luôn đấy!"
Mắng xong, tâm trạng bà bỗng khá hơn.
Tô Diểu Diểu: "..."
Bầu không khí lại trở nên hòa hợp.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Thịnh Tiểu Dương không biết nên cư xử với người lớn thế nào, mới đầu cậu còn hơi gò bó, ngoan ngoãn làm theo lời Chương Tự, anh bảo món nào ngon thì cậu gắp món đó, tuyệt đối không ăn thêm miếng nào khác. Cảnh tượng ấy trông như một chú cún con bị anh quản nghiêm ngặt.
Đến mức Chương Tú Mai cũng phải trố mắt ra nhìn.
Khi tàn tiệc, Chương Tú Mai đưa cho Thịnh Tiểu Dương một bao lì xì mười nghìn tệ, thật ra là bà nhờ Tô Diểu Diểu vội vàng đi rút, giữa mùa đông rét buốt mà cô phải chạy qua hai cây ATM mới rút đủ.
Thịnh Tiểu Dương không hiểu chuyện này, cậu còn tưởng đây là cảnh "Cầm lấy một tỷ này và rời khỏi con trai của tôi!" trong phim truyền hình. Cậu nhíu mày nghiêm túc nói:
- Con sẽ không rời khỏi anh ấy đâu.
Chương Tú Mai không hiểu: "Hả? Con nói gì cơ?"
Chương Tự vừa buồn cười vừa bất lực: "Em ấy nói cảm ơn bác, bác khách sáo quá rồi."
Rồi anh thay cậu nhận lấy bao lì xì.
Chương Tú Mai thở dài: "Không sao, bác đã chuẩn bị sẵn từ trước rồi, chỉ là chưa có dịp tặng thôi."
Bà không phản đối chuyện của Chương Tự, nhưng trong lòng vẫn ngổn ngang, cần thời gian để tiêu hóa.
"Tuy kết quả hơi khác với những gì bác từng nghĩ... nhưng ít ra con cũng chịu dắt người về nhà. Còn hơn hai đứa kia, chẳng đứa nào làm bác yên tâm nỗi!"
Chương Tự nghe xong chỉ cười cười.
Chương Tú Mai than xong thì nét mặt lại dịu lại, bà hiền hòa nói: "Con đối xử tốt với người ta một chút, đừng quản chặt quá. Ăn bữa cơm mà cũng phải nghe con chỉ đạo, ăn món này không được ăn món kia, nhìn chướng mắt lắm. Thằng bé thích ăn thì cứ để thằng bé ăn, gầy nhom ra rồi kìa."
Chương Tự cạn lời, anh ấm ức nói: "Con có làm gì đâu mà."
Chương Tú Mai chẳng buồn nghe: "Thằng bé bao nhiêu tuổi rồi?"
"Qua Tết là hai mươi ba."
Từ đó trở đi, ánh mắt mà Chương Tú Mai nhìn Chương Tự đã hoàn toàn thay đổi, giống như đang nhìn một con trâu già gặm cỏ non: "Rảnh thì dẫn thằng bé đi gặp ba con một chuyến."
Chương Tự gật đầu: "Vâng ạ."
Tâm trạng của Tưởng Gia Tuệ chẳng mấy tốt, suốt bữa cơm nói chưa đến ba câu.
Thịnh Tiểu Dương đứng đợi Chương Tự ngoài nhà hàng, nhân tiện đếm xem Tưởng Gia Tuệ hút bao nhiêu điếu thuốc, anh ta hút tổng cộng sáu điếu, gần bằng cái máy bay phản lực rồi.
Cậu viết tờ giấy đưa cho anh ta: [Anh sao thế?]
Tưởng Gia Tuệ xua tay, ra hiệu không sao.
Nhìn dáng vẻ đó rõ ràng là có chuyện, Thịnh Tiểu Dương nghĩ ngợi một lúc rồi lại viết: [Còn Đào Dã thì sao?]
Tưởng Gia Tuệ bật cười, nụ cười đầy chua chát: "Không biết. Hay là cậu hỏi giúp tôi thử xem."
Thịnh Tiểu Dương: ...
Trông Tưởng Gia Tuệ rất mệt mỏi, không có tâm trạng nói chuyện. Anh ta hơi hấc cằm, ra hiệu về phía sau Thịnh Tiểu Dương: "Chương Tự ra rồi kìa, cậu đi đi."
Thịnh Tiểu Dương không nói thêm gì nữa, cậu vẫy tay chào:
— Chúc mừng năm mới.
Tưởng Gia Tuệ đứng đó nhìn theo bóng dáng hai người khuất dần trong màn đêm. Đến khi tiếng gió ào ạt bất chợt thổi tới, anh ta như bừng tỉnh, ngẩn ngơ lấy điện thoại ra.
Khung chat im ắng dừng lại ở 0 giờ. Anh ta đã gửi cho Đào Dã tin nhắn chúc mừng năm mới nhưng chẳng có hồi âm.
Đào Dã lại biến mất. Còn hộp thuốc của Tưởng Gia Tuệ thì đã trống rỗng.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Trên đường về, Chương Tự thấy Thịnh Tiểu Dương suy nghĩ lan man bèn véo nhẹ má cậu, hỏi: "Làm sao vậy?"
— Hình như Tưởng Gia Tuệ không vui.
Từ khi quen Chương Tự, Thịnh Tiểu Dương dần trở nên nhạy cảm hơn, cậu đã biết quan sát cảm xúc người khác.
Chương Tự chỉ từng nhắc qua mối quan hệ rối rắm giữa Tưởng Gia Tuệ và Đào Dã, chứ chưa từng kể tường tận. Thấy Thịnh Tiểu Dương băn khoăn, anh nói: "Hai người họ quen nhau từ năm mười lăm tuổi. Cha mẹ đôi bên có mối quan hệ phức tạp, ảnh hưởng đến hai người họ rất nhiều, nhất là với Tưởng Gia Tuệ. Em có tin không, năm mười tám tuổi, cậu ấy từng chuốc rượu Đào Dã rồi định làm cái chuyện mà tối qua anh với em làm đó."
Thịnh Tiểu Dương ngẩn ra, cậu lập tức hỏi:
— Chuyện gì ạ?
Chương Tự bình thản đáp: "Chuyện tối qua anh làm với em."
— ...
Tối qua điên cuồng thật.
Thịnh Tiểu Dương đỏ mặt mím môi, cậu chẳng biết trả lời thế nào.
Chương Tự bật cười trêu: "Giờ biết ngại rồi hả? Tối qua khí thế của em mạnh mẽ lắm mà bé con."
Thịnh Tiểu Dương chớp mắt:
— Anh đừng nói lạc đề nữa, kể tiếp đi.
"Nếu hôm đó anh không tới kịp, có khi Tưởng Gia Tuệ đã bị cha đánh chết rồi." Giọng Chương Tự hơi khinh bỉ, rõ ràng là anh không mấy ưa cha của Tưởng Gia Tuệ.
"Dĩ nhiên Đào Dã cũng chẳng thể ở lại được nữa." Nói đến đây, anh dừng lại một chút: "Nhà cậu ấy cũng rất tội nghiệp."
Chương Tự vốn là người có lòng trắc ẩn, anh chưa từng tiếc giúp đỡ ai trong khả năng của mình. Nhưng có những việc anh chẳng thể thay đổi được, trừ Thịnh Tiểu Dương, người anh đã dốc hết sức để giữ lấy.
Nhắc đến chuyện người khác, ai nấy đều man mác buồn. Thịnh Tiểu Dương chỉ mong Tưởng Gia Tuệ và Đào Dã sau này có thể bình an, suôn sẻ, không chỉ trong chuyện tình cảm.
Đúng lúc ấy, pháo hoa nở rộ ở phía xa. Đường phố vắng người, tiếng nổ vang lên khiến ai nấy cũng giật mình. Chỉ có Thịnh Tiểu Dương là mỉm cười, trong mắt phản chiếu ánh sáng rực rỡ.
Chương Tự nâng cằm cậu lên, hai người họ hôn giữa pháo hoa.
Thịnh Tiểu Dương chẳng hiểu gì nhưng vẫn rất phối hợp. Môi lưỡi cả hai quấn quýt, tiếng hôn ướt át vang lên. Không cần quan tâm người qua kẻ lại, trong mắt cậu, cảnh tượng ấy lãng mạn đến nghẹt thở.
Thịnh Tiểu Dương v**t v* mặt anh, đôi mắt sáng long lanh:
— Về nhà nhé? Mình... l*m t*nh đi.
Chương Tự nhếch môi cười lười biếng: "Em biết không, mỗi lần anh vừa chạm vào là em lập tức rên lên, như con mèo nhỏ ấy. Khi đó, anh sẽ gọi tên em, Tiểu Dương, bé con..."
Thịnh Tiểu Dương tưởng tượng ra cảnh ấy, toàn thân cậu liền run lên, nước mắt lưng tròng.
Nhưng Chương Tự lại nói bằng giọng rất dịu dàng: "Em có muốn nghe thấy không?"
Thịnh Tiểu Dương chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó, cậu đã sống trong thế giới im lặng quá lâu, đã quen với sự tĩnh mịch ấy. Nhưng khi bị Chương Tự khuấy động cảm xóc, cổ họng cậu bỗng nghẹn lại, bật ra một âm thanh khô khốc: "A..."
Có thể nghe thấy sao?
Khiếm khuyết bẩm sinh cũng có thể được chữa lành ư?
Thịnh Tiểu Dương hơi sững lại, rồi không dám nghĩ thêm nữa.
Từ rất lâu trước đó, Chương Tự đã có ý dẫn dắt cậu: "Tiếng chim hót, tiếng ve kêu, mỗi thứ đều có âm thanh khác nhau. Tiểu Dương, em có muốn nghe thấy âm thanh của vạn vật trên thế gian không?"
Đôi mắt Thịnh Tiểu Dương cay xè, cậu dùng ngôn ngữ ký hiệu vụng về diễn tả suy nghĩ của mình:
— Em chỉ muốn nghe giọng của anh.
— Anh ơi, lúc anh ôm em, hôn em, trông anh rất quyến rũ. Giọng anh khi gọi tên em chắc chắn sẽ rất hay.
Cậu thẳng thắn nói, sự ngây thơ của cậu khiến tim Chương Tự như bốc cháy.
Chuyện về ốc tai điện tử thật ra Chương Tự đã lên kế hoạch từ lâu, nhưng chưa nói ra. Ngoài việc trước đó liên tiếp gặp chuyện, anh còn sợ hiệu quả của nó sẽ không được như mong đợi.
Anh đã tra cứu vô số tài liệu, chọn bệnh viện, bác sĩ, thiết bị, mãi đến khi mọi thứ chắc chắn rồi mới dám nói với Thịnh Tiểu Dương.
Cậu lập tức gật đầu đồng ý.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Sau Tết, hai người lập tức lên đường đến Thượng Hải. Chương Tự đã hẹn trước với bác sĩ ở bệnh viện chuyên khoa Tai Mũi Họng. Tiến trình rất nhanh, chỉ trong ba ngày là Thịnh Tiểu Dương hoàn tất toàn bộ kiểm tra thông thường, kiểm tra thính lực và đánh giá tâm lý.
Kết quả cho thấy thể chất lẫn tinh thần của cậu đều vô cùng khỏe mạnh.
Bác sĩ điều trị chính là một người phụ nữ dịu dàng, luôn mỉm cười với từng bệnh nhân, nhưng cách nói rất thẳng thắn: "Từ kết quả kiểm tra cho thấy, cậu ấy bị điếc nặng, nhưng dây thanh quản hoàn toàn bình thường."
Chương Tự ngẩn ra, anh nhìn Thịnh Tiểu Dương rồi hỏi: "Ý bác sĩ là sao ạ?"
"Cậu ấy không phải là người câm. Nói chính xác hơn thì cậu ấy chỉ là người khiếm thính, vấn đề nằm ở tai."
Chương Tự siết tay cậu, đầu ngón tay run run, cố giữ giọng bình tĩnh: "Vậy emấy có thể nói được sao?"
Bác sĩ lắc đầu tiếc nuối: "Khả năng phát triển ngôn ngữ của con người nằm trong giai đoạn vàng từ 0 đến 3 tuổi. Qua giai đoạn đó thì rất khó, gần như không thể. Trường hợp như cậu ấy, dù cấy ốc tai nhưng khả năng khôi phục ngôn ngữ cũng rất thấp, nhưng không phải tuyệt đối, còn tùy vào kết quả luyện tập lâu dài, đặc biệt là với người trưởng thành."
Bác sĩ luôn nói nửa úp nửa mở, nên so với Chương Tự, Thịnh Tiểu Dương lại bình tĩnh hơn nhiều.
— Ồ, vậy thì cứ thử xem.
Cậu chỉ lo về chi phí, làm cả hai bên tai thì phải đến vài trăm triệu. May mà trước đó Tô Diểu Diểu đã giúp cậu đóng bảo hiểm xã hội một năm, tính ra chi phí cũng trong mức cậu có thể gánh được.
Thịnh Tiểu Dương muốn tự chi trả khoản tiền làm ốc tai. Chương Tự không ngăn cản.
Nhưng tính luôn cả tiền sang tên tiệm mì nửa tháng trước, tiền thuê nhân viên, rồi giờ thêm đủ thứ linh tinh, tiền đền bù giải tỏa của Thịnh Tiểu Dương gần như chẳng còn bao nhiêu.
Cậu tội nghiệp bám lấy Chương Tự làm nũng:
— Anh ơi, em sắp hết tiền ăn rồi.
Chương Tự cười nửa miệng: "Lương của anh chẳng phải đều nằm trong tay em à?"
Thế là mắt Thịnh Tiểu Dương sáng rực:
— Tối nay mình ăn hải sản trộn nhé?
"Được, anh mua thêm cho em ly trà sữa trân châu đường đen, full đường."
Thịnh Tiểu Dương yêu anh đến chết mất.
Đến ngày phẫu thuật, Chương Tự không báo ai cả, chỉ một mình ngồi chờ trước cửa phòng mổ. Không phải anh cố tình muốn tỏ ra bi thương, mà là sợ có nhiều người sẽ làm Thịnh Tiểu Dương sẽ căng thẳng.
Ca mổ được gây mê toàn thân, cấy thiết bị vào sau xương chẩm sau tai.
Sau bốn tiếng, ca phẫu thuật kết thúc thuận lợi. Khi Thịnh Tiểu Dương được đẩy ra, đầu cậu quấn đầy băng gạc, người vẫn chưa tỉnh.
Chương Tự ở lại chăm sóc cậu. Tất cả giấy tờ từ trước mổ đến sau mổ đều là anh ký.
Với người khác, có thể chuyện này chẳng đáng kể, nhưng trong lòng Chương Tự, cán cân bấy lâu nay bỗng trở nên cân bằng, cảm giác làm người nhà đó, chỉ có người trong cuộc mới hiểu rõ.
Ba ngày sau, họ xuất viện. Bác sĩ dặn kỹ các điều cần chú ý, nhấn mạnh nếu có bất kỳ khó chịu nào phải đến viện ngay và một tháng sau quay lại để "khởi động" thiết bị.
Bệnh viện lớn, quy trình hoàn thiện, bệnh nhân chẳng cần lo mình nên làm gì tiếp theo, vì mọi thứ đều đã được sắp xếp đâu vào đấy.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Một tháng nhanh chóng trôi qua với Thịnh Tiểu Dương, cậu bận rộn mở lại tiệm mì, không để ý đến vật lạ nhỏ sau tai mình.
Chỉ có Chương Tự là ăn không ngon ngủ không yên. Cả đời này anh chưa từng lo lắng đến vậy, anh sợ rằng thiết bị kia sẽ chẳng hiệu quả và sợ hơn nữa là anh không biết phải làm sao để đỡ lấy nỗi thất vọng của cả hai.
Nếu một ngày nào đó, Thịnh Tiểu Dương chỉ có thể bước đi trong một thế giới không còn âm thanh, thì Chương Tự sẽ dùng chính đôi tay và tài nghệ của mình để khắc lại mọi thanh âm lên gỗ, để cậu có thể nghe thấy âm thanh của thế gian này theo một cách khác.
Thịnh Tiểu Dương hiểu rõ tâm ý ấy. Cậu không nói gì, chỉ cố gắng hết sức để làm Chương Tự vui.
— Anh ơi, anh đừng như vậy nữa.
Thịnh Tiểu Dương ngồi trên người Chương Tự, làn da ướt đẫm mồ hôi, thân thể mềm mại run lên không ngừng.
— Khi anh nghĩ đến chuyện khác, trong mắt anh sẽ không còn em nữa.
Cậu vừa làm ngôn ngữ ký hiệu vừa rên một tiếng. Chương Tự vuốt nhẹ má cậu, giọng trầm thấp, đầy mê hoặc: "Em không biết giọng em hay như thế nào đâu."
Thịnh Tiểu Dương bị anh đẩy nhẹ một cái, đầu ngẩng cao, cần cổ trắng ngần run rẩy.
— Rồi em sẽ biết thôi...
Ngày mở máy, Thịnh Tiểu Dương cũng bắt đầu thấy hồi hộp. Lần đầu thử điều chỉnh, cậu không có phản ứng gì. Chương Tự đứng phía sau, đến thở cũng không dám mạnh. Lần hai, lần ba cũng vẫn như vậy.
Đến lần thứ năm, phần thân trên vốn thẳng tắp của Thịnh Tiểu Dương bỗng run bật. Bác sĩ điều chỉnh kêu lên: "Được rồi!"
Chương Tự như nín thở, anh chăm chú nhìn từng thay đổi trên gương mặt người trước mặt. Thịnh Tiểu Dương theo bản năng sờ vào tai. Bác sĩ lại tinh chỉnh thêm vài thông số, rồi ra hiệu cho Chương Tự: "Anh gọi tên cậu ấy đi."
Chương Tự vẫn đứng yên. Anh mấp máy môi, nhưng âm thanh lại nghẹn ở cổ họng. Anh hít sâu, cố giữ giọng thật tự nhiên, thật dịu dàng: "Tiểu Dương..."
Không có phản ứng. Sự hụt hẫng như bị nhấc lên rồi rơi thẳng xuống, khiến tim anh đau nhói.
Căn phòng im phăng phắc, chỉ còn giọng Chương Tự vang lên: "Tiểu Dương, bé con."
Thịnh Tiểu Dương khựng lại, rồi mở to đôi mắt, cậu ngỡ ngàng, bối rối, như không biết âm thanh ấy đến từ đâu. Chương Tự lập tức bước đến quỳ một gối xuống. Ánh mắt Thịnh Tiểu Dương dán chặt lên người anh, sợ chỉ cần chớp mắt là anh sẽ biến mất khỏi tầm nhìn.
Chương Tự nắm lấy tay cậu đặt lên cổ mình: "Tiểu, Dương."
"Đây là tên của em."
Đôi mắt Thịnh Tiểu Dương đỏ hoe. Cậu hỏi:
— Thế còn tên của anh?
"Chương Tự."
Thịnh Tiểu Dương cảm nhận được độ rung của thanh quản khi anh phát âm.
"...Chương Tự."
Anh lại lặp lại một lần nữa và rồi cậu nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy anh như sợ cả thế giới sẽ tan biến.
Âm thanh vốn không có hình dạng, nhưng nó chứa đựng cảm xúc. Trong khoảnh khắc ấy, Thịnh Tiểu Dương cảm thấy giọng nói của Chương Tự chính là phép màu lớn nhất trong vũ trụ.
Đeo ốc tai chỉ là bước đầu. Để thích nghi với môi trường âm thanh và phục hồi khả năng nghe, Thịnh Tiểu Dương còn phải đi một quãng đường rất dài. Chương Tự luôn bên cậu, mỗi tuần cả hai cùng nhau qua lại giữa hai thành phố.
Khả năng thích nghi của Thịnh Tiểu Dương thật đáng kinh ngạc. Cậu dần làm quen với thế giới ồn ào, rồi lại học cách tìm ra vẻ đẹp ẩn trong những thanh âm ấy, như tiếng tim đập, hay hơi thở của người mình yêu.
Khi buổi huấn luyện cuối cùng kết thúc, huấn luyện viên ngôn ngữ của Thịnh Tiểu Dương nói chỉ cần tái khám mỗi tháng một lần. Mọi chuyện đều tiến triển thuận lợi. Mùa xuân cũng vừa đến.
Rời khỏi bệnh viện, Chương Tự muốn đưa Thịnh Tiểu Dương đi công viên chơi. Cậu hỏi:
— Là công viên có hai viên kem phải không?
Chương Tự cười: "Không, nhưng có que kem hình móng vuốt màu đỏ, với một chú cáo hồng mũm mĩm. Chắc chắn em sẽ thích."
Thịnh Tiểu Dương bật cười, đôi mắt sáng như sao.
Đối diện với bệnh viện tai mũi họng là bệnh viện ung bướu. Khi đang đợi xe, Chương Tự thoáng nhìn thấy hai chữ "ung bướu", lòng chợt trĩu xuống, anh nhớ đến ông Chu. Thịnh Tiểu Dương thấy anh thất thần thì lập tức hỏi:
— Sao vậy anh?
Chương Tự định để chuyện này về nhà mới nói, nhưng không ngờ ông Chu lại đột nhiên xuất hiện.
"Tiểu Dương?" Ông Chu gầy rộc, khoác mấy lớp áo dày, từ bệnh viện ung bướu bước ra, trông yếu ớt đến đáng thương. Thịnh Tiểu Dương nhìn mãi không dám tin, cậu cau mày quan sát ông.
"Là chú đây!" Ông Chu kéo khẩu trang xuống, chỉ vào mặt mình: "Ba cháu!"
Chương Tự: "..."
Thịnh Tiểu Dương ngạc nhiên:
— Chú Chu?
Ông Chu cười cười, giọng nói vẫn như ngày nào: "Thằng nhóc này, bao nhiêu năm rồi mà vẫn không biết phép tắt!"
Giờ đây Thịnh Tiểu Dương có thể vừa đọc khẩu hình vừa nghe được âm thanh, nên phản ứng của cậu chậm hơn trước một chút. Nhưng không sao cả, có thể từ từ luyện lại.
Ông Chu rất bình thản đối diện với căn bệnh của mình. Ông ngẩng đầu, khí thế hào sảng nói với Thịnh Tiểu Dương: "Đời người vô thường, ai biết chuyện gì sẽ xảy ra!"
Thịnh Tiểu Dương nghe không hiểu, cũng chẳng đoán ra ý của ông:
— Nghĩa là gì vậy ạ?
Chương Tự cười giải thích: "Ý là ông Chu vẫn giữ tâm trạng rất tốt."
Thịnh Tiểu Dương mím môi, cậu hơi không vui, làm ngôn ngữ ký hiệu hỏi:
— Hồi phục rồi ạ?
Ông Chu nói bằng giọng lạc quan: "Vừa kết thúc điều trị, giờ về nhà nghỉ ngơi. Bác sĩ bảo nếu chú ngoan ngoãn không làm liều, chắc còn sống thêm được hai năm nữa."
— Chú ở một mình sao?
Ông Chu cười: "Vợ chú đang đợi ở nhà."
Thế là Thịnh Tiểu Dương không tiện mời ông về cùng mình nữa, cậu chỉ nói:
— Vài hôm nữa cháu đến thăm chú nhé.
Ông Chu liếc sang Chương Tự, nheo mắt trêu chọc: "Dẫn cả người yêu đi cùng à?"
Thịnh Tiểu Dương thẳng thắn đáp:
— Dạ!
"Tốt, có người bầu bạn là tốt rồi." Ông Chu cười hiền hòa rồi chỉ ra sau tai cậu: "Đây là ốc tai điện tử à? Nghe được rồi hả?"
Thịnh Tiểu Dương nở nụ cười đầu tiên, cậu gật đầu thật mạnh.
Ánh mắt ông Chu liền dừng lại ở Chương Tự, ông gật nhẹ đầu, bày tỏ lời cảm ơn chân thành.
"Được rồi, về đi. Trời lạnh lắm, nhà mới là nơi ấm nhất."
Ông Chu không muốn để Thịnh Tiểu Dương thấy dáng vẻ bệnh tật của mình. Thật ra ông vẫn rất mệt, còn phải quay lại bệnh viện lấy thuốc. Vừa định quay đi thì bị Thịnh Tiểu Dương giữ lại.
"Còn chuyện gì nữa sao?"
Hôm nay Thịnh Tiểu Dương vừa học một từ mới, phát âm chưa sõi. Cậu nói, ngọng nghịu mà nghiêm túc: "Ba... ba..."
Chương Tự sững lại vì vui mừng, còn ông Chu thì ngơ ngác: "Cháu nói gì cơ?"
Thịnh Tiểu Dương cuộn lưỡi, cố gắng lặp lại: "Ba... ba..."
Âm điệu vẫn còn lệch, cần luyện thêm. Chương Tự mỉm cười nói: "Em ấy gọi chú đó."
"Nghe thấy rồi..." Ông Chu lau nước mắt, giọng nghẹn ngào: "Có chết cũng đáng!"
Chương Tự thở dài: "Đừng nói thế chứ ạ."
Ông Chu cười cười, bệnh tình như nhẹ đi một phần. Ông dựng thẳng lưng, giọng đắc ý như kiểu phụ huynh dặn dò con rể: "Chăm sóc thằng bé cho tốt. Nếu thằng bé mà khóc, tôi đảm bảo sẽ xách rìu đến nhà cậu đấy. Chuyện này tôi giỏi lắm!"
Chương Tự dở khóc dở cười, chỉ biết đáp dạ.
Ngoài mấy lúc trên giường nũng nịu rơi vài giọt nước mắt, Thịnh Tiểu Dương bình thường lại dữ dằn chẳng kém ai. Tất cả đều là những điều riêng tư ngọt ngào, chẳng tiện nói ra ngoài.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Một mùa xuân nữa lại đến với đường Giang Bình, hai hàng nguyệt quý nở rộ rực rỡ. Năm ngoái Thịnh Tiểu Dương vẫn còn phiêu bạt khắp nơi, năm nay cậu đã có một mái nhà. Dù thời gian chẳng dài, nhưng mỗi ngày ở bên Chương Tự, cậu lại có thêm một câu chuyện mới.
Cậu vẫn như cũ, mỗi ngày đều mang hoa tặng anh. Hôm nay cậu ngồi trong tiệm mì ngắm bó hoa nguyệt quý, Chương Tự đang đi công tác, tối anh mới về.
Con vẹt dưới mái hiên tiệm mì giờ cũng học nói, cả ngày cứ lảm nhảm nói chuyện với Thịnh Tiểu Dương, chẳng ai hiểu ai, mà nghe lại buồn cười. Đầu bếp Tống đùa: "Ngày Tiểu Dương nói sõi thì con vẹt đó coi như thất nghiệp!"
Đầu bếp Tống cười ha hả rồi xách lồng chim đi, còn quay lại cảnh cáo con vẹt: "Liệu hồn đấy, chọc Tiểu Dương giận là thằng bé nhổ lông mày mày thật đấy!"
Thịnh Tiểu Dương làm bộ nghiêm mặt, rồi lại cúi xuống đếm từng bông hoa.
"Tiểu Dương."
Có ai đó gọi cậu. Âm thanh phát ra từ đằng sau.
Cậu nhận ra đó là giọng của ai. Cậu không cần quay đầu lại nhìn mà chạy ùa tới.
Khi nói, đầu lưỡi chạm nhẹ vòm mũi, giọng mũi nặng, từng chữ bật ra chậm chậm mà đáng yêu vô cùng: "Anh... anh..."
"Em... nhớ... anh."
Thịnh Tiểu Dương hôn Chương Tự thật sâu.
"Hoa này là tặng anh à?"
"Dạ!"
"Em giỏi lắm." Chương Tự khen, anh ôm cậu thật chặt rồi đáp lại nụ hôn của cậu: "Anh yêu em."
Thịnh Tiểu Dương cong mắt cười, nụ cười vô cùng rực rỡ.
Trên đời này, lời tỏ tình ngọt ngào nhất chính là giọng nói của người mình yêu