Một phần suy nghĩ của Thịnh Tiểu Dương bắt đầu trôi sang hướng triết học, khiến Chương Tự không biết nên đáp lại thế nào. Lý trí của anh cũng sắp sụp đổ rồi.
Nửa đêm, gió mạnh dần, luồng khí lạnh bất ngờ tràn đến. Thịnh Tiểu Dương cuộn mình trong phòng bật điều hòa, gần như cậu chẳng còn nhớ nổi những ngày mình phải run rẩy chịu rét để qua đông khi xưa.
Mắt To đùa rằng cậu quên gốc gác rồi.
"Năm nay lạnh hơn mấy năm trước đó." Cô cảm khái: "Nếu giờ vẫn còn ở dưới tầng hầm chắc chết cóng mất thôi."
Thịnh Tiểu Dương mỉm cười:
- Đâu có thảm đến vậy.
Cậu không thích kiểu hoài niệm về quá khứ gian khổ rồi gượng ép thấy mình hạnh phúc, vì với cậu, điều đó có hơi giả tạo, sướt mướt như kẻ đa sầu đa cảm.
Hiểu rõ tính cậu, Mắt To không nhắc lại chuyện cũ mà đổi sang chủ đề khác: "Tết này cậu định làm gì?"
Thịnh Tiểu Dương cầm miếng gỗ và con dao khắc lên gọt qua vài đường, miếng gỗ từ hình vuông thành hình bầu dục. Cậu nhún vai làm ngôn ngữ ký hiệu:
- Chưa nghĩ tới.
"Đi du lịch với mình đi! Mình sẽ lên kế hoạch, bao hết chi phí luôn!" Mắt To rất thích đi đây đi dó, hơn nữa còn biến sở thích thành công việc; vài video du lịch của cô bất ngờ nổi tiếng, kiếm được không ít tiền, ngay cả Tô Diểu Diểu cũng phải khen.
Thịnh Tiểu Dương bảo trời quá lạnh nên chẳng muốn đi đâu.
Nhưng trong tai Mắt To, đó chỉ là cái cớ thôi. Cô hỏi: "Nếu Chương Tự đi thì cậu có đi không?"
Cậu không nghĩ ngợi gì mà đáp ngay:
- Đi.
"Không ngờ cậu lại là kiểu người si tình như thế."
Thịnh Tiểu Dương thản nhiên nói:
- Mình vốn vẫn vậy mà.
Mắt To nghĩ lại thì thấy cũng đúng, nếu cậu không phải kiểu người yêu đến mụ mị đầu óc thì sao giữ nổi mối tình thuần khiết lâu đến thế.
Thịnh Tiểu Dương chống cằm, tay kia cầm bút, uể oải viết: [Thật ra mình cũng không muốn cứ mãi yêu đương thuần khiết như vậy, mình...]
"Dừng lại!" Mắt To không kịp đề phòng, bị cậu rải cơm chó thẳng mặt, chua đến ê răng.
Thịnh Tiểu Dương ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt ngây thơ vô tội.
Mắt To: ...
Cô hỏi: "Cậu đang bị chững lại à?"
- Chững lại là gì?
"Là kiểu bế tắc, chẳng có tiến triển gì ấy."
Thịnh Tiểu Dương gật đầu:
- Ừm, mình đã cố gắng theo đuổi anh ấy rồi, hẹn ăn cơm, xem phim, tặng hoa. Còn có thể làm gì nữa?
Mắt To không tin Chương Tự là bậc thánh nhân, cô nghiêm túc nói: "Nói mấy lời ngọt ngào thì có ích gì! Cậu mà c** s*ch đồ đứng trước mặt anh ấy thì làm sao anh ấy có thể không phát điên cho được!"
Dường như não bộ của Thịnh Tiểu Dương hoạt động ở tần số khác với người thường.
- c** s*ch? Lạnh lắm đó.
Mắt To: ...
"Cậu phắn đi!"
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Sau buổi gặp mặt một tuần, gói bao cao su vẫn nằm nguyên trong túi quần của Thịnh Tiểu Dương.
Cậu có chuẩn bị nhưng chẳng có cơ hội.
Đúng là phiền lòng mà.
Ngay sau đó, lời nói của Mắt To như tiếng thì thầm của ma quỷ len lỏi vào đầu cậu, khiến lòng dạ rạo rực không yên.
Chương Tự nhắn tin báo hôm nay có buổi tiệc sẽ về muộn, dặn Thịnh Tiểu Dương ngủ trước.
Cậu chờ đến mười giờ, tắm rửa xong mà vẫn không ngủ được, bèn mở tủ sách của Chương Tự ra tìm gì đó để đọc.
Lần trước, Thịnh Tiểu Dương từng thử đọc "Trăm Năm Cô Đơn*" nhưng quá khó, mới đọc hai trang đã bỏ cuộc. Cậu vẫn không cam tâm, muốn thử lại lần nữa, song tìm mãi mà không thấy quyển sách đâu. Cậu trèo lên ghế cẩn thận xem từng tầng một, rồi cậu bất ngờ phát hiện ở góc tầng thứ tư có một cái hộp gỗ được giấu kín.
*Trăm năm cô đơn là cuốn tiểu thuyết nổi tiếng nhất của nhà văn người Colombia Gabriel Garcia Marquez. Tác phẩm được nhà xuất bản Sudamericana xuất bản lần đầu bằng tiếng Tây Ban Nha vào năm 1967 tại Buenos Aires.Cuốn tiểu thuyết kể về bảy thế hệ của gia đình Buendía trong một ngôi làng hư cấu với những sự kiện phi thường, dường như quá phức tạp để chuyển thể thành phim. Không chỉ vì tính phức tạp và chất liệu ngồn ngộn, dòng thời gian không theo trật tự, số lượng nhân vật đồ sộ, mà còn bởi bối cảnh hiện thực huyền ảo của câu chuyện.
Bình thường cậu không phải người hay tò mò đồ của người khác, nhưng chẳng hiểu sao lần này lại nổi hứng lấy hộp ra xem.
Hộp được làm bằng gỗ óc chó, to vừa bằng bàn tay, ổ khóa bằng đồng. Thịnh Tiểu Dương thử kéo nhẹ thì mở khóa thành công. Cậu sững sờ, phản ứng đầu tiên là định đặt lại ngay chỗ cũ. Nhưng khi đầu óc kịp nhận ra, nắp hộp đã được mở ra mất rồi.
Ngón tay cậu không còn nghe theo mệnh lệnh nữa.
Một xấp ảnh còn thoang thoảng mùi mực mới in. Thịnh Tiểu Dương chết lặng, cảm giác khung hình sao mà quen thuộc quá.
Tấm nào tấm nấy đều bị mờ, nhưng cậu chắc chắn tất cả đều là Chương Tự. Dáng người nghiêng nghiêng, khi xa khi gần, mọi biểu cảm đều ôn hòa, rõ ràng là do chính tay cậu chụp.
Viền mắt Thịnh Tiểu Dương nóng rát, như có ngọn lửa lan khắp thân thể, thiêu trụi mọi lý trí còn sót lại.
Cậu từng nghĩ chỉ có mình đắm chìm trong những chi tiết của tình yêu không sao thoát ra được, một mình diễn vở kịch độc thoại. Dù Chương Tự vẫn luôn im lặng, nhưng anh đã sớm cất giữ tất cả sự dịu dàng và mãnh liệt của Thịnh Tiểu Dương trong lòng.
Rạng sáng, Chương Tự trở về, anh đi rất nhẹ như sợ làm ai đó tỉnh giấc. Thịt Kho ngáp dài một cái rồi ngẩng đầu nhìn anh, sau đó lại ngoan ngoãn nằm xuống ngủ tiếp. Anh xoa đầu nó, ánh mắt nhìn về phía cầu thang, nơi ánh sáng cam nhạt đang tỏa ra, lòng bỗng dâng lên cảm giác bình yên.
Anh tắm rất lâu chỉ để gột đi mùi rượu. Sữa tắm mà Thịnh Tiểu Dương mới mua là hương nhài, khi hòa cùng mùi rượu không hề thua kém mà thậm chí còn át hẳn đi, phảng phất một thứ hương thơm gợi cảm khó nói thành lời. Cồn trong máu gặp hương hoa ấy như khơi dậy những rung động mơ hồ, rối ren trong người.
Dòng nước từ nóng chuyển dần sang lạnh, Chương Tự dùng phương pháp cực đoan để khiến mình tỉnh lại nhưng vô ích.
Khi bước lên lầu, anh vô tình giẫm lên quần của Thịnh Tiểu Dương, chẳng hiểu sao mà nó lại bị bỏ ở đây. Anh cúi xuống nhặt, vuốt phẳng, định gấp lại để sáng cậu có thể mặc.
Động tác của anh hơi mạnh nên có một vật nhỏ rơi ra khỏi túi quần.
Chương Tự cúi người nhặt lên.
"..."
Ánh đèn yếu ớt kia không soi hết được những gợn sóng dâng trào trong đôi mắt sâu thẳm của anh.
Anh siết chặt thứ đó trong lòng bàn tay, sắc mặt không đổi, sau đó lặng lẽ đi về phía phòng ngủ.
Thịnh Tiểu Dương đang mặc bộ đồ ngủ bằng vải san hô trắng, cổ áo hơi trễ xuống để lộ bờ vai tròn trắng mềm. Cậu gục bên mép giường mà ngủ, dưới sàn là tấm thảm lông dày Chương Tự đặc biệt mua cho cậu.
Thảm chỉ dành riêng cho Thịnh Tiểu Dương, ngay cả Thịt Kho cũng không được phép đặt chân lên.
Trong tay cậu là cuốn sách mới lật đến trang thứ ba, bên chân là cái hộp gỗ, ảnh rơi vương vãi xung quanh.
Bí mật được gọi là bí mật vì nó có thể được người trong cuộc mang ra bất cứ lúc nào, để tìm hiểu cái "bí" và "mật" bên trong.
Chương Tự cúi xuống bế Thịnh Tiểu Dương lên.
Cậu nhanh chóng tỉnh giấc.
- Anh ơi.
Chương Tự hôn nhẹ lên trán cậu, giọng dịu dàng nói: "Bé cưng à, lên giường ngủ đi, dưới đất lạnh lắm."
- Dạ...
Mắt Thịnh Tiểu Dương vẫn chưa mở hết, cậu ngái ngủ hỏi:
- Bây giờ... mấy giờ rồi ạ?
"Gần một giờ."
Cậu nhìn không rõ, hơi chau mày lại, nghiêng người đến gần:
- Hả? Anh nói chậm một chút.
Chương Tự thở dài, anh mơ hồ đáp: "Ngủ sớm đi."
Thịnh Tiểu Dương lập tức không ngoan ngoãn nữa, bị Chương Tự bế trong lòng mà lại giãy giụa, hai chân đạp mạnh mấy cái.
Chương Tự véo eo cậu, hỏi: "Làm gì thế?"
- Anh thả em xuống đi.
Giọng Thịnh Tiểu Dương có hơi gắt.
Chương Tự khựng lại rồi buông tay ra.
Khi chạm đất, chân Thịnh Tiểu Dương hơi mềm nhưng cậu vẫn cố đứng vững. Cậu không nói gì, cũng chẳng nhìn anh, chỉ khoanh tay nắm lấy vạt áo hai bên rồi chậm rãi kéo lên. Đường cong eo cậu lộ ra, phần bụng phẳng lì, vết sẹo mảnh trên đó càng hiện rõ.
Đồng tử Chương Tự siết lại, ánh mắt không sao rời đi được.
Như thể đã hạ quyết tâm, Thịnh Tiểu Dương từ từ cởi bỏ lớp áo trên người.
Chương Tự cảm thấy gương mặt mình nóng rực.
Cậu cứ thế đứng trước mặt anh, làn da trắng mịn, mong manh đến mức khiến người ta không nỡ chạm vào.
Đôi mắt Thịnh Tiểu Dương trong veo, cậu run run nhìn anh, đáng thương nói:
- Anh... sao anh lại không ôm em?
"Em..."
Chương Tự không dám ôm, bởi anh biết chỉ cần một cái ôm thôi là anh sẽ không còn giữ được mình nữa.
Thế là trong lòng Thịnh Tiểu Dương dâng lên cảm giác thất bại:
- Vậy là em mãi mãi không theo đuổi được anh sao?
Cậu không chờ Chương Tự đáp lại mà nắm lấy tay anh đặt lên cổ mình.
Thịnh Tiểu Dương kéo tay Chương Tự trượt xuống, đầu ngón tay lạnh lẽo lướt qua lồng ngực, hơi lệch sang trái, chạm đến nhịp đập mạnh mẽ nơi tim.
Nếu đi xa hơn nữa thì sao?
Lý trí Chương Tự đã tan rã, ánh mắt dần tối lại. Anh cảm nhận được xúc cảm mềm mại như trái hồng chín, khiến người ta không khỏi nghĩ ngợi miên man.
Chương Tự thở dài, hơi thở phà ra rời rạc mà nóng bỏng. Anh đâu phải người quân tử như Liễu Hạ Huệ*.
Liễu Hạ Huệ là tên của một nhân vật có thật trong lịch sử TQ, kể về câu chuyện ông không động lòng phàm, thấy sắc không nãy lòng tham nên hiện tại bên Trung dùng "Liễu Hạ Huệ" như một tính từ để chỉ đức tính đó kiểu thấy sắc không loạn.
Gió bên ngoài gào thét, nhưng trong phòng lại im lặng đến căng thẳng, rồi sau đó vang lên những âm thanh nho nhỏ, mơ hồ.
Thịnh Tiểu Dương lấy ra những tờ giấy đã viết sẵn, cậu đưa từng tờ một cho Chương Tự xem.
[Anh ơi, anh có thể làm với em được không.]
[Anh muốn như thế nào cũng được hết.]
[Em rất nghe lời.]
Thịnh Tiểu Dương thuận theo nhịp điệu của anh, cậu bước từng bước một mà không hay rằng chính mình đã hoàn toàn nắm quyền chủ động.
Cái lạnh của mùa đông Giang Nam len lỏi qua tường, ngấm vào tận xương tủy. Cậu tr*n tr** đứng đó chưa đến một phút đã thấy lạnh buốt, bèn tiến lại gần Chương Tự, cậu hơi nghiêng đầu, dẫn dắt anh vào nụ hôn sâu.
Đã quyết tâm rồi nên cậu bảo mình phải buông bỏ một chút. Nhưng Thịnh Tiểu Dương chưa từng có kinh nghiệm, mọi thứ cậu biết đều là học từ những đoạn phim lén xem kia. Càng làm lại càng thấy như đang mạo phạm đến anh.
Cậu có hơi bực bội, bèn gọi một tiếng:
- Anh!
Anh ấy là khúc gỗ sao?
Thịnh Tiểu Dương tách môi mình ra, giữa hai người còn vương một sợi chỉ bạc.
Hơi thở Chương Tự đã nặng nề, hơi thở nóng rực ấy phà lên má làm cậu vui mừng khôn xiết. Cậu muốn ngẩng đầu nhìn vẻ mặt của anh, nhưng Chương Tự lại siết chặt lấy cổ cậu không cho nhúc nhích.
Lực tay anh rất mạnh.
Đau, nhưng lại có chút kh*** c*m.
Thịnh Tiểu Dương bật cười không thành tiếng. Chương Tự nhìn cậu bảo cậu không biết trời cao đất dày là gì. Anh kẹp bao cao su bằng hai ngón tay rồi giơ lên hỏi: "Cái này ai cho em?"
Thịnh Tiểu Dương phản bội nhanh như chớp: "Tưởng Gia Tuệ!"
"......"
Đúng là hỏi thừa thật.
Ngay cả trong giây phút cuối cùng mà Chương Tự vẫn cho cậu cơ hội: "Em nghĩ kỹ chưa?"
Thịnh Tiểu Dương sốt ruột đáp:
- Anh có thể chạm vào em, em rất sạch.
Chương Tự không hề có ý đó. Nhưng dù có phải hay không, câu nói ấy trong hoàn cảnh này lại khiến tim anh như tê dại, máu nóng dồn khắp cơ thể.
Thịnh Tiểu Dương không muốn lên giường nên Chương Tự bế cậu đặt lên tấm thảm. Đối diện họ là một tấm gương toàn thân, phản chiếu hình ảnh của cậu, toàn thân cậu đỏ rực như trái táo chín mọng.
Chương Tự vụng về, anh không có kinh nghiệm. Thịnh Tiểu Dương cũng thế, vì quá căng thẳng mà toàn thân cứng ngắt.
Quá trình này diễn ra khá chậm chạp, khó khăn.
Cơ thể cậu run bần bật, xương vai cong lên như đôi cánh chim xanh, giống hệt con chim gỗ đặt trên tủ đầu giường.
Chương Tự không còn giữ được bình tĩnh nữa, anh cúi người hôn lên tóc mai bên tai cậu.
"Bé con..."
Thịnh Tiểu Dương biết anh đang nói gì đó, hơi thở nóng hổi luồn vào tai khiến cậu run rẩy.
Cậu ngẩng đầu nhìn vào gương, Chương Tự cắn chặt xương hàm, gương mặt căng thẳng, dường như anh cũng cảm nhận được gì đó mà ngẩng đầu lên.
Ánh mắt hai người giao nhau trong gương.
Chương Tự khàn giọng hỏi: "Đau không?"
Thịnh Tiểu Dương lắc đầu. Thế là sau mỗi lần động Chương Tự lại cúi xuống, nhẹ giọng hỏi: "Đau không?"
Cuối cùng, Thịnh Tiểu Dương bật khóc.
Những nụ hôn của Chương Tự dày đặc, phủ khắp cơ thể cậu. Sợi dây buộc tóc được anh đeo lại vào cổ tay, như một dấu ấn riêng chỉ thuộc về họ. Họ gần như muốn hòa tan cả linh hồn vào nhau.
Cảm giác ấy vừa thiêng liêng vừa tàn nhẫn, như một nghi lễ đẫm máu khiến người ta khắc ghi suốt đời.
Thịnh Tiểu Dương ngạt thở, ý thức dần tan rã, trong khoảnh khắc cuối cùng cậu còn nhìn thoáng qua hình ảnh hai người trong gương. Như bão tố cuốn trôi tất cả, cỏ cây ngã rạp, đất đai lầy lội, mọi thứ đều bị nhổ tận gốc. Cậu lại nếm trải cảm giác như cận kề cái chết, tim đập dồn dập không kìm lại nổi.
Câu hỏi đêm đó đã có lời đáp. Những ký ức dơ bẩn từng ám ảnh cậu cuối cùng cũng được Chương Tự xóa sạch, chỉ còn lại mùi hương ấm áp sinh sôi nảy nở.
Thịnh Tiểu Dương khát khô cổ, thậm chí còn muốn xin một cốc nước cam.
...
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Khi mở mắt ra lần nữa đã là trưa hôm sau. Cậu lười biếng nằm đè lên người Chương Tự, ánh mắt mờ mịt, trống rỗng. Cậu từng bị đánh đến gãy xương còn chưa từng thấy toàn thân rã rời thế này, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau.
Mãi một lúc sau cậu mới chậm rãi nhận ra, rồi sự xấu hổ dâng trào. Đêm qua đúng là quá liều lĩnh.
Trong lòng Thịnh Tiểu Dương thầm mắng một câu: Chết tiệt...
Cậu định làm con chim cút ngoan ngoãn, hơi dịch người tránh đi.
Nhưng Chương Tự dang tay ôm lại, kéo cậu về.
"Bao giờ em mới bỏ được cái tật cứ động tay động chân là chạy hả?" Anh nhíu mày, không hài lòng bảo: "Sức đêm qua đi đâu rồi?"
Thịnh Tiểu Dương đỏ mặt rúc đầu vào hõm cổ anh.
Chương Tự nhắm mắt, khàn giọng nói: "Ngủ thêm chút nữa đi."
Thịnh Tiểu Dương chẳng buồn ngủ, lại bắt đầu nghịch ngợm. Cậu nằm úp, một tay chống cằm, ngón trỏ tay kia chạm nhẹ lên môi Chương Tự, rồi trượt dọc từ sống mũi đến hàng mi anh.
Khóe môi Chương Tự cong nhẹ, anh nắm lấy tay cậu rồi hé mắt nhìn cậu.
Thịnh Tiểu Dương lập tức quên luôn xấu hổ, ánh mắt sáng rực như đang hỏi: Đêm qua em làm tốt không? Anh có thích không?
Chương Tự nhướng mày, dáng vẻ nghiêm nghị mà lại mang chút kiêu ngạo.
Thịnh Tiểu Dương hăng hái truy hỏi:
- Vậy bây giờ coi như em đã theo đuổi được anh rồi chứ?
Chương Tự nói: "Chưa. Mới đạt 50% thôi."
Thịnh Tiểu Dương chẳng nản chí, ánh mắt lóe sáng như hiểu ra ý khác:
- Vậy làm thêm vài lần nữa là được 100% phải không?
Chương Tự: "..."
Mỗi ngày hôn ba lần chính thức bị hủy bỏ, sau này muốn hôn lúc nào, ở đâu cũng được.
Môi đỏ mọng của Thịnh Tiểu Dương lại chủ động dán lên môi anh.
Hai người như lửa gặp củi khô, vừa qua một đêm bốc cháy dữ dội. Càng hôn, bầu không khí càng trở nên mơ hồ, khó nắm bắt.
Chương Tự phải cố gắng lắm mới giữ được lý trí. Anh xoa nhẹ lưng cậu, nghiêm túc hỏi: "Chỗ đó... còn đau không?"
Thịnh Tiểu Dương mặt đỏ như máu, nhưng vẫn lắc đầu nói:
- Không sao đâu, anh sẽ... tiến bộ mà.
Chương Tự: "..."
Đúng lúc đó, điện thoại đổ chuông, Tưởng Gia Tuệ gọi đến, báo địa điểm ăn tất niên, dặn Chương Tự nhớ đến đúng giờ. Tưởng Gia Tuệ nói năng cả buổi mà Chương Tự chẳng "ừ" lấy một tiếng.
"Anh có mang Tiểu Dương theo không?"
Chương Tự cuối cùng cũng "ừ" một tiếng, giọng trầm thấp, lười nhác, đầy dư vị sau cuộc tình ái.
Tưởng Gia Tuệ sững người, phải mất nửa giây phản ứng được, da đầu anh ta tê rần, rồi bật ra một tiếng chửi thô bạo: "Mẹ nó—!"
Sau đó lập tức cúp máy.
Việc chính đã nói xong, Chương Tự cũng lười gọi lại. Anh xoa đầu Thịnh Tiểu Dương, dịu dàng nói: "Tôi ra ngoài mua đồ ăn. Em muốn ăn gì?"
Điện thoại Thịnh Tiểu Dương rung lên, lại là Tưởng Gia Tuệ.
- Ăn gì cũng được ạ.
Thịnh Tiểu Dương trả lời qua loa rồi mở tin nhắn.
Chương Tự chẳng né đi, thản nhiên liếc nhìn nội dung:
[Đã dùng bao chưa??]
Thịnh Tiểu Dương gõ lại: [Rồi.]
Chương Tự cười cười, sau đó xuống giường đi rửa mặt.
Thịnh Tiểu Dương tiếp tục nhắn tin: [Cái đó có bán ở siêu thị không?]
Tưởng Gia Tuệ cố tình hỏi ngược lại: [Có chứ, đầy ra. Sao, muốn dự trữ thêm à?]
[Ừm ừm, mua thêm một cái.]
Bên kia bỗng im lặng rất lâu, trạng thái cứ nhấp nháy giữa đang nhập tin nhắn và đã dừng lại.
Thịnh Tiểu Dương gửi hai dấu chấm hỏi: [??]
Ba phút sau, Tưởng Gia Tuệ mới trả lời: [Lần sau mà còn nữa thì một cái không đủ đâu, tin tôi đi.]
Thịnh Tiểu Dương: [???]