Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong

Chương 73

Mỗi tối, Thịnh Tiểu Dương đều ngủ cùng Chương Tự. Nhưng Chương Tự là người đứng đắn, anh chỉ ôm chứ chẳng bao giờ làm gì quá phận. Đôi tay đẹp đẽ ấy lại chẳng chịu đặt lên người cậu. Đúng là đáng tiếc.

Thịnh Tiểu Dương đã dần biết cách bày tỏ điều mình muốn:

- Anh ơi, em thật lòng theo đuổi anh, dốc cả trái tim của mình trao cho anh. Anh có thể cho em chút ngọt ngào trước được không? Cho em nếm thử một chút.

Câu nói này quá là táo bạo, chẳng giống lời cậu hay nói chút nào. Rốt cuộc tên khốn nào dạy cậu vậy?

Chương Tự vừa buồn cười vừa bất lực: "Nếm thử rồi mới có động lực à?"

Thịnh Tiểu Dương nhanh chóng đáp:

- Vâng ạ!

Chương Tự ra vẻ nghiêm túc: "Không hợp lắm đâu, nhỡ mà..."

Anh còn chưa kịp nói hết câu là môi đã bị Thịnh Tiểu Dương chặn lại. Cậu hôn anh, đầu lưỡi nhanh chóng len lỏi vào khoang miệng anh. Trong lúc hôn, cậu lại không chịu nhắm mắt, cậu nhíu mày, ánh mắt toát lên vẻ không vui.

Không có chuyện "nhỡ mà" nào hết.

Thế nhưng, dù Thịnh Tiểu Dương có ra sức m*n tr*n thế nào, cuối cùng vẫn chẳng đạt được gì. Ông chủ Chương vẫn quá kiềm chế.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Cuối năm, Tưởng Gia Tuệ tổ chức một buổi tụ tập ở quán bar tên "Giấc Mộng Cũ". Ông chủ quán họ Mục, gương mặt điển trai, sống mũi cao, đôi mắt nhạt màu, làn da trắng như tuyết, thoạt nhìn cứ ngỡ là con lai.

Thịnh Tiểu Dương chưa từng thấy ai đẹp đến thế, cậu bèn nhìn thêm mấy lần, rồi tầm mắt lập tức bị Chương Tự che khuất.

Chương Tự hỏi: "Đẹp lắm sao?"

Thịnh Tiểu Dương thật thà trả lời, không nhịn được mà nhìn thêm lần nữa:

- Đẹp thật mà.

Chương Tự khịt mũi một tiếng, đuôi mắt cong nhẹ, anh hỏi tiếp: "Đẹp hơn tôi không?"

Thịnh Tiểu Dương ngẩn ra, rồi lập tức hiểu ý anh. Cậu vội vàng làm ngôn ngữ ký hiệu:

- Anh là người đẹp nhất trên đời.

Tưởng Gia Tuệ đứng cạnh nhìn hai người mà không biết nên nói gì.

Ông chủ Mục và Tưởng Gia Tuệ khá thân, nửa đùa nửa thật giới thiệu: "Tổ tiên tôi có một phần tám dòng máu châu Âu."

"Quao!" Tô Diểu Diểu tuy chẳng hứng thú với chuyện yêu đương, nhưng mê trai đẹp là bản năng của con người: "Anh đẹp trai ơi, chụp chung tấm hình được không?"

Ông chủ Mục lập tức vui vẻ chiều lòng.

Tô Diểu Diểu được đà lấn tới: "Da anh đẹp thật đấy, nhìn trẻ ghê. Mà nè, anh còn độc thân không? Hay là Tết này theo em về nhà đi, giả làm bạn trai em cũng được. Không cần phải làm thật đâu, chỉ cần qua mắt mẹ em là xong." Cô nói một hơi, cuối cùng lại thở dài ngao ngán: "Em sắp bị giục cưới tới phát điên rồi, anh cứu em được không?"

Ông chủ Mục chỉ biết cười gượng.

Tô Diểu Diểu lúc này mới nhận ra mình quá lộ liễu. Chương Tự và Tưởng Gia Tuệ đồng loạt trợn tròn mắt.

Tưởng Gia Tuệ nói trước: "Tô Diểu Diểu, bớt lại đi. Ông chủ Mục là người đàng hoàng, tưởng đang ở KTV hả?"

Chương Tự sợ hai người này lắm mồm khiến chủ quán mất vui rồi bị đuổi ra ngoài, mà giờ này có bị đuổi thì cũng chẳng kịp đặt bàn ở chỗ khác, Thịnh Tiểu Dương lại chưa ăn tối, cậu sắp ngất đến nơi rồi.

"Xin lỗi nhé." Chương Tự nhanh miệng: "Hai đứa này chắc để não ở nhà, ra ngoài quên mang theo."

Ông chủ Mục nhún vai, tỏ ý không sao. Đôi mắt đào hoa cong cong, nghiêng đầu nhìn Tô Diểu Diểu cười: "Tôi là gay, sợ rằng chẳng giúp được cô rồi."

Tô Diểu Diểu: "..."

Cuộc đời này rốt cuộc làm sao thế này?!

Tưởng Gia Tuệ cười khan: "Đi với Tưởng Gia Tuệ đây thì ai mà bình thường được."

Ông chủ Mục chẳng phản bác, chỉ mỉm cười.

Thấy thế, Thịnh Tiểu Dương cũng ngại chẳng dám nhìn lâu nữa.

Chương Tự buồn cười, anh vỗ nhẹ sau đầu cậu: "Nhìn đi, đẹp thì cứ nhìn. Tôi không ghen với người ta, cũng chẳng ghen với em."

Thịnh Tiểu Dương cố nháy mắt ra hiệu nhưng Chương Tự giả vờ không thấy.

Cả hai cứ thế trêu qua chọc lại, bầu không khí giữa họ vừa ám muội vừa vui vẻ.

Ông chủ Mục bị nhét cơm chó đầy mồm nhưng vẫn giữ tác phong chuyên nghiệp, nhanh chóng tìm được người có thể nói chuyện đàng hoàng nhất trong nhóm. Anh ta nói với Chương Tự: "Phòng riêng của các anh ở tầng hai, rẽ phải, phòng thứ ba. Có thể lên ngồi trước."

Chương Tự gật đầu: "Vậy tôi gọi món nhé?"

"Giờ này gọi thì bếp làm không kịp rồi."

Chương Tự ngẫm nghĩ: "Thế..."

"Anh yên tâm." Ông chủ Mục mỉm cười dịu dàng: "Gia Tuệ có nói sơ qua khẩu vị của các anh. Tôi tự gọi thức ăn rồi, số lượng chắc vừa đủ. Không ngon không tính tiền. Nếu hài lòng thì coi như hôm nay tôi mời, xem như lời mời kết bạn. Chúc mừng năm mới."

Chương Tự từng gặp không ít người khéo léo, biết cách đối nhân xử thế, nhưng cách nói năng và thái độ của vị ông chủ này lại rất đặc biệt, vừa lịch sự vừa khiến người ta cảm thấy dễ chịu.

"Chúc mừng năm mới." Chương Tự cũng mỉm cười đáp lại.

Thịnh Tiểu Dương nhìn quanh, không thấy Đào Dã đâu, liền quay sang hỏi Tưởng Gia Tuệ. Sắc mặt Tưởng Gia Tuệ lặp tức tối sầm lại, anh ta lạnh nhạt nói: "Không biết, chắc chết ngoài kia rồi."

Chương Tự liếc anh ta một cái. Thịnh Tiểu Dương ngẩn người, chẳng biết nên tiếp lời ra sao.

Vừa khéo, đúng lúc đó Đào Dã đẩy cửa bước vào. Câu nói độc miệng của Tưởng Gia Tuệ lọt vào tai anh ấy từng chữ một. Đào Dã mặt không cảm xúc, xoay người định bỏ đi.

Tưởng Gia Tuệ lạnh giọng: "Có gan thì đi thật xem nào."

Đào Dã: "..."

Nói sao nhỉ, gan thì anh ấy có thừa.

Chương Tự không muốn đứng xem chiến tranh, anh chớp mắt ra hiệu cho Thịnh Tiểu Dương. Cậu lập tức hiểu ý, chạy lại bên anh, ngẩng đầu hỏi một cách ngây ngô:

- Anh ơi, họ sao thế ạ?

"Sao à?"

Tự chuốc khổ vào người thôi.

Chương Tự ngẫm nghĩ một chút, rồi tìm được cách ví von thích hợp: "Giống hệt em hồi trước."

- ...

Thịnh Tiểu Dương nhìn anh, thầm nghĩ anh thật xấu tính.

Nhưng mà anh nói cũng không sai. Rõ ràng có thể nói thẳng nhưng lại cứ phải giữ trong lòng.

Tưởng Gia Tuệ bảo Đào Dã là tảng đá trong hố phân, vừa thối vừa cứng đầu. Thế mà anh ta vẫn cố dùng dao đâm vào. Với cái lực xuống tay của Tưởng Gia Tuệ, ngay cả kim cương chắc cũng phải sứt vài mảnh.

Dù vậy, giữa Đào Dã và Tưởng Gia Tuệ, mối quan hệ ấy có lẽ khác xa với thứ tình cảm mà Thịnh Tiểu Dương đang tìm kiếm.

Cậu lắc đầu than thở:

- Em không phóng khoáng được như Tưởng Gia Tuệ.

Chương Tự cười nhạt, anh hướng mày nói: "Chẳng qua là vấn đề có chịu mở lòng hay không thôi. Về bản chất thì hai người cũng đâu khác gì nhau mấy."

- ...

Thịnh Tiểu Dương cạn lời. Rồi cậu bỗng nhớ đến lần mình "mạnh dạn" chủ động rủ anh lên giường, ngẫm lại thì thấy hình như cũng có lý.

Không biết Tưởng Gia Tuệ đã nói gì, cuối cùng Đào Dã vẫn chịu ở lại ăn tối.

Ông chủ Mục đích thân mang ra hai ly cocktail tặng kèm bữa ăn. Ly dành cho nam là "Khô mộc phùng xuân", hương vodka nồng đậm, hậu vị khô và cay; còn ly dành cho nữ là "Trái tim rung động", màu hồng phấn, vị nho ngọt nhẹ.

Rõ ràng là anh ta rất có lòng.

"Cảm ơn." Chương Tự nói: "Tôi có không ít khách hàng thích kiểu đồ uống thế này, lần sau tôi sẽ giới thiệu họ qua thử."

Ông chủ Mục mỉm cười khiêm tốn: "Anh khách sáo quá."

Thịnh Tiểu Dương mới khỏi bệnh, không nên uống rượu, cậu chỉ nhấp một ngụm nhỏ cho có lệ. Nhấp xong hai mắt cậu sáng rực, dùng ngôn ngữ ký hiệu nói:

- Ngon lắm.

Ông chủ Mục thoáng khựng lại, rồi lập tức hiểu ra. Thì ra cậu không phải người ít nói, mà là không nói được. Anh ta mỉm cười, giọng nhẹ mà ấm: "Thích thì cứ đến nhé, em dễ thương lắm."

Chương Tự: ...

Thịnh Tiểu Dương ngơ ngác, chớp mắt nhìn anh:

- Anh ơi, sao vậy ạ?

Chương Tự thấy chua trong lòng nhưng lại không nói gì.

Thịnh Tiểu Dương đúng là đáng yêu, khiến ai nhìn cũng muốn chọc ghẹo đôi câu. Ông chủ Mục chỉ cười không trả lời, khéo léo rời khỏi phòng.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Ăn xong, Tưởng Gia Tuệ bỗng ngứa tay đòi chơi mạt chược. Ông chủ Mục đúng là người có năng lực, chẳng biết xoay xở thế nào mà còn mang được cả bàn mạt chược đến tận nơi.

Tô Diểu Diểu và Mắt To thì đang bận so sánh màu son, bèn đồng loạt từ chối, vẻ mặt đầy bất mãn. Thịnh Tiểu Dương chưa từng chơi nhưng lại khá tò mò thế là lập tức nhập hội. Mà cậu đã chơi thì đương nhiên Chương Tự cũng phải ngồi xuống theo.

Thiếu một người, Tưởng Gia Tuệ liếc nhìn Đào Dã, anh ta không nói lời nào, song ánh mắt đã là lời mời rất rõ ràng. Đào Dã im lặng một lúc, hình như trông không muốn chơi nhưng cuối cùng vẫn ngồi xuống.

Thịnh Tiểu Dương là người mới, được "ưu tiên bảo vệ" chẳng khác gì có hào quang nhân vật chính. Chương Tự lại thỉnh thoảng cố tình "đút bài" cho cậu.

Cậu chơi đến hứng phấn, khiến Tưởng Gia Tuệ phát cáu: "Trong ví em còn đúng một trăm thôi đấy, Chương Tự, anh đừng có mặt dày quá nha!"

Đúng lúc ấy, Đào Dã đánh ra một quân tứ vạn*. Tưởng Gia Tuệ còn đang bốc hỏa nên chưa kịp phản ứng.

*quân bài thứ tư thuộc bộ "Vạn" (hoặc bộ "Chấm" trong tiếng Anh). Nó có ký hiệu là số 4 trên quân bài, thường được thiết kế theo hình tròn với một ký hiệu "萬" ở trên cùng, biểu thị "vạn". Đây là quân bài số 4 trong bộ bài mạt chược, cùng với các quân khác như Nhất Vạn, Nhị Vạn, Tam Vạn, v.v..

Thịnh Tiểu Dương muốn phong*. Đào Dã thở dài, gõ ngón tay lên bàn, nhắc nhở Tưởng Gia Tuệ.

*chặn bài

Tưởng Gia Tuệ ngẩng đầu lên, mơ hồ nhìn sang Đào Dã. Đào Dã chỉ vào quân bài trên bàn rồi làm ngôn ngữ ký hiệu:

- Tứ vạn, cậu cần không?

"Đệch mẹ." Tưởng Gia Tuệ bật cười, vui mừng hét lên: "Ù rồi!"

Chương Tự cười khẩy: "Cậu cũng đâu có mặt mũi hơn anh là bao."

Thịnh Tiểu Dương cũng bật cười.

Tô Diểu Diểu nhỏ giọng nói với Mắt To: "Thấy chưa, tôi nói rồi mà, chơi mạt chược với mấy ông gay này thế nào cũng biến thành công cụ để họ tán nhau."

Mắt To nghe mà chẳng hiểu mấy, chỉ thấy hình như là đúng thật.

Ván mới bắt đầu, Chương Tự bốc bài rất thuận tay. Anh đang xếp bài ngay ngắn thì bỗng cảm thấy mắt cá chân bị ai đó cọ cọ, là từ phía người ngồi cạnh anh. Xương cốt cứng cáp, nhưng làn da lại mềm mại...

Chương Tự liếc nhìn Thịnh Tiểu Dương, muốn thăm dò cảm xúc trên mặt cậu, nhưng chẳng đọc ra được gì. Cậu ngồi đó, bình thản sắp xếp quân bài, dáng vẻ như bước vào thế giới riêng, chẳng ai có thể chen vào.

Thấy vậy, Chương Tự cũng không nói gì, anh cụp mắt tỏ ra như không để ý, tiếp tục chơi bài của mình.

Chẳng mấy chốc, bàn chân kia lại từ từ dịch đến chạm vào mắt cá chân anh, sau đó nhẹ nhàng cọ qua cọ lại.

Chương Tự phản ứng rất nhanh. Anh hơi nhấc chân, mũi giày cứng cọ mạnh vào làn da mịn màng kia, đủ để khiến người ta run lên một chút.

Dường như Thịnh Tiểu Dương rất thích cảm giác đau rát thoáng qua ấy. Cảm giác đó thật dễ chịu làm sao.

Một bên là hai người đang âm thầm trêu ghẹo nhau. Một bên là Tưởng Gia Tuệ và Đào Dã nổ súng chiến tranh.

Có người gọi điện cho Đào Dã hỏi vay tiền, số tiền không nhỏ. Người bên kia còn tỏ vẻ thân tình: "Chỉ có mười nghìn thôi mà, anh em với nhau, lúc trước tôi giúp cậu, giờ đến lượt cậu giúp tôi."

Đào Dã có hơi khó xử, không tiện từ chối. Chương Tự và Thịnh Tiểu Dương liếc nhìn nhau, ngầm hiểu tình hình chẳng ổn.

Tưởng Gia Tuệ cười lạnh, dứt khoát giật lấy điện thoại trong tay Đào Dã, mở miệng mắng thẳng: "Anh em cái con khỉ!"

"Anh giúp anh ấy mười tệ, giờ anh đòi lại mười nghìn, anh tưởng mình là Ngọc Hoàng Đại Đế chắc? Đừng có nói chuyện tiền bạc nữa. Tôi thắp hương cho anh coi như tích đức!"

Tưởng Gia Tuệ là người miền Bắc, nói năng lưu loát, cộng thêm giọng điệu mỉa mai đặc trưng, đủ để làm đối phương sôi máu.

"Anh gọi cho một người câm để vay tiền à? Sao không đi cướp luôn đi! Da mặt anh còn dày hơn cả da lợn!"

Đào Dã ngồi nghe. định nói lại mấy lần nhưng rồi lại thôi. Thái độ ấy khiến Tưởng Gia Tuệ càng thêm hả hê, anh ta nhếch môi cười: "Anh ấy chẳng có xu nào đâu, tiền đều trong túi tôi cả. Muốn lấy thì đến đây mà cướp, xem anh có bản lĩnh không."

Người bên kia tức giận quát: "Mày là cái thá gì?"

Tưởng Gia Tuệ cười lạnh: "Tôi là người yêu của anh ấy, đồ ngu."

Đào Dã nhíu mày. Anh ấy không thích nghe từ đó.

Tâm trạng Tưởng Gia Tuệ vốn đã chẳng tốt, anh ta dập máy cái rụp rồi ném điện thoại lại cho Đào Dã: "Ân huệ của mấy kẻ vớ vẩn đó anh nhớ rõ ràng như thế, sao chỉ riêng tôi là không? Mấy chuyện cỏn con năm đó đáng để anh hận tôi tới giờ sao?"

Đào Dã ngẩng đầu lên, thản nhiên hỏi lại:

- Cỏn con?

Tưởng Gia Tuệ im lặng, khóe môi cong lên nụ cười lạnh.

Không biết vì sao mà họ lại cãi nhau nữa. Thịnh Tiểu Dương nhìn bài, cậu vốn đang cầm bài đẹp mà giờ chẳng đánh nổi. Cậu định mở lời khuyên can, nhưng bị Chương Tự ngăn lại.

Chuyện nhà người ta, người ngoài khó xen vào.

Thịnh Tiểu Dương đành ngậm miệng, chỉ là dưới bàn, bàn chân kia lại cố tình đụng Chương Tự một cái.

Đào Dã đẩy ghế, đứng dậy bỏ đi. Buổi tiệc tối nay, đến cuối cùng vẫn có người không vui rời bàn.

Ông chủ Mục ra tiễn, Chương Tự kiên quyết không để người khác trả tiền. Trong lúc anh đang xử lý, Thịnh Tiểu Dương rảnh rỗi bèn ra ban công hít gió.

Tưởng Gia Tuệ cũng đang ở đó, anh ta tựa vào lan can hút thuốc. Gió đêm cuốn theo mùi khói đắng, che khuất gương mặt anh ta.

Thịnh Tiểu Dương đưa tay chọc nhẹ vào vai anh ta, cậu nói:

— Hút ít thôi.

Tưởng Gia Tuệ nhếch môi cười nhạt, cũng đáp lại bằng ngôn ngữ ký hiệu:

— Chương Tự cũng hút sao cậu không nói anh ấy?

Thịnh Tiểu Dương lắc đầu:

— Không muốn nói, anh ấy hút thuốc trông rất đẹp.

"Khỉ thật." Tưởng Gia Tuệ bật cười thành tiếng: "Ý cậu là tôi xấu à?"

Thịnh Tiểu Dương thở dài, cậu đi thẳng vào vấn đề:

— Đào Dã nói anh bị cảm, cứ ho mãi, tốt nhất đừng hút nữa.

Tưởng Gia Tuệ khựng lại rồi im lặng một lúc. Cuối cùng, anh ta dập điếu thuốc, thật sự không hút nữa.

Anh ta lấy ra bao thuốc còn lại và hai điếu chưa châm đưa cho Thịnh Tiểu Dương.

Cậu không nhận, hai người giằng co một lúc. Trong lúc đó, Thịnh Tiểu Dương cảm giác bên trong bao thuốc có gì đó là lạ, như có vật gì cứng đập vào tay.

Cậu ngẩn ra, đồ vật lập tức nằm trong lòng bàn tay cậu.

Thịnh Tiểu Dương tò mò mở ra xem, bên trong là một cái bao vuông nhỏ, trên vỏ in chữ tiếng Anh - Durex.

— Cái này là gì vậy?

Tưởng Gia Tuệ nở nụ cười đầy ẩn ý: "Cậu tra thử xem."

Thịnh Tiểu Dương nghe lời, mở điện thoại tra. Dạo này cậu khá giỏi mấy trò này rồi.

Khi kết quả hiện lên, cậu không đỏ mặt nhưng tim đã đập loạn.

Tưởng Gia Tuệ "ồ" một tiếng, cười khẽ: "Giỏi đấy. Thế cậu với Chương Tự... qua bước đó rồi hả?"

Thịnh Tiểu Dương có chút tiếc nuối, nói là không có.

Cậu thản nhiên nhận lấy, nhưng ngay sau đó, cảm giác hoang đường lập tức dâng lên, khiến cậu thấy mơ hồ:

— Anh mang cái này theo bên người à?

Tưởng Gia Tuệ nói năng trơn tru, chẳng hề ngượng ngùng: "Ờ, lỡ đâu một ngày nào đó có cơ hội thì sao?"

Thịnh Tiểu Dương nghĩ một lát thấy cũng có lý.

Thật ra chẳng phải thế. Ông chủ Mục đúng là một nhân vật kỳ tài, khách đến quán của anh ta bất kể là có chính đáng hay không, chỉ cần hơi men lên, ít nhiều đều sẽ làm vài chuyện chẳng chính đáng. Để phòng ngừa hậu quả, bảo đảm an toàn, ông chủ Mục đặt hẳn một cái hộp trên quầy, bên trong toàn là bao cao su. Tưởng Gia Tuệ theo đúng tinh thần tiện tay sẽ không bỏ qua, vừa xuống tầng là tiện thể cầm một cái.

Thịnh Tiểu Dương cầm bao Durex ngắm đi ngắm lại, cậu nhíu mày:

— Một cái đủ sao?

Tưởng Gia Tuệ cười đến cong cả người: "Tin tôi đi, một cái là quá đủ rồi!"

Thịnh Tiểu Dương chẳng tin, cậu vẫn còn đang ngẫm nghĩ, đến mức Tưởng Gia Tuệ rời đi lúc nào cũng chẳng hay. Một lát sau, tiếng mở cửa vang lên, có người bước vào mà cậu không hề nhận ra.

Bàn tay to của Chương Tự đặt lên sau gáy cậu, giọng anh trầm ấm: "Bé cưng."

Dù Thịnh Tiểu Dương không nghe thấy nhưng anh vẫn thích gọi như thế.

Cậu giật mình, tim đập loạn, hấp tấp giấu đồ ra sau lưng. Hành động quá rõ ràng.

Chương Tự nhướng mày, giọng chậm rãi: "Giấu gì đấy?"

Rồi lại thêm chút uy lực, thấp giọng nói: "Lấy ra."

Toàn thân Thịnh Tiểu Dương tê dại, đầu óc chưa kịp phản ứng nhưng cơ thể lại nghe lời đến đáng sợ. Cậu giao đồ ra, bẻn lẻn nói:

— Thuốc lá, Tưởng Gia Tuệ cho em.

Chương Tự nhận lấy hộp thuốc lá, tiện tay mở ra, chọn một điếu kẹp giữa môi rồi làm ngôn ngữ ký hiệu:

— Tôi hút được không?

Thịnh Tiểu Dương không trả lời mà chỉ nhìn anh chằm chằm, đầu lưỡi l**m qua môi dưới. Cùng lúc ấy, vật khác trong túi quần cậu nóng hổi như dung nham.

Chương Tự thấy cậu không phản ứng thì mặc định là cậu đồng ý. Anh bật lửa, tia lửa lóe sáng, khói thuốc vấn vít quanh môi. Anh nghiêng đầu, thản nhiên nhả ra làn khói trắng.

Tim Thịnh Tiểu Dương đập dồn dập, lập tức học theo anh, cậu mấp máy môi: "Anh ơi, cho em mượn bật lửa."

Chương Tự cười cười rồi ném bật lửa vào thùng rác.

Thịnh Tiểu Dương nhíu mày, biểu lộ rõ sự không vui. Chương Tự đưa tay vuốt nhẹ sau gáy cậu, bàn tay lại từ từ trượt lên trên, bao lấy cả sau đầu cậu.

Thịnh Tiểu Dương thuận theo lực của anh mà ngẩng đầu lên một chút. Chương Tự cúi xuống, dùng điếu thuốc đang cháy chạm vào điếu thuốc trên môi Thịnh Tiểu Dương.

Cảm giác ấy còn k*ch th*ch hơn cả hôn.

Thịnh Tiểu Dương bắt chước anh, cậu rít thử nhưng vẫn thấy cay nồng. Chưa đến nửa phút là Chương Tự lập tức rút điếu thuốc ra khỏi môi cậu.

— ...

Giọng anh nghiêm lại: "Rít hai hơi là được rồi, còn định làm loạn à?"

Thịnh Tiểu Dương cụp mắt, uể oải ừ một tiếng.

Chương Tự nâng cằm cậu lên, giọng trầm ấm pha lẫn chút trêu chọc: "Bé cưng."

Chẳng hiểu sao mà tim Thịnh Tiểu Dương lại đập nhanh, cậu ngẩng lên chờ anh nói tiếp.

"Ngoài thuốc ra, Tưởng Gia Tuệ còn cho em gì nữa?"

Thịnh Tiểu Dương im lặng thật lâu. Cậu há miệng, rồi lại nhớ ra mình không thể nói, đành do dự giơ tay lên, rồi lại buông xuống.

Chương Tự thở dài. Anh chưa kịp nói thêm là bầu trời bỗng có pháo hoa. Cả hai cùng nghiêng đầu nhìn, ánh sáng rực rỡ nở bung giữa đêm.

Thịnh Tiểu Dương nhìn pháo hoa nổ, trong lòng dâng lên nỗi bâng khuâng mơ hồ. Cậu chậm rãi hỏi:

— Anh ơi, pháo hoa có âm thanh như thế nào ạ?

Chương Tự trầm ngâm một chút rồi hôn nhẹ lên má cậu, anh nghiêm túc đáp: "Giống như nhịp tim con người ở khoảnh khắc mãnh liệt nhất."

Thịnh Tiểu Dương để mặc anh hôn, ánh mắt dịu dàng ngước nhìn vầng trăng lơ lửng giữa trời.

— Vậy khi nào tim người sẽ đập mãnh liệt nhất?

— Em từng trải qua khi cận kề cái chết.

Cậu nhìn chằm chằm Chương Tự, dường như có một câu trả lời chắc chắn sắp xuất hiện.

— Còn lúc khác thì sao?

Bình Luận (0)
Comment