Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 56

.

Edit: Leia

Để tiếp tục giữ quan hệ hàng xóm tốt, Chu Cẩm Uyên đành đáp ứng sau này làm thịt sẽ cố tránh giờ cao điểm dùng cơm.

Ông chủ Trương cảm ơn rối rít, người xuất gia đúng là dễ nói chuyện. Ông ta vừa cảm ơn vừa liếc nhìn nồi Vịt Tiên nóng hầm hập tỏa hương thơm ngào ngạt.

Chu Cẩm Uyên do dự hỏi: “… Thử một chén nhé?”

“Được được được được được!” Ông chủ Trương đáp mà không chần chừ một giây.

Tiệm cơm của ông ta tuy nhỏ nhưng dù sao cũng yên ổn kinh doanh được mười mấy năm rồi, mọi người đều biết mỗi ngày tiệm cơm đều phục vụ món canh theo mùa được hầm rất lâu, nguyên liệu phong phú. Nhưng mà cái nồi này của Chu Cẩm Uyên rõ ràng càng nhiều nguyên liệu hơn, bên trong còn thả vài miếng nhân sâm. Đây là canh hầm cho bệnh nhân có công thức đã được trau chuốt qua nhiều thế hệ, cho nên hương vị cực kỳ hoàn thiện.

Món Vịt Tiên này có công dụng ích khí tư âm, người thường ăn cũng có thể tăng cường thể lực, Chu Cẩm Uyên múc một chén cho ông chủ Trương, “Chú ăn cái này đừng ăn thêm mộc nhĩ, hạt óc chó hoặc chao nhé.”

Vì là dược thiện nên luôn có thêm một số lưu ý.

Ông chủ Trương gật đầu rồi húp một ngụm canh, sau đó bật ra tiếng thở dài, “Hà… Hình như có vị táo tàu.” Ông ta buột miệng xong mới xấu hổ nói: “Không phải tôi đang đoán thành phần đâu.”

“Có gì đâu ạ.” Chu Cẩm Uyên cười, “Rất nhiều người ở Doanh Châu quê cháu biết làm món này, nhưng mà dược liệu sử dụng tương đối nhiều, lại phải chú ý ăn kiêng nên không thích hợp làm bán đại trà. Chú có thể cho một ít hoàng kỳ, gừng và tiêu đen vào canh theo tỉ lệ sẽ giúp kiện tỳ ích khí, hương vị cũng ngon hơn.”

Chu Cẩm Uyên hào phóng chia sẻ cho ông chủ Trương, nếu không phải là mấy món dược thiện cần cân đong dược liệu chính xác, sợ người không hiểu biết dược tính ăn vào xảy ra vấn đề thì anh rất vui lòng chia sẻ các công thức nấu ăn phù hợp với người khỏe mạnh khác.

Ông chủ Trương gãi đầu, “Ngại quá đi mất… Tiểu Chu, nếu sau này cậu muốn làm món gì chứ qua chỗ tôi, để tôi giúp cậu sơ chế nguyên liệu cho. Với lại tôi thấy bếp của các cậu cũng khá nhỏ.”

“Được ạ.” Chu Cẩm Uyên vui vẻ đáp ứng.

Thiệu Tĩnh Tĩnh ở bên cạnh cũng cảm động rơi nước mắt, bởi vì nguyên liệu nấu ăn mỗi ngày đều do cậu ta xử lý. Có trời chứng giám, trước đây cậu ta chưa từng làm mấy việc này, đời công nhân nô lệ thật sự quá thảm.

……

“Tiểu Chu, bà tới mua thuốc viên đây.” Một bà cụ đi vào phòng khám Tiểu Thanh Long, còn nói với Chu Cẩm Uyên, “Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn!”

Chu Cẩm Uyên đáp, “Mới làm xong một mẻ đấy ạ, để cháu đi lấy cho bà.”

Anh cầm cái hộp nhỏ đựng viên thuốc Khổng thánh chẩm trung đan ra. Sau một thời gian chào bán, loại thuốc này hiện giờ đã đứng vững trên thị trường nhờ chất lượng ổn định chứ không theo trào lưu nhất thời, cũng là sản phẩm bán chạy của Tiểu Thanh Long chỉ sau các loại thuốc dán. Ví dụ như bà lão hôm nay mua thuốc cho cháu trai ở nhà, nghe nói sau khi cậu cháu kia (bị ép) ăn xong thì chất lượng giấc ngủ cải thiện hẳn, kết quả học tập cũng tăng lên. Bà lão tin rằng đây là một khoản đầu tư rất tiết kiệm nên quyết định sẽ mua thuốc lâu dài cho đến khi cháu thi vào cấp ba mới thôi.

Hơn nữa sau khi mở phòng khám được một thời gian, cả Chu Cẩm Uyên và Dung Sấu Vân đều phát hiện ra quanh khu có khá nhiều đồng đạo, giống như bà lão này cũng thờ Đạo giáo, rất có tiếng nói chung với Chu Cẩm Uyên.

Phòng khám do chính mình mở cho nên Chu Cẩm Uyên muốn chơi cái gì cứ mặc sức chơi, nếu không phải còn một ông chủ khác là Dung Sấu Vân thì anh đã thu âm luôn câu “Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn” làm lời chào tự động gắn ngoài cửa rồi…

Thường ngày hai người bọn họ còn làm thêm ít hoạt động tôn giáo như tặng kinh văn hoặc phù văn chép tay cho khách tới khám, xem như kết thiện duyên. Bọn họ gõ mõ hoặc niệm kinh ở phòng khám không chỉ một hai lần nên hầu như cư dân quanh khu đó đều biết. Có điều nếu xét tình hình khách quan, số kinh văn Dung Sấu Vân tặng cho khách vẫn nhiều hơn, dù sao Phật giáo cũng có độ phổ biến trong quần chúng nhân dân hơn các tôn giáo khác.

Tết Đoan Ngọ đến gần.

Mùng 5 tháng 5 âm lịch bên Đạo giáo có một số phong tục quan trọng khác, đây là ngày Thổ Chu thuộc Tam Nguyên và Ngũ Tuế, là ngày lành tháng tốt để thờ cúng tổ tiên và thần linh. Chu Cẩm Uyên sao chép một số bảo điển của Ngũ Đế định tặng cho các đồng đạo trong khu, một số khác dùng để phân phát kết duyên.

“Đây, tặng bà ạ, Ngũ Đế diệt trừ tai ương ngũ phương.” Chu Cẩm Uyên đưa thuốc và bảo điển cho bà lão, kèm thêm một nhánh ngải cứu, “Còn cái này nữa.”

Cái này là quà của phòng khám Tiểu Thanh Long, bọn họ mua một ít ngải cứu tươi để tặng cho mỗi bệnh nhân tới khám một cành.

“Trưa mùng 5 tháng 5, thiên sư cưỡi ngải hổ.” Bà lão nói xong liền mỉm cười nhận ngải cứu, “Cảm ơn nhé.”

Chu Cẩm Uyên nhìn bà lão rời đi lại tiếp tục dùng bút lông chép bảo điển, công nhân nô lệ Thiệu Tĩnh Tĩnh và Quý Hoãn cũng bị bắt đi chép cùng. Kinh chép theo lối tiểu giai, Thiệu Tĩnh Tĩnh chưa từng học nên áp lực rất lớn, Quý Hoãn ít nhất vẫn có chút căn bản, ngày xưa anh ta từng theo giáo sư Mạc chép phương thuốc bằng bút lông.

“Ông chủ, để tôi quy y được không, chép kinh khó quá!” Thiệu Tĩnh Tĩnh r*n r*, “Tôi tình nguyện đi khuấy thuốc dán!”

“Không được, đương nhiên không được!” Chu Cẩm Uyên nói.

Thiệu Tĩnh Tĩnh lải nhải: “Nhưng tôi không biết viết thật mà, anh xem chữ hỏng hết rồi.”

Chu Cẩm Uyên búng trán cậu ta mắng, “Không được rên, lúc chép kinh phải giữ tâm bình khí hòa, đáy lòng phẳng lặng mới chép tốt được, cậu xem cậu đi!!!”

Thiệu Tĩnh Tĩnh: “………………”

Quý Hoãn: “…………”

Hình như chính anh cũng đâu có tâm bình khí hòa lắm…

Chu Cẩm Uyên thở dài, tiếp tục cúi đầu chép kinh.

Thiệu Tĩnh Tĩnh không dám cãi lời Chu Cẩm Uyên, đành rụt đầu như chim cút tiếp tục chép.

Không bao lâu sau có tiếng bước chân vang lên, hình như là hai người cùng bước vào phòng khám.

“Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn, chào buổi chiều, hôm nay có ngải cứu và bảo điển phát miễn phí ạ ——” Chu Cẩm Uyên tùy ý chào hỏi mà không ngẩng đầu, thẳng đến khi viết xong nét bút cuối cùng.

Sau đó nhấc đầu lên chợt thấy chủ nhiệm Tạ và Dung Tế Tuyết cùng đứng ở cửa. Dung Tế Tuyết mang vẻ mặt khá bất đắc dĩ, chưa kịp nhắc nhở thì anh đã nhanh mồm nhanh miệng rồi.

A, chủ nhiệm Tạ … Chủ nhiệm Tạ?!

Tổn thọ quá! Bị chủ nhiệm Tạ bắt quả tang hoạt động mê tín rồi!!

“Ối bỏ mẹ!” Chu Cẩm Uyên khiếp vía theo phản xạ, sợ đến mức ngã từ trên ghế xuống đất. Lúc lồm cồm bò dậy anh mới nhớ ra, đù má, đây có phải bệnh viện số 3 đâu. Chủ nhiệm Tạ đột nhiên xuất hiện ở phòng khám Tiểu Thanh Long làm anh không phản ứng kịp.

Thiệu Tĩnh Tĩnh há hốc miệng nhìn người phụ nữ tóc xoăn kia, thầm nghĩ rốt cuộc đây là thần thánh phương nào, chắc là sếp lớn của Hiệp hội Đạo giáo hẳn. Trước nay cậu ta chưa từng thấy ông chủ nhà mình chật vật như vậy bao giờ, lại còn im như thóc nữa chứ!

“Chủ nhiệm Tạ, tại sao chị lại ở đây…” Chu Cẩm Uyên ngượng ngùng nói.

“Bác sĩ Chu đang chép kinh à, thanh thản quá nhỉ.” Tạ Mẫn khẽ cười, “Chúc mừng Tết Đoan Ngọ. Chị gái tôi sống gần đây, năm nay tôi qua nhà chị ấy ăn tiệc Đoan Ngọ tình cờ gặp Tiểu Dung, tiện đường qua thăm cậu. Từ lúc đó đến giờ vẫn chưa đến lần nào mà.”

Lúc trước Chu Cẩm Uyên không cho mọi người tới mừng lễ khai trương phòng khám, cũng không phát tờ rơi quảng cáo nên Tạ Mẫn và các đồng nghiệp chỉ tặng lẵng hoa, biết địa chỉ mà thôi.

“Khéo thật, chị vào ngồi chơi đi ạ.” Chu Cẩm Uyên cười gượng, lại giới thiệu Quý Hoãn, Dung Sấu Vân và Thiệu Tĩnh Tĩnh cho Tạ Mẫn.

Dung Tế Tuyết thì không cần, cậu thường xuyên ghé qua bệnh viện số 3 đã sớm gặp mặt Tạ Mẫn, vừa rồi chính cậu gặp được người trên đường mới dẫn về phòng khám.

“Nghe danh từ lâu, học trò cưng của giáo sư Mạc.” Chủ nhiệm Tạ nói vậy trong lúc bắt tay Quý Hoãn.

Quý Hoãn ngại ngùng cười, “Chắc nghe danh tôi là sao chổi đúng không.”

Giới y học cổ truyền thành phố Hải Châu hẳn không ít người nghe qua câu chuyện kỳ bí này, rõ ràng là học trò của giáo sư Mạc mà lại phải chật vật đi tìm một công việc ổn định.

Tạ Mẫn cong môi cười, “Bác sĩ Quý làm việc ở đây rất tốt mà? Có thể thấy mấy lời đồn đó chỉ là vô căn cứ.”

Bà biết việc kinh doanh của Tiểu Thanh Long rất tốt, trước đó nếu không phải Chu Cẩm Uyên dặn Lục Mông thì giờ nơi bị chen sập cửa chính là Tiểu Thanh Long chứ không phải khoa Phục hồi chức năng bệnh viện đâu.

Quý Hoãn không khỏi liếc nhìn Dung Sấu Vân, có vẻ Tạ Mẫn không biết đến cái danh sao chổi của anh ta. Nói thế nào nhỉ, cứ có cảm giác năng lượng của hai người như kiểu âm với âm thành dương vậy…

Tạ Mẫn ngồi xuống trò chuyện vài câu, tất cả đều là bác sĩ nên đề tài đương nhiên chỉ quay xung quanh bệnh nhân.

“… Bên khoa Chỉnh hình có một người bệnh bị gãy xương hở, vùng lộ xương khá lớn. Nhưng vì sức khỏe không đảm bảo nên khó phẫu thuật, bác sĩ Lưu của khoa chúng ta đã qua xem và muốn kết hợp liệu pháp Đông y với chữa trị ngoại khoa. Đã mấy ngày rồi mà vết thương vẫn không lành hẳn, hơn nữa còn bị nhiễm trùng, hiện giờ chỉ sợ không cứu được chi hoặc mất chức năng. Tiểu Chu, cậu có ý tưởng gì không?” Tạ Mẫn hỏi.

Trước khi khoa Y học cổ truyền nổi tiếng thì khoa Chỉnh hình mới là át chủ bài của Bệnh viện số 3, nếu chỉ là gãy xương đã dễ điều trị, đằng này kèm thêm cả nhiễm trùng vết thương nên càng phiền toái.

“Vấn đề này chị có thể hỏi Trọc… bác sĩ Dung, cậu ấy có chuyên môn hơn em.” Chu Cẩm Uyên nói, “Cao dán lành vết thương của cậu ấy tốt lắm. Hồi trước ở Doanh Châu có một bệnh nhân cũng bị gãy xương hở suýt phải cắt chi, về sau lại không làm sao nữa.”

Tuy Tạ Mẫn đoán được y thuật của bạn Chu Cẩm Uyên khá tốt nhưng nghe qua sự tích này vẫn kinh ngạc không thôi. Bà nghĩ Dung Sấu Vân có lẽ cũng là con nhà nòi được học y từ nhỏ, thuốc trị thương hẳn là phương thuốc gia truyền độc nhất vô nhị.

“Tình huống hiện giờ là thế nào ạ?” Dung Sấu Vân hỏi.

Tạ Mẫn ngẫm nghĩ rồi nói: “Điều trị Đông Tây y kết hợp, đã truyền mấy ngày thuốc kháng sinh và kháng uốn ván đồng thời định hình lại phần xương gãy…”

Bà vừa dứt lời Dung Sấu Vân liền nói: “Vấn đề nhiễm trùng hơi khó giải quyết đấy, rất cần một loại thuốc bôi ngoài da có công năng kiểm soát nhiễm trùng mạnh. Hồi trước đúng là em từng tiếp khám bệnh nhân gãy xương hở bị nhiễm trùng, chưa bao giờ để nhiễm trùng lan rộng.”

Tạ Mẫn liên tục gật đầu, thật ra bác sĩ Đông y dùng thuốc bôi ngoài da cũng không duy trì điều kiện vô trùng quá nghiêm ngặt, bởi vì bản thân thuốc đã có tác dụng chống nhiễm trùng. Nhưng dựa theo cách nói của Dung Sấu Vân thì loại thuốc hiện tại có vẻ chưa đủ mạnh.

Phương pháp chủ lực của khoa Chỉnh hình bệnh viện số 3 vốn là Tây y, bọn họ không có nhiều bác sĩ Đông y am hiểu về chuyên ngành xương cốt. Tạ Mẫn thấy thế lập tức nảy ra một ý: “Gia đình bệnh nhân rất muốn giữ lại chi, bác sĩ Dung có tiện đi bệnh viện hội chẩn không?”

Dung Sấu Vân dù sao vẫn là bác sĩ có chứng chỉ đàng hoàng, tuy chỉ làm việc trong một phòng khám nhỏ, bệnh viện lớn đưa ra lời mời có hơi kỳ quặc nhưng Tạ Mẫn cảm thấy nên đánh giá theo trình độ chữa bệnh mới khách quan. Nếu cứ so đo lớn nhỏ thì người bệnh biết phải làm sao.

Dung Sấu Vân cũng không có gì phải do dự, “Được ạ, ngày mai đi ngay để em khám trực tiếp xem sao.”

Tạ Mẫn lập tức liên hệ bệnh viện, sắp xếp thủ tục cho đúng quy trình.

“Ừ, tôi cũng nên đi rồi.” Tạ Mẫn không ngồi quá lâu vì phải sang nhà người thân, “Lúc nãy cậu nói hôm nay tặng miễn phí ngải cứu và kinh bảo điển phải không? Cho tôi một phần đi, thủ tục thế nào?”

Chu Cẩm Uyên dùng ánh mắt “Chị đang gài em hả” mà nhìn Tạ Mẫn.

Tạ Mẫn bật cười, “Bác sĩ Chu nhìn tôi như thế làm gì, bây giờ tan làm rồi.”

“… Tụng niệm là được ạ.” Chu Cẩm Uyên nơm nớp đưa cho bà một bản kinh chép tay.

Sau khi Tạ Mẫn rời đi, Thiệu Tĩnh Tĩnh vẫn nhìn theo bóng lưng bà thật lâu, chỉ cảm thấy phong thái người này không tầm thường, mà là nhân vật phong vân có thể khiến ông chủ mình sợ đến mức ngã từ trên ghế xuống đất…

……

Ngày hôm sau Dung Sấu Vân theo Chu Cẩm Uyên đi bệnh viện. Chu Cẩm Uyên đã sớm quen thuộc mọi người trong đơn vị nên cứ thế đưa bạn qua thẳng khoa Chỉnh hình.

Dung Sấu Vân khám trực tiếp chủ yếu là muốn xem tình trạng của bệnh nhân đến đâu, anh ta phải điều chỉnh phương thuốc tùy theo mỗi một giai đoạn và triệu chứng.

Các bác sĩ đã thông báo với bệnh nhân và người nhà là có bác sĩ từ nơi khác tới hội chẩn. Người nhà vẫn luôn lo lắng vì không thể phẫu thuật, tình hình hồi phục lại không tốt, sau khi được phân tích bọn họ còn biết có khả năng phải cắt chi hoặc mất chức năng chi. Đối mặt với nguy cơ tàn tật đó, áp lực tâm lý của cả bệnh nhân và người nhà đều rất lớn, đương nhiên cũng có kỳ vọng cao với bác sĩ mới tới.

Chu Cẩm Uyên, Dung Sấu Vân cùng bác sĩ điều trị chính đi vào phòng bệnh. Dung Sấu Vân đi phía trước, bác sĩ điều trị lên tiếng giới thiệu: “Đây là chuyên gia Chu của khoa Y học cổ truyền, còn vị kia là bác sĩ Dung.”

Anh ta theo thói quen giới thiệu chuyên gia trong viện mình trước, bệnh nhân nghe xong còn tưởng người đi phía trước chính là chuyên gia Chu của khoa chữa hói. Vậy là cả bệnh nhân lẫn người nhà không khỏi nhìn l*n đ*nh đầu Dung Sấu Vân, tuổi còn trẻ thế mà đã…

Dung Sấu Vân: “…”

Trong lòng Chu Cẩm Uyên cười điên, đã bảo Dung Sấu Vân không thể vào Bệnh viện số 3 làm được đâu mà!

Với quả đầu bóng lưỡng của Dung Sấu Vân… nếu anh ta mặc thường phục sẽ không đến nỗi tệ. Người hói trong bệnh viện số 3 rất nhiều, nhưng khổ nỗi đối phương còn mặc áo blouse trắng. Bác sĩ Mao tóc thưa nhờ tuổi tác lớn mà được thông cảm, còn như Dung Sấu Vân lại khiến cả bác sĩ lẫn bệnh nhân đều hoảng hốt. Mấy cô y tá trẻ tuổi thậm chí còn than khóc không hiểu phòng nhân sự nghĩ thế nào mà đi tuyển bác sĩ kiểu này, khoa Y học cổ truyền sẽ xuống dốc mất thôi!

Dung Sấu Vân ôm đầu nói: “Tôi tự cạo đấy, cũng không phải bác sĩ của khoa Y học cổ truyền đâu!”

“À à, ngại quá.” Bệnh nhân và người nhà xấu hổ cười.

“Để tôi xem vết thương nào.” Dung Sấu Vân không dông dài mà lập tức muốn xem bệnh. Vết thương nằm ở cẳng chân hiện tại đang rỉ chất lỏng màu vàng xanh. Đúng như lời Tạ Mẫn nói, quá trình hồi phục không mấy khả quan.

Dung Sấu Vân xem một lượt đã hiểu rõ, nói: “Không sao, tôi từng chữa trị tình huống tương tự rồi, chưa đến mức quá tệ, cơ bản có thể giữ được chức năng chi.”

Một câu của anh ta khiến bệnh nhân và người nhà nở nụ cười nhẹ nhõm. Khoa Chỉnh hình của bệnh viện này đã thuộc hàng tốt nhất mà không thể đưa ra chẩn đoán lạc quan, bây giờ Dung Sấu Vân lại mang thái độ bình thản nói vẫn chưa đến mức tệ nhất, bọn họ quả thật vui đến không nói nên lời.

Chu Cẩm Uyên nhìn bọn họ cười cũng thấy vui lây. Anh nghiêng đầu nói với bác sĩ điều trị, “Tôi đi trước nhé.”

Chu Cẩm Uyên phải trở về khoa Y học cổ truyền làm việc. Vừa bước chân vào khoa, một cô y tá đã hưng phấn lao đến, “Bác sĩ Chu, tôi mới nhận bưu kiện cho cậu này, từ nước B gửi về đấy! Cậu mua thứ gì à?”

“Tôi đâu có mua gì.” Chu Cẩm Uyên nói xong lại nghĩ, đừng nói là Arthur gửi chứ…

Cũng không phải, anh đưa cho Arthur địa chỉ của phòng khám Tiểu Thanh Long, hơn nữa anh ta từng nói xong việc sẽ bay sang Trung Quốc thăm Kim Xước Tiên, nếu muốn gửi tặng thứ gì cứ trực tiếp mang theo là được rồi.

Chu Cẩm Uyên gỡ bọc hàng, phát hiện bên trong là một quyển tập san về châm cứu của nước B.

“Bác sĩ Chu, cậu… lên tập san của nước B luôn?” Y tá suýt quên khống chế âm lượng.

“Ha ha, cái này không phải do tôi viết đâu.” Lúc này Chu Cẩm Uyên mới nghĩ thông, anh vẫn luôn thư từ qua lại với các đồng nghiệp ở nước B, trợ giúp họ giải quyết rất nhiều vấn đề trong nghiên cứu kinh lạc. Một vài người trong đó thông báo rằng thí nghiệm xong sẽ viết thành luận văn gửi tạp chí, còn nói sẽ thêm tên anh làm tác giả thứ hai hoặc thứ ba.

Có lẽ bài báo đã được xuất bản nên họ gửi tạp chí cho anh.

Tạp chí này là một tuần san khá nổi tiếng trong ngành. Chu Cẩm Uyên mở ra xem thử liền tìm thấy ngay cái tên và chủ đề quen thuộc, chính là vị trợ lý giáo sư trường y ở nước B mà anh đã trao đổi email trước đó không lâu.

Lúc này Chu Cẩm Uyên mới nhận ra luận văn mà đồng nghiệp kia chẳng những được xuất bản mà còn được chọn làm bài báo nổi bật – một vinh dự hiếm có, mỗi kỳ tuần san chỉ có một hai bài được chọn thôi. Ý nghĩa của việc này quá hiển nhiên đã vượt xa sự công nhận thông thường.

Phần lớn nội dung bài báo Chu Cẩm Uyên đã nắm được thông qua các lần trao đổi mail nên anh chỉ đọc lướt. Cuối bài, trợ lý giáo sư kia gửi lời cảm ơn đặc biệt đến bác sĩ Chu Cẩm Uyên của bệnh viện số 3 thành phố Hải Châu Trung Quốc vì sự giúp đỡ của anh trong suốt quá trình nghiên cứu.

Y tá đứng bên cạnh nhìn ngó một hồi cuối cùng cũng thấy được tên Chu Cẩm Uyên, “Ôi chao bác sĩ Chu, là cậu này! Bác sĩ Chu Cẩm Uyên của bệnh viện số 3 Hải Châu, ha ha, không phải cậu viết nhưng được người ta cảm ơn cũng đáng chúc mừng rồi.”

“Cảm ơn.” Chu Cẩm Uyên cũng thấy vui vẻ, nhưng nói cho chính xác, anh vui vẻ bởi vì nội dung nghiên cứu của vị học giả kia đã được công nhận thậm chí là xem trọng. Cách làm của bọn họ là chính xác, lý luận y học truyền thống Trung Hoa có rất nhiều nội dung để thu hút thêm các nhà nghiên cứu.

Chu Cẩm Uyên lập tức chụp lại bài báo chia sẻ cho giáo sư Mạc. Các nghiên cứu của đồng nghiệp nước ngoài về hiện tượng kinh lạc quá ít, có thể được đăng trên tập san nổi tiếng, trở thành luận văn quan trọng càng hiếm thấy hơn.

Ở nước ngoài, phần lớn các học giả đề cập đến kinh lạc trong luận văn cơ bản đều chỉ nói: “Nó là một cơ sở giả thuyết của châm cứu”! Thế cho nên đây thực sự là một bước tiến đáng hoan nghênh.

Không bao lâu sau Chu Cẩm Uyên còn nhận được  điện thoại từ hiệu trưởng La của đại học Y dược cổ truyền Hải Châu. Anh và hiệu trưởng La thỉnh thoảng cũng có liên hệ, ông ta còn từng tặng lẵng hoa mừng phòng khám Tiểu Thanh Long khai trương, trước giờ vẫn luôn coi trọng anh.

Lần này hiệu trưởng La đã đọc được bài báo trọng điểm được Chu Cẩm Uyên trợ giúp trên tờ tập san nên mới không nhịn được phải gọi điện thoại, muốn hỏi anh vài vấn đề nghiên cứu sâu hơn. Không chỉ giới hạn trong hiệu quả điều trị lâm sàng mà ông còn đề cập đến nghiên cứu cơ chế – Đây chính là điều cần nhất cho sự phát triển của y học cổ truyền, cho nên hiệu trưởng La cực kỳ thích bài báo, càng mong chờ nó sẽ truyền cảm hứng cho nhiều người khám phá cơ chế hơn nữa!

Chu Cẩm Uyên biết gì nói nấy không giấu giếm nửa lời, hai người say sưa trao đổi khoảng nửa tiếng đồng hồ.

Hiệu trưởng La cảm thán: “Tiểu Chu, nếu có cơ hội tôi thật sự muốn mời cậu về trường. Bệnh viện trực thuộc trường chúng tôi cũng xuất sắc lắm.”

Ở hội thảo y học cổ truyền lần trước ông ta đã bộc phát ý tưởng muốn chiêu mộ Chu Cẩm Uyên một lần, hiện giờ ý tưởng này càng rõ ràng hơn.

“Thầy đùa rồi.” Chu Cẩm Uyên thành thật nói, anh cũng giữ nguyên ý nghĩ cũ, không quá muốn rời khỏi Bệnh viện số 3.

Hiệu trưởng La tiếc nuối chào tạm biệt, “Hy vọng tương lai sẽ có cơ hội…”

.

Lại nói về Lục Mông, sau một đợt châm cứu ở chỗ Chu Cẩm Uyên tay cậu ta đã hoàn toàn hồi phục, lúc này đang sung sướng tận hưởng kỳ nghỉ. Một người bạn của Lục Mông là Nhậm Lam tranh thủ dịp nghỉ cũng tới Hải Châu thăm cậu ta.

Nhậm Lam vốn là đồng nghiệp của Lục Mông, cũng là một cựu thành viên câu lạc bộ game nhưng nửa năm trước đã giải nghệ vì chấn thương. Thật ra tuổi tác cậu này không quá lớn nhưng tình trạng sức khỏe không cho phép nên không thể làm khác được.

Nhậm Lam tự lái xe, vừa đến nơi đã hỏi Lục Mông: “Tôi xem clip của các cậu rồi, lố quá! Người anh em có lấy tiền quảng cáo cho người ta không đấy?”

Bởi vì thời gian gần đây khoa Phục hồi chức năng rất đắt khách nên có vài người xì xầm với nhau rằng mọi thứ quá trùng hợp, làm gì có chuyện xoa bóp tình cờ phát sóng trực tiếp để lên tận hot search được. Có lẽ bọn họ bắt tay với nhau cả rồi, bệnh viện số 3 đưa chuyên gia điều trị cho Lục Mông, LJJ phối hợp quảng cáo thế là hai bên cùng thắng.

“Thật sự là không có.” Lục Mông hơi sợ vì Nhậm Lam còn dắt theo con chó chăn cừu Đức của mình. Con chó kia ngồi xổm bên chân Nhậm Lam, hai lỗ tai dựng thẳng như tai thỏ cực kỳ cảnh giác.

“Bác sĩ điều trị dặn tôi không được nói, thật ra tôi không đi bệnh viện số 3 mà đi khám bên phòng khám tư của anh ta cơ.” Lục Mông được Chu Cẩm Uyên dặn dò nên không công khai sự thật, nhưng lén lút nói với bạn bè thân thiết chắc không sao. Cậu ta thậm chí còn bẻ bẻ khớp tay hỏi Nhậm Lam, “Đúng rồi, bây giờ cậu thế nào?”

Nhậm Lam: “Hả, thế nào là thế nào? Mỗi ngày live stream khoảng mấy tiếng, sau đó đi chăm chó…”

Tuy không thể thi đấu chuyên nghiệp được nữa nhưng mỗi ngày hoạt động cường độ tương đối thì vẫn ổn, đôi khi còn đi làm MC khách mời, tóm lại không đến mức phải rời giới hoàn toàn.

“Tôi đang hỏi tình trạng chấn thương của cậu ấy. Nói gì thì vẫn cảm thấy cậu giải nghệ quá đáng tiếc.” Lục Mông thì thầm, “Cậu biết không, bác sĩ của tôi có thể chữa cho cả người liệt vì tổn thương thần kinh cơ.”

Sau một đợt điều trị ngắn ngủi, trạng thái của cậu ta đã trở về thời kỳ hoàn hảo!

Trái tim Nhậm Lam giật thót, nụ cười cứng đờ mất tự nhiên, “Đến liệt cũng chữa được? Nhưng chắc chỉ chữa đến trình độ có thể đi lại bình thường thôi nhỉ.”

Cậu ta thì không như vậy, tuyển thủ chuyên nghiệp đòi hỏi thao tác tay cao hơn bình thường nhiều, trước kia đã từng điều trị tích cực nhưng trạng thái thật sự không thể phục hồi như cũ, cho nên mới phải bất đắc dĩ giải nghệ.

Hơn nữa việc cả đội LJJ bị xoa bóp đến mức chổng vó thoạt nhìn quá khoa trương. Nhậm Lam chưa từng trải nghiệm rất khó tưởng tượng đến phản ứng này. Chỉ là chữa bệnh thôi mà, sao lại có thủ pháp mất hồn như thế được?

“Thử một chút cũng không sao, chỉ xoa bóp thôi cũng sướng rồi. Ai cũng nói đến Hải Châu nhất định phải đi chữa hói mà ——” Lục Mông nói xong phát hiện Nhậm Lam đã rất cạn lời, lại nói, “Không chữa hói thì phục hồi chức năng, dù sao vẫn nên trải nghiệm.”

Lục Mông trực tiếp chỉ đường cho Nhậm Lam chạy đến phòng khám Tiểu Thanh Long, trên đường luôn miệng lải nhải, “Tôi cảm thấy đây đúng là duyên. Câu lạc bộ vốn định xếp lịch cho tôi khám anh ta, bạn tôi lại tình cờ đưa tôi về tận phòng khám tư luôn… A, bác sĩ Chu!”

Lục Mông nhìn thấy Chu Cẩm Uyên đang đứng trước cửa nói chuyện phiếm với Tiểu Liễu.

Lục Mông nhảy xuống xe, Nhậm Lam dắt chó xuống theo. Con chó cực kỳ ngoan ngoãn luôn đi sát bên cạnh chủ nhân mình.

“Chào anh.” Tiểu Liễu cười với Lục Mông thuận tiện cũng cười với Nhậm Lam, có điều hơi sợ hãi con chó.

Chó chăn cừu Đức thường được dùng làm cảnh khuyển hoặc quân khuyển, hình thể tương đối cao lớn cường tráng, quả thật khá dữ tợn.

Lục Mông kề tai Nhậm Lam nói nhỏ: “Đừng có chọc vào thằng nhóc này nhé…”

Nhậm Lam: “??”

“Chào buổi chiều, ủa, bạn cậu à? Con chó trông đẹp quá, tôi sờ được không?” Chu Cẩm Uyên chào hỏi rồi ngồi xổm xuống nhìn con chó chăn cừu, có vẻ rất thích thú.

“Đây là bạn, cũng là đồng nghiệp của tôi.” Lục Mông giới thiệu.

Nhậm Lam trông khá thất thần, không phải cậu ta không tôn trọng đối phương mà từ sau khi nghe Lục Mông nói, trong lòng vẫn không ngừng tưởng tượng lung tung. Mãi đến khi bị con chó cọ vào người cậu ta mới hoàn hồn lại, “À, được chứ, nhưng mà giống chó chăn cừu Đức khá nhạy bén, Đầu To cũng rất cảnh giác, không thích bị người lạ sờ. Tôi nghĩ nó học xấu theo con mèo trong nhà đấy, mèo nhà tôi đặc biệt chảnh…”

Chưa nói xong Nhậm Lam đã thấy năm ngón tay Chu Cẩm Uyên sờ lên đầu chó rồi sờ xuống tai. Con chó cao lớn uy mãnh càng được xoa lại càng thả lỏng, hai mắt nheo lại nằm xoài xuống đất, hai chân trước buông thõng chỉ còn cái đuôi là vẫy tít mù.

—— Con người có huyệt vị kinh lạc thì đương nhiên động vật cũng có. Thú y cổ truyền cũng có nguồn gốc sâu xa và dòng chảy lịch sử dài, ví dụ như Cát Hồng đã từng viết về thủ pháp châm cứu cho động vật trong sách y khoa của mình.

Hơn nữa y học hiện đại rất coi trọng việc sử dụng mô hình bệnh động vật để nghiên cứu thực nghiệm về cơ chế bệnh sinh, sàng lọc ra các loại thuốc ngăn ngừa và điều trị hiệu quả. Hiện giờ nghiên cứu trong y học cổ truyền cũng có sử dụng châm cứu và và thuốc thảo dược lên động vật để mô phỏng các nguyên mẫu bệnh ở người.

Chu Cẩm Uyên không phải thú y chuyên nghiệp nhưng ít nhiều gì cũng có chút hiểu biết. Đối với thủ pháp xoa bóp, chỉ cần là chuyên gia thì sờ người hay sờ động vật đều không khó điều chỉnh.

Chu Cẩm Uyên xoa bóp xuống bả vai, con chó chăn cừu lập tức lật nghiêng ngã phịch xuống đất. Nó lộn ngược toàn thân chổng vó lên trời để lộ bụng, lưỡi thè ra, hai mắt lim dim hoàn toàn không còn chút hung mãnh dữ tợn nào, hoàn toàn bị xoa bóp thành đội viên LJJ, “Gâu âu ——”

Nhậm Lam: “…………”

Chu Cẩm Uyên ngẩng đầu: “Hả? Mèo nhà anh đặc biệt gì cơ? Tiếc là không dẫn theo, tôi cũng thích mèo lắm.”

Nhậm Lam: “………………”

Bình Luận (0)
Comment