.
Edit: Leia
Chu Cẩm Uyên tự nhận mình cũng là thanh niên hay lên mạng những vẫn cảm thấy mấy người này quá biết chơi, không hổ là tuyển thủ esports.
Bọn họ nghe Chu Cẩm Uyên nói đừng làm lố còn tiếp tục trêu, “Chuyên gia đừng ngại mà, anh còn trẻ, đừng bảo thủ như vậy.”
Chu Cẩm Uyên: “… Là tại mấy người quá gợi đòn!”
Bọn họ lại cười ha ha, bầu không khí tràn ngập cảm giác vui vẻ.
“Khoan đã, thế này đã kêu là gợi đòn?” Hình như có người đã nhớ ra Chu Cẩm Uyên, “Chuyên gia, người đầu tiên đua xe lăn trên phố là anh mà? Ai qua mặt được anh chứ ha ha ha ha.”
“Phụt, hóa ra là bác sĩ Chu thật à?”
“Tôi biết làm đến chức chuyên gia chắc chắn không giống người thường mà…”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Nói thế nào nhỉ, trước khi quen biết những người này Chu Cẩm Uyên cũng cho rằng thao tác của mình đã đủ gợi đòn táo bạo. Anh chịu thua: “Tôi chỉ nghĩ nếu các cậu nói lớn hơn chút nữa chắc người qua đường nghe thấy mất.”
Mọi người hi hi ha ha hùa theo, không lớn giọng rú lên nữa mà chỉ thoải mái rên hừ hừ. Khoảng mấy chục giây sau có người nhớ ra vội hỏi đồng đội: “Này, hồi nãy cậu livestream hả? Đã đóng chưa?”
Người nọ trừng mắt đáp rất đương nhiên: “Chưa đóng, chờ lát nữa tôi phải tiếp tục live mà.”
Mọi người đồng thời nhìn về máy tính của cậu ta, quả thật nếu thị lực tốt một chút có thể nhìn thấy làn đạn bình luận trên màn hình dày đến mức che khuất hết hình ảnh, rõ ràng là cảnh tượng cực kỳ náo nhiệt.
Từ nãy đến giờ tất cả đều được stream sao?!
Chu Cẩm Uyên: “………………”
Mẹ ơi, lại sắp nổi tiếng trên mạng lần nữa hả? Vừa rồi có bị quay trúng mặt không?
Các tuyển thủ LJJ cùng cười phá lên.
“Á đù má, vừa nãy tôi rên bị phát sóng trực tiếp ra ngoài rồi.”
“Phát hiện quá chậm, không chỉ người qua đường nghe thấy mà tỉnh bên cạnh cũng nghe thấy luôn rồi.”
“Phòng vẫn chưa bị khóa luôn à?”
“Tôi cảm thấy lần livestream này sắp lên hot search.”
Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn, mấy người này có ổn không vậy? Chu Cẩm Uyên khẽ xoay lưng một chút, “Được rồi được rồi, để tôi… dặn dò những việc cần lưu ý ngày thường.”
Chu Cẩm Uyên vừa xoa bóp vừa xen vào bổ túc một khóa dưỡng sinh, anh còn mang theo một ít thuốc ngâm tay trợ giúp lưu thông máu, thường ngày bọn họ có thể hòa thuốc với nước nóng ngâm tay, sau đó tự xoa bóp là đủ.
Sau khi kết thúc, Lục Mông rối rít cảm ơn rồi tặng Chu Cẩm Uyên một con thú bông nhỏ màu xanh biếc có sáu cái sừng trên đầu, nói là linh vật của LJJ, “Đúng rồi chuyên gia Chu, tôi tặng anh một ít xu LJJ để tặng thưởng trong phòng livestream của chúng tôi, tối nay anh về xem bản phát lại cũng được đấy.”
Chu Cẩm Uyên: “… Cảm ơn, tôi không xem đâu.”
Anh chia sẻ phương thức liên lạc để sau này nếu có tuyển thủ nào gặp vấn đề sức khỏe có thể tìm anh khám bệnh.
Mọi người lưu luyến bắt tay tạm biệt Chu Cẩm Uyên, có người còn vẫy vẫy khăn lông: “Hôm nào rảnh chuyên gia nhớ ghé chơi nha!”
Chu Cẩm Uyên: “…………”
……
Buổi điều trị kèm pha trò xàm xí đó kéo dài khoảng nửa tiếng, đến khi vị tuyển thủ livestream trở lại máy tính mới phát hiện ra phòng live của mình đã gia tăng độ nổi tiếng lên mấy lần, đoạn sau còn có cả đống người đổ xô vào xem.
“Hỏ, nhiều người vậy?” Đội viên trầm trồ, con số này đã phá vỡ kỷ lục số người online phòng livestream trong quá khứ của cậu ta rồi.
[ Cuối cùng cũng về, tôi còn muốn xem mấy người phát dâm thêm bao lâu nữa… Đã biết tỏng LJJ không phải đội esports đứng đắn gì rồi mà! ]
[ Anh có biết các anh chơi lớn đến mức nào không? ]
[ Khóc lớn, mới thấy tin trên Weibo, tới chậm rồi! ]
[ Không sao đâu chắc chắn có người quay lại mà, xe cộ đủ cả má ơi! ]
[ LJJ táo bạo vcc, vô stream một cái mà cả nhà tui chấn động ]
[ Ha ha ha ha ha tới trễ quá, vừa rồi rốt cuộc đã làm gì vậy, trên Weibo nhiều người bịa kịch bản dị hợm lắm, thậm chí còn nói toàn bộ LJJ bị đội á quân hấp diêm tập thể ]
[ Không có, cả đội chỉ bị một anh bác sĩ chơi thôi, quá nể anh bác sĩ! ]
Vị tuyển thủ lập tức lướt mạng xã hội, phát hiện ra mấy tờ báo mạng đã đăng cả bản thảo rồi, nhiệt độ từ khóa #LJJ livestream đóng phim khâm diêu# cũng từ từ bò lên. Cậu ta cười lăn cười bò, “Ha ha ha ha ha ha ha ha phim khâm diêu! Cười chết mất!”
Cười đủ rồi tuyển thủ mới giải thích, “Không có gì đâu, nghiêm túc giải thích nè, chúng tôi thật sự vừa mới được xoa bóp. Các bạn cũng thấy mà, lão Lục đưa bác sĩ điều trị của mình về câu lạc bộ, chính là chuyên gia Y học cổ truyền bệnh viện số 3 Hải Châu đấy. Tôi không điêu đâu, xoa bóp đã lắm!”
[ Tui ít học nhưng anh đừng lừa tui, bệnh viện số 3 chuyên chữa hói mà, chẳng lẽ anh Lục còn trẻ vậy mà đã… ]
[ Càng nghĩ kỹ càng thấy kinh khủng!! ]
“Ha ha ha ha ha ha, nói vớ vẩn gì thế! Mọi người biết dịch vụ châm cứu massage giảm đau chứ. Hôm nay tôi còn đi tra cứu thông tin của bác sĩ kia, người ta từng đi nước ngoài giảng bài huấn luyện đấy, cũng là chuyên gia trực thuộc Hiệp hội y học cổ truyền Hải Châu.” Đội viên nằm liệt vào lưng ghế chép chép miệng, còn khẽ sờ lên môi.
[ ? Cú chùi mép kia nhiều ẩn ý quá ba ]
[ Rốt cuộc là thoải mái đến cỡ nào mà có được biểu cảm đó? ]
“Tôi nói nhé, người không chơi không hiểu được đâu, kiểu như chạm vào cái đầu tiên là người tôi mềm nhũn luôn!” Tuyển thủ hớn hở mô tả như muốn viết cả bài luận online. “Nghe nói lão Lục định đi phẫu thuật, nhưng vừa mới được anh bác sĩ sờ cho mấy cái đã khóc lóc đòi đăng ký thẻ. Lần sau các bạn đi bệnh viện số 3 cũng được! Nhưng mà nghe nói chuyên gia Chu này khó xếp lịch lắm… Có thể tình cờ gặp được như lão Lục hay không tôi không dám bảo đảm.”
Cậu ta không phải cố ý bốc phét mà là thật sự không biết hết nội tình, Lục Mông cũng không kể rõ hai người gặp gỡ như thế nào nên mọi người không biết đến sự tồn tại của phòng khám Tiểu Thanh Long, chỉ biết Chu Cẩm Uyên là chuyên gia của bệnh viện số 3.
Đương nhiên nói như vậy cũng không sai, cái danh chuyên gia vốn do Bệnh viện số 3 cấp mà.
[ … Sờ? Anh dùng từ đắt đấy! ]
[ Chu chuyên gia của Bệnh viện số 3? Tôi nhớ ra rồi, chẳng phải cái anh Đạo Y đó sao! Là cái người sau khi chữa bệnh từ thiện ở nông thôn thì thay áo làm cái gì ý ]
[ Cha đẻ Vô địch sinh phát linh Hải Châu? Cũng là bác sĩ điều trị cho nam thần Arthur? Chính là anh ta!! ]
[ Được đấy, tôi đi Bệnh viện số 3 làm thẻ đây! ]
Tuyển thủ đọc lướt qua liền hô lên, “Hình như tôi có xem tin tức này rồi, cũng là chuyên gia sao? Má ơi, lão Lục dẫn anh ấy đi uống trà, không biết đã đi chưa nữa. Tôi phải đi ngăn lại nhờ anh ấy làm phép phù hộ đội tuyển đạt thành tích tốt mùa sau thôi!”
……
Làm phép đương nhiên không thể, Chu Cẩm Uyên chỉ đề cử Hương Lộc Quán cho bọn họ, còn nói nếu báo tên anh ra sẽ được người ta chiết khấu 20% phí làm lễ.
Sau khi các tuyển thủ câu lạc bộ lần lượt lên stream hoặc Weibo giải thích thật ra mình chỉ được bác sĩ xoa bóp, Chu Cẩm Uyên vốn hết thời đột nhiên cũng nổi tiếng trở lại trên internet. Tuy nổi tiếng nhờ chữa hói, nhưng lần trước Chu Cẩm Uyên đi nước B tham gia đào tạo châm cứu trị liệu giảm đau ít nhiều gì cũng được ghi vào lý lịch, cho nên mọi người nghe tên chỉ trêu chọc mấy câu, không đến mức nghi ngờ năng lực chữa bệnh của anh.
Đoạn clip ghi lại cảnh toàn đội LJJ “đóng phim khâm diêu” được cắt xuống chia sẻ khắp nơi, người hiểu biết LJJ biết ngay là bọn họ làm lố, còn người không rõ chân tướng thì buồn bực bình luận:
[ Thật sự có thể thoải mái đến mức đó à? Lần nào tôi đi xoa bóp cũng như chết đi sống lại ý ]
[ Trời ơi, chỉ ấn có chút vậy thôi á hả? Bác sĩ đó rốt cuộc đã làm gì vậy? Cảm giác cứ kỳ cục kiểu gì! ]
Mắt thấy đề tài càng ngày càng nguy hiểm, thanh danh của Chu Cẩm Uyên dường như sắp rẽ chệch hướng thì may mắn thay có bệnh nhân từng được anh khám lên tiếng thanh minh:
[ Cuối cùng mấy người cũng biết rồi à? Thật sự thoải mái như vậy đấy, hồi trước tôi qua chỗ bác sĩ Chu khám rụng tóc, cậu ấy bảo vai tôi cứng quá nên bóp miễn phí cho mấy cái, sướng muốn thoát hồn, cơ mà tôi nhịn được không có kêu lên kiểu đó ]
[ Hơn nữa sau này tôi mới biết nếu thủ pháp tốt thì xoa bóp sẽ không đau, phần lớn thời gian chỉ có thoải mái thôi. Về sau tôi có sang khoa Phục hồi chức năng đăng ký xoa bóp, tuy không được như bác sĩ Chu nhưng cũng đã lắm, tôi nằm một hồi ngủ luôn… ]
Rất nhiều người nghe xong cũng bị đả động.
Khoa Phục hồi chức năng bệnh viện số 3 cung cấp rất nhiều dịch vụ y học cổ truyền như xoa bóp, châm cứu, giác hơi vân vân, giá cả không quá đắt. Hiện giờ muốn đăng ký khám Chu Cẩm Uyên rất khó, đám bệnh nhân rụng tóc hói đầu mỗi ngày vẫn nôn nóng xếp hàng giật số, làm gì có ai nhường cho người chỉ muốn xoa bóp massage. Các bác sĩ khác của khoa Y học cổ truyền cũng trở nên đắt giá hẳn, nhưng khoa Phục hồi chức năng bên cạnh thì không giống thế, muốn đặt chỗ vẫn dư dả.
Các bác sĩ khoa Phục hồi chức năng ngủ một giấc tỉnh dậy phát hiện ra số khám đã bị đăng ký hết, ai nấy ngơ ngác, “Chuyện gì xảy ra vậy? Mấy người này đọc nhầm đúng không, ở đây là chỗ phục hồi chức năng y học cổ truyền, không phải chỗ trị hói.”
Nhưng rồi đồng nghiệp bên khoa Cấp cứu đã nhanh chóng chia sẻ căn nguyên sự việc lên group chat chung của đơn vị rằng, Chu Cẩm Uyên tay không n*n b*p cho nguyên một câu lạc bộ esports đến mức người ta bị đồn đóng phim khâm diêu .
“Thủ pháp của đại thần là vô địch! Cơ mà các anh chị khoa Phục hồi chức năng nhớ tém tém lại nhá, bệnh nhân hẳn sẽ phấn khích lắm, nhưng chúng ta vốn là bệnh viện đứng đắn, về sau đừng để mấy tiếng rên kỳ quái phát ra từ khoa anh chị!”
.
Tối ngày hôm sau Lục Mông lại tới Tiểu Thanh Long châm cứu, đồng hồ sinh học của cậu ta bị đảo lộn từ lâu, quen thức khuya dậy trễ, ngày nghỉ thức còn trễ hơn, chắc chắn không thể đi bệnh viện tìm Chu Cẩm Uyên vào buổi sáng được.
Hơn nữa Lục Mông còn mang theo một quyển trục, “Tôi tự mình viết đấy.”
Chu Cẩm Uyên mở quyển trục ra, bên trong là một bức tranh chữ viết bằng bút lông, nét chữ uy nghiêm, mạnh mẽ và ấn tượng. Đó là một câu trích dẫn từ bài《 Lậu Thất Minh 》: “Núi dẫu không cao, có tiên nên danh; Sông dẫu không sâu, có rồng nên linh.”
*Lậu Thất Minh 陋室銘 – Bài minh về căn nhà quê mùa của Lưu Vũ Tích.
Lạc khoản là tên Lục Mông cùng con dấu của chính mình.
Chu Cẩm Uyên không ngờ Lục Mông làm một công việc hiện đại cỡ này mà vẫn có đam mê nghệ thuật truyền thống. Hơn nữa chính anh cũng học viết chữ từ nhỏ —— Tất cả các quyển kinh anh chép đều dùng bút lông nên bản thân khá có mắt nhìn. Có thể nhận ra nét chữ của Lục Mông khá đẹp, có nền tảng hẳn hoi.
“Chữ đẹp quá.” Dung Sấu Vân cũng nhìn thấy liền nhấc quyển trục lên xem kỹ, “Có rồng nên linh!”
Dung Sấu Vân càng ấn tượng với cách chọn chủ đề thư pháp của Lục Mông hơn, anh ta cảm thấy hai câu này rất hợp với phòng khám Tiểu Thanh Long, vậy là lập tức tìm búa đinh treo bức tranh lên tường gian ngoài.
“Anh ngồi đây chờ một lát đi, tôi còn có bệnh nhân. Sẽ rút châm sớm thôi, đúng lúc tôi tranh thủ thời gian chuẩn bị thuốc.” Chu Cẩm Uyên nói với Lục Mông.
Anh có kê thuốc cho Lục Mông, nhưng vì cậu ta không biết cách sắc thuốc, lại ở câu lạc bộ nên Chu Cẩm Uyên sắc thuốc tại phòng khám luôn, dù sao Lục Mông cũng đến mỗi ngày, chỉ cần uống đúng giờ là được.
“Anh Chu!” Tiểu Liễu tung tăng từ nhà bên chạy qua.
Chu Cẩm Uyên đang bốc thuốc mỉm cười nhìn cậu nhóc.
Tiểu Liễu thấy Lục Mông cũng có mặt liền theo phản xạ có điều kiện lùi lại mấy bước.
Lục Mông đút tay vào túi hất cằm, “Bạn nhỏ, lại là nhóc à.”
Tiểu Liễu lại cẩn thận tiến lên hai bước, “Anh, anh còn chơi game không?” Dáng vẻ như muốn chạy ngay về nhà mượn điện thoại của mẹ.
“Còn dám đánh cơ?” Lục Mông vui vẻ, nhóc con này hôm qua mới bị ăn hành phát khóc đấy.
Tiểu Liễu ngượng ngùng: “Em định nhờ anh dạy, làm sao để chơi game lợi hại như anh ạ?”
Tiểu Liễu vuốt mông rất đúng chỗ, đáng tiếc có lẽ vì chị Liễu không hối lộ sữa chua cho Lục Mông nên cậu ta chỉ buông tay nói: “Rất khó để người thường lợi hại được như anh.”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Tiểu Liễu ngây thơ chớp mắt, “Vậy sao.”
Lục Mông tự thấy nóng mặt bèn ho khan một tiếng, “Hơn nữa anh đang chữa bệnh, bác sĩ dặn khoảng thời gian này không được dùng tay nhiều.” Cậu ta vẫy tay với Tiểu Liễu, “Lại đây để anh chỉ cho mà chơi.”
Lục Mông cho Tiểu Liễu mượn cả di động lẫn acc phụ của mình rồi xem cậu nhóc chơi với người qua đường một ván. Lục Mông xem xong chép miệng: “Ái dà, tốc độ tay của cậu nhóc cũng không vừa đâu.”
Lúc trước không quá chú ý, hiện giờ nhìn Tiểu Liễu chơi cậu ta mới nhận ra tốc độ tay của đối phương không chậm.
“Chắc chắn rồi, Tiểu Liễu học đàn mà.” Chu Cẩm Uyên ở bên cạnh đáp thay.
“Vậy á?” Lục Mông liếc nhìn Tiểu Liễu, “Nào, tới đây, chúng ta chơi trò khác đi.”
Nếu học đàn thì cũng dễ hiểu.
APM, còn gọi là số thao tác trên mỗi phút hoặc tốc độ tay của một tuyển thủ esports có thể đạt đến vài trăm, như Lục Mông trong trạng thái tốt nhất có thể vượt quá 500 điểm. Còn đối với người học piano, một nghệ sĩ biểu diễn bình thường sẽ đạt khoảng ba bốn trăm APM —— là số liệu chỉ tính trên một tay.
Có điều hai nghề nghiệp này vẫn hoàn toàn khác nhau, ví dụ như Tiểu Liễu học đàn điện tử có tốc độ tay không tồi nhưng không thể thắng nổi Lục Mông. Ngoài ra trình độ kỹ năng của hai nghề còn được quyết định nhờ những nhân tố khác nữa, ở đây chỉ tính đến so sánh tốc độ tay mà thôi.
Sau khi Lục Mông phát hiện ra Tiểu Liễu học đàn thì nổi lên chút hứng thú, cậu ta lấy máy tính bảng của mình mở một trò chơi thử thách phản ứng và tốc độ tay. Thường ngày đám tuyển thủ chuyên nghiệp bọn họ cũng hay chơi trò này để luyện tay vì độ khó đến b**n th** của nó. Kỷ lục cao nhất mà Lục Mông đạt tới là level 39, thành tích được gọi là cao nhất ở LJJ. Cậu ta biết vài nghệ sĩ piano cũng từng thử sức nhưng chỉ phá đến level 46 là dừng, cho nên Lục Mông khá tự hào với thành tích của bản thân.
“Bạn nhỏ lại đây, để tôi xem phản ứng và tốc độ tay của cậu đến đâu nào.”
Trò chơi thao tác khá dễ hiểu nên Tiểu Liễu chơi rất hứng thú, các màn đầu không có gì khó, nhưng đến level 13 thì cậu nhóc liên tiếp mắc lỗi, dù sao tuổi cũng còn nhỏ nên phản ứng kém hơn người lớn.
Có điều Tiểu Liễu đã được khơi dậy lòng hiếu thắng, cứ liên tục khiêu chiến không dừng.
Lục Mông đút tay vào túi nói nhàn nhạt: “Ừm, bao giờ nhóc vượt qua level 20 anh sẽ dạy nhóc mấy chiêu.”
“Anh Lục, chúng ta bắt đầu điều trị thôi.” Chu Cẩm Uyên thúc giục, không biết trò bắt nạt học sinh tiểu học này có gì vui, “Ở đây cũng được, anh có thể ngồi châm cứu.”
“Khoan đã, tôi nằm hoặc nằm sấp được không.” Lục Mông lập tức nói, cậu ta cảm thấy nếu được nằm tiếp thu điều trị sẽ cực kỳ thoải mái.
“Xem tôi là thợ massage thật đấy à…” Chu Cẩm Uyên lẩm bẩm, “Thôi, vào đây đi.”
Lục Mông vội vàng nhảy khỏi sô pha, thấy Tiểu Liễu vẫn chơi game rất nghiêm túc bèn nói: “Nhóc cứ chơi đi, lát trả máy lại cho anh nhé.”
Chu Cẩm Uyên đưa Lục Mông vào phòng trị liệu rồi bắt đầu xoa bóp từ vai cổ xuống tay. Phần tay tương đối khó xoa bóp, hơn nữa chấn thương này thật ra chỉ cần châm cứu là xong, nhưng Lục Mông cứ gào khóc đòi xoa bóp cho bằng được nên anh phải chiều theo, xoa bóp khuyến mãi cho năm phút.
Châm cứu xong theo trình tự là thượng lôi hỏa cứu như thường lệ, Chu Cẩm Uyên giãn khoảng cách ra.
“Thùng thùng.” Tiểu Liễu gõ cửa xong tự mở cửa ra đặt máy tính bảng lên ghế, miệng vội vàng nói, “Cảm ơn anh. Anh Chu, thầy Kim tới rồi, em đi học đây!”
“Được, bái bai.” Chu Cẩm Uyên không dừng động tác, tiếp tục điều chỉnh điếu ngải, “Anh cứ ở đây cứu, có cần tôi mở phim xem giết thời gian không?”
Chỗ này có một cái giá đỡ máy tính bảng, Lục Mông có thể lựa chọn vừa cứu ngải vừa xem cái gì đó cho đỡ buồn.
“Được được.”
Chu Cẩm Uyên cầm máy tính bảng ấn sáng cho Lục Mông giải khóa vân tay, giao diện màn hình còn dừng lại ở trò chơi mà Tiểu Liễu chơi. Chu Cẩm Uyên chưa kịp chuyển màn hình Lục Mông đã hô một tiếng “Đù má”, giọng gần như biến âm, “Cái gì thế này!! Ai phá mất kỷ lục của tôi rồi!”
“Cái gì?” Chu Cẩm Uyên cũng nhìn qua, trò chơi dừng ở giao diện đã vượt ải, bảng thống kê kỷ lục bên phải hiện lên con số 50, cũng là level cuối cùng.
Nếu không phải trên tay Lục Mông còn cắm kim thì cậu ta đã nâng tay cầm máy tính bảng xem cho rõ, “Kỷ lục đây này, tôi đã chơi đến level 39! Làm sao phá được!”
“À, thế chắc không phải Tiểu Liễu rồi, có lẽ thầy cậu nhóc chơi giúp đấy, anh ta cũng chơi đàn mà.” Chu Cẩm Uyên trêu, “Ai kêu hôm qua anh chọc Tiểu Liễu khóc, hôm nay bị trả thù là đúng.”
Lục Mông chấn động, chậm rãi lắc đầu: “Tôi nghe nói mấy người học piano cũng chơi trò này nhưng chỉ đến level 46 thôi, đấy cơ bản là level kỷ lục toàn mạng —— trước đây là thế. Nhưng người kia làm sao chơi được, cho dù có học đàn thì điểm APM này cũng quá khủng khiếp?!”
Người chơi đến level 46 kia có điểm APM đánh đàn đã là 1400 hoặc 1500, một giây có thể đánh ra hai mươi nốt nhạc.
Trò chơi này càng về sau độ khó càng cao, nếu không nó đã không bị người đời gọi là b**n th**, vậy thì tốc độ tay của ông thầy kia rốt cuộc nhanh đến mức nào chứ?!
Chu Cẩm Uyên: “…”
Đương nhiên là vì Tiểu Liễu gặp may, thầy dạy đàn của cậu nhóc đạt trình độ đẳng cấp quốc tế, hoàn toàn không thể gọi là “người học đàn” bình thường được!
Hơn nữa…
Chu Cẩm Uyên thì thầm: “Thầy Tiểu Liễu đang dưỡng bệnh, với lại trò này chỉ làm đến level 50 là dừng rồi. Nếu anh ta khỏe hơn có khi tốc độ không chỉ có thế thôi đâu.”
Lục Mông: “…”
Cậu ta sẽ không bao giờ dám bắt nạt học sinh tiểu học nữa.
.
Lục Mông điều trị mấy ngày ở Tiểu Thanh Long, trên Weibo thỉnh thoảng vẫn có fan hỏi tại sao không thấy anh ra vào bệnh viện số 3, cũng có người khác hỏi thăm tình hình hồi phục. Lục Mông biết mọi người hiểu lầm địa điểm, nhưng rồi lại cảm thấy mình đi chữa bệnh mà gióng trống khua chiêng nói đang ở phòng khám Tiểu Thanh Long cứ kỳ kỳ thế nào, như thể đang mời mọi người tới thăm vậy.
Cậu ta cố ý hỏi Chu Cẩm Uyên xem điều trị xong có thể đăng tấm ảnh chụp phòng khám Tiểu Thanh Long lên Weibo báo cáo tình hình cho fan biết không, thuận tiện quảng cáo giúp phòng khám luôn.
“Cứ coi như lần này anh chỉ điều trị với bác sĩ ở Bệnh viện số 3 đi.” Chu Cẩm Uyên không phải không muốn tuyên truyền quảng cáo, mà tình huống hiện tại có hơi đặc biệt. Mọi người vốn đang hiểu nhầm Lục Mông điều trị ở bệnh viện, giờ lại nói cậu ta đi Tiểu Thanh Long có khi sẽ tạo thành cuộc tranh chấp không đáng có giữa “Tổng bộ” và “Phân đà”, hơn nữa khuynh hướng thiên vị rất nghiêm trọng, lỡ đâu gây ra ảnh hưởng gì đến bệnh viện thì khó ăn khó nói lắm.
Dù sao bây giờ Tiểu Thanh Long cũng làm ăn khá tốt, doanh số bán thuốc dán lẫn lượt tiếp khám đều vững vàng gia tăng. Nếu muốn mở rộng quy mô, bọn họ phải tìm được các bác sĩ có cùng chí hướng trước đã.
Bởi vì Lục Mông bị bệnh liên quan đến teo cơ nên mấy ngày này Chu Cẩm Uyên làm dược thiện cho Elena thuận tiện cũng chia cho cậu ta một chén.
Lục Mông ăn xong không nhịn nổi phải viết status đăng lên vòng bạn bè: Châm cứu xong được ăn Gà Tiên, quá sung sướng,
Có người nhanh chóng trả lời: [ Được rồi biết cậu phục hồi nhanh rồi. Ăn gà thì cứ ăn gà đi, còn bày đặt Gà Tiên. Cậu vô địch đấy, được chưa. ]
Lục Mông: ???
……
“Chẳng những có Gà Tiên mà còn có Vịt tiên. Ông chủ ơi, hôm nay lại làm Vịt Tiên à…” Thiệu Tĩnh Tĩnh lẩm bẩm, hôm nay Chu Cẩm Uyên làm thịt một con vịt trắng mỏ đen, vịt trắng giúp bổ hư, lại thêm táo đen, bạch quả, hạt sen, nhân sâm và rượu lâu năm có tác dụng tẩm bổ âm huyết, tăng cường thể lực.
“Nói đủ chưa!” Chu Cẩm Uyên cảnh cáo, “Cậu cố ý đúng không, còn nói nữa sẽ trừ lương.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh oan uổng: “Tôi không có!”
Chẳng phải cậu ta chỉ đang nhộn nhạo vì mùi thơm sao, không hề có mùi tanh hôi của vịt, thịt hấp đến mềm rục, không thêm nước mà chỉ chưng ra một ít nước dùng thơm nức. Bởi vì lò bát quái đóng nắp rất kín nên vừa mở ra mùi thơm đã bay khắp nhà, làm cậu ta sắp thèm đến phát điên. Chỉ nhìn thôi cũng đủ tưởng tượng ra vào miệng sẽ ngon đến mức nào.
“A Cẩm!” Dung Sấu Vân gọi Chu Cẩm Uyên, phía sau anh ta là một người đàn ông. Chu Cẩm Uyên nhớ rõ đó chính là ông chủ của tiệm cơm nhà bên.
Sắc mặt Dung Sấu Vân rất cổ quái: “Ông chủ Trương tìm chúng ta thương lượng chút chuyện…”
Mọi người kinh doanh cạnh nhau đã được một thời gian, chưa nói thân thiết nhưng ít nhiều gì cũng nể mặt nể mũi. Chu Cẩm Uyên hỏi: “Có chuyện gì vậy ạ, chú nói đi.”
Ông chủ Trương liếc nhìn nồi Vịt Tiên mới hấp, thậm chí còn l**m l**m môi xong mới nói: “Tôi định hỏi nhà các cậu sau này làm dược thiện có thể làm sớm một chút được không? Hoặc trễ hơn cũng được, miễn tránh làm vào giờ cơm…”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Gần đây cứ cách mấy ngày là Chu Cẩm Uyên lại lấy lò bát quái ra nấu dược thiện cho Elena, lại còn làm ngay trong phòng khám. Chuyện này không chỉ khiến cư dân xung quanh tò mò tìm kiếm mà còn khiến quán cơm ngay bên cạnh chịu ảnh hưởng lớn.
Nói ra thật sự rất cạn lời, ông ta, bị, một phòng khám, ảnh hưởng công việc làm ăn…
Ông chủ Trương cười ha ha: “Ngại thật đấy, nhưng nếu các cậu không ăn thịt xong sớm thì quán chúng tôi không mở cửa được đâu!”
Chuyện đáng mừng là Tiểu Thanh Long không phải tiệm ăn, hơn nữa cũng không có tính toán đổi nghề!