Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 54

.

Edit: Leia

Lục Mông nói làm mọi người trong câu lạc bộ cũng ngốc theo. Chuyện xảy ra quá đột ngột, bọn họ vừa mới cảm thán khó đặt lịch khám với chuyên gia Chu thì chưa gì Lục Mông đã đi gặp chính chủ rồi. Làm sao cậu ta làm được? Đăng ký thôi đã khó như vậy, ước lượng thời gian điều trị hẳn còn lâu hơn, chẳng lẽ Lục Mông có fan làm việc ở Bệnh viện số 3 cắm số giùm?

“Trở về nói sau, dù sao bây giờ tôi đang ở với bác sĩ Chu đây, tôi… gặp may ấy mà.” Lục Mông lại nhìn quanh phòng khám một vòng mà hơi choáng váng, chính cậu ta còn chưa load cốt truyện xong luôn mà! Dù sao cứ luôn có cảm giác chuyên gia chỉ tới chỗ này thay ca phụ bạn thôi!

“… Bác, bác sĩ Chu là chuyên gia Bệnh viện số 3 thật ạ?” Thiệu Đa Đa vẫn chưa dám tin, biết Chu Cẩm Uyên giỏi là một chuyện, nhưng làm chuyên gia bệnh viện lớn lại là chuyện khác, đặc biệt chuyên gia trong mắt người thường chỉ toàn mấy ông lão tuổi cao râu bạc.

Lục Mông dùng chính điện thoại của mình kiểm tra đối chiếu thêm lần nữa, người trên ảnh chân dung quả đúng là Chu Cẩm Uyên, bên dưới là mấy dòng giới thiệu chuyên gia nổi tiếng trong ngoài nước gì đó vân vân.

“Đúng là tôi.” Chu Cẩm Uyên cạn lời, anh phải trải qua cảm giác hết thời hết lần này đến lần khác, rõ ràng lúc mới về nước còn có người nhận ra ở sân bay cơ mà.

Thiệu Tĩnh Tĩnh cũng rất khiếp sợ, “Cái gì, tôi đi làm thuê cho bác sĩ chuyên gia?”

Cậu ta tưởng lầm Chu Cẩm Uyên chỉ là một bác sĩ bình thường, nếu không làm sao bệnh viện thả anh ra ngoài mở phòng khám tư được, thậm chí phòng khám Tiểu Thanh Long chưa từng quảng cáo rằng chỗ mình có chuyên gia ngồi khám.

Hơn nữa, với cái kiểu trang hoàng sặc mùi quê mùa bịp bợm này, nếu không phải đã tự mình kiểm chứng cậu ta sẽ không bao giờ tin!

“Vậy… tại sao cậu lại ở đây?” Thiệu Đa Đa chấn động, “Một slot khám của cậu trên viện tốn cả đống tiền đấy.”

Chu Cẩm Uyên thuận miệng nói: “Anh cũng biết một lần khám bao nhiêu tiền mà, tôi chỉ muốn vui vẻ làm với bạn mình ở đây thôi.”

Thiệu Tĩnh Tĩnh: “Hôm nay anh mới đánh ‘bạn’ xong đấy.”

Thật ra không chỉ có hôm nay, bọn họ thường xuyên ẩu đả và battle trong phòng khám như cơm bữa.

Chu Cẩm Uyên: “… Đó là hai chuyện khác nhau! Nó cướp khách của tôi chẳng lẽ không nên đánh?”

Mọi người: “…”

Lục Mông chỉ vừa thành lập ấn tượng về thiên tài với Chu Cẩm Uyên nghe xong cũng nhức đầu, không lẽ đây chính là chỗ độc đáo của thiên tài? 

Thiệu Đa Đa thì nghĩ thầm chẳng trách đến cậu Khúc cũng dùng thuốc dán Tiểu Thanh Long, mọi chuyện xem như sáng tỏ rồi.

Này quả thật là cao nhân ẩn mình, cũng không thể trách Chu Cẩm Uyên không đi quảng cáo mình mở phòng khám ở đây, nếu đám bệnh nhân hói đầu ùn ùn kéo tới, bệnh nhân của bác sĩ Dung và những người khác sợ là không chen vào nổi.

Thiệu Đa Đa cảm thấy sau này đề cử phòng khám Tiểu Thanh Long với người ngoài càng có tự tin hơn! Mấy người biết cái gì, chỗ này là phòng khám của chuyên gia, gặp được xem như kiếm hời đấy!

—— Dù sao thì bây giờ cũng không cần phối hợp với câu lạc bộ của Lục Mông đi điều trị bệnh viện nữa rồi.

Bên câu lạc bộ đi hỏi thăm nhiều nơi mới biết chuyên gia Chu có sở trường châm cứu, đã từng cứu chữa cho cậu Khúc bị tai nạn liệt chân có thể đứng lên đi lại, thế là liền cân nhắc cho Lục Mông đi khám ở chỗ chuyên gia. Bây giờ thì tốt rồi, Lục Mông chui vào chỗ xó xỉnh nào đó tìm được Chu Cẩm Uyên, không hiểu là vận cứt chó gì nữa.

Vậy nên Chu Cẩm Uyên vừa mới thành công cướp bệnh nhân của chính mình.

“Nếu không còn vấn đề gì, hôm nay anh ở lại đây đi, tôi có thể tiến hành châm cứu điều trị ngay —— Đương nhiên là sau khi điều trị cho bệnh nhân bên trong đã.” Chu Cẩm Uyên chỉ vào căn phòng có Elena đang chờ.

“Ừm ừm, được, không thành vấn đề!” Lục Mông từng mệt mỏi nhiều vì chấn thương, đôi khi trong cả ván đấu đều đau liên tục không dừng. Vừa rồi Chu Cẩm Uyên mới xoa bóp mấy cái cực kỳ khoan khoái làm cậu ta càng thêm chờ mong hiệu quả sau châm cứu.

“Vậy các anh ngồi đây chờ đi.” Chu Cẩm Uyên dứt lời liền trông thấy Tiểu Liễu nhảy nhót tung tăng vào phòng khám, “Tiểu Liễu đấy à.”

“Anh Tĩnh Tĩnh có ở đây không ạ? Em muốn chơi điện tử với anh ấy.” Tiểu Liễu cầm theo điện thoại của mẹ, xem ra hôm nay cậu nhóc đi học được điểm tốt nên mẹ cho phép chơi điện thoại một lúc.

Chu Cẩm Uyên nói: “Tĩnh Tĩnh phải đi làm rồi, em tìm anh trai Tĩnh Tĩnh chơi nhé.” Anh chỉ vào Thiệu Đa Đa.

Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…”

Thuốc cao còn chưa khuấy xong, nô lệ phải tiếp tục quay vào phòng làm việc tiếp, cậu chàng đành u oán trở về phòng thuốc dưới ánh nhìn chằm chằm của Chu Cẩm Uyên.

Tiểu Liễu vốn dĩ bị Khổng thánh chẩm trung đan kh*ng b* tới mức không dám bước chân vào Tiểu Thanh Long, nhưng trẻ con dễ nhớ chóng quên, mấy ngày sau cậu nhóc lại lon ton chạy qua phòng khám chơi tiếp. Cậu chơi rất hợp với Thiệu Tĩnh Tĩnh, có lẽ vì thường ngày Thiệu Tĩnh Tĩnh cũng hành xử không khác gì học sinh tiểu học.

Thiệu Đa Đa vẫy tay gọi Tiểu Liễu: “Qua đây với anh, em đang chơi trò gì thế, bên này có dân chuyên luôn này.”

Cũng không biết thường ngày Tiểu Liễu chơi game gì, có biết Lục Mông là đương kim vô địch mùa giải vừa rồi hay không.

Lục Mông liếc Tiểu Liễu một cái rồi nhếch môi cười.

Bầu không khí khá hài hòa, Chu Cẩm Uyên gật gù yên tâm đi vào phòng khám.

……

Mấy ngày gần đây nhờ được Chu Cẩm Uyên tẩm bổ, gương mặt trắng như ngọc của Elena nở nang lên thấy rõ, không phải vì cô tăng cân mà là khí sắc rất tốt, đôi má hồng hào khỏe mạnh, mái tóc dày bóng nhìn qua như tiên nữ trong rừng rậm.

“Bác sĩ Chu, gần đây tôi có trò chuyện video call với các đồng nghiệp đấy.” Elena xấu hổ nói.

Chu Cẩm Uyên nghĩ đến hàm nghĩa bên trong mà vui thay cho cô càng, theo lời ông Brown, trước đây Elena luôn từ chối tiếp chuyện bạn bè, đặc biệt là các đồng nghiệp diễn viên cùng nhà hát, cha mẹ cô cũng không dám dị nghị gì. Dù sao nếu gặp mặt Elena lại nhớ về sự thật mình không thể lên sân khấu được nữa, đả kích sẽ càng sâu hơn.

Nhưng hiện giờ Elena đã chủ động liên lạc với bọn họ.

Cô mỉm cười nói: “Tôi hỏi thăm về tình hình diễn tập gần đây. Nếu về nhà dù gì cũng phải có chút thông tin chứ.”

Thật ra Elena cũng nhìn ra thái độ của các bạn rất thân thiện và vui mừng, nhưng đó hoàn toàn là kiểu an ủi cổ vũ, thậm chí mang chút chần chừ và lo lắng, có lẽ chính các cô cũng không quá tin Elena có thể lên sân khấu múa trở lại. Vui vẻ vẫn vui vẻ vì nghĩ Elena đã lấy lại tinh thần, nhưng các cô cũng không đành lòng tổn thương Elena, chỉ sợ cô hy vọng càng nhiều thất vọng càng lớn, đành ấp úng hẹn ngày gặp mặt trở lại.

Trong đoàn có rất nhiều người biết chuyện của Elena, trước kia cơ sở y tế về phục hồi chức năng uy tín nhất nước B đã kết luận rằng cô sẽ không thể lên sân khấu lần nữa. Nhưng mà Elena rất tin tưởng vào bản thân và bác sĩ Chu, cô cảm nhận được cơ thể mình khỏe lên trông thấy, mỗi ngày đều tích cực luyện tập phục hồi. Sẽ rất vất vả để đạt đến trạng thái có thể múa trở lại, nhưng cô nhất định thành công.

“Cô nói đúng lắm.” Chu Cẩm Uyên nhẹ nhàng nói, “Chờ ngày cô trở lại sân khấu, tôi chắc chắn tranh thủ thời gian đi thành phố L xem biểu diễn.”

“Thật không? Chúng ta hứa rồi nhé.” Đôi mắt xanh lục của Elena sáng rực long lanh, cô ôm chầm lấy Chu Cẩm Uyên.

Elena cái gì cũng tốt, chỉ là quá thích ôm bất ngờ, có đôi khi Chu Cẩm Uyên còn bị dọa sợ. Anh do dự muốn chờ cho Elena kích động xong thì tai trái đột nhiên giật giật.

Elena cũng chú ý tới, từ tư thế của cô vừa lúc có thể nhìn thấy vành tai trắng nõn của Chu Cẩm Uyên động đậy cực kỳ đáng yêu.

“Hình như có tiếng gì đó.” Tuy phòng khám cách âm khá tốt nhưng Chu Cẩm Uyên vẫn nghe ra chút tiếng động. Anh ra hiệu cho Elena buông mình ra rồi mở cửa đi ra ngoài.

Ba người Lục Mông, Thiệu Đa Đa và Tiểu Liễu đang ngồi xếp hàng trên ghế sô pha. Lục Mông và Tiểu Liễu cùng cầm di động bằng tư thế giống nhau, giao diện cũng hiện ra một trò chơi. Điều khác biệt duy nhất là Lục Mông thì lười nhác ngồi khoanh chân, còn Tiểu Liễu khóc rất to.

Giọng trẻ con có lực xuyên thấu rất dữ dội, vừa rồi Chu Cẩm Uyên nghe được chính tiếng động này.

“… Có chuyện gì vậy?” Chu Cẩm Uyên cảm thấy có chỗ không ổn.

Dung Tế Tuyết ngẩng đầu nhìn lên: “Chơi game, đánh một hồi Tiểu Liễu bắt đầu khóc.”

Tiểu Liễu nức nở: “Em không sao, không sao, chỉ là em cứ chết mãi… Em chết nhanh quá… Hu hu hu oa oa oa ——”

Chu Cẩm Uyên: “…”

Thiệu Đa Đa xấu hổ liếc nhìn Lục Mông, “Đã bảo cậu nhường đi mà, nó chỉ là đứa trẻ con thôi.”

Khuyên không được! Anh ta cảm thấy Lục Mông này điên rồi, tuyển thủ vừa giành cúp quán quân ra ngoài bắt nạt trẻ con, đi đồn chuyện này ai mà tin chứ?? Hơn nữa thằng bé còn ở ngay nhà bên cạnh, lỡ nó khóc gọi cả bố mẹ sang bắt đền thì biết làm sao?

Lục Mông đổi chân gác, nhìn lên trời: “Tôi không làm được, chơi game là phải nghiêm túc, dù có thần thánh đến đây cũng không được.”

Thiệu Đa Đa nghẹn họng suýt thì sặc chết: “… Chữa bệnh ảo tưởng giùm tôi đi!”

Chu Cẩm Uyên đi qua xoa đầu Tiểu Liễu, “Thôi đừng khóc nữa, thắng thua là chuyện thường của nhà binh. Em có đói không, anh nặn thuốc cho ăn nhé?”

“Hức!” Tiểu Liễu bị dọa quên cả khóc.

Chu Cẩm Uyên: “Em ở yên đây, để anh nặn thêm mấy viên cho.”

Mấy viên???

Tiểu Liễu bấu chặt tay anh, “… Em không đói.”

Trải qua một lần gián đoạn này, Tiểu Liễu đã hoàn toàn quên mất nỗi đau vừa bị ăn hành trong game.

Chu Cẩm Uyên lại xoa đầu cậu thêm phát nữa, cảm thán: “Đáng lẽ vừa rồi em nên kêu mẹ qua tặng trước mấy chai sữa chua.”

Tiểu Liễu: “?”

Những người khác: “??”

……

Chu Cẩm Uyên xách Lục Mông chuyên bắt nạt học sinh tiểu học vào phòng khám, để Tiểu Liễu ngồi bên ngoài cho bình tĩnh lại.

Lục Mông bị tổn thương một phần dây thần kinh quay ở tay dẫn đến đau đớn nghiêm trọng, ảnh hưởng đến hoạt động co duỗi ngón tay và mở rộng tay. Giống như hai bệnh nhân liệt trước đó, bên Đông y gọi tình trạng này là “chứng teo cơ”, chỉ là không nghiêm trọng bằng. Chu Cẩm Uyên biết nghề nghiệp của cậu ta yêu cầu thao tác có độ khéo léo cao cho nên cũng kéo dài đợt điều trị ra khoảng mười ngày, mỗi ngày châm cứu một lần kết hợp với uống thuốc để đẩy nhanh quá trình phục hồi chức năng sau chấn thương.

Nếu là chấn thương ở tay đương nhiên phải lấy kinh Dương Minh làm chủ đạo, cũng chính là kinh dài nhất và giàu khí huyết nhất trong mười hai kinh mạch, các huyệt đạo Thủ Tam Lý, Túc Tam lý và Hợp Cốc đều thuộc kinh Dương Minh. mà theo quan điểm phân bố thần kinh của y học hiện đại, nhánh sâu của dây thần kinh quay nằm ở huyệt Thủ Tam Lý, trong khí nhánh lòng bàn tay – lưng ngoài của thần kinh quay nông phân bố ở huyệt Hợp Cốc, việc k*ch th*ch những vùng này bằng phương pháp châm cứu chắc chắn sẽ có hiệu quả.

Chu Cẩm Uyên lấy huyệt Thủ Tam Lý, Hợp Cốc, Tí Tùng, Xích Trạch, Liệt Khuyết, châm kim dọc theo đường dẫn truyền thần kinh.

Lục Mông chỉ cảm thấy chỗ được bác sĩ Chu hạ châm trở nên tê dại. Cảm giác đó khuếch tán dần từ vị trí đâm kim lên đầu ngón tay, bàn tay cũng bắt đầu giật nhẹ cực kỳ dễ chịu.

“Không, không mở điện tại sao lại giật giật thế được nhỉ!” Lục Mông khó mà tin nổi, cậu ta không phải mới đi châm cứu lần đầu, trước kia đã từng tiến hành điện châm để giảm đau. Số lần châm không nhiều lắm nhưng đủ để có kiến thức ít nhiều.

Chu Cẩm Uyên chỉ dùng kim châm inox bình thường không gắn thêm bất cứ thứ gì, cho nên Lục Mông không hiểu được cảm giác k*ch th*ch đó từ đâu ra mà có tác dụng ngang ngửa như điện châm. Thật ra không thể so sánh hai loại nhưng cảm giác thật sự rất mạnh, độ khuếch tán cũng rộng.

“Suỵt…” Phần lớn thời gian tiến hành châm cứu, nếu không phải tất yếu Chu Cẩm Uyên luôn giữ im lặng để tập trung lực chú ý, trong lòng thanh tịnh.

Sau khi k*ch th*ch huyệt vị phải lưu châm khoảng hai mươi phút. Chu Cẩm Uyên dùng trầm hương, gừng khô và vài loại dược liệu khác đốt lên huân tay cho Lục Mông giúp đả thông kinh mạch.

Hai mươi phút sau rút châm ra rồi dùng rượu sát trùng, Chu Cẩm Uyên nói: “Anh thử lại xem.”

Lục Mông hoạt động ngón tay, cổ tay rồi cảm thụ một chút, tuyệt đối không phải tác dụng tâm lý, “Tôi thấy khá hơn nhiều!”

Hiệu quả cực kỳ rõ ràng.

“Ừ, trong thời gian điều trị cố gắng đừng hoạt động ngón tay quá nhiều, kể cả chơi điện thoại trong thời gian dài, chờ tay hồi phục rồi nói sau.” Chu Cẩm Uyên dặn dò.

Lục Mông nhìn ngắm ngón tay mình một lúc, đột nhiên hỏi: “Chuyên gia à, cho tôi hỏi chút… Anh có nhận khám bệnh tại nhà không?”

.

.

Tuy mùa giải đã kết thúc nhưng kế tiếp còn có các hoạt động mừng đoạt giải khác cho nên thành viên tân quán quân LJJ vẫn ở lại nơi huấn luyện chưa ra về.

Lúc này mới là 8 giờ tối, đối với mấy con người chủ yếu sinh hoạt về đêm thì buổi tối chỉ mới bắt đầu, đặc biệt là khi đang trong kỳ nghỉ. Bọn họ đang ở trong phòng huấn luyện cùng nhau tận hưởng một trận đấu thư giãn hoặc hoàn thành nhiệm vụ livestream. Mãi đến khi Lục Mông đẩy cửa bước vào.

“Ồ ồ, lão Lục về rồi ——” Mọi người đều đưa lưng về phía cửa nhưng camera livestream của một tuyển thủ bắt được hình ảnh, cho nên lập tức được các fan trong phòng stream phát hiện, tuyển thủ nhìn màn hình cũng hô to.

“Về rồi hả, woa, nghe nói hôm nay cậu qua chỗ chuyên gia chữa tay, thế có tốt hơn không?” Có người hỏi.

Các fan cũng bắt đầu bàn tán sôi nổi, Lục Mông không giấu giếm chấn thương, trên thực tế cậu ta chỉ là người bị nghiêm trọng nhất. Qua thời gian dài luyện tập cường độ cao có ai mà không mang bệnh nghề nghiệp trong người đâu, chỉ là với tuyển thủ chủ lực như Lục Mông, tình trạng sức khỏe của cậu ta có ảnh hưởng trực tiếp đến trạng thái và thành tích mùa sau của cả câu lạc bộ.

“Các cậu hỏi thăm bác sĩ của tôi là biết.” Lục Mông nghiêng người để Chu Cẩm Uyên tiến vào, gật đầu chào hỏi mọi người.

Hôm nay anh được Lục Mông mời về xem bệnh cho các đồng đội, dù sao hôm nay phòng khám không có nhiều bệnh nhân, Lục Mông lại mới đăng ký thẻ khám và mua một quyển kinh thư của Chu Cẩm Uyên về để đọc, anh vui quá nên cũng đồng ý đi theo.

—— Chỉ cần mua đồ của tôi thì chính là đạo hữu tốt!

Nhất thời rất nhiều đồng đội của Lục Mông đứng lên, nhao nhao như ong vỡ tổ: “Woa, anh là chuyên gia Chu à?” Trẻ tuổi quá! 

Tất cả đều đã nghe về câu chuyện Lục Mông ra ngoài vô tình tìm thấy chuyên gia mà câu lạc bộ dự định đăng ký xếp hàng khám. Đặc biệt nghe nói vị chuyên gia đó có thể châm cứu cho người liệt đứng dậy nên càng trông mong vào hiệu quả điều trị của Lục Mông, dù sao không ai biết được sau này mình có rơi vào tình huống tương tự hay không.

“Tránh ra nào, đừng chen lấn.” Lục Mông hất cằm ra hiệu, “Tôi cố ý mời chuyên gia về khám cho các cậu luôn đây, ai tay tàn hay não tàn đều tới một lượt đi.”

Tuy lời nói cợt nhả nhưng trong lòng mọi người đều cảm thấy lão Lục thật tử tế. Chuyên gia này chắc chắn ngày thường không dễ mời, nghe nói người ta quan hệ rộng, những bệnh nhân được chữa trị toàn là người có địa vị xã hội cao, thế mà hôm nay lão Lục mời được chuyên gia về tận nhà quả thật là một vinh dự lớn.

Không đúng, lão Lục hẳn chỉ vừa quen biết người ta thôi, không biết đã trả cho bác sĩ bao nhiêu tiền nữa. Đừng nhìn chuyên gia có khuôn mặt baby, không một ai ở đây dám khinh thường anh, thậm chí còn suy đoán có lẽ tuổi tác anh khá lớn rồi, chỉ là chăm sóc giữ gìn tốt thôi!

Vì nghĩ lần khám bệnh này không dễ có nên những người không có việc quan trọng đều dừng hết việc đang làm lại, thậm chí đội viên đang livestream cũng không ngoại lệ, “Không được, tôi cũng phải qua đó thôi!”

Phòng livestream lập tức nổi đầy tiếng la hét:

[ Khoan đã! Dẫn tụi em theo với chứ! ]

[ Đang nói chuyện gì vậy? Bác sĩ gì cơ?? Có thể đổi sang stream trên điện thoại cho bọn tôi xem không? ]

[ Dẫn bác sĩ về nhà à? Mọi người tụ tập quanh bác sĩ làm gì thế? ]

[ Hình như tôi cũng nghe thấy họ nhắc tới bác sĩ, Lục Mông bắt đầu điều trị rồi sao? Rốt cuộc có phải phẫu thuật không? Lo lắng quá, hy vọng trên official weibo câu lạc bộ hoặc các đồng đội sẽ giải thích thêm một chút. ]

[ Mấy người không ngồi gần lại đây được à? Tôi đã phải vặn loa lên mức to nhất để nghe đấy —— ]

Chu Cẩm Uyên lần lượt kiểm tra cho từng tuyển thủ, thật ra hiện giờ câu lạc bộ khá chú trọng đến phương diện sức khỏe, còn thường xuyên tổ chức các hoạt động rèn luyện thể chất. Mọi người cũng phần nào nhận thức được các vấn đề của mình, đặc biệt là phần tay. Phương diện thắt lưng và cổ vai gáy cũng có không ít vấn đề, Chu Cẩm Uyên đoán ra từ sớm nên mang theo không ít thuốc dán thuốc cao, thuận tiện chẩn bệnh và xoa bóp ngay tại chỗ. Không cần xoa bóp quá lâu, chỉ cần ấn cho mỗi người khoảng ba đến năm phút là có thể giảm đau đáng kể rồi.

Nếu ai có bệnh nghiêm trọng hơn anh sẽ kiến nghị họ đi xếp số khám để tiến hành châm cứu hoặc qua chỗ Dung Sấu Vân thử vật lý trị liệu.

Chu Cẩm Uyên xoa bóp tay cho một tuyển thủ, người này vừa đánh game xong, ngồi lâu phần eo cũng tương đối mỏi, đúng là thời điểm cảm thấy mệt mỏi nhất. Đầu tiên anh ấn vào các huyệt A, thấy mạch tượng không ổn lắm liền sử dụng thủ pháp bổ trợ, di chuyển dọc theo kinh lạc để thư giãn từ cánh tay xuống cơ lưng, nhân tiện điều chỉnh gân cốt.

Đội viên lập tức rú lên một tiếng cao vút, cảm giác đó hoàn toàn khác với tự tập luyện hoặc được chuyên gia vật lý trị liệu xoa bóp, đau nhức nhưng cực kỳ thoải mái, dễ chịu đến mức cậu ta không khỏi hét lên, “… Trời má ơi! Á! Á!!”

Cậu ta không phải duy nhất, những người khác cũng trong tình cảnh tương tự.

Phần gân cốt cứng đờ được khơi thông, cảm giác như toàn thân được kéo giãn đánh bóng một lần, nhẹ nhàng khoan khoái, có thể đứng dậy đại chiến thêm ba trăm hiệp.

Một đám thanh thiếu niên trẻ tuổi ở cùng nhau dường như rất dễ dàng biểu đạt cảm xúc.

“Sướng quá! Á á á chính là chỗ đó!”

“Chuyên gia, đêm nay anh đừng đi được không??”

“… Á, chết mất thôi.”

Chu Cẩm Uyên sầm mặt liên tục xoa bóp, “Mấy người đừng khoa trương như vậy được không.”

Rất nhiều bệnh nhân của anh có cùng loại cảm thụ này, nhưng chỉ có bọn họ là biểu đạt lố nhất. May mà ở đây chỉ có người trong đội, nếu không để người ngoài nghe được chắc chắn sẽ hiểu lầm!

……

Cùng lúc đó, trên màn hình máy tính nọ vẫn đang phát sóng trực tiếp xẹt qua từng bình luận đầy mờ mịt:

[ ?????!! ]

[ Đù má??? Mấy người đó tụ tập làm trò gì vậy, nhìn không được nhưng mà nghe sảng đớn luôn?? ]

[ Chời đụ tui còn vặn loa lên mức max nè, bây giờ phải đi giải thích với mẹ đây, bye bye quý dị (mỉm cười) ]

[ Mẹ ơi hiểu lầm rồi, con không có xem sẽ gầy… ]

[ Vừa vào phòng livestream mà phát hoảng, LJJ đang phát cái gì vậy?? Vừa lấy cúp quán quân nên chơi lớn sao?? ]

[ Gõ chữ bằng hai tay để chứng minh trong sạch!! ]

[ Anh lầu trên? Gõ chữ bằng hai tay, anh?? ]

[ Sợ hãi, bóp tay thôi mà sao phát ra âm thanh kiểu này? Tại sao cái người kia còn nằm dài xuống mà hưởng thụ như vậy? Có khi nào phòng stream này sẽ bị ban quản trị cấm sóng không? ]

[ Vừa tới, LJJ đang ăn mừng chiến thắng kiểu khác người à? ]

[ ??? Mấy người dâm quá đi ]

Bình Luận (0)
Comment