.
Edit: Leia
Nhậm Lam không dám khoe con mèo nhà mình chảnh chọe nữa!
Đầu To đã dùng hành động thực tế chứng minh bản thân không hề có năng lực chống cự trước Chu Cẩm Uyên, cho nên cũng khó khẳng định con hoàng thượng kia sẽ chống cự được bao lâu.
“Vốn định nói mèo nhà tôi chảnh lắm, hiện giờ lại cảm thấy nguyên nhân nằm ở kỹ thuật cá nhân rồi.” Nhậm Lam ngượng ngùng nói, mắt chứng kiến Đầu To lộ hẳn cái bụng lông xù, lưỡi cũng vắt hẳn sang một bên.
Chu Cẩm Uyên xoa khoảng hai phút liền dừng, Đầu To lập tức xoay người ngồi dậy ủn ủn đầu vào tay anh như muốn thúc giục. Thấy Chu Cẩm Uyên không có phản ứng, nó liền bắt đầu năm ngồi lăn lộn trước mặt anh lấy lòng, dù sao thường ngày nó làm những hành động này sẽ luôn được chủ nhân khen ngợi.
“Ôi, chó chăn cừu Đức thông minh thật.” Lục Mông say sưa quay video ngắn.
Chu Cẩm Uyên không dao động, “Vào đi, để tôi rửa tay đã.”
Anh nghĩ Lục Mông sẽ không vô duyên vô cớ đưa bạn đến đây, chuyện quan trọng hơn là Nhậm Lam còn đeo đai bảo vệ cổ tay, rất dễ đoán là đang bị thương hay có bệnh.
Chu Cẩm Uyên rửa tay sạch sẽ đi ra liền bắt gặp Nhậm Lam đứng thưởng thức bức thư pháp của Lục Mông. Bức tranh chữ này từ ngày treo lên được rất nhiều người khen là viết đẹp.
“Bác sĩ Chu, bạn tôi bị bệnh nên phải nghỉ hưu, tôi mới nói muốn nhờ anh khám giúp xem có khả năng hồi phục hoàn toàn không. Nếu thế cậu ấy có thể đi làm lại rồi.” Lục Mông và Nhậm Lam cùng ngồi đối diện Chu Cẩm Uyên, trong lúc con chó Đầu To vẫn chưa từ bỏ ý định chen vào sau quầy.
Nhậm Lam và Lục Mông gần như debut cùng một thời gian, nhưng đáng tiếc là Nhậm Lam còn chưa giành được chức quán quân nào trong sự nghiệp tuyển thủ của mình thì đã phải tiếc nuối giải nghệ. Rõ ràng cậu ta là tuyển thủ được đánh giá cao nhất trong đội nhưng số phận thật trớ trêu. Thậm chí đến tận bây giờ thỉnh thoảng vẫn có fan nhắc nếu như Nhậm Lam không giải nghệ sớm thì có khi kết quả chức vô địch đã khác xa rồi.
Chu Cẩm Uyên nói Nhậm Lam tháo bao cổ tay ra cho mình xem thử, anh sờ lên phần khớp tay nhô cao, “Viêm bao gân?”
Bao gân là một lớp cơ kết cấu dạng vòng bao lấy phần gân, nếu nó bị ma sát quá mức trong thời gian dài sẽ dẫn tới tổn thương viêm. Ví dụ như phần xương cổ tay Nhậm Lam có một chỗ gồ lên rất rõ, sờ vào cảm nhận được cả độ cứng, hơn nữa ấn mạnh vào sẽ đau. Nhậm Lam nhíu mày gật đầu.
Bệnh viêm bao gân của cậu ta rất nghiêm trọng, nếu vẫn còn khả năng vớt vát Nhậm Lam đã không lựa chọn giải nghệ. Nhưng sự thật là sau khi giải nghệ cậu ta vẫn luôn cố gắng điều trị, thường ngày stream chơi game cũng đeo đai bảo vệ và không chơi thời gian quá lâu. Bác sĩ của cậu ta nói bệnh này yêu cầu thời gian nghỉ ngơi dài mới có thể khôi phục bình thường. Hơn nữa nếu tập luyện cường độ cao hoặc sinh hoạt hàng ngày không chú ý cũng dễ tái phát trở lại.
Không chỉ viêm bao gân, trước đó Nhậm Lam còn bị đau thần kinh tọa. Có điều bệnh này chữa trị xong đã cải thiện rất nhiều, hiện giờ cơn đau chỉ xuất hiện khi nào quá mệt hoặc thời tiết thay đổi.
“Ừm, thể chất anh đúng là dễ tái phát bệnh thật. Tôi có thể chữa khỏi bệnh, cũng có khả năng điều chỉnh thể chất cho anh, nhưng mà cách sinh hoạt và rèn luyện của anh sau này quan trọng lắm nhé, hơn nữa tôi không dám đảm bảo thành tích…”
Giống như việc Chu Cẩm Uyên có thể hứa đưa Elena trở lại sân khấu nhưng không dám nói cô ấy có thể làm diễn viên chính được hay không, có quá nhiều nhân tố bên ngoài ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng.
Nhậm Lam nghe xong lại hơi chần chừ hỏi: “Ý anh là tôi có thể làm việc trở lại?”
Khả năng nghe hiểu của người này hẳn là có vấn đề rồi, Chu Cẩm Uyên nói: “Đúng là ý đó, nhưng tôi không đảm bảo thành tích đâu…”
Nhậm Lam không nghe đến câu kế tiếp đã bế con chó nâng lên trời, “Ha ha ha ha ha ha ha ha! Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!”
Cả Chu Cẩm Uyên lẫn chó đều hoảng hốt, “Này làm gì thế, mau buông con chó xuống đi!”
Đầu To lộ ra sắc mặt sợ hãi, “Áu áu ——”
“Con chó nặng như vậy anh còn giơ lên trời, có muốn chữa tay nữa không?” Chu Cẩm Uyên dọa một câu, Nhậm Lam lập tức thả chó xuống, cậu ta chỉ hận không thể ra ngoài chạy ngay mười vòng để giải tỏa cảm xúc kích động trong lòng.
“Bác sĩ Chu, tôi yêu anh!” Nhậm Lam không ôm chó nữa mà quay sang vươn người qua quầy ôm chặt Chu Cẩm Uyên, “Ha ha ha ha ha tôi sắp về rồi! Tôi sẽ là vua của thiên hạ!”
“…” Chu Cẩm Uyên chịu không nổi nữa liền dùng ngón tay bấm nhẹ vào thắt lưng Nhậm Lam. Cậu ta tê rần ngồi phịch xuống ghế, bị bắt phải im lặng.
Chu Cẩm Uyên lấy một cây kim dài dị dạng ra, Nhậm Lam vừa thấy chiếc kim châm thì mặt mũi tái mét, quay đầu nhìn Lục Mông, “Cậu nói dùng châm nhỏ lắm mà? Cái này là nhỏ hả?”
Cầm đi đan lưới đánh cá còn được!
“Chấn thương của anh và anh ta không giống nhau, kinh lạc, cơ bắp, màng gân đã dính vào nhau, phải gỡ lỏng chúng ra. Nhưng anh yên tâm đi, chúng ta xoa bóp trước, làm thủ thuật giảm đau rồi mới châm kim sau.”
Chu Cẩm Uyên chuẩn bị xong dụng cụ liền bắt đầu xoa bóp. Trước tiên anh dùng kỹ thuật ấn dọc theo cẳng tay dưới và mỏm trâm quay, ngón tay xoa vào điểm đau là chính, cẳng tay là phụ, sau đó ấn huyệt vị. Chu Cẩm Uyên biết ấn vào chỗ đau sẽ rất đau nên cố gắng dùng lực trong phạm vi chịu đựng của bệnh nhân. Sau khi khơi thông các chỗ tắc nghẽn, cơn đau cũng nhờ thế mà giảm dần.
“… A, a, đúng rồi, thoải mái quá!” Nhậm Lam nhịn không được kêu lên.
Chu Cẩm Uyên: “…”
Tuyển thủ esports mấy người ai cũng lố lăng như vậy à…
“Éo…” Con chó săn gác đầu lên đùi chủ, đôi mắt nhìn chằm chằm động tác của hai người có lẽ đang suy nghĩ xem bao giờ mới đến phiên mình được bóp.
Chu Cẩm Uyên xoa bóp khoảng hai mươi phút, thời gian dài hơn rất nhiều so với lần xoa bóp cho các tuyển thủ khác, đương nhiên lý do cũng vì cậu ta bị thương nặng hơn.
Xoa bóp xong lại rịt thuốc gây tê, chờ cho vùng da đó mất cảm giác Chu Cẩm Uyên mới sát trùng rồi châm kim vào nốt cứng dưới bao gân, chạm đến màng xương, sau đó nâng kim lên một góc theo hướng của bao gân, đầu kim dài chuyển động nhanh và có kiểm soát giải phóng cho các điểm dính. Bởi vì tần suất chuyển động cực nhanh nên nhìn qua cứ như cổ tay Chu Cẩm Uyên đang run nhẹ.
Vì phải giải phóng cho bao gân mà không được làm tổn thương mô gân, dây thần kinh hoặc mạch máu nên Chu Cẩm Uyên thao tác rất chăm chú.
Nhậm Lam được đắp thuốc đã không còn cảm giác đau đớn gì, nhưng cũng không hoàn toàn mất hết tri giác, cậu ta có thể cảm nhận được đầu kim chuyển động dưới da mình, thậm chí nghe thấy âm thanh tanh tách khiến hàm răng hơi ê ẩm…
Dựa vào cảm giác ở tay, Chu Cẩm Uyên phán đoán áp lực lên cổ tay đã được giải phóng hoàn toàn. Lúc này anh mới rút châm, lấy băng gạc vô trùng ấn lên lỗ kim, “Không được dùng nước lạnh, không được hoạt động quá sức, tạm thời đừng duỗi gập. Ngày mai quay lại tôi sẽ dặn anh phải vận động như thế nào.”
Chu Cẩm Uyên lại kê chút thuốc thông kinh giảm đau và tăng cường tuần hoàn máu, bởi vì Nhậm Lam cũng không có điều kiện sắc thuốc tại nhà nên phòng khám sẽ nấu sẵn cho uống luôn.
“Bác sĩ Chu, ngày mai chúng ta còn châm cứu nữa không?” Nhậm Lam hỏi, vừa rồi châm cứu không đau thật nhưng nhìn quá dễ sợ.
“Còn châm chứ, nhưng không phải ở tay mà ở chân.” Chu Cẩm Uyên nhẹ nhàng đáp.
Nhậm Lam: “Hả?”
“Cái này gọi là lấy dưới trị trên.” Chu Cẩm Uyên nói, bệnh ở phần trên của cơ thể có thể điều trị bằng các vị trí phần dưới, ví dụ như châm vào huyệt Hợp Cốc để trị đau răng.
Lấy dưới trị trên, lấy trên trị dưới; dùng bên phải trị bên trái, bên trái trị bên phải; tác động tứ chi chữa nội tạng. Kinh lạc lưu thông khắp cơ thể nên đây chính là cách chữa trị dựa trên phương pháp toàn diện.
“Chân á…” Nhậm Lam nghĩ đến cây châm vừa rồi.
“Không sao, ngày mai sẽ không dùng cái lớn và dài thế này đâu.” Chu Cẩm Uyên an ủi.
Lục Mông đột nhiên bật cười.
Chu Cẩm Uyên quay đầu nhìn, “?”
Lục Mông: “Tôi hoài nghi mấy người đang chat xiếc nhưng không có chứng cứ.”
Chu Cẩm Uyên: “…………”
Ngày hôm sau lúc Nhậm Lam tới Dung Sấu Vân cũng có mặt, Chu Cẩm Uyên vừa nhờ anh ta chế thuốc mỡ đắp tay, bởi vì bệnh chấn thương bao gân này cũng thuộc phạm trù nghiệp vụ của đối phương.
Phần lớn thời gian Chu Cẩm Uyên luôn dùng thuốc rất thận trọng, thậm chí là nhẹ, chỉ thỉnh thoảng mới vung tay đi nước cờ hiểm để lộ dấu vết thích dùng thuốc có độc tính thời mới vào nghề. Dung Sấu Vân thì không như vậy, thuốc của anh ta có dược tính rất mãnh liệt, thậm chí còn giã nát mấy vị thuốc như bán hạ để đắp vào chỗ đau.
“Anh ta còn bị đau thần kinh tọa, hôm nay hai chúng ta cùng nhau xoa bóp đi.” Chu Cẩm Uyên nói, thủ pháp chữa đau thần kinh tọa của Dung Sấu Vân đã là trác tuyệt, hôm qua anh ta nghỉ làm nên Chu Cẩm Uyên cũng chỉ chữa mỗi bệnh viêm bao gân.
“Bệnh nhân nằm sấp xuống đi.” Dung Sấu Vân quấn thuốc vào tay Nhậm Lam rồi kêu cậu ta nằm sấp xuống giường trị liệu.
Đầu tiên Dung Sấu Vân xoa bóp phần lưng dưới, dùng ngón tay cái ấn dọc sống lưng ấn lên xuống, sau đó xoa đến các huyệt vị, day vào huyệt Hoàn Khiêu, Ủy Trung Đẳng và một số huyệt A khác. Cuối cùng anh ta chuyển xuống phần chi dưới, dùng thủ pháp massage kéo giãn.
Chu Cẩm Uyên thì bóp tay cho Nhậm Lam, bàn tay đang rịt thuốc nên chỉ bóp chủ yếu phần cánh tay, nơi đó cũng có phản xạ đau lan tỏa.
Hai người hợp lực xem như xoa bóp Nhậm Lam từ trên xuống dưới một lần. Cậu chàng quá thoải mái, trào nước mắt nói: “Sau này xoa bóp chính là tín ngưỡng của tôi. Muốn dọn tới Hải Châu sống quá!”
Lục Mông ngồi ở bên cạnh xem cũng rất hâm mộ, trước giờ cậu ta chỉ được một mình Chu Cẩm Uyên xoa bóp, “Hay cậu gia nhập LJJ đi, mùa sau chúng ta cùng tiếp tục lấy ngôi vô địch…”
“Cái đấy để bàn sau.” Nhậm Lam phê đến mức không quá muốn nói chuyện.
Dung Sấu Vân nghe xong trước mắt lại sáng ngời, anh ta vừa dùng ngón tay cái ấn huyệt Hoàn Khiêu vừa hỏi: “Bình thường có tôn giáo tín ngưỡng gì không?”
Nhậm Lam: “Hả, không có.”
Dung Sấu Vân: “Thế có hứng thú tìm hiểu về Phật giáo không?”
Nhậm Lam toan trả lời thì Chu Cẩm Uyên đã xách mé: “Thứ tà ma ngoại đạo mau cút đi, tôi nhắm trước rồi!”
Nhậm Lam: “??”
Dung Sấu Vân: “Ha ha, mọi người cạnh tranh công bằng, bộ mày nói nhắm trước là về trước hả, người ta quy y chưa?”
Chu Cẩm Uyên cười lạnh, lập tức lấy loa Bluetooth bắt đầu bật kinh 《 Trừng Thanh Vận 》.
Nhậm Lam nhìn Lục Mông cầu cứu, đâu đã ai nhắc đến chuyện này đâu!
Lục Mông nghe hai bác sĩ cãi nhau đầu óc cũng quay mòng mòng, vội vàng chạy ra khỏi phòng khám không dám đối mặt với chảo lửa đó nữa, bỏ mặc Nhậm Lam không thể động đậy ở lại chịu trận.
Chờ Nhậm Lam trở ra, Lục Mông phát hiện thân thể cậu ta linh hoạt hơn rất nhiều nhưng đồng thời cũng đang vô thức lẩm bẩm《 Trừng Thanh Vận 》 và 《 Tâm Kinh 》cùng lúc…
……
Vì bận đi chữa bệnh nên Nhậm Lam bỏ hoạt động livestream khoảng hơn nửa tháng, đến khi các fan gặp lại thì cậu ta đang cùng Lục Mông ngồi stream chơi game. Không biết hai người ở chỗ nào mà nhìn qua không giống như ở nhà, cũng không giống khách sạn, trên bức tường phía sau treo một bức tranh chữ trích từ bài《 Lậu Thất Minh 》viết bằng bút lông.
Nhậm Lam và Lục Mông mở phòng live không chơi với người qua đường mà kéo một ít bạn bè trong giới vào ván, ba ván thắng cả ba. Hơn nữa thắng thì cứ thắng đi, miệng cậu ta còn lải nhải Chú Đại Bi nữa mới đáng giận.
“Hả? Tôi đang đọc Chú Đại Bi à? Không phải cố ý đâu!” Giọng điệu vô tội của Nhậm Lam khiến người ta càng muốn đánh hơn.
Đội bạn bị đánh sấp mặt đến mức hoài nghi nhân sinh, lập tức mắng to: “Mọe, mấy người thuê cao thủ về đánh à, sao lại như thế này được!”
Câu hỏi thuê người đánh này khá chí mạng, đội bạn hỏi không lựa lời như vậy là do ngay từ đầu trò chơi camera của Nhậm Lam và Lục Mông chỉ quay vào hai đôi tay gõ phím. Các fan ban đầu còn nêu ý kiến nói muốn xem họ nói chuyện hơn là thao tác bàn phím giống thế này. Chờ đến khi camera được chỉnh về ngang mặt, bọn họ mới điên cuồng hú hét, kinh ngạc lẫn khiếp sợ khó nói nên lời.
Mọi người đều biết chuyện Nhậm Lam chấn thương phải giải nghệ, thao tác chơi đã sớm không được như trước, nhưng rõ ràng vừa rồi có một vài thao tác người tay tàn chắc chắn không thể làm nổi mà giống Nhậm Lam ở thời kỳ đỉnh cao hơn.
Ngay cả Lục Mông cũng chỉ mới điều trị chấn thương tay gần đây.
Nếu bọn họ đánh với người qua đường thì không nói làm gì, nhưng đây lại là các tuyển thủ chuyên nghiệp nên trạng thái thể hiện càng đặc biệt rõ ràng.
“Đùa, mấy người mới cắn thuốc hả? Điên mẹ mất, cố ý tìm bọn tôi làm đá thử vàng đúng không?” Phía đối diện ra sức gãi đầu bối rối, “Chó này!”
Lúc họ thua trận đầu tiên thì lượng người xem trong phòng live của Nhậm Lam đã tăng vọt, thậm chí nhiều khán giả bên này cũng tò mò quan sát thao tác của đội đối phương. Hiện giờ là ván thứ ba, trong phòng live của Nhậm Lam đã tràn đầy những tiếng [ Đù má ].
Bầu không khí quá náo nhiệt, lại đúng là khoảng thời gian mới kết thúc mùa giải nên mọi người rất rảnh rỗi, vô số người nghe tin cũng ùa vào xem kỳ tích của Nhậm Lam.
[ Trời mẹ, Nhậm Lam ở trạng thái này giải nghệ làm gì?? ]
[ Có phải tôi đang mơ xuyên trở về hồi năm kia không? ]
[ Tuy nói thế này nghe hơi lỏ nhưng mà… nhà vua trở về thật à? ]
[ Trạng thái của Lục Mông cũng tốt quá… ]
[ Đù, giờ mới nhớ ra không phải Lục Mông đang điều trị ở bệnh viện chữa hói Hải Châu sao, hai người ở cạnh nhau, chẳng lẽ Nhậm Lam cũng đi phẫu thuật rồi? ]
[ Nhưng vẫn đeo đai bảo vệ cổ tay mà? ]
[ Năm đó có kết luận không thể hồi phục được nên người ta mới giải nghệ trong tiếc nuối đấy chứ. ]
[ Tui biết mình đang mơ nhưng đừng ai cản, có khi nào Lam Lam sắp comeback không ——]
Lúc này camera lại quay xuống tay, Nhậm Lam mỉm cười ở vị trí không ai thấy được. Nằm mơ sao, cậu ta cũng cho rằng mình đang nằm mơ, nhưng hiện tại xem ra giấc mơ sắp trở thành sự thật rồi. Sau ngày hôm nay chắc chắn tất cả mọi người đều sẽ biết.
“Đánh game xong chưa? Tới giờ dán thuốc cao rồi.” Một giọng nói từ bên ngoài truyền vào.
“À à được, không đánh nữa.” Nhậm Lam lập tức đáp. Tay cậu ta đang trên đà hồi phục tốt nhưng yêu cầu gia tăng lượng vận động từ từ, hơn nữa luôn phải cực kỳ chú ý không để nó tái phát cho nên cứ rịt thuốc và dán thuốc cao luôn, cũng không thể bỏ đai bảo vệ cổ tay xuống.
Nhậm Lam tháo đai cổ tay xuống, vết gồ cứng ban đầu đã biến mất, chỉ còn lại bàn tay thon dài đẹp đẽ.
Một đôi tay khác lọt vào camera, đó là tay của Thiệu Tĩnh Tĩnh. Cậu ta đứng bên cạnh cầm tay Nhậm Lam bóp bóp mấy cái, thủ pháp này là học lóm được một ít từ chỗ Chu Cẩm Uyên. Sau đó cậu ta bôi thuốc cao cho đối phương, Lục Mông đứng dậy đi uống nước nên trong ống kính chỉ còn lại hai đôi bàn tay đan cài nắm chặt vào nhau.
Và thế là phong cách trong phòng livestream lập tức thay đổi.
[ Tự nhiên thấy gay gay… ]
[ ?? Đang làm trò gì đấy? ]
Nhậm Lam đắp thuốc cao nhìn màn hình suýt nữa lên cơn đau tim, “Khoan, mấy người đang nói gì vậy?”
“Đừng nói nữa, tôi chỉ chuẩn bị comeback thôi!”
“… Xin các bạn đấy, lắng nghe kế hoạch comeback của tôi một chút được không.”
Nhậm Lam, cựu tuyển thủ esports, kế hoạch hôm nay vốn là thông qua phát sóng trực tiếp thông báo ý định trở về giới thể thao điện tử của mình, xem như một tin tức bất ngờ.
Sau đó toàn thế giới bắt đầu nhiệt liệt thảo luận cậu ta và một người đàn ông khác rốt cuộc có quan hệ thế nào.
……
……
Tin tức trong buổi livestream của Nhậm Lam gây ra một cuộc thảo luận lớn nhưng chỉ trong ngắn hạn. Dù chưa có chuyện gì được thanh minh rõ ràng, ít nhất nó không ảnh hưởng gì đến Chu Cẩm Uyên và bệnh viện số 3.
Lúc này Chu Cẩm Uyên đang có mặt ở đại học Y dược cổ truyền Hải Châu.
Hôm nay anh tới không phải để đón Dung Tế Tuyết mà là nhận lời mời từ hiệu trưởng La. Các giáo sư trong trường đang tiến hành một số thí nghiệm về hiện tượng kinh lạc, nguyên lý của nó lại khá giống với các ý được đề cập trong bài báo học thuật nước B được Chu Cẩm Uyên góp sức trước đó nên hiệu trưởng mới mời anh về hỗ trợ.
Như đã nói từ trước, ở nước ngoài có rất ít người nghiên cứu về kinh lạc, nguyên nhân chính là vì chúng xuất hiện không thường xuyên và không quá rõ ràng. Mà các nghiên cứu trong nước về lĩnh vực này cũng chưa được thiết kế thực nghiệm tốt, các trường đại học y dược cổ truyền đang rất nỗ lực theo đuổi con đường này.
Tuy Chu Cẩm Uyên đã từ chối lời mời chiêu mộ về trường của hiệu trưởng La nhưng nếu chỉ tới giúp đỡ một chút xem như cống hiến, anh vẫn không nỡ từ chối.
Một cán bộ văn phòng nhà trường đón tiếp Chu Cẩm Uyên ngay từ cổng, sau đó dẫn anh vào trong, “Thầy Chu tới trường chúng tôi bao giờ chưa? Môi trường chỗ chúng tôi có tiếng lắm, là trường học số một số hai ở Hải Châu đấy, trong trường có ba tòa căn tin đồ ăn rất tuyệt.”
Chu Cẩm Uyên không phải thầy giáo, nhưng ở nhiều tổ chức người ta quen gọi những người có thâm niên và cán bộ cấp cao là “thầy”, bệnh viện cũng như vậy. Chu Cẩm Uyên vốn là chuyên gia bệnh viện số 3, gọi một tiếng thầy thực sự không ngượng mồm chút nào.
Chu Cẩm Uyên cười khúc khích, “Hình như anh đang giới thiệu chiêu sinh đấy à.”
Anh cán bộ cười, “Đúng là thế, nhưng không phải chiêu mộ sinh viên mà là mời thầy về công tác.”
Xem ra không chỉ một hai người biết đến ý tưởng đào người của hiệu trưởng La đâu.
Đúng lúc này Chu Cẩm Uyên bắt gặp một đám sinh viên ôm sách từ trong tòa nhà đi ra trông rất bắt mắt.
“Đấy chắc là các sinh viên mới làm thí nghiệm xong, thiết bị trong trường chúng tôi…” Cán sự cho rằng Chu Cẩm Uyên quan tâm đến chất lượng sinh viên nên bắt đầu mở máy giới thiệu.
“Không, hình như tôi trông thấy em trai.” Chu Cẩm Uyên vẫy vẫy tay.
“A, thầy Chu, em trai cậu học trường chúng tôi sao?” Người kia kinh ngạc, trong lòng thầm nghĩ chắc chắn hiệu trưởng La không biết tin tức này, mà thầy Chu cũng chưa nhắc đến bao giờ. Nếu là người bình thường có lẽ đã nói từ sớm để nhờ lãnh đạo quan tâm giúp đỡ rồi.
Dung Tế Tuyết bên kia cũng nhìn thấy anh, vội vàng tiến lên mấy bước tới trước mặt, “Anh.”
“Đây là thầy Bao bên văn phòng trường, hôm nay anh tới trường em có chút việc.” Chu Cẩm Uyên giới thiệu hai bên, “Em trai tôi Dung Tế Tuyết, hiện đang học dược học cổ truyền ở quý trường.”
“Chào bạn học Dung, không hổ là anh em của thầy Chu, tôi nhìn cậu đã thấy rất tinh thần, chắc là học giỏi lắm nhỉ.” Cán sự Bao nhắm mắt khen đại, hoàn toàn không quan tâm hai người kia không giống anh em chút nào.
Các bạn cùng lớp Dung Tế Tuyết không biết Dung thần có việc gì mà đột nhiên tiến đến trước mặt một người trông khá quen, hình như là cán bộ văn phòng nhà trường, bên cạnh là một cậu trai trắng trẻo xinh xắn chắc là sinh viên bên khoa khác.
Các bạn học vô thức chú ý đến Dung thần, đã đến rất gần rồi mà vẫn nhìn ngó chằm chằm.
Vốn tưởng rằng Dung thần chỉ chào hỏi thầy cán sự thôi, ai ngờ đến gần mới nhìn thấy cảnh thanh niên bên kia duỗi tay cố gắng đáp lên vai Dung thần, liến thoắng khen ngợi: “Đúng vậy đúng vậy, thành tích của Tiểu Tuyết tốt lắm, ngày thường cũng rất quan tâm giúp đỡ các bạn học, sinh hoạt hàng ngày càng tinh tế tỉ mỉ hơn, tuyệt đối là kiểu sinh viên ngoan ngoãn nhất!”
Các bạn học: “……………………”
Cái đù má ngoan ngoãn, lại còn Tiểu Tuyết, chuyện gì đang diễn ra vậy???!
Lời tác giả:
Các bạn học: Dung thần chấp nhận mấy lời này mới là chỗ đáng sợ nhất!