Cùng Vợ Quyền Cao Chức Trọng Trải Qua Cuộc Sống Thường Nhật

Chương 50

Dỗ dành cho vui là một chuyện, an toàn sức khỏe lại là chuyện khác.

Ứng Tri Duật với Lệ Tỉ rốt cuộc đều không phải là trẻ con. Tuy thỉnh thoảng có thể ngây ngô , nũng nịu một chút, nhưng sẽ không thật sự ngang ngược hay tùy tiện quá mức.

Dù Ứng Tri Duật chỉ bị cảm thường, không có nguy cơ cúm nặng, thế nhưng trong giai đoạn đầu thai kỳ, Omega bị cảm mạo có thể trở nhẹ hoặc nặng tùy tình huống. 

Cuối cùng, hai người vẫn ngủ riêng vào ban đêm.

Chỉ có điều đến giờ đi ngủ, họ mở video call.

Lệ Tỉ đôi khi cảm thấy Ứng Tri Duật đúng là một Alpha thật kỳ diệu.

Họ mở video, anh dõi theo Alpha đánh răng, rửa mặt, leo lên giường, rồi vòi vĩnh đòi anh kể chuyện ru mình ngủ.

Lệ Tỉ: "..."

Ứng Tri Duật tỉnh bơ nói: "Bé con bị bệnh rồi, đương nhiên phải nhờ anh trai Tỉ Tỉ kể chuyện dỗ em ngủ chứ."

Lệ Tỉ hồi nhỏ còn chẳng được ai kể chuyện trước giờ ngủ bao giờ, vậy mà Alpha trẻ mới cưới lại mải gọi "anh ơi" rồi lại "anh à", bắt anh phải kể liền tù tì ba câu chuyện.

Kỳ nghỉ Tết sắp kết thúc.

Ứng Tri Duật với Lệ Tỉ chỉ định ở đảo bốn ngày, ngày thứ năm đã phải về.

Lần cảm này, Ứng Tri Duật phá lệ uống một viên thuốc cảm, đến hôm sau triệu chứng đã tan biến sạch sẽ.

Nhưng dù vậy, để chắc ăn, hai người vẫn đeo khẩu trang suốt khi ở bên nhau.

Đến đêm cuối cùng trước ngày rời đảo, sau khi ăn tối xong, Ứng Tri Duật đề nghị ra ngoài dạo bộ.

Hắn lấy khăn tay bịt mắt Lệ Tỉ lại, nắm tay anh bước trên một bãi biển nông, nơi gió lặng sóng êm, mặt nước khẽ gợn những làn sóng nhỏ.

Có lẽ vì mất đi thị giác, Lệ Tỉ đi không tiện, Ứng Tri Duật cũng bước rất chậm.

Nếu là Lệ Tỉ trong chốn thương trường với phong cách làm việc sấm rền gió cuốn, thì có lẽ anh đã mất kiên nhẫn từ lâu rồi. Thế nhưng khi được Alpha trẻ nắm tay như vậy, bên tai chỉ có tiếng gió biển mơn man, hòa cùng hơi thở điềm tĩnh, trầm ấm của hắn, anh lại thấy cõi lòng bình yên đến lạ.

Khi dường như đã đến nơi, Ứng Tri Duật tháo khăn bịt mắt cho anh.

Lệ Tỉ tưởng mình sẽ nhìn thấy gì đó.

Dù sao thì Alpha cũng sẽ không vô duyên vô cớ bịt mắt anh.

Nhưng thứ hiện ra trước mắt chỉ có bãi cát, mặt biển, ánh đèn gần đó hắt sáng và bóng tối mênh mông vô tận phía xa. Ngoài ra dường như chẳng có gì khác lạ.

Lệ Tỉ nghiêng đầu nhìn người bên cạnh.

Có kinh nghiệm mấy lần trước ăn bánh bao, ăn bánh phô mai, lần này anh không vội từ bỏ suy đoán ban đầu nữa.

"Bị lộ rồi phải không?"

Ứng Tri Duật bất lực giang tay, móc từ túi quần ra mấy lọ thủy tinh rỗng.

"Đã đến đây rồi, phải mang ít kỷ niệm về chứ."

Lệ Tỉ nhìn Alpha trẻ: "Kỷ niệm?"

Ứng Tri Duật chia vài lọ nhỏ vào lòng bàn tay anh, cúi đầu nhìn xuống chân mình, nói: "Ừ, gì cũng được. Cát, vỏ sò, bông hoa nhỏ, cọng cỏ non?"

Đưa lọ cho Lệ Tỉ xong, tay hắn đáng lẽ phải trống không, vậy mà trong chớp mắt khi mở lòng bàn tay ra lần nữa, lại xuất hiện thêm một lọ thủy tinh màu sẫm.

"Chất định hương, ý tưởng của chị em đấy." Hắn giải thích.

Chị gái Ứng Tri Duật, Ứng Tri Nghiên, là người pha chế hương.

Trước khi lên đường đi biển, hắn đã cố ý hỏi thăm chị mình: chuyến đi thế này thì Omega sẽ mong chờ điều gì hơn cả?

Ứng Tri Nghiên nghĩ mãi.

Cô nghĩ, với thân phận của Lệ Tỉ, dù có đi du lịch ở đâu, e là cũng khó có cảm giác mới mẻ hay bất ngờ nữa.

Chi bằng tạo ra vài kỷ niệm, vài khoảnh khắc được lưu giữ.

Ứng Tri Duật lập tức nhớ đến chai nước hoa mùi rượu vang Chateau d'Yquem mà trước hôn lễ mình đã tặng Lệ Tỉ. Chai nước hoa ấy anh giữ gìn rất cẩn thận, luôn để trong ngăn kéo dễ lấy nhất ở phòng sách.

Chắc hẳn Lệ Tỉ rất thích món quà đó.

Thế nên lúc này đây mới có chai "chất định hương" trong tay Ứng Tri Duật.

Hắn hướng mặt ra biển, dang rộng hai tay, nhắm mắt thả lỏng rồi ôm lấy làn gió đêm mát lạnh: "Mang luôn chút gió biển nơi đây về nhé?"

Lệ Tỉ cúi mắt nhìn ba lọ thủy tinh rỗng trong tay.

Quay đầu lại, Alpha trẻ đã ngồi xổm trên cát mềm, bắt đầu hứng thú trêu chọc con cua.

Lệ Tỉ nghĩ, thứ anh muốn mang về nhất, từ đầu đến cuối vẫn luôn ở ngay bên cạnh mình.

---

Về đến thủ đô, Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ lại lao vào guồng quay công việc căng thẳng.

Lần trước Ứng Tri Duật chủ động nhắc đến nghiên cứu của mình, vốn chỉ muốn nhắc nhở Lệ Tỉ một tiếng: nhóm Beta cực đoan sắp tới có thể nhắm vào hắn, sau này cũng không loại trừ khả năng liên lụy đến Lệ Tỉ.

Không ngờ lại có thu hoạch ngoài dự liệu.

Kiếp trước dù chủ động rút khỏi dự án pheromone nhân tạo, nhưng hướng nghiên cứu của hắn khi ấy đã rất rõ ràng, thí nghiệm cũng đã bước vào giai đoạn kiểm chứng lâm sàng.

Dược phẩm mà Lệ Tỉ muốn phát triển, Ứng Tri Duật đại khái cũng có thể giúp được chút ít.

Hắn tiện miệng nói với Lệ Tỉ một câu.

Lệ Tỉ thậm chí chẳng hỏi kỹ cái "giúp" của hắn rốt cuộc giúp được đến mức nào.

"Vậy thì thuê em làm cố vấn chiến lược nghiên cứu phát triển, tiền thưởng dự án sẽ tính theo phần trăm lợi nhuận sản phẩm cuối cùng."

Lệ Tỉ nói: "Em không cần đến phòng thí nghiệm LI đúng giờ, giai đoạn phát triển dược phẩm sẽ có phí tư vấn cố định, bao gồm nhưng không giới hạn ở tư vấn qua điện thoại, hỗ trợ kỹ thuật từ xa, tính theo mức 5 nghìn tệ một giờ. Con số này không vừa ý thì thương lượng tiếp."

Ứng Tri Duật khựng lại: "... Không cần thu phí đâu, em cũng đâu có đáng giá tới vậy."

Hiện tại hắn đâu phải học giả viện hàn lâm gì, chỉ là một nghiên cứu sinh đại học bình thường giúp chút việc, mức giá này đã vượt xa ngưỡng bình thường rồi.

Hơn nữa dù không có hắn, với năng lực nghiên cứu của phòng thí nghiệm pheromone LI, dược phẩm kia sớm muộn gì cũng thành công.

Vai trò của hắn nhiều nhất chỉ là đẩy nhanh tiến độ mà thôi.

Lệ Tỉ lại lắc đầu: "Hợp đồng hôn nhân quy định em không được can thiệp vào công việc tập đoàn LI, dự án này vốn chẳng liên quan gì đến em. Giờ em chịu bỏ ra thời gian công sức, thù lao là thứ em đáng được nhận."

Anh nói thẳng: "LI không tiếc tiền mời chuyên gia cố vấn. Thành công sớm một phút, chi phí tiết kiệm được gấp hàng chục triệu lần tiền lương em."

Phát triển dược phẩm vốn là quá trình đốt tiền.

Là người làm kinh doanh, Lệ Tỉ hiểu rõ thời gian chính là tiền bạc.

Thế là Ứng Tri Duật không từ chối nữa, gật đầu: "Được."

Ngoài công việc, lúc trước Lệ Tỉ kiểm tra máu HCG xác nhận mình đã mang thai, khi ấy thai nhi còn quá nhỏ nên siêu âm B chưa thấy.

Đến tuần thai thứ sáu, Ứng Tri Duật lại đưa Lệ Tỉ đi khám.

Hiện tại, họ vẫn định giữ bí mật chuyện mang thai với bên ngoài, nên mỗi lần Lệ Tỉ đến bệnh viện đều có Ứng Tri Duật đi cùng.

Mà đối với bên ngoài, họ thống nhất nói người đi khám là Ứng Tri Duật.

Trước đây, chuyện "tay trái hắn bị thương" cả nhà họ Lệ đều biết, sau đó việc sắp xếp tư vấn tâm lý cho hắn cũng không còn là bí mật.

Vừa hay, đây lại trở thành lý do đi viện hợp tình hợp lý cho hai người.

Cặp vợ chồng son cứ thế ba bốn tháng liên tục ra vào bệnh viện, thế là chàng Alpha ở rể ăn bám nào đó, ngoài chuyện không biết uống rượu, giờ lại đội thêm cái mác "thân thể yếu ớt mỏng manh".

Ngay cả bác sĩ riêng của Lệ Tỉ là Tần Bảo Yến cũng trêu: "Với độ tương thích 91% của hai người, chuẩn bị mang thai nửa năm mà vẫn chưa có động tĩnh gì, bên ngoài chắc đang nghi ngờ Alpha nhà cậu yếu sinh lý rồi."

Dù chỉ là lời đùa, Lệ Tỉ nghe xong vẫn thấy khó chịu.

Ứng Tri Duật thì lại rất thản nhiên, khi ra ngoài còn rất phối hợp diễn bộ dạng "ốm yếu gió thổi là bay", về nhà thì vẫn ăn ngon ngủ kỹ.

Tối nằm trên giường, Lệ Tỉ mở mắt suy nghĩ.

Alpha trẻ rúc vào hõm cổ anh, ngủ ngon lành như heo con.

"Em yếu sinh lý mà Lệ tổng vẫn cưng chiều em thế này, chứng tỏ Alpha như em vẫn có chỗ hơn người chứ."

Lệ tổng vốn đang nặng lòng vì chuyện "A cưng" của mình: "..."

Có thai ba tháng, Lệ Tỉ bình an vượt qua giai đoạn đầu thai kỳ. Những triệu chứng thường gặp ở Omega mang thai như chóng mặt, buồn nôn, chán ăn, toàn bộ đều không xuất hiện.

Đứa bé dường như hiểu ý cha mẹ, chỉ ngoan ngoãn nằm trong bụng Lệ Tỉ, lặng lẽ lớn lên khỏe mạnh.

Nhưng thời gian cũng không còn nhiều.

Qua tháng Tư, tiết trời sẽ dần nóng lên, mà lúc ấy cũng chính là lúc bụng Lệ Tỉ lộ rõ.

Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ vốn cũng không định giấu chuyện mang thai mãi. Từ khi có Ứng Tri Duật tham gia hỗ trợ, tiến độ toàn bộ dự án phòng thí nghiệm pheromone LI tăng vọt.

Hơn nữa, dù sau này Lệ Tỉ không tiện đi lại giữa công ty và phòng thí nghiệm, thì giờ đây phòng thí nghiệm đã có Ứng Tri Duật.

Ứng Tri Duật lại là Alpha danh chính ngôn thuận của Lệ Tỉ.

Lệ Tỉ hoàn toàn có thể không cần giao dự án đang dang dở cho người khác, chỉ cần tuyên bố bên ngoài rằng Ứng Tri Duật sẽ báo cáo trực tiếp cho anh. Dù giai đoạn cuối thai kỳ anh không tiện góp mặt, dự án suy cho cùng vẫn do anh nắm giữ.

Thời gian bước sang tháng Năm.

Ứng Tri Duật bàn bạc với Lệ Tỉ, cuối tháng Năm, tức khoảng tuần thai thứ 20, họ sẽ công bố chuyện mang thai.

Gần đây, ngay cả Lệ Tụng Khiêm cũng hỏi con trai mấy lần xem bụng có động tĩnh gì chưa.

Huống chi thế lực bên Lệ Thấm, Lệ Luật vẫn luôn rình rập dò la thông tin.

Trước khi công khai chuyện mang thai, Ứng Tri Duật lại rời thủ đô đi công tác một chuyến.

Một khi tin mang thai được công bố, những ánh mắt theo dõi họ sẽ tăng theo cấp số nhân, dư luận mạng chắc cũng sẽ đón thêm một đợt cao trào mới.

Có thể đoán được, đến lúc ấy, hành động của Lệ Tỉ và Ứng Tri Duật sẽ bị hạn chế rất nhiều so với hiện tại.

Đó là chưa kể đến nhóm cực đoan ba giới tính ABO vẫn đang hăm he nhìn họ chằm chằm. Giai đoạn ấy tốt nhất hai người không nên xa nhau quá lâu, tránh trường hợp bất ngờ xảy ra mà không kịp ứng phó.

Ngày thứ sáu Ứng Tri Duật rời thủ đô công tác, trên mạng bùng nổ một tin nóng.

Toàn bộ đề tài nóng chỉ xoay quanh một chuyện:

Alpha rể duy nhất của đế chế thương mại pheromone LI, trước khi thành công "gả" vào nhà giàu rồi nhảy vọt giai cấp, từng là một gã đểu cáng bạc tình, bỏ rơi bạn gái Hội sinh viên khoa Ngoại ngữ.

Tin bùng nổ đúng vào ban đêm.

Lệ Nguyệt nhận được tin liền lập tức chạy đến nhà tìm Lệ Tỉ.

Cô là người duy nhất trong LI hiện tại chắc chắn biết Lệ Tỉ đang mang thai.

Lo anh trai nghe tin về Alpha sẽ bị kích động, Lệ Nguyệt sốt ruột chạy đến, ai ngờ lại thấy anh trai mình đang bình thản ở nhà tự làm đồ ăn khuya.

"Anh, chuyện kia... anh thấy rồi hả?" Lệ Nguyệt dè dặt hỏi.

Tin nóng vừa lọt ra, các group công việc lớn nhỏ trong nội bộ công ty đã xôn xao bàn tán khắp nơi.

Anh trai cô đâu phải lão cổ hủ hai tai không nghe chuyện đời. Dù nhất thời chưa đọc tin nóng, chỉ cần nhìn những dòng nhắn úp mở trong nhóm công ty, bất kể là lời quan tâm thiện ý hay sự dò xét ác ý, thì với sự nhạy bén của Lệ Tỉ, anh không thể nào không nhận ra.

Quả nhiên Lệ Tỉ bình thản "ừ" một tiếng: "Thấy rồi."

Lệ Nguyệt hơi ngạc nhiên. Mọi người đều thấy rõ anh trai cô trân trọng Alpha mới cưới đến mức nào.

Là em gái ruột, cảm nhận của Lệ Nguyệt thậm chí còn chấn động hơn.

Cô mất khá lâu mới dần dà chấp nhận trạng thái mới của anh trai sau khi cưới.

Lệ Nguyệt đoán: "Anh hỏi anh rể rồi sao? Anh ấy giải thích thế nào?"

Lệ Tỉ lắc đầu: "Chưa. Chừng nào rảnh thấy tin, em ấy sẽ liên lạc với anh."

Lệ Nguyệt: "..."

Cô còn không hiểu anh trai mình sao?

Gặp chuyện thế này, anh trai cô, người mà mắt không chứa nổi hạt cát, lại còn định ngồi chờ Alpha tìm lý do chu toàn rồi mới liên lạc?

"Anh, anh biết chuyện 'bạn gái Hội sinh viên' của anh rể chưa? Trước khi cưới đã điều tra hết rồi phải không?"

Lệ Nguyệt chỉ nghĩ được khả năng này.

Nhưng Lệ Tỉ vẫn lắc đầu: "Không."

Lúc ấy, Lệ Tỉ chẳng quan tâm đến quá khứ tình cảm của Alpha. Khi tra ra người yêu Omega trong nghi vấn hóa ra là chị ruột, anh đã không tiếp tục đào sâu lịch sử tình trường trước kia của hắn nữa.

Ban đầu anh chỉ cần một Alpha gia thế sạch sẽ, gen ưu tú. Những kẻ hắn từng thích, có từng yêu đương hay không, vốn không nằm trong phạm vi cân nhắc của Lệ Tỉ.

"Vậy..." Lệ Nguyệt hoang mang.

Lệ Nguyệt hiểu anh trai Lệ Tỉ của mình là người ngay cả một chiếc áo cũng đòi phải độc nhất vô nhị.

Trước hôn nhân, tất cả xe riêng, quần áo, đồng hồ, phụ kiện, cà vạt, từng đôi giày, từng chiếc tất, và cả những thứ nhỏ nhặt như khuy măng sét đều là hàng đặt riêng độc quyền.

Cô biết yêu cầu của anh trai mình cao đến mức nào.

Vậy mà giờ lịch sử tình trường của Alpha nhà mình rối ren hỗn loạn đến thế, anh thật sự không để tâm chút nào sao?

Chẳng giống Lệ Tỉ chút nào.

Lệ Tỉ biết em gái đang nghĩ gì, anh lắc đầu, nói thẳng: "Loại tin này tám phần là giả."

Đúng, cả hai đều hiểu truyền thông giỏi bắt gió thổi bão, bịa chuyện đến mức nào.

Nhưng không có lửa thì làm sao có khói.

Với thân phận rể nhà họ Lệ của Ứng Tri Duật bây giờ, nếu truyền thông không có chút chứng cứ trong tay thì sẽ không đời nào dám công khai tung tin như vậy.

Lệ Tỉ nói: "Nên anh đang đợi em ấy gọi điện giải thích."

Alpha chu đáo như vậy, thấy tin nóng kia chắc chắn sẽ liên lạc anh.

Giờ vẫn chưa gọi, có lẽ vì đang bận công tác nên chưa thấy tin, thế thì Lệ Tỉ cũng không cần vội quấy nhiễu công việc của hắn.

Sau khi mang thai, Lệ Tỉ bình thản hơn rất nhiều.

Hoặc nói cách khác, từ khi kết hôn đến nay, tâm cảnh anh ngày càng trở nên an định, điềm tĩnh.

Ứng Tri Duật nhỏ hơn Lệ Tỉ, vậy mà Lệ Tỉ lại học được rất nhiều điều từ Alpha trẻ hơn mình tận bảy tuổi như thế.

Dĩ nhiên cũng có rất nhiều lúc, Lệ Tỉ thấy đối phương thật đáng yêu.

Trên máy bay, Alpha sẽ vô tư tựa vào Lệ Tỉ nhắm mắt nghỉ ngơi, nhịp thở đều đặn ấm áp khẽ phớt bên cổ anh.

Khi Lệ Tỉ không biết bày tỏ tình cảm mềm mại thế nào, Alpha lớn xác ấy sẽ treo lên người anh, chủ động làm nũng giả vờ đáng yêu.

Biết anh không vui vì tin đồn "yếu sinh lý", hắn càng đường hoàng ăn cho anh xem, ngủ cho anh thấy, sau đó sẽ cọ nhẹ vào vai anh, ngả đầu đòi v**t v*.

Ứng Tri Duật luôn dùng hành động thực tế để nói với Lệ Tỉ rằng:

Bị tấn công, bị người ngoài coi thường, bị hiểu lầm yếu sinh lý, bị gắn mác ăn bám, bị thách thức giới hạn tôn nghiêm của Alpha... dường như không thứ gì có thể tổn thương được hắn, chẳng thứ gì có thể khiến hắn sợ hãi chùn bước.

Alpha của anh không phải kiểu vạm vỡ cường tráng theo nghĩa truyền thống, mà là mạnh mẽ thực sự.

Rất đáng yêu, cũng rất kiên cường.

Thật khó tin, từ khi kết hôn đến giờ, mọi chuyện đều vượt xa mong đợi. Ứng Tri Duật chưa từng để Lệ Tỉ phải thất vọng lần nào.

Đến mức khiến anh sinh ra một thứ ảo giác tràn đầy tự tin: vừa muốn che chắn cho Alpha vào mọi lúc, giữ khư khư báu vật của mình, vừa lại cảm thấy như chính mình cũng đang được ai đó chống lưng.

Đó mới là sức mạnh thực sự. Dường như chỉ cần Alpha còn đó, thì mọi bế tắc nhất định sẽ tìm ra lối thoát, mọi khó khăn rồi cũng sẽ được giải quyết.

Anh tin hắn.

Gần như là mù quáng.

Nhưng cảm giác ấy, lại tốt đến lạ thường.

. . .

Bình Luận (0)
Comment