Cùng Vợ Quyền Cao Chức Trọng Trải Qua Cuộc Sống Thường Nhật

Chương 49

Còn đúng ba bốn ngày nữa là hết kỳ nghỉ Tết, Ứng Tri Duật đề nghị đi du lịch vài ngày cho khuây khỏa.

Vì dự án nghiên cứu ở phòng thí nghiệm trường vẫn đang dang dở, hắn tạm thời chưa tiện ra nước ngoài. Mà mùa đông ở thủ đô lại lạnh buốt, nên thà chọn một thành phố ấm áp hơn hoặc một hòn đảo trong nước để nghỉ dưỡng, còn hơn cứ co ro mãi trong nhà.

Lệ Tỉ có phần ngạc nhiên: "Em thật sự không sợ sao?"

Vừa mới trải qua vụ tấn công giả dạng, thế lực đứng sau đến giờ vẫn chưa lần ra manh mối, vậy mà Alpha lại dám tung tăng khắp nơi, còn lên kế hoạch đi du lịch hẳn hoi?

Ứng Tri Duật thản nhiên đáp: "Cái gì đến thì cũng tránh không thoát. Nếu có nguy hiểm thật, dù có trốn trong nhà suốt ngày cũng đâu thể tránh mãi được."

Có lẽ vì đã từng chết một lần, Ứng Tri Duật cũng không còn ám ảnh bởi vấn đề sinh tử nữa.

Sống thì tốt, chết thì cũng chẳng phải chuyện kinh thiên động địa gì.

Cùng lắm thì chết thôi mà?

Nếu đã không còn sợ chết, thì những thứ gọi là "nguy hiểm" kia dường như cũng chẳng còn đáng để lo xa nghĩ gần nữa.

Hơn nữa, nói đi cũng phải nói lại, kiếp trước, tính ra hắn cũng không phải bị ai đó "ám sát".

Đám côn đồ bắt cóc hắn lúc ấy chắc cũng không ngờ, chỉ vì một ngón tay mà hắn lại chết một cách quái gở đến thế.

Đời người vô thường, sống trọn cho ngày hôm nay đã.

Cuối cùng, hai người lục lại trong danh mục kế hoạch tuần trăng mật công ty du lịch từng đưa ra, chọn lại một gói "du lịch đảo biển".

Họ thuê nguyên một hòn đảo nhỏ khí hậu ấm áp trong nước, tranh thủ những ngày cuối cùng tận hưởng nốt khoảng thời gian chỉ có hai người.

Trước khi Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ đặt chân đến đó, quản gia trên đảo đã được Chu Thận điều từ dinh thự gần đó của nhà họ Lệ sang sắp xếp mọi thứ. 

Đội an ninh thì toàn bộ do cha của Phan Đạt – Phan Mục Tiêu – bố trí xong xuôi.

Ngày đầu xuống máy bay, họ thong thả dạo quanh đảo.

Lệ Tỉ bơi rất giỏi, nhưng giờ anh đang ở giai đoạn đầu thai kì, các hoạt động trên mặt nước thường tiềm ẩn rủi ro, nên nếu muốn bơi, cả hai đều chỉ chọn bể bơi trong nhà cho an toàn.

Sáng hôm sau, Ứng Tri Duật dậy sớm, đứng trong phòng tắm cạo râu.

Không biết có phải do hormone thai kỳ thay đổi hay không, dạo này râu Lệ Tỉ mọc chậm hẳn, đã không cần cạo mỗi ngày nữa.

Khi Ứng Tri Duật đang thoa kem cạo râu trước gương, Lệ Tỉ từ cửa bước vào.

Hắn thường thích dùng dao lam cạo râu hơn dùng máy. Lúc bắt đầu cạo, trong gương hắn thấy Lệ Tỉ cứ nhìn mình chằm chằm.

Ứng Tri Duật dừng tay, ngoảnh đầu hỏi: "Sao thế?"

Lệ Tỉ nói: "Dùng dao lam khó điều khiển lắm không?"

"Không khó."

Ngập ngừng một chút, thấy mắt anh vẫn neo đậu tại cằm mình, hắn hơi do dự: "... Anh muốn thử không?"

Ứng Tri Duật chắc mẩm hắn có thể thấy ánh mắt Lệ Tỉ lóe lên vẻ muốn thử ngay và luôn, vậy mà cuối cùng anh vẫn lắc đầu: "Em tự cạo đi."

Ứng Tri Duật ờ một tiếng.

Hắn xoay lại tiếp tục cạo, nhưng Lệ Tỉ vẫn không đi, cứ đứng đó nghiêm túc ngắm hắn cạo cho xong.

Ứng Tri Duật xoay người, vòng tay ôm nhẹ người bên cạnh, cười hỏi: "Sợ không khống chế được lực, làm em bị thương à?"

Ngoài lý do này, hắn thật sự không nghĩ ra được vì sao vị Tam Thái Tử nhà ta rõ ràng đang viết lên mặt dòng chữ "muốn thử lắm rồi đây", vậy mà vẫn lắc đầu từ chối.

Lệ Tỉ không đáp.

Nhưng hai đời cộng lại đã gần mười hai năm bên nhau, cũng gần như là một vòng luân hồi.

Dù Lệ Tỉ không nói, Ứng Tri Duật vẫn hiểu rõ Omega của mình là kiểu người rất khó thốt ra những lời mềm mại thẳng thắn, dưới lớp băng dày lại giấu một trái tim thuần khiết, tinh tế đến lạ.

Hắn nghĩ ngợi một lát, chủ động hỏi: "Muốn giúp em thoa nước dưỡng da sau khi cạo râu không?"

Nghe vậy, Omega đang im lặng bỗng ánh mắt sáng ngời. Hai giây sau, anh mới kiêu ngạo gật gật đầu.

Ứng Tri Duật bật cười: "Vậy phiền Lệ tổng một chút nhé.."

Rồi chẳng biết thế nào, lúc thoa nước dưỡng da, hai người lại hôn nhau.

Ứng Tri Duật vẫn nhớ rõ kim chỉ nam "không được trêu chọc ông xã mang thai", vội vàng muốn rút lui kẻo thật sự châm ngòi, đến lúc Omega nhạy cảm mà không thể vận động mạnh sẽ càng khổ sở.

Nhưng Lệ Tỉ lại giữ chặt gáy hắn không buông.

Đây là thói quen anh mới hình thành gần đây.

Hồi trước ở hầm đỗ xe, lúc Ứng Tri Duật bị vệ sĩ lao vào bảo vệ, đầu hắn đập xuống sàn đỗ xe rồi bị u một cục. Lệ Tỉ chườm khăn nóng cho hắn mấy ngày liền. Từ đó, vị Tam Thái Tử nhà họ Lệ cứ rảnh là thích sờ sờ, xoa xoa đầu hắn.

Hoặc nói cách khác, hình như Lệ Tỉ luôn rất hứng thú với cái đầu 140 của hắn.

Cuối cùng nụ hôn cũng dứt.

Hai người thở hổn hển tách ra. Ứng Tri Duật giơ hai tay lên, vẻ mặt vô tội: "Lần này em không có làm gì hết."

Lệ Tỉ vẫn chưa điều hòa nhịp thở, nheo mắt nhìn khuôn mặt Alpha vừa được cạo râu tẩy rửa nhẵn nhụi, đẹp trai ngời ngời.

Rồi không ngần ngại gì, anh lại rướn tới chủ động hôn tiếp.

Alpha vừa mới được "làm sạch" lại bị Omega lần thứ hai bấu chặt gáy, đè ra hôn: "..."

---

Thể chất của Ứng Tri Duật đúng là kỳ lạ thật.

Người ta là Omega đang mang thai thì khỏe như vâm, ăn ngủ ngon lành. Còn hắn, một Alpha đưa chồng mang thai từ vùng lạnh giá chạy đến đảo biển ấm áp tránh rét, vậy mà mới ngày thứ ba lên đảo đã bị cảm.

Toàn bộ kế hoạch vui chơi thế là tan tành.

Vì mang thai không tiện dùng thuốc, vừa tỉnh dậy nhận ra dấu hiệu cảm, Ứng Tri Duật lập tức tự cách ly mình với Lệ Tỉ.

Với cái mũi nghẹt ứ, sáng sớm hắn đã mặc nguyên bộ đồ ngủ, cầm điện thoại trên đầu giường, nhanh nhẹn dọn sang phòng khác.

Lệ Tỉ ngồi trên giường nhìn Ứng Tri Duật rời khỏi phòng ngủ.

Năm phút sau, điện thoại reo.

Lệ Tỉ bắt máy.

Bên kia, giọng Alpha cất lên nghe hơi bịt bùng: "Có gì thì gọi điện cho em. Em sẽ bảo quản gia mang ba bữa đến phòng mình. Anh cứ yên tâm chơi tiếp đi, để Phan Đạt đi cùng anh dạo xung quanh."

Không biết Alpha trẻ này là thật thà, hay là bị cảm làm cho ngốc luôn rồi.

Phan Đạt tuy là Beta, nhưng Lệ Tỉ và gã rốt cuộc vẫn là khác giới. 

Để Phan Đạt cùng anh đi dạo? Rốt cuộc anh đến đảo bổ sung tuần trăng mật với Alpha của mình, hay với vệ sĩ thân cận?

Lệ Tỉ chẳng hào hứng gì, "ừ" một tiếng.

Đến lúc Ứng Tri Duật định cúp máy, Lệ Tỉ mới lên tiếng hỏi: "Triệu chứng nặng không? Để quản gia gọi bác sĩ đến xem sao?"

Ứng Tri Duật khá nắm rõ quy luật cảm cúm của bản thân, thường chỉ vài ngày là khỏi, bình thường hắn chẳng để ý lắm.

Nhưng giờ Lệ Tỉ đang mang thai, việc cấp thiết nhất là phải cách ly nguồn cảm này.

Hắn nói "không cần", rồi lại dặn thêm: "Nhưng có thể bảo quản gia thu dọn đồ cá nhân của em trong phòng, đặc biệt là đồ trong phòng tắm. Cốc của em, mấy thứ đó anh đừng đụng vào, cứ để người dọn dẹp mang ra khử trùng luôn."

Bên kia im lặng rất lâu. Mấy giây sau, Ứng Tri Duật lại "alo" một tiếng, Lệ Tỉ mới đáp: "Biết rồi."

Sợ mình thành nguồn lây virus di động, cả ngày hôm đó Ứng Tri Duật không bước chân ra khỏi phòng.

Trừ ba bữa do quản gia mang đến tận cửa, hắn cứ thế ở lì luôn trong phòng làm việc tiếp.

Chớp mắt đã đến tối, ngoài cửa sổ đêm đã buông.

Khi Ứng Tri Duật ngẩng lên khỏi đống tài liệu, vừa lúc nghe thấy tiếng gõ cửa.

Hắn tưởng là người mang bữa tối đến, đi ra mở cửa.

Nhưng vừa mở ra, Ứng Tri Duật sững người: "..."

Rồi "rầm" một tiếng đóng sập cửa lại.

Nửa phút sau, Alpha đã đeo khẩu trang đàng hoàng mới chạy ra mở cửa lần nữa.

Đối diện với đôi mắt đen nhánh, Ứng Tri Duật lo lắng hỏi: "Có chuyện gì à? Sao anh lại qua đây?"

Sáng nay khi dọn sang phòng khác, hắn cố ý chọn phòng tầng trên, chính là để tránh lây virus sang những khu vực Lệ Tỉ hay đi qua.

Lệ Tỉ ngẩng mắt nhìn Ứng Tri Duật, không nói gì.

Hai người nhìn nhau thật lâu.

Người đứng ngoài cửa là Lệ Tỉ hành động trước.

Anh đưa mu bàn tay lên, sờ nhẹ trán hắn kiểm tra nhiệt độ.

Ứng Tri Duật cười, giọng vì cảm mà hơi khàn: "Đặc biệt qua thăm em à?"

Hắn không cho Lệ Tỉ vào phòng, cảm thấy chỗ mình ở cả ngày chắc giờ đã ngập ngụa virus.

Đóng cánh cửa sau lưng lại, hắn cúi đầu nhìn tay mình, rồi nhìn khuôn mặt không biểu cảm nhưng rõ ràng đang không vui của Lệ Tỉ, cuối cùng vẫn chủ động nắm tay anh.

"Anh ăn tối chưa?"

Lệ Tỉ nhìn hắn, không trả lời câu đó, chỉ bảo: "Ứng Tri Duật, tôi ít khi bị cảm lắm."

Hắn khựng lại, kiên nhẫn giảng giải: "Nhưng khi mang thai, hệ miễn dịch của Omega sẽ thay đổi."

Để dung nạp thai nhi thuận lợi hơn, cơ thể mẹ thường sẽ tự điều chỉnh, giảm nhẹ khả năng miễn dịch trong thai kỳ. Đây là lý thuyết miễn dịch sinh sản. Lệ Tỉ với tư cách là Omega, lại từng tốt nghiệp chuyên ngành liên quan đến sinh học thì không thể không biết.

Quả nhiên, Lệ Tỉ chẳng bận tâm, nhấn mạnh lại lần nữa: "Tôi bị cảm cũng không bao giờ uống thuốc."

Không uống thuốc thì tránh được những vấn đề liên quan đến dùng thuốc khi mang thai.

Ứng Tri Duật im lặng một giây.

Hắn đột nhiên ngộ ra.

Ông xã mang thai cần có Alpha bên cạnh.

Mà họ đã cố ý rời khỏi thủ đô đầy sóng ngầm và công việc ngập đầu để đến đây, vậy mà giờ hắn lại vì cái cớ cảm cúm mà lạnh nhạt với người chồng đang mang thai, quả thật không nên chút nào.

Nghĩ thông suốt rồi, Alpha bất giác cúi đầu cười khẽ.

Nhưng lúc này hắn đang đeo khẩu trang, nụ cười không rõ lắm.

Lệ Tỉ nhìn Alpha đột nhiên cúi đầu, không xác định được động tác đó là ý gì.

Đợi Ứng Tri Duật ngẩng lên lần nữa, anh mới thấy rõ nụ cười ấm áp giữa đôi mày kiếm tuấn tú ấy.

Lệ Tỉ khựng lại, khẽ mím môi.

Không đợi anh nói thêm, Alpha trẻ tuổi đã chủ động ôm lấy anh, mang theo làn pheromone khiến anh yên lòng nhất.

Giây tiếp theo, hắn vùi mặt vào hõm vai ấm áp của Lệ Tỉ, cọ cọ, giọng cất qua khẩu trang có hơi nghèn nghẹt, vừa khàn khàn vừa ngọt lịm:

"Vậy đêm nay Duật Duật xin được ở lại ngủ cùng anh Tỉ Tỉ nha~"

. . . 

Bình Luận (0)
Comment