Lệ Tỉ tan làm về nhà, chắc đã tắm rửa xong xuôi rồi.
Anh mặc bộ đồ ở nhà rộng thùng thình, phần bụng tháng thứ năm đã nhô lên một đường cong rất khẽ, thoáng nhìn cũng nhận ra ngay.
Lệ Nguyệt bị tâm trạng bình thản của anh trai lây lan, nên cũng không còn lo lắng như lúc mới đến nữa.
Cô tò mò lẽo đẽo theo anh trai vào bếp, đứng nhìn anh "thành thạo" đánh tan trứng gà, cho thêm nước ấm, vớt bọt.
Trên bàn bếp bên cạnh còn để sẵn một bát tôm trắng trẻo tròn mẩy đã lột vỏ.
Chuẩn bị gần xong, Lệ Tỉ quay sang hỏi: "Tôm hấp trứng, ăn một phần không?"
Bình thường qua tám giờ tối là Lệ Nguyệt không đụng gì đến đồ ăn nữa.
Nhưng lần này cô thực sự tò mò, muốn biết món anh trai tự tay làm ra sẽ ngon đến mức nào, do dự hai giây rồi gật đầu cái rụp.
Trong lúc chờ trứng hấp chín, Lệ Tỉ lại hâm hai hộp sữa yến mạch bằng lò vi sóng.
Anh đẩy một hộp về phía em gái. Lệ Nguyệt không nhịn được xuýt xoa: "Anh trai giỏi quá!"
Lệ Tỉ khựng lại: "... Trộn yến mạch với sữa thôi mà, thế cũng gọi là giỏi à?"
Lệ Nguyệt đến lò vi sóng còn chưa từng đụng đến, thấy anh trai động tác thuần thục như vậy, đương nhiên cho là ghê gớm rồi!
"Còn cả trứng nữa! Trên mặt còn rắc tôm nữa cơ!" Lệ Nguyệt nhấn mạnh thêm.
Lệ Tỉ bỗng chốc hiểu ra tâm trạng của Ứng Tri Duật ngày xưa khi thấy anh đứng tần ngần trong bếp.
Không phải nghĩ đối phương ngốc nghếch gì, chỉ là thấy em gái thật đáng yêu.
"Tôm là đồ có sẵn, ngoài đánh trứng ra thì anh cũng chẳng làm gì cả."
Nói rồi anh đổi giọng, khẽ cười: "Nhưng mà... hình như cũng khá hơn trước thật."
Thực ra anh chưa từng tự mình nấu một bữa cơm nào cho ra hồn. Mỗi lần Alpha vào bếp tự tay nấu nướng, anh nhiều nhất cũng chỉ phụ giúp vài thứ lặt vặt. Có gì không biết, làm sai điều gì, thì chỉ cần ngoảnh đầu nhìn sang người bên cạnh, lập tức đối phương sẽ bước tới giải quyết êm ru.
Không biết nhớ lại chuyện gì đó, khóe miệng Lệ Tỉ bất giác cong lên.
Lệ Nguyệt đứng đối diện bàn đảo, nhìn thấy cảnh ấy mà ngẩn ngơ.
Anh trai... cười dịu dàng quá...
Bác sĩ khuyên Omega mang thai nên ăn ít, chia thành nhiều bữa. Lệ Tỉ không làm thêm gì nữa, đợi khay tôm hấp trứng chín là cùng em gái rời khỏi khu bếp mở.
Ngồi vào bàn ăn, Lệ Nguyệt nếm thử miếng đầu tiên, lại sốc lần nữa.
Ngon xuất sắc!
Trứng hấp mịn màng, tôm dai giòn, gia vị và xì dầu chỉ nêm nếm vừa đủ, ăn vào chỉ thấy ấm bụng, hương vị thanh mát chứ không ngấy.
Khoảng mười giờ rưỡi tối, điện thoại Lệ Tỉ reo lên.
Lệ Nguyệt lập tức dán mắt vào chiếc điện thoại anh trai để bên cạnh bàn ăn.
Mà ngay trước khi Lệ Tỉ cầm máy lên ấn nút nghe, Lệ Nguyệt chợt nhớ ra một chuyện.
Lúc nãy Lệ Tỉ ở trong bếp làm đồ ăn khuya, điện thoại để ngay vị trí dễ thấy nhất trên bàn đảo bếp.
Đến lúc bưng khay trứng ra bàn thì điện thoại cũng được mang theo luôn.
Miệng thì bảo không lo, nhưng vì để tâm nên mới không thể hoàn toàn buông lỏng, vì vậy lúc nào cũng mang theo điện thoại bên người suốt, đúng chứ?
Thực ra Lệ Nguyệt đoán sai rồi.
Vào thời điểm nhạy cảm thế này, xung quanh ai cũng đang rầm rì bàn tán về việc anh có thai hay không, mà Ứng Tri Duật lại vừa khéo không có mặt ở thủ đô. Thời điểm quá đỗi trùng hợp, giống như một cuộc thăm dò hơn.
Ném đá dò đường?
Họ muốn xem Lệ Tỉ sẽ phản ứng thế nào.
Mà Lệ Tỉ thì lại chẳng thèm để mấy trò vặt ấy vào mắt.
Còn lý do anh cứ cầm điện thoại bên mình...
Chắc chỉ là vì... thấy hơi nhớ Alpha mà thôi.
Ứng Tri Duật đi công tác, thời gian gấp rút, nhiệm vụ lại nặng nề.
Bác sĩ riêng của Lệ Tỉ lại yêu cầu anh phải ngủ đủ tám tiếng mỗi ngày, khoảng mười giờ tối là anh đã lên giường.
Để không làm phiền chồng mang thai nghỉ ngơi, suốt thời gian công tác này, số lần Ứng Tri Duật gọi điện và nhắn tin cho anh ít đi rõ thấy.
Khi Ứng Tri Duật rời khỏi tòa nhà khu thí nghiệm, vừa lấy chiếc điện thoại đã để chế độ im lặng ra thì phát hiện chị gái gọi tới mấy cuộc, tin nhắn chất đống, còn có một đường link đẩy thông báo.
Ứng Tri Duật thoáng nhíu mày, linh cảm chẳng lành.
Mở link ra, thứ đập vào mắt là mấy chữ to đùng "bỏ rơi bạn gái", "trai đểu" cùng một bức ảnh tập thể.
"Bạn gái Hội sinh viên khoa Ngoại ngữ"?
Trong ảnh chỉ có mình hắn rõ mặt, còn lại đều bị làm mờ, Ứng Tri Duật nhìn mãi mới nhận ra người bị khoanh tim đỏ còn lại là ai.
Năm ngoái, lúc theo thầy hướng dẫn tham gia hội thảo học thuật, Ứng Tri Duật từng gửi danh thiếp của một người cho con gái vị giảng viên khác đi cùng. Cô con gái kia lúc ấy không phải tham gia tiết huấn luyện quân sự nên mới đồng hành cùng họ.
Chủ nhân danh thiếp đó là Hạng Gia.
Hạng Gia là bạn cùng lớp với bạn gái Hứa Khoát, đồng thời là phó chủ tịch Hội sinh viên khoa Ngoại ngữ Đại học Y Dược sinh học.
Ứng Tri Duật sở dĩ quen Hạng Gia là qua mối quan hệ với bạn gái Omega của Hứa Khoát: Ni Lộ.
Ứng Tri Duật có cảm giác Ni Lộ muốn mai mối cho hắn với Hạng Gia.
Kể cả lần đầu tiên chuẩn bị cùng Lệ Tỉ đi đăng ký kết hôn, khi về ký túc xá lấy chứng minh thư, Hứa Khoát lúc ấy đã rủ hắn đi ăn tối, mà bữa đó rất có thể Hạng Gia cũng có mặt.
Nhưng dù kiếp trước hay kiếp này, giữa hắn và Hạng Gia cũng chỉ dừng lại ở mức quen biết.
Thậm chí sau khi trùng sinh, hắn còn chưa từng gặp mặt Hạng Gia lần nào, lần tiếp xúc gần nhất phải truy về hơn chục năm trước ở kiếp trước...
Ứng Tri Duật thực sự thấy lạ, rốt cuộc là kẻ nào rảnh rỗi lôi chuyện cũ ra làm con bài vào lúc này?
Dù mục đích là gì đi nữa, tin đã thành đề tài nóng rồi, phía Lệ Tỉ phải được giải thích rõ trước đã.
Hắn nhìn giờ, đã mười giờ rưỡi, không biết Lệ Tỉ ngủ chưa?
Suy nghĩ một giây, Ứng Tri Duật vẫn quyết định bấm gọi.
Chuyện phân nặng nhẹ, giấc ngủ lúc này không thể so được với một lời giải thích minh bạch.
Cuộc gọi vừa kết nối, Ứng Tri Duật nói thẳng: "Em hồi đó ở trường chưa từng yêu đương."
Hắn trước đây đã từng nói câu tương tự với Lệ Tỉ, bảo mình chưa từng có Omega nào khác.
Lệ Tỉ tin hắn.
Thế nên khi Ứng Tri Duật đi thẳng vào vấn đề, phủ nhận nội dung tin nóng kia, câu Lệ Tỉ hỏi lại là: "Vừa xong việc à? Ăn cơm chưa?"
Ứng Tri Duật khựng lại: "... Ăn rồi, hôm nay căng tin phát suất cơm của công ty."
Lần công tác này hắn đến khu thí nghiệm trồng trọt của LI để so sánh nguyên liệu pheromone nhân tạo. Nguyên liệu pheromone chiết xuất từ thực vật là lý tưởng nhất, hắn muốn thử tối ưu hóa hướng nghiên cứu từ kiếp trước một lần nữa.
Trả lời xong câu hỏi của Lệ Tỉ, Ứng Tri Duật cũng "lấy lễ đáp lễ" hỏi thăm lại.
Lệ Tỉ đáp: "Đang ăn khuya."
Ngồi đối diện bàn ăn, Lệ Nguyệt nghe mà sốt ruột muốn chết. Sao anh trai với anh rể gọi điện mà mãi chẳng vào chuyện chính thế này!
Bây giờ là lúc tán gẫu chuyện ăn uống sao?!
Lệ Nguyệt trước mặt anh trai đã quen được chiều chuộng, thế là cứ vượt qua bàn ăn, lớn tiếng hỏi qua điện thoại: "Anh rể ơi, cái tin nóng kia rốt cuộc là sao vậy!"
Ứng Tri Duật giật mình, Lệ Nguyệt cũng ở đó à?
Nghĩ một chút, hắn bảo: "Bật loa ngoài đi."
Hạng Gia là nàng thơ tài sắc vẹn toàn nổi tiếng khoa Ngoại ngữ Đại học Y Dược sinh học, được vô số Alpha theo đuổi. Ngay cả Hứa Khoát hồi đó cũng không theo đuổi nổi, về sau mới chuyển sang bạn cùng phòng của Hạng Gia là Ni Lộ.
Ứng Tri Duật đoán Hạng Gia có lẽ hơi có ý với mình, hay ít nhất thì cũng thấy hắn vừa mắt.
Nếu không thì Ni Lộ cũng chẳng ra mặt mai mối cho họ.
Nhưng với điều kiện và lòng kiêu hãnh của Hạng Gia, cô tuyệt đối không thể hạ mình theo đuổi hắn. Thế nên Ứng Tri Duật đã không có ý, hai người cũng không thể tiến triển thêm.
Ứng Tri Duật kể rõ đầu đuôi, cuối cùng bổ sung thêm một câu: "Tin này Hạng Gia chắc chắn không biết. Bức ảnh kia cũng chỉ là ảnh tụ họp bình thường thôi."
Sau khi tin nóng bùng lên, Hạng Gia không hề chủ động liên lạc với hắn.
Với tính cách phóng khoáng tự tin của cô nàng, tuyệt đối không đến mức "không có hắn không được".
Khi hắn và Lệ Tỉ đã công khai chuyện kết hôn, tin kiểu này bùng ra chẳng mang lại lợi lộc gì cho Hạng Gia cả.
Hiện tại cô nàng ngay cả nhắn một tin hỏi cũng không có, rất có thể là để tránh nghi kỵ.
Lệ Tỉ hiểu ý Ứng Tri Duật.
Anh nói: "Chuyện này em không cần lo. Đội ngũ quan hệ công chúng của LI sẽ xử lý, cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của người khác."
Câu cuối chính là viên thuốc an thần cho Ứng Tri Duật, đảm bảo Omega vô tội không bị liên lụy.
Trao đổi ngắn gọn xong, Lệ Tỉ cúp máy.
Lệ Nguyệt trợn mắt: "Xong rồi á?"
Giải thích của anh rể... tuy nghe thì cũng hợp lý đấy, nhưng anh trai tin đối phương dễ dàng thế sao!
Miệng nói gió bay, không cần chứng cứ gì à?
Lệ Tỉ quá hiểu em gái mình, chỉ cần nhìn ánh mắt là biết cô đang nghĩ gì.
"Làm sao chứng minh chuyện mà mình chưa từng làm? Có người thích em ấy cũng là chuyện bình thường thôi."
Lệ Tỉ chẳng ngạc nhiên chút nào. Thời học sinh đã có biết bao người thầm thương trộm nhớ Ứng Tri Duật.
Một Alpha chói lọi thế kia, lại là nhân vật nổi bật của trường top đầu, không ai ngưỡng mộ mới là lạ.
Thậm chí đa phần mọi người cũng chỉ giấu kín sự ngưỡng mộ ấy trong lòng, không dám bộc bạch, bởi lẽ một Alpha như Ứng Tri Duật không phải ai cũng đủ tự tin để nắm giữ.
Nhìn vào mắt anh trai, ngoài sự tin tưởng dành cho Alpha ra thì chẳng còn chút u ám nào khác.
Lệ Nguyệt: "..."
Thôi được, lo thừa rồi. Anh trai với anh rể tốt lắm, tình sâu nghĩa nặng, dính như keo sơn, kế ly gián gì cũng đừng hòng chen vào.
Vì giữa họ có kẽ hở nào đâu mà chen!
---
Một tin đồn chỉ dựa vào tấm ảnh nhóm làm mờ người khác mà lên hot search, đằng sau chắc chắn có người đẩy sóng.
Vì muốn phân tích mối quan hệ giữa "cảm giác an toàn" và "phân hóa AO", cách đây không lâu, Ứng Tri Duật từng hỏi Lệ Tỉ về mẹ ruột Omega của Lệ Thấm và Lệ Luật: Văn Tâm Nhụy.
Ứng Tri Duật cho rằng mẫu sinh sản từ cuộc liên hôn thương mại giữa Lệ Tụng Khiêm và Văn Tâm Nhụy rất có giá trị nghiên cứu.
Lúc đó Lệ Tỉ đã giới thiệu về bà ấy, đồng thời phân tích vị thế hiện tại của Văn Tâm Nhụy trong nhà họ Văn, cũng như tình hình nhà họ Văn ở thủ đô.
Ngay khi tin nóng bùng lên, Lệ Tỉ thẳng thừng nói, anh nghi ngờ vụ lùm xùm này chính là thành phẩm của nhà họ Văn.
Lệ Thấm và Hàn Thê Du kết hôn bao năm vẫn không có con AO, Lệ Luật thì mãi chưa sinh.
Nhà họ Văn cực kỳ quan tâm đến chuyện sinh nở của Lệ Tỉ và thế hệ sau.
Ứng Tri Duật nghe xong lập tức hỏi dồn: "Vụ hầm đỗ xe lần trước đã có manh mối chưa?"
Lệ Tỉ đã dám chỉ đích danh "nhà họ Văn" thì không thể chỉ dựa vào trực giác. Nguyên nhân khả dĩ nhất chính là: gần đây có chuyện gì đó khiến anh nghi ngờ nhà họ Văn.
Lệ Tỉ không phủ nhận, chỉ bảo: "Chưa có chứng cứ trực tiếp, nhưng rất có thể cũng dính dáng đến nhà họ Văn."
Chính xác hơn, dính dáng đến người đứng đầu nhà họ Văn hiện tại – Văn Tâm Nhụy.
Ứng Tri Duật nghe xong lại nghĩ đến một chuyện khác. Nếu giả thuyết "cảm giác an toàn của người mẹ" thực sự đúng, thì trong trường hợp vợ chồng AO không có nền tảng tình cảm, nhưng hai đứa con sinh ra vẫn đều là Alpha.
Có thể đoán rằng, mẹ ruột Omega của Lệ Thấm và Lệ Luật chắc chắn là người nội tâm cực kỳ vững vàng, lòng kiêu hãnh cao ngút.
Ngay cả việc Lệ Thấm còn khinh thường không làm, bà ấy lại ra tay sao?
Vì sắp công bố chuyện mang thai, an toàn cá nhân của Lệ Tỉ sẽ trở nên đặc biệt quan trọng.
Lần này Ứng Tri Duật chủ động đề nghị, trước tiên hai người chuyển về khu trang viên nhà họ Lệ tại tòa nhà trụ sở LI.
Ở đó không chỉ có đủ người chăm sóc Lệ Tỉ, mà dưới hệ thống an ninh nghiêm ngặt như vậy, bất kỳ ai cũng không thể động đến anh và đứa bé trong bụng.
Cuối tháng Năm, Ứng Tri Duật kết thúc công tác, trở về thủ đô.
Một chuyến đi kéo dài gần cả tháng trời. Lúc quay lại, thủ đô đã từ mùa còn phải khoác áo gió chuyển sang mùa ai nấy đều mặc áo thun mỏng.
Lần công tác này hắn xin nghỉ một kỳ với thầy hướng dẫn.
Phía thầy do chính hắn xin Hạ Hiền Nho, còn phía trường thì tập đoàn LI trực tiếp đứng ra thương lượng.
May mắn thay, mọi chuyện đều thuận lợi thông qua.
Sau lần công tác này, Ứng Tri Duật sẽ không còn phải bỏ quá nhiều tâm sức cho phòng thí nghiệm nghiên cứu phát triển của LI nữa, có thể tập trung trở lại vào nghiên cứu phân hóa AO của mình.
Xuống máy bay, hắn đi cùng nhóm nghiên cứu viên của phòng thí nghiệm LI.
Cả đoàn đều đi khoang thương gia, trên máy bay hắn còn chợp mắt được một lúc.
Lấy hành lý xong, bước ra sảnh sân bay, còn chưa lên xe đón của phòng thí nghiệm, khóe mắt Ứng Tri Duật thoáng bắt gặp một bóng dáng quen thuộc, khiến bước chân hắn khẽ khựng lại.
Là Phan Đạt.
Phan Đạt lặng lẽ bước tới, nhỏ giọng cung kính: "Ứng thiếu gia, mời bên này."
Ứng Tri Duật gật nhẹ, quay sang chào tạm biệt đồng nghiệp rồi theo Phan Đạt rời đi.
Các nghiên cứu viên chủ chốt đi cùng đều biết hắn chính là Alpha của ông chủ lớn.
Ban đầu ai cũng nghĩ chàng rể này đi bằng cửa sau để hốt phần. Ai ngờ Ứng Tri Duật dùng thực lực chứng minh hết lần này đến lần khác, vị cố vấn chiến lược nghiên cứu phát triển thuê ở ngoài này không phải dạng vừa.
Thời nay, tập đoàn kinh doanh không coi trọng thâm niên lắm. Làm nghiên cứu khoa học bản chất là tôn thờ kẻ mạnh. Chỉ cần năng lực đủ cứng cáp thì chẳng ai dám xem thường hắn.
Huống chi còn là kiểu người khiêm nhường, lịch thiệp, cực kỳ biết cách giao tiếp như Ứng Tri Duật.
Một tháng đủ để hắn hòa nhập với các nghiên cứu viên khác. Thế nên lúc hắn theo Phan Đạt rời đi, phía sau lập tức vang lên một tràng "ố ồ ô" trêu chọc.
Ứng Tri Duật: "..."
Hắn không ngoảnh lại, chỉ giơ một cánh tay vẫy về sau, coi như chào tạm biệt họ.
Phan Đạt dẫn hắn đến trước một chiếc Bentley Mulsanne màu đen, rồi dừng bước.
Tài xế tự giác xuống mở cốp, giúp mang vác hành lý, Phan Đạt thì mở cửa sau cho hắn.
Ứng Tri Duật đối diện với ánh mắt người ngồi trong xe một cái, rồi nhanh chóng lên xe.
Lên xe xong, hắn không thắt dây an toàn ngay, mà quay sang hỏi: "Sao tự mình đến đây?"
Sau khi tin nóng được dập tắt, tập đoàn LI ra tuyên bố chính thức.
Như Lệ Tỉ nói, một người rất khó chứng minh mình chưa từng làm chuyện gì.
Mà những người vốn đã không ưa Ứng Tri Duật làm rể Alpha, thì dù hắn có phân trần thế nào họ cũng chẳng quan tâm.
Bản chất sự không ưa của họ chẳng liên quan gì đến việc Ứng Tri Duật đã làm gì.
Nên tuyên bố của LI rất ngắn gọn: thẳng thừng tung đơn kiện, coi như xong việc.
Nhưng tin nóng lần này lại khơi dậy sự tò mò của công chúng về hôn nhân của Lệ Tỉ và Ứng Tri Duật. Vào lúc nhạy cảm thế này, hắn không ngờ Lệ Tỉ lại đích thân ra sân bay đón mình.
Lệ Tỉ không đáp, chỉ nhìn Ứng Tri Duật chằm chằm.
Bị nhìn lâu thế, Ứng Tri Duật còn tự hỏi liệu mặt mình có dính gì không.
Một tháng không gặp, chắc vì bận việc thật, Alpha gầy đi, tóc cũng dài ra chút.
Lệ Tỉ nhìn khuôn mặt hắn, lặng lẽ ngắm nghía thật lâu.
Tài xế không có lệnh của Lệ Tỉ thì không lái xe. Ngay trước khi Ứng Tri Duật không nhịn được đưa tay sờ mặt xem có dính gì thật không, Lệ Tỉ đã hành động trước.
Anh tháo dây an toàn, chống một gối lên bảng điều khiển giữa, nghiêng người áp sát Alpha.
Ứng Tri Duật giật mình, theo bản năng đưa tay đỡ lấy đối phương.
Lệ Tỉ một tay giữ gáy hắn, tay còn lại chậm rãi lướt qua đường hàm sắc nét hơn vì gầy đi của Alpha.
Rồi từ dưới trườn lên trên, môi mỏng, sống mũi, đôi mắt...
Khi Lệ Tỉ chạm vào mắt mình, Ứng Tri Duật khẽ nheo lại, cảm tưởng cứ như Omega đang v**t v* một chú mèo con.
Ý nghĩ vừa mới thành hình, Lệ Tỉ đã ấn Ứng Tri Duật xuống ghế, cúi người hôn lấy đối phương.
Ứng Tri Duật lại ngẩn người, mất nguyên một giây mới nhớ đáp lại.
Một tháng xa cách, đứa bé ngủ yên trong bụng anh lớn lên trông thấy.
Ứng Tri Duật vừa cẩn thận đỡ eo và bụng Lệ Tỉ, vừa cảm thụ được cái chạm ấm áp, săn chắc, tròn đầy dưới lòng bàn tay mình.
Hắn không nhịn được mà phân tâm nghĩ: vừa về đã có người lao vào lòng thế này, cảm giác đúng là tuyệt vời.
Huống chi còn một lúc được hai người.
. . .