Trong chuyến công tác, Lệ Tỉ không cho Ứng Tri Duật tham dự tiệc tùng. Nên vừa về nước, anh đã đích thân kéo hắn đến một buổi tiệc do Yến Giác tổ chức.
Đường đèo đua xe hợp pháp duy nhất ở thủ đô chính là do tập đoàn ô tô nhà họ Mạnh đầu tư xây dựng.
Nói một cách nghiêm túc thì "tình địch" của Ứng Tri Duật, Mạnh Lãm Thừa, chính là chủ nhân thực sự của con đường đua ấy.
Hồi còn đi học, Lệ Tỉ về nước nghỉ lễ cũng từng đến chơi vài lần.
Mạnh Lãm Thừa nhỏ hơn Lệ Tỉ ba tuổi. Mỗi lần Lệ Tỉ ghé qua, anh ta hầu như đều có mặt.
Nhưng bản thân anh ta lại rất ít khi tự mình cầm lái trên đường đua này. Nhà họ Mạnh chỉ có mỗi một cây độc đinh Alpha là anh ta, chẳng ai dám để người thừa kế đi chơi mấy trò đua xe rủi ro cao như thế.
Kiếp trước, Ứng Tri Duật cũng từng đến đây. Hắn chỉ chạy được một vòng quanh núi, lại còn lái siêu xe của Mạnh Lãm Thừa.
Sau đêm ấy, không hiểu tin đồn lan đi kiểu gì mà đến tai Lệ Tỉ. Hôm sau Mạnh Lãm Thừa đột nhiên gọi điện xin lỗi hắn, rồi khéo léo ngỏ ý hy vọng sau này hắn đừng đến đường đèo đua xe nữa.
Cũng từ lúc đó, Ứng Tri Duật bắt đầu cảm nhận được Mạnh Lãm Thừa dần dần xa cách mình.
Hồi ấy hắn đoán chắc là Lệ Tỉ đã nói gì đó với Mạnh Lãm Thừa.
Có lẽ Lệ Tỉ thấy hắn làm anh mất mặt chăng?
Vì đó là lần đầu Ứng Tri Duật chạy đường đèo, hắn lái chậm như rùa bò, dù hoàn thành xong đường đua nhưng chỉ xếp hạng áp chót.
Còn người hạng chót thì đâm xe giữa đường, không chạy hết vòng.
Tối nay, Lệ Tỉ lại dẫn Ứng Tri Duật trở lại con đường đua ấy.
Vì Ứng Tri Duật "chưa từng đến đây", không quen địa hình, cuối cùng vẫn là Lệ Tỉ cầm lái.
Suốt quãng đường lên núi, không biết bao nhiêu chiếc siêu xe gầm rú lao vút qua họ.
Đám công tử bột tay phải ôm mỹ nhân trong xe xịn, tay trái giơ cao reo hò, lái xe cứ như không cần mạng.
Lệ Tỉ cau mày suốt cả đường đi, không giấu nổi vẻ chán ghét: "Đám điên này. Sau này tránh xa chúng ra."
Anh lái xe ổn định lên đến đỉnh núi.
Đến khi dừng hẳn, Lệ Tỉ mới quay sang hắn, nhấn mạnh lần nữa: "Sau này thật sự muốn đua thì ra đường bằng, trang bị bảo hộ đầy đủ, để huấn luyện viên dạy đàng hoàng. Đua đường đèo chẳng khác gì liều mạng, không được tự ý một mình đến đây nữa!"
Nhìn thái độ nghiêm túc và vẻ mặt trang trọng của Lệ Tỉ, Ứng Tri Duật đột nhiên rất muốn cười.
Hóa ra nhiều chuyện, chỉ cần đổi góc nhìn thôi là đã khác nhau một trời một vực.
Trước kia hắn từng nghĩ, vì Lệ Tỉ thấy hắn làm mất mặt nên mới trực tiếp nói với Mạnh Lãm Thừa, bảo đừng dẫn hắn đi chơi nữa.
Còn bây giờ...
Trên đường đèo, cảnh xe tan người chết còn hiếm sao?
Thấy hắn không đáp, Lệ Tỉ nhíu mày gọi hắn một tiếng.
Ứng Tri Duật giật mình tỉnh lại: "Ừm."
Hắn cong mắt, khẽ cười.
Lúc bước xuống xe, hắn nghĩ.
Có lẽ kiếp trước Mạnh Lãm Thừa dần xa cách hắn, thực ra là vì phát hiện ra điều gì đó mà anh ta không thể chấp nhận được?
Ví dụ... người mình thầm thương trộm nhớ trong lòng đã có người khác?
---
Vòng giao tiếp của Yến Giác không hoàn toàn trùng với của Lệ Tỉ.
Dù sao Yến Giác cũng giống như Ứng Tri Duật, cha mẹ đều xuất thân bình thường. Dù bây giờ cậu ta trông như đang ăn nên làm ra trong giới thượng lưu thủ đô, nhưng so với những tầng lớp đỉnh cao thực sự, hai người họ vẫn chỉ là lũ kiến mọt.
Chuyện Lệ Tỉ kết hôn, đặc biệt là đối tượng mà anh chọn, giới thượng lưu đỉnh cao đã sớm rõ rành rành. Nhưng còn đám công tử bột trong buổi tiệc tối nay của Yến Giác thì chưa chắc đã nhận ra Ứng Tri Duật.
Dù sao cũng là sân nhà của Yến Giác, nên khi đến nơi, Ứng Tri Duật xuống xe trước, đi chào hỏi cậu ta một tiếng.
Còn Lệ Tỉ vốn không thích mấy chỗ ồn ào hỗn loạn thế này nên không định xuống.
Anh chỉ tính lát nữa đợi Ứng Tri Duật chào hỏi Yến Giác xong thì chở Alpha trẻ tuổi vòng quanh núi hai vòng rồi về.
Nhưng khi Ứng Tri Duật gặp Yến Giác xong, quay lại định chỉ cho cậu ta xem người thì vừa hay bắt gặp một Alpha công tử bột đang một tay chống lên nóc ghế phụ xe của Lệ Tỉ, tay kia cúi người tựa vào cửa kính.
Nhìn dáng vẻ như... ừm, đang bắt chuyện?
Yến Giác lộ rõ vẻ hóng drama, huých huých tay hắn, cố ý nói: "Chà chà, có người đột nhập lãnh địa rồi kìa!"
Vì đứng ngược góc nên từ vị trí của họ không thấy được phản ứng của người ngồi ghế lái.
Ứng Tri Duật cũng nhìn một lúc, lắc đầu cảm thán: "Quả nhiên, kẻ không biết thì không sợ thứ gì."
Trong giới nhà giàu đỉnh cao thủ đô, ngay cả Mạnh Lãm Thừa với gia thế ấy cũng chỉ có thể thầm thương Lệ Tỉ chứ chẳng dám manh động, vậy mà Alpha công tử bột không biết từ đâu chui ra này lại gan lớn đến thế.
Yến Giác tò mò hỏi: "Không đi tuyên bố chủ quyền à?"
Ứng Tri Duật: "Tuyên bố chủ quyền?"
Yến Giác nhướn mày, giả vờ đóng vai hắn, lên giọng bày điệu bộ: "Này anh bạn, ghế phụ có chủ rồi nhé! Chuyện gì cũng phải có trước có sau, hiểu ý không?"
Ứng Tri Duật nghe xong thì phì cười.
Về khoản tình cảm, hắn tuyệt đối tin tưởng Lệ Tỉ.
Hơn nữa, chỉ một tên công tử bột thế này thôi, Lệ Tỉ tự xử được. Giờ hắn chạy qua, nếu là để tăng tình thú thì còn hiểu được, chứ nếu thật sự sợ bị cắm sừng thì rốt cuộc là đang khinh thường bản thân hay khinh thường Lệ Tỉ đây?
Đúng lúc ấy, một Omega nữ cũng bước về phía họ.
Yến Giác hình như quen biết đối phương, chủ động chào hỏi: "Ôi, lâu rồi không gặp Ngu tiểu thư, hôm nay trông chị sao càng rực rỡ động lòng người thế này."
Ngu tiểu thư sớm đã miễn dịch với kiểu nịnh nọt trơn tru của Yến Giác từ lâu, miệng nói mà không làm, toàn bày trò giả. Thích chơi bời mà vẫn cố giữ vẻ trong sạch thanh tao, vừa giả tạo vừa chán ngắt.
Thế nên cô ta chỉ tò mò nhìn chằm chằm Ứng Tri Duật đang đứng cạnh Yến Giác.
"Người mới mà Yến thiếu mang đến chơi à? Trước đây chưa thấy bao giờ."
Ứng Tri Duật cũng chưa từng gặp vị tiểu thư này, nghe vậy chỉ lịch sự gật đầu: "Vâng."
Nhưng không có ý định tự giới thiệu thêm.
Yến Giác nhạy bén nhận ra không khí có gì đó khác lạ.
Vị tiểu thư họ Ngu này nổi tiếng trong giới là người rất biết chơi.
Cô nàng theo chủ nghĩa hưởng thụ độc thân điển hình, chỉ thích cơ thể tươi trẻ của Alpha, rất hào phóng chi tiền cho Alpha, nhưng hễ nói đến tình cảm thì luôn khéo léo khước từ.
Nhìn ánh mắt cô ta quan sát Ứng Tri Duật, Yến Giác chỉ biết cô ta chắc đã hiểu lầm gì rồi.
Khụ...
Cậu ta thậm chí không dám quay đầu nhìn tình hình bên Tam Thái Tử nhà họ Lệ nữa, chỉ mong mau chóng cứu vãn tình hình.
Đầu óc quay cuồng, ban đầu định nói thẳng Ứng Tri Duật đã có đối tượng. Nhưng trong giới này, mọi người ra đây chơi bời vốn chẳng ai để ý chuyện có đối phương đã có chủ hay chưa.
Phần lớn chỉ là tình một đêm, không cần ai chịu trách nhiệm, ai mà thèm quan tâm đối phương có người yêu hay không chứ?
Đang lúc Yến Giác vắt óc nghĩ cách giải bí thì bỗng nhiên có vị cứu tinh từ trên trời rơi xuống: Một Alpha khác xuất hiện, xoay chuyển cục diện.
Hóa ra vị Ngu tiểu thư hôm nay cũng không đi một mình.
Thấy "đại gia" mà mình vất vả lắm mới bám được sắp bị cuỗm mất, Alpha kia vội vàng chạy tới bảo vệ "miếng mồi".
"Hai người nói chuyện vui thế? Đang nói gì vậy?"
Ngu tiểu thư quay sang nhìn gã ta, chưa kịp mở miệng thì Alpha kia đã nói tiếp: "Hai người cứ nói chuyện tiếp đi, không cần để ý em đâu."
Ồ, Yến Giác thầm đánh giá: mùi trà xanh thơm ngát.
Còn Ứng Tri Duật vô tội chớp chớp mắt, thông minh giữ im lặng.
Ngu tiểu thư đành quay sang dỗ dành bạn trai nhỏ Alpha đang ghen tuông vài câu, đúng lúc điện thoại reo lên.
Bực mình, cô ta phẩy tay: "Cậu làm quen với Yến thiếu đi, tôi nghe điện thoại đã."
Cô ta vừa đi khỏi, Alpha kia lập tức lật mặt ngay.
Gã ta khoanh tay, mặt lạnh tanh nhìn Ứng Tri Duật: "Này anh bạn, trông cũng ngầu phết nhỉ. Nhưng chuyện gì cũng phải có trước có sau, hiểu ý không?"
Ứng Tri Duật ngẩn ra, quay sang nhìn Yến Giác.
Sao câu thoại này nghe quen quen thế nhỉ?
Yến Giác cũng ngượng không kém. Đây là câu thoại kinh điển trong mấy buổi tiệc kiểu này, vậy mà giây trước mình vừa dạy người ta, giây sau đã có người dùng lại, cảm giác thật là kỳ diệu.
Ứng Tri Duật vẫn giữ nguyên nguyên tắc lịch sự "có hỏi ắt có trả lời", "ừm" một tiếng rồi nói: "Lên đại học rồi mới đến lần đầu, quả thật chưa quen mấy quy tắc này."
Yến Giác bên cạnh suýt phì cười thành tiếng.
Sao trước giờ cậu ta không nhận ra Alpha này lại giỏi giả heo ăn hổ thế chứ?
Có lẽ thấy thái độ "nhận lỗi" của Ứng Tri Duật khá thành khẩn, lại nghe nói đối phương còn là sinh viên.
Alpha kia quan sát hắn một lượt, cười giả lả: "Yến thiếu nguy rồi nhé, người ta trẻ trung hơn mà còn đẹp trai hơn cậu nữa."
Yến Giác thầm nghĩ, mi thấy vị trí mi nguy thì nguy đi, kéo ta xuống hố làm gì?
Ứng Tri Duật với Yến Giác, ai đẹp trai hơn thật sự khó nói.
Ứng Tri Duật nhìn là biết ngay kiểu soái ca chính hiệu, đẹp trai chỉn chu, sạch sẽ thanh thoát, nhưng toàn thân lại toát ra cảm giác xa cách lạnh nhạt khó gần.
Còn Yến Giác thì khác hẳn, toàn thân tỏa ra hormone, pheromone như lúc nào cũng gào thét "lại đây chơi đi, thử xem ai chơi lại ai", đúng kiểu công tử ăn chơi hoa tâm chính hiệu.
Khó mà nói được ai cuốn hút hơn, chủ yếu là còn tùy khẩu vị mỗi người.
Alpha công tử bột bên cửa xe Lệ Tỉ đã biến mất từ lúc nào, chắc thấy Ứng Tri Duật mãi không quay lại nên Lệ Tỉ tự xuống xe đi tới.
Còn chưa kịp đến nơi đã thấy một Alpha lạ đưa điếu thuốc về phía Ứng Tri Duật, vừa hay nghe được câu: "Làm bạn không?"
Alpha đúng là loài thú vị thật, lúc kết bạn không uống rượu thì hút thuốc.
Ứng Tri Duật lắc đầu: "Tôi không hút."
Alpha kia chậc một tiếng, vẫn giơ nguyên điếu thuốc: "Không nể mặt vậy sao?"
Yến Giác đã nhận ra có người tới, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, thầm thắp cho đối phương một nén nhang trong lòng.
Giây tiếp theo, điếu thuốc trong tay Alpha kia đã bị giật mất.
"Em ấy nói em ấy không hút."
Sắc mặt Lệ Tỉ chẳng mấy dễ coi.
Mới rời mắt khỏi Alpha nhà mình có vài phút, quay lại đã thấy đứa con cưng học giỏi ngoan ngoãn sắp bị dạy hư, ai mà không bực cho được?
Alpha kia không nhận ra Ứng Tri Duật, nhưng không có nghĩa là gã không nhận ra Lệ Tỉ.
Gã trợn mắt: "Tam... tam thiếu."
Tam thiếu là thứ gã có thể gọi à?
Yến Giác lại thầm thở dài, chỉ thấy người này chắc bị dọa đến ngơ ngáo luôn rồi.
Thôi kệ, dù sao cũng là buổi tiệc mình tổ chức, tốt xấu gì cũng giúp một tay: "Chúc Lệ tổng và Alpha của ngài tối nay chơi vui nhé! Bên kia có chút việc, tôi qua xem trước đây."
Trong lúc phắn lẹ, Yến Giác thuận tay túm luôn Alpha ngẩn người kia đi mất.
Đợi cả hai đi khuất, Lệ Tỉ quay sang hỏi Ứng Tri Duật: "Vừa nãy nói chuyện gì thế?"
Trước đó anh có để ý, vừa rồi còn có một Omega nữ đứng ở đây.
Ứng Tri Duật lắc đầu: "Chẳng nói gì cả. Chỉ là ghế của em bị giành, đành phải xếp hàng phía sau đợi thôi."
Lệ Tỉ khựng lại: ?
Ứng Tri Duật tiếp tục: "Thấy Lệ tổng hình như trò chuyện rất hợp với Alpha kia, sợ phá hỏng hứng thú của Lệ tổng. Nếu vậy thì em đền không nổi đâu."
Nói về khả năng học lỏm tại chỗ, người có IQ 140 quả nhiên có chút lợi thế.
Lệ Tỉ: "..."
Lệ Tỉ là nhân vật lớn, dù là xét về thân phận người thừa kế trong giới thượng lưu đỉnh cao của thủ đô, hay độ nổi tiếng và tầm ảnh hưởng của anh trên mạng.
Từ lúc Lệ Tỉ xuống xe, đã liên tục có người phát hiện vị Tam Thái Tử này xuất hiện.
Bản thân anh vốn không thích giao tiếp, ngay cả các buổi tiệc thượng lưu anh còn hiếm khi tham dự, huống chi là buổi tối nay – nơi vòng giao tiếp không trùng nhau.
Đám công tử bột hiện tại đang tụ tập trên đỉnh núi đa phần chỉ là đám con nhà có tiền nhưng không nắm quyền lực, còn những người thực sự thừa kế gia nghiệp thì cơ bản chẳng bao giờ đặt chân đến đây.
Thế nên lấy vị trí của Lệ Tỉ và Ứng Tri Duật làm tâm, càng lúc càng có nhiều ánh mắt chú ý đổ dồn về phía anh.
Lệ Tỉ liếc quanh một vòng, từng chữ bật ra rõ ràng: "Em đương nhiên đền nổi."
Anh híp mắt, vòng tay qua sau đầu Alpha trẻ tuổi xinh đẹp trước mặt, giữ lấy gáy hắn kéo về phía mình.
"Em tự đền bằng chính mình là được."
. . .