Cùng Vợ Quyền Cao Chức Trọng Trải Qua Cuộc Sống Thường Nhật

Chương 39

Cuộc sống chung ngọt ngào như mật mới được chưa đầy nửa tháng, Lệ Tỉ đã phải đi công tác nước ngoài vì công việc.

Thời gian công tác dự kiến khoảng một tháng.

Sau khi Omega bị Alpha đánh dấu vĩnh viễn, khả năng kháng lại pheromone của các Alpha khác, kể cả những Alpha có độ tương thích cao, sẽ tăng lên rất nhiều. Nhưng đổi lại, mức độ phụ thuộc vào pheromone của chính Alpha đã đánh dấu mình cũng tăng theo, giống kiểu nước dâng thì thuyền lên vậy.

Nghĩ đến chuyện sau khi Lệ Tỉ đi công tác, một bên phải đối mặt với thời tiết và môi trường hoàn toàn xa lạ ở nước ngoài, một bên lại bận rộn với lịch trình công việc dày đặc.

Vì thế cả tuần này, Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ rất khắc chế, đều không "hoạt động" về đêm.

Dù sao thì đối với cặp AO đã đánh dấu trọn đời và có độ tương thích cao, tần suất làm "chuyện ấy" càng nhiều thì mức độ phụ thuộc pheromone càng cao, đến lúc "cai" sẽ càng khó chịu hơn.

Để chuẩn bị cho giai đoạn "cai pheromone" sắp tới, tuần này, hoạt động "tiêu thực" sau bữa tối của hai người đã dời từ phòng ngủ sang phòng tập gym.

Lệ Tỉ vốn có thói quen tập luyện rất đều đặn, thường dậy sớm tập, kết hợp cardio với tập tạ, tổng cộng khoảng 40 phút đến 1 tiếng.

Hàng tuần còn có lịch cố định với huấn luyện viên boxing riêng, tập bắn súng, cưỡi ngựa, vân vân.

Còn Ứng Tri Duật thì... hơi theo kiểu "ba ngày đánh cá, hai ngày phơi lưới".

Hắn thường chỉ tập khi chợt nhớ ra, một tuần giữ được tầm 3 - 4 buổi là cùng. Có khi phòng thí nghiệm ở trường bận rộn quá là cả tuần chẳng rảnh tập.

Trong buổi tập sức mạnh, Lệ Tỉ dừng lại thay sang chiếc áo thun nhanh khô.

Vì đổ mồ hôi nhiều, áo dính sát vào ngực bụng, Ứng Tri Duật có thể thấy rõ từng đường nét cơ bắp căng phồng mỗi khi Lệ Tỉ vận lực.

Nói ra thì cũng hơi xấu hổ, Lệ Tỉ là Omega mà dù ăn uống thế nào cũng vẫn giữ nguyên khuôn bụng tám múi chuẩn chỉnh.

Còn Ứng Tri Duật – một tên Alpha chính gốc thì...

Khụ.

Hắn chạy bộ trên máy nửa tiếng rồi giảm tốc độ lại.

Vừa đi bộ trên băng chuyền, hắn vừa lén lút kéo vạt áo lên nhìn trộm.

Đếm đi đếm lại mấy lần.

Tốt lắm. Dù đếm kiểu gì – từ trên xuống dưới, dưới lên trên, trái sang phải, phải sang trái, lật tới lật lui – thì vẫn chỉ có sáu múi.

Gen không đấu lại thì thôi, đằng này còn phải kéo áo lên mới thấy, chứ còn mặc áo vào là chẳng lộ tí đường nét gì luôn.

Bị hiện thực phũ phàng đập vào mặt, Ứng Tri Duật khẽ thở dài một hơi.

Nhưng hơi thở còn chưa bật ra hết, trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện một cánh tay lấm tấm mồ hôi.

Chưa kịp phản ứng, giây tiếp theo hắn đã bị kéo phắt xuống khỏi máy chạy.

Lệ Tỉ một tay rút chốt an toàn của máy chạy, một tay nắm lấy Ứng Tri Duật kéo thẳng ra cửa phòng gym.

Đến khi bị kéo ra khỏi phòng gym, sắp sửa tới ngưỡng cửa phòng ngủ rồi, Ứng Tri Duật mới muộn màng hiểu ra ý của anh.

Ừm thì...

Ngay trước khi bị lôi vào phòng ngủ, hắn nắm ngược tay Lệ Tỉ đang túm lấy mình, cuối cùng cũng kéo được người dừng lại.

"Ngày mai anh phải đi công tác rồi, hôm nay chúng ta vẫn nên tiếp tục... cai..."

Lời còn chưa dứt, hắn đột nhiên chạm phải đôi mắt đỏ gằn vì giận, mấy chữ cuối cùng của Ứng Tri Duật đành nghẹn lại trong họng.

Lệ Tỉ nghiến răng nhìn chằm chằm tên Alpha vẫn đang giả vờ ngây thơ vô tội kia.

Lật áo tới lui trêu anh suốt cả buổi rồi, giờ còn cai gì nữa!

Không tranh thủ lúc còn ở bên nhau mà vui vẻ, đi nước ngoài một tháng chẳng phải đủ thời gian để cai luôn sao!

Ứng Tri Duật vẫn còn chút lý trí, vốn định cố gắng thuyết phục thêm lần nữa.

Ai dè giây tiếp theo, Lệ Tỉ đã bịt luôn miệng hắn.

Ứng Tri Duật chớp chớp mắt: "..."

Nhìn vị Tam Thái Tử nhịn đến khóe mắt đỏ hoe, xem ra độ tương thích 91% quả nhiên khiến người ta nghiện thật.

---

Ngày hôm sau, Ứng Tri Duật tiễn Lệ Tỉ ra sân bay.

Đêm qua không kìm nổi giới hạn, làm loạn đến tận khuya. Sáng nay, hắn cố ý xin nghỉ hai tiếng để đích thân đưa anh ra sân bay.

Vì lần này Lệ Tỉ đi công tác bằng máy bay riêng, xe của họ không vào nhà ga chính mà chạy thẳng đến tòa FBO của sân bay thủ đô.

Ứng Tri Duật đưa Lệ Tỉ tới tận phòng chờ FBO. Thậm chí lúc nhân viên hàng không dẫn anh đi làm thủ tục xuất cảnh, kiểm tra giấy tờ, hắn vẫn ngồi trong phòng chờ uống hết cốc cà phê mới rời đi.

Vào ngày thứ mười Lệ Tỉ đi công tác, Ứng Tri Duật nhận được lời mời tham gia hoạt động buổi tối từ Yến Giác.

Hắn không trả lời ngay mà rất tự giác nhắn lại: cần hỏi ý kiến Lệ Tỉ trước đã.

Đối với sự thẳng thắn này, ngay cả Yến Giác – người luôn lươn lẹo như cá gặp nước trong giới thượng lưu – cũng nhất thời cứng họng.

Dù sao thì trong vòng tròn của bọn họ, ai cũng đã quen đeo mặt nạ mà sống.

Đừng nói là Alpha "ăn bám", ngay cả những thiếu gia hay tiểu thư bị gia đình kiềm kẹp tài chính cũng chẳng ai muốn thừa nhận việc mình làm gì còn phải đi xin phép người khác.

Vậy mà Ứng Tri Duật lại hồn nhiên nói thẳng là phải xin phép Omega nhà mình mới dám ra ngoài?

Yến Giác thầm bái phục: "Chẳng trách cậu được Tam Thái Tử nhà họ Lệ cưng chiều đến thế!"

Ứng Tri Duật cười đáp: "Biết đâu tôi chỉ lấy anh ấy làm lá chắn thôi thì sao?"

Yến Giác lại nghẹn: "..."

"Chàng rể Alpha số một thủ đô" quả nhiên danh bất hư truyền!

Yến Giác chào thua.

Thực ra Ứng Tri Duật cũng không phải dùng Lệ Tỉ làm cớ từ chối.

Mà vì trong giai đoạn nhạy cảm này, Lệ Tỉ đang công tác ở nước ngoài, một Alpha đã có gia đình như hắn lại đi dự tiệc tối với nhóm không cùng vòng kết giao thường ngày.

Dù chuyện hai người đã kết hôn hiện tại chỉ giới thượng lưu biết, nhưng các tờ báo lớn đã sớm nắm được thông tin, chỉ là vì nể mặt nhà họ Lệ nên mới chưa công bố mà thôi.

Ứng Tri Duật dám cá, tối nay hắn mà đi dự, thì sáng mai, à không, nửa đêm là đã lên hot search ngay tắp lự.

Mà từ khóa tiêu đề trong đầu hắn đã lóe lên cả tá:

#vụng trộm#, #hẹn hò bí mật#, #không chịu nổi cô đơn#, #ăn bám còn làm phách#, #lộ ra bản chất thật#...

Giới thượng lưu thủ đô hiện giờ có bao nhiêu đôi mắt đang chờ hắn mắc lỗi. Ứng Tri Duật hoàn toàn hình dung được dư luận lúc đó sẽ xoay chiều thế nào.

Còn Lệ Tỉ đang ở nước ngoài. Dù anh tin tưởng hắn, nhưng nếu chuyện này mà anh phải biết được từ báo chí, nếu đổi lại là Ứng Tri Duật, hắn cũng chẳng vui vẻ gì.

Vậy nên Ứng Tri Duật nhìn đồng hồ, tính toán chênh lệch múi giờ, vẫn quyết định gọi điện xuyên lục địa cho Lệ Tỉ.

Lệ Tỉ nghe xong đầu đuôi sự việc thì im lặng rất lâu.

Bên kia đầu dây yên tĩnh một hồi, anh mới hỏi: "Cậu ta mời em đi đâu?"

Nếu là pub, hội quán, câu lạc bộ thì ngồi xuống uống rượu thôi đã khó mà chỉ đơn thuần là uống rượu.

Nhưng Ứng Tri Duật đáp: "Đi đường đèo Bàn Sơn đua xe."

Những chiếc siêu xe dưới tên Lệ Tỉ, chìa khóa đa phần để ở căn penthouse trung tâm thủ đô.

Mai là Chủ nhật, hắn được nghỉ, nên có thể ghé về đó lấy xe trước.

Bên Lệ Tỉ lại im lặng một lúc, chỉ nói: "Tay em không ổn."

Về vấn đề tay của Ứng Tri Duật, bác sĩ tâm lý đã đến tư vấn vài lần, Lệ Tỉ còn về nhà cùng nghe. Báo cáo điều trị thể chất và tâm lý của hắn, Lệ Tỉ đều có bản sao.

Báo cáo thể chất rõ ràng cho thấy tay trái của Ứng Tri Duật hoàn toàn không có vấn đề về chức năng, khả năng tự kiểm soát cũng rất tốt.

Còn vấn đề tâm lý...

Bác sĩ kết luận nguyên nhân phát bệnh rất có thể do cảnh tương tự đã kích hoạt ký ức. Nếu không gặp lại tình huống tương tự thì thường không ảnh hưởng cuộc sống bình thường, cũng không khuyến khích dùng thuốc.

Vì hầu hết thuốc tâm thần đều ảnh hưởng đến hoạt động não bộ, ví dụ như phản xạ chậm, trí nhớ kém... Mà Ứng Tri Duật thì vẫn đang làm nghiên cứu ở phòng thí nghiệm Sinh học của trường đại học Y Dược Sinh học, dùng thuốc đồng nghĩa với việc phải xin bảo lưu để nghỉ dưỡng, nhưng như thế thì lại hơi làm quá.

Ứng Tri Duật nghe xong, ngưng một chút, rồi hỏi thẳng: "Là anh không muốn em đi đúng không?"

Bên kia đại dương, cách xa hàng ngàn cây số, Lệ Tỉ thầm trả lời trong lòng: Đương nhiên không muốn.

Trong giới Alpha này, có mấy buổi tiệc nào là trong sạch?

Có chiếc siêu xe nào của mấy công tử ăn chơi mà ghế phụ chưa từng chở một Omega xinh đẹp?

Hiện tại ai cũng đang hau háu chờ Ứng Tri Duật phạm lỗi. Dù Yến Giác chắc chắn không cố ý hãm hại, nhưng Alpha của anh vẫn còn trẻ, lỡ nhất thời không chống nổi cám dỗ...

Không cần Lệ Tỉ mở miệng, sự im lặng của anh đã là câu trả lời.

Ứng Tri Duật nói luôn: "Vậy em không đi."

Rồi trước khi Lệ Tỉ kịp nói gì, hắn tiếp tục: "Nhưng em phải nói rõ."

"Em không đi không phải vì sợ mình không thể cưỡng lại cám dỗ, mà là vì đi hay không đối với em không quan trọng. Anh đã không muốn em đi thì em không đi thôi."

Bên kia đầu dây, Lệ Tỉ mím môi, lại không nhịn được mà thở phào trong lòng.

Anh quả thật không thể rộng lượng nói ra câu "cứ đi đi."

Lệ Tỉ tin vào nhân phẩm của hắn, nhưng anh vẫn không muốn hắn đi.

Chỉ cần tưởng tượng trên người hắn có thể dính pheromone của Omega khác, Lệ Tỉ đã không biết mình sẽ làm ra chuyện gì.

---

Một tháng sau, Lệ Tỉ về nước.

Lần này bên phòng thí nghiệm nước ngoài có vài hướng nghiên cứu sản phẩm mới, vì vậy Lệ Tỉ đặc biệt mời Yến Giác sang phòng thí nghiệm LI ở thủ đô để hỗ trợ thử nghiệm, phát triển sản phẩm pheromone mới.

Yến Giác vui vẻ đồng ý, lái chiếc siêu xe sặc sỡ của mình đến thẳng trụ sở phòng thí nghiệm.

Lệ Tỉ thấy bộ dạng rạng rỡ như đón gió xuân của đối phương, tò mò hỏi: "Gần đây có chuyện vui gì à?"

Trên gương mặt hoàn hảo như được dựng mô hình của Yến Giác lúc này tràn đầy đắc ý.

Nghe vậy cậu ta nhướn mày, liếc Lệ Tỉ đầy ẩn ý.

Lệ Tỉ: ?

Yến Giác nói: "Hai vợ chồng các người đúng là thần tài giáng thế nha. Một người vừa đưa tiền xong, người kia lại đến dâng tiền tiếp."

Lệ Tỉ lúc này mới biết, để bù cho việc trước đó không nhận lời mời, Ứng Tri Duật đã gợi ý cho Yến Giác mua vài mã cổ phiếu.

Ai ngờ chưa đầy một tháng, mã nào cũng xanh mướt, cổ phiếu nào cũng có lãi, giúp Yến Giác kiếm được cả bộn tiền.

Lệ Tỉ chợt nhớ ra lần trước trưởng giám đốc đầu tư của Văn phòng Gia tộc từng báo cáo với anh, rằng Ứng Tri Duật đã giao 30 triệu tiền sinh hoạt phí cố định sau hôn nhân cho Văn phòng Gia tộc quản lý chung.

Khi bàn giao số tiền, Alpha dường như tiện miệng nhắc đến vài mã cổ phiếu, quỹ, trái phiếu trong và ngoài nước.

Sau khi đánh giá rủi ro, vì thể hiện sự tôn trọng, vị trưởng giám đốc đầu tư đã cho nhân viên mua theo hắn một ít.

Kết quả là... mã nào cũng có lãi.

Trong đầu Lệ Tỉ đột nhiên bật ra ba chữ: Thần chứng khoán?

Ứng Tri Duật đáp lại rất khiêm tốn: "Hiểu biết sơ sơ thôi."

Nhưng thực tế thì đúng như Ứng Tri Duật nói: hắn chỉ hiểu biết sơ sơ thôi.

Chỉ vì Ứng Tri Duật đã sống lại, từ giờ cho đến mười một năm sau, mọi mã cổ phiếu, quỹ, trái phiếu mà hắn từng để ý, hắn đều nhớ rõ xu hướng tăng giảm.

. . .

Bạn đang đọc truyện trên:Truyen2U.Com

   
Bình Luận (0)
Comment