Chiều hôm sau, tại biệt thự triền núi của nhà họ Lệ ở thủ đô.
Từ khi Hàn Thê Du sinh con xong, anh và đứa bé vẫn ở lại đây dưỡng sức. Mấy tháng nay Lệ Thấm cũng dọn về ở cùng.
"Nghe nói tối qua, em ba dẫn Alpha của mình lên đường đèo đua xe?"
Hàn Thê Du ngồi trên sofa trong phòng sách, quyển sách mở toang trên đùi, nghe giọng như tiện miệng nhắc chuyện: "Hình như lâu lắm rồi em ấy mới chơi lại mấy trò đó nhỉ."
Lệ Thấm đáp nhẹ: "Ừ, chắc tại người trẻ tuổi thường thích trải nghiệm những thứ mới mẻ."
Alpha của Lệ Tỉ mới 22 tuổi, đúng ở cái tuổi háo hức với mọi thứ k*ch th*ch.
Hàn Thê Du khẽ cười: "Nhìn em ba thích em rể lắm."
Chỉ cần vài lần ngồi ăn chung bàn là có thể thấy ngay. Lệ Tỉ thật sự rất quan tâm vị Alpha mới cưới của mình.
Yêu đương có thể giả vờ, nhưng những chi tiết nhỏ nhặt và cảm xúc chân thật thì không giả được.
Những lúc vô thức chắn rượu, những lần lo lắng quan tâm, hay khi thấy người khác làm khó Alpha mình thì lông mày vô thức cau lại – những cử chỉ đó đều không phải diễn.
Lệ Thấm nhớ lại những tư liệu cô điều tra được, chỉ nói: "Alpha đó đúng là rất xuất sắc."
Nhưng cô cũng chỉ thờ ơ nhận xét một câu như thế, rõ ràng chẳng hứng thú đào sâu chuyện của Ứng Tri Duật.
Với Lệ Thấm, những chuyện riêng tư ngoài công việc vốn dĩ chẳng bao giờ lọt vào mắt cô.
Hồi nhỏ không quan tâm chuyện tình cảm của bố mẹ, lớn lên không để ý chuyện yêu đương hay gia đình của các em.
Lệ Thấm từ trước đến nay luôn là một người như vậy.
Bình tĩnh, tập trung, nhưng cũng rất lạnh nhạt.
Hàn Thê Du không tiếp lời nữa.
Lệ Thấm làm việc thêm một lúc, bỗng nhớ ra mới hỏi: "Hôm nay uống thuốc chưa?"
Nghe vậy, Hàn Thê Du ngẩng đầu.
Anh dừng một chút, rồi lắc đầu: "Con cũng đã sinh rồi, còn uống thuốc gì nữa."
Lệ Thấm nhíu mày. Rõ ràng đây không phải câu trả lời làm cô hài lòng.
Lúc này Hàn Thê Du lại nghĩ, chính vì những cảm xúc và chi tiết nhỏ nhặt như thế này mà anh mới cố gắng kiên trì đến bây giờ.
Anh cười nhẹ: "Từ từ dưỡng thôi. Anh đã hứa đây là đứa cuối cùng rồi, sau này không sinh nữa. Từ từ dưỡng là được."
Đế chế thương mại pheromone của nhà họ Lệ cần một người thừa kế Alpha hoặc Omega. Nếu Lệ Thấm có con Alpha hay Omega, cơ hội cô nắm quyền LI sẽ lớn hơn rất nhiều.
Từ khi Hàn Thê Du còn rất nhỏ, anh đã rất ngưỡng mộ Lệ Thấm.
Lúc ấy chẳng ai biết Lệ Thấm sẽ phân hóa thành Alpha. Mọi người đều mặc định rằng cô là Omega. Thế nên cậu bé Hàn Thê Du khi ấy vừa thầm ngưỡng mộ cô, vừa thích che chở cho cô.
Nhưng đến năm 12 tuổi, Lệ Thấm phân hóa thành Alpha.
Hàn Thê Du khi ấy chỉ thoáng buồn một chút, rồi lại nghĩ thế cũng tốt.
Anh nghĩ, một người như Lệ Thấm, quả thật hợp làm Alpha hơn.
Rồi hai năm sau, không ai ngờ được, chính Hàn Thê Du lại bất ngờ phân hóa thành Omega.
Cả nhà họ Hàn sốc nặng.
Bấy lâu nay, họ đã đào tạo nuôi nấng anh như người thừa kế, vậy mà cuối cùng anh lại thành Omega?
Nhà họ Hàn không cởi mở như nhà họ Lệ, họ sẽ không để một Omega nắm quyền. Ngày Hàn Thê Du phân hóa thành Omega cũng là ngày con đường thừa kế của anh khép lại.
Nếu không phải sau này Lệ Thấm chủ động tiếp cận, hai người nảy sinh tình cảm, nhà họ Hàn lại nể vị thế của nhà họ Lệ và thân phận người thừa kế của cô... thì e rằng Hàn Thê Du đã bị gạt ra rìa triệt để hơn nữa.
Vì thế anh luôn nghĩ, giá mà anh và Lệ Thấm có một đứa con có thể phân hóa được thì tốt biết mấy. Ít ra cũng giúp Lệ Thấm có thêm lợi thế trong cuộc đua tranh giành gia nghiệp.
Vì thế, anh không ngần ngại lừa Lệ Thấm, dùng chút thủ đoạn để mang thai đứa con cuối cùng này.
Anh chỉ muốn đánh cược lần cuối.
---
Bước vào tháng Mười Hai, nhà họ Lệ có hai chuyện lớn.
Chuyện thứ nhất: ngày 24 tháng 12 là sinh nhật Lệ Tỉ. Sinh nhật Ứng Tri Duật vào ngày 9 tháng 9 trước đó, Lệ Tỉ đã chuẩn bị không ít quà cáp và bất ngờ. Vì vậy, sinh nhật đầu tiên sau khi kết hôn của Lệ Tỉ, Ứng Tri Duật cũng không thể tỏ ra quá kém cạnh được.
Chuyện thứ hai, Lệ Nguyệt gần đây thích một Beta tri thức.
Hứa Túc Kiêu theo đuổi Lệ Nguyệt suốt mấy năm trời. Dù Lệ Nguyệt chưa từng gật đầu chính thức công nhận quan hệ, nhưng trong giới thượng lưu thủ đô, gần như ai cũng ngầm mặc định Hứa Túc Kiêu chính là con rể tương lai của nhà họ Lệ.
Vậy mà đúng lúc này, Lệ Nguyệt lại đột nhiên tuyên bố: cô muốn nhanh chóng kết hôn.
Thế nhưng đối tượng kết hôn của cô lại không phải Hứa Túc Kiêu.
Mà là một Beta học thức uyên thâm, tài hoa xuất chúng.
Đó là nguyên văn lời Lệ Nguyệt.
Cô giới thiệu: Beta đó IQ rất cao, mới hơn ba mươi tuổi đã là phó giáo sư khoa Văn học Trung Quốc của Đại học Thủ đô.
Lệ Tỉ nghe xong không phản ứng gì.
Nhưng khi biết Lệ Nguyệt định lôi thẳng người ta đi đăng ký kết hôn, Lệ Tỉ nhíu mày: "Không được."
Lệ Nguyệt trợn mắt: "Tại sao?"
Lệ Tỉ có thể tìm một tài tử trẻ tuổi đi đăng ký kết hôn, vậy mà chỉ cho quan trên đốt lửa, không cho dân đen thắp đèn à?
Lệ Tỉ lắc đầu: "Em nói người ta từ chối lời mời hẹn hò của em, giờ em lại muốn kéo người ta đi đăng ký kết hôn ngay? Logic gì vậy?"
Lệ Nguyệt nói với giọng điệu đương nhiên: "Thích thì cưới thôi chứ sao? Lúc đầu anh chẳng phải cũng định thế à?"
Đây cũng là lần đầu Lệ Nguyệt biết được: hóa ra anh trai mình với Alpha của anh trước đó căn bản chưa từng quen biết. Lần dẫn về nhà chính là lần gặp mặt đầu tiên!
Từ đó Lệ Nguyệt được khai sáng.
Con người mà, tra rõ lý lịch xong, mình thấy ưng ý là được. Đối phương có đồng ý hay không thì đã sao?
Lệ Nguyệt cảm thấy cách này còn tốt hơn cả trăm lần so với tìm một Alpha môn đăng hộ đối trong giới.
Alpha trong giới của bọn họ, có được mấy người nhân phẩm đứng đắn, không lén lút làm bậy?
Mà Alpha anh trai cô tìm được thì lại cực kỳ ổn.
Đẹp trai, xuất sắc, biết thời biết thế, hiểu rõ tiến lui.
Beta tri thức chân chính phải giống Alpha của anh trai mới đúng, chứ không phải kiểu như đám Alpha nào đó, cứ ỷ vào kỳ mẫn cảm mà hành xử như tên điên.
Lý do Lệ Nguyệt đột ngột từ chối Hứa Túc Kiêu cũng chính vì một lần hắn ta rơi vào kỳ mẫn cảm.
Alpha khác với Omega, đôi khi kỳ mẫn cảm đối với họ giống như cái cớ "mượn rượu làm càn".
Đúng là Lệ Nguyệt không từ chối sự theo đuổi của Hứa Túc Kiêu, thậm chí hai người còn từng ra ngoài hẹn hò vài lần. Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn ta được quyền cưỡng hôn khi chưa có sự đồng ý của cô.
Tưởng mình như thế là rất bá đạo, rất cool à?
May mà Lệ Nguyệt là Beta, Hứa Túc Kiêu cùng lắm cũng chỉ cưỡng hôn được. Nếu cô là Omega thì chắc đã bị ép đánh dấu luôn rồi, sau đó lại nhẹ nhàng buông một câu: "Xin lỗi, anh đang trong kỳ mẫn cảm."
Nếu không phải nhìn thấy phản ứng kỳ mẫn cảm của Ứng Tri Duật, Lệ Nguyệt còn không biết Alpha ở kỳ mẫn cảm hóa ra có thể "bình thường" đến vậy.
Sau đó cô mới nghĩ thông suốt. Cái gì mà không khống chế được bản thân đều là giả. Mượn kỳ mẫn cảm để trút bỏ cảm xúc bình thường không dám trút, làm mấy chuyện khốn nạn bình thường không dám làm – đó mới là thật.
Đó là bản chất con người.
Ngày thường thì giả vờ đứng đắn, đến kỳ mẫn cảm của Alpha lại lộ nguyên hình!
Lệ Tỉ không biết giữa Lệ Nguyệt và Hứa Túc Kiêu rốt cuộc xảy ra chuyện gì, cũng không rõ tại sao hai người lại trở mặt rồi đường ai nấy đi.
Lệ Nguyệt có cuộc sống riêng, cũng có đủ khả năng tự phán đoán và xử lý chuyện của mình, nên anh em họ hiếm khi can thiệp vào việc của nhau.
Nhưng lần này, Lệ Tỉ nghĩ ngợi một hồi, vẫn lắc đầu.
"Nếu em thật sự điều tra và thấy người ta tốt, thì nên tìm cơ hội khác tiếp cận lại."
Lệ Nguyệt vừa xinh đẹp, độc lập, lại giàu có, những thứ ấy đều là ưu điểm. Còn đối phương chỉ là một giáo sư đại học, Beta nam vốn đã ít lựa chọn về bạn đời, phần lớn chỉ có thể là Beta nữ. Xét trên phương diện giới tính, hai người lại vừa khéo phù hợp.
"Chiều theo sở thích đối phương, dùng lợi ích dụ dỗ, hay cố gắng lấy lòng, cách gì cũng được." Lệ Tỉ nói, "Nhưng ít nhất phải để người ta tự nguyện chấp nhận em trước đã."
Lệ Nguyệt không hiểu: "Sao phải rắc rối thế?"
Cứ đăng ký kết hôn rồi sống chung như anh trai và anh rể, chẳng phải tự nhiên sẽ nảy sinh tình cảm sao?
Chi mà lằng nhằng phức tạp thế?
Lệ Tỉ im lặng rất lâu.
"Em nói người ta ngay cả lời theo đuổi của con gái trưởng khoa cũng từ chối, vậy chứng tỏ anh ta rất có cốt cách."
Lệ Tỉ phân tích khách quan: "Mới hơn ba mươi đã là phó giáo sư của trường top đầu cả nước, đúng là rất giỏi. Nhưng đến giờ vẫn độc thân, thì chỉ có hai khả năng."
"Một, anh ta vẫn còn muốn tiếp tục tận hưởng cuộc sống tự do, hoặc theo chủ nghĩa độc thân. Hai, yêu cầu của anh ta với hôn nhân rất cao, không muốn tùy tiện."
Lệ Tỉ căn dặn em gái: "Nếu em bước đầu đã sai, thì sau này sẽ cắt đứt mọi khả năng phát triển tình cảm với anh ta."
Kẻ bắt nạt không có tư cách đòi người bị bắt nạt phải yêu mình.
Người ở vị thế cao dù có thể ép buộc kẻ dưới phục tùng, nhưng cũng vĩnh viễn đánh mất tư cách mong cầu tình yêu từ đối phương.
Nếu Lệ Nguyệt đã nói đối phương xuất sắc đến vậy, thì bước đầu tiên này càng phải cực kỳ cẩn trọng.
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Đọc đến đây chắc mọi người cũng đoán được nguyên nhân BE thật sự kiếp trước rồi nhỉ.
Thực ra từ chương ba mở đầu đã viết rồi.
Không phải không mở miệng, mà là một người không thể, một người không dám.