Nghe vậy, Lệ Tỉ khựng lại, ngẩng đầu lên.
"Không thể nào, Phan Đạt với mọi người vẫn đang canh dưới lầu mà..."
Bỗng dưng nghĩ ra một khả năng nào đó, giọng anh đứt đoạn.
Ứng Tri Duật rõ ràng cũng nghĩ tới cùng một chuyện, khẽ hỏi: "Ông bà ngoại có chìa khóa nhà không?"
Hắn cảm nhận được người trong lòng bỗng toàn thân căng cứng.
Vậy là chắc chắn có rồi.
Ứng Tri Duật nhẹ nhàng xoa lưng Lệ Tỉ để trấn an: "Không sao đâu, em đã cài then cửa rồi."
Dù trong nhà không có người khác, nhưng kiểu nhà chung cư cũ thế này, để phòng bất trắc, Ứng Tri Duật không chỉ khóa trái cửa chính phòng khách, lúc nãy khi vào phòng ngủ còn tiện tay cài luôn then cửa.
Chỉ là không ngờ, cửa chính nơi này dù đã khóa trái bên trong nhưng từ ngoài vẫn mở được bằng chìa.
Không kịp suy xét nhiều, Ứng Tri Duật cẩn thận rút ra.
Lệ Tỉ vùi mặt trong ngực hắn, nghiến chặt răng.
Mới vừa hoàn thành đánh dấu vĩnh viễn, thậm chí chưa kịp âu yếm an ủi đối phương, Ứng Tri Duật giờ chỉ có thể vội cúi xuống, hôn nhẹ l*n đ*nh đầu anh.
Xuống giường nhặt nhạnh quần áo dưới đất, hắn nói: "Anh mặc đồ vào trước đi, để em ra giải thích."
Dù có đám người Phan Đạt ở đó, khả năng trộm đột nhập gần như bằng không. Nhưng Lệ Tỉ sẽ không để Ứng Tri Duật ra ngoài một mình đối mặt với tình huống chưa rõ ràng.
"Tôi đi với em."
Tuy nhiên, Ứng Tri Duật đã đứng cạnh đầu giường, bật sáng điện thoại: "Không cần đâu, là ông bà ngoại thôi."
Hắn giơ lên điện thoại Lệ Tỉ đặt trên tủ đầu giường, màn hình khóa hiển thị cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc của Phan Đạt.
Chắc lúc nãy hai người quá nhập tâm nên không để ý.
Không cần Lệ Tỉ tự mở khóa xem nội dung tin nhắn, anh cũng đã đoán được tình hình. Phan Đạt biết rõ có người lên mà vẫn còn thời gian gọi điện rồi nhắn tin cho họ, chứng tỏ không có khả năng bị đột nhập.
Thế thì chỉ còn một tình huống: đám người Phan Đạt không biết phải xử lý thế nào, đành phải để người lên lầu trước.
Mười phút sau, Lệ Tỉ bước ra khỏi phòng.
Tối qua cái bánh kem lạnh trên bàn phòng khách vốn bị hai người dùng cho mục đích khác, chỉ còn lại gần nửa phần bánh bông lan, nay đã được Ứng Tri Duật dọn dẹp sạch sẽ.
Hai ông bà cụ đang ngồi nép mình trên sofa phòng khách, trước bàn trà là hai cốc trà nóng hổi mới pha–
Họ chính là bố mẹ ruột của Cam Như Viện
Ông bà ngoại mà Lệ Tỉ chỉ "từng gặp thoáng qua một lần".
Anh vừa ra khỏi phòng, hai cụ trên sofa lập tức đồng loạt quay đầu, hướng mắt về phía cửa phòng.
Lệ Tỉ giống mẹ như đúc. Chỉ một cái liếc mắt, hai cụ đã nhận ra ngay.
Huống chi, Lệ Tỉ giờ nổi như cồn trên mạng, được gọi là "ngôi sao sáng nhất giới O", ông bà ngoại anh bình thường chắc chắn cũng từng chú ý.
Ứng Tri Duật ngẩng đầu thấy Lệ Tỉ bước ra, mỉm cười. Trong lúc cả ba người còn lại đang lúng túng nhìn nhau, hắn chủ động phá băng.
"Ông bà ngoại, cháu là Ứng Tri Duật. Ông bà cứ gọi cháu là 'Tiểu Ứng' hay 'Tri Duật' gì cũng được ạ. Cháu là Alpha mới cưới của Lệ Tỉ. Anh ấy trước đó muốn về thăm quê một chút, thế là tụi cháu nhân dịp tuần trăng mật cùng về luôn."
Phòng ngủ nhà cũ không có nhà vệ sinh riêng, mùi pheromone phức tạp trên người Lệ Tỉ nhất thời khó mà xử lý sạch sẽ được.
Ứng Tri Duật cố ý đợi Lệ Tỉ bước ra mới chính thức giới thiệu bản thân.
Khéo léo đưa mối quan hệ "hôn nhân" ra ánh sáng, để hóa giải sự ngại ngùng khi hai người cùng bước ra từ một phòng, vừa thuận thế đẩy ý định "về quê thăm" thành chủ ý của Lệ Tỉ.
Ứng Tri Duật rất giỏi lấy lòng người lớn.
Lệ Tỉ từ khi dẫn hắn về trang viên nhà họ Lệ hai lần đã sớm được chứng kiến.
Lệ Tỉ vốn ít nói, ông bà ngoại lại vừa gặp cháu ngoại lần đầu nên cũng rất e dè câu nệ.
May mà có hắn ở giữa vừa vặn làm cầu nối.
Một chàng trai trẻ đẹp trai, sáng sủa, lại còn ngọt miệng. Ai mà chẳng quý đứa cháu rể vừa đẹp vừa biết ăn nói như vậy chứ!
Hai cụ trước khi nghỉ hưu vốn là giáo viên, biết hắn là tiến sĩ đại học Y Dược Sinh học, mới 22 tuổi đã làm nghiên cứu ở phòng thí nghiệm gen sinh học, chẳng mấy chốc đã nhìn người cháu rể này như nhìn đứa cháu ruột rà của mình.
Đợi mọi người dần thả lỏng, không khí cũng không còn gò bó như ban đầu nữa.
Bà ngoại chủ động lên tiếng: "Hàng xóm cũ gọi điện bảo ông bà là nhà cũ của chúng ta có người đến ở, còn bảo là cháu ngoại chúng ta. Bà với ông Cam ban đầu còn nửa tin nửa ngờ, sợ có trộm nhắm đến đây, nên sáng sớm đã vội vàng chạy qua, ai dè làm phiền hai đứa rồi."
Lệ Tỉ lắc đầu: "Không làm phiền đâu ạ."
Bà ngoại hiền từ nhìn Lệ Tỉ ngồi đối diện sofa, vui mừng bảo: "Tỉ Tỉ lớn thế này rồi, còn kết hôn nữa... thời gian trôi nhanh thật."
Ứng Tri Duật bên cạnh cười tiếp lời: "Hôm nay dù ông bà không đến, lát nữa tụi cháu ổn định xong cũng sẽ ghé thăm ông bà đấy ạ."
Hắn đương nhiên không nhắc tới chuyện hôm qua họ đi theo hai cụ cả buổi sáng, cuối cùng vẫn không dám lộ diện chào hỏi.
Ứng Tri Duật nắm tay Lệ Tỉ, khẽ ngừng một chút rồi tiếp tục: "Ông bà ngoại mấy năm nay sống tốt chứ?"
Lời vừa dứt, hắn cảm nhận lòng bàn tay bị siết chặt một cái.
Ứng Tri Duật không động đậy, chỉ dùng ngón cái nhẹ nhàng v**t v* mu bàn tay Lệ Tỉ để dỗ dành.
Bà ngoại cứng người trong chốc lát, không trả lời, cuối cùng ông ngoại lên tiếng thay:
"Tốt lắm con à. Ông bà thân thể vẫn còn khỏe, tiền Tỉ Tỉ với Nguyệt Nguyệt mỗi tháng gửi về ông bà đều nhận được. Thật ra hai ông bà già ở đây chẳng tốn bao nhiêu cả, các con không cần phải phí tâm đâu."
Chút tấm lòng của cháu trai cháu gái, hai cụ đều hiểu.
Còn về việc bao năm nay không gặp mặt...
Ông ngoại tiếp lời: "Thật ra, ông bà có từng đi thăm hai đứa."
Ông giải thích: "Trước khi Tỉ Tỉ với Nguyệt Nguyệt ra nước ngoài, ông bà từng đến thủ đô mấy lần. Sau này Tỉ Tỉ về nước, ông với bà ngoại con cũng lén đến thăm con một lần."
Ông bà ngoại Lệ Tỉ thật ra cũng giống anh.
Mọi người đều ôm cùng một suy nghĩ: chỉ cần bọn nhỏ sống tốt thì họ đã vui, đã mãn nguyện lắm rồi.
Hai cụ không muốn đột ngột xuất hiện, rồi làm xáo trộn cuộc sống của con cháu.
Càng sợ rằng sự xuất hiện của mình sẽ gieo vào lòng bọn trẻ những nghi vấn, những vết thương cũ về chuyện mẹ mất.
Sống hơn nửa đời người, trải qua cảnh đầu bạc tiễn đầu xanh, nên ông bà ngoại Lệ Tỉ hiểu rõ hơn ai hết: Sống một cuộc đời vui vẻ khỏe mạnh là quan trọng hơn tất thảy.
Buổi trưa, Ứng Tri Duật giữ ông bà ngoại lại ăn một bữa cơm.
Khi Lệ Tỉ định vào bếp phụ Ứng Tri Duật, hắn chỉ bảo anh ra ngoài trò chuyện với ông bà.
Lệ Tỉ ngẩng mắt nhìn hắn: "Ông bà cứ hỏi về em suốt, cứ như em mới là cháu ngoại ruột ấy."
Thật ra chỉ là hai cụ ngại hỏi han quá nhiều về chuyện riêng tư của Lệ Tỉ, thế nên chỉ có thể túm đứa cháu rể để hỏi mà thôi.
Ứng Tri Duật đang thái rau, không ngẩng đầu mà đáp: "Anh thế, thì em cũng thế."
Lệ Tỉ là cháu ngoại ruột của ông bà bao lâu, hắn cũng sẽ là 'cháu ngoại ruột' của họ bấy lâu.
Lệ Tỉ khẽ rũ mắt, hàng mi run nhẹ.
Anh nghĩ thầm, một Alpha miệng lưỡi ngọt ngào như thế, quả thật khiến người ta khó lòng không yêu mến.
Không ai có thể không thích Ứng Tri Duật cả.
---
Ăn xong cơm, ông bà ngoại Lệ Tỉ chuẩn bị về nhà, Lệ Tỉ với Ứng Tri Duật muốn ra tiễn nhưng họ cương quyết từ chối.
Lệ Tỉ đành bảo Phan Đạt sắp xếp một vệ sĩ đi theo từ xa, hộ tống hai ông bà về tận nơi.
Vào nhà, Ứng Tri Duật bắt đầu dọn dẹp bàn ăn.
Lệ Tỉ ở bên cạnh muốn giúp, hắn lại không cho, chỉ bảo: "Anh đi tắm trước đi, tối qua cả đêm thế chắc khó chịu lắm."
Tối qua hai người chơi xong trò "bánh kem lạnh", dù đã tẩy rửa một lần, nhưng sau đó lại sa vào trận đánh dấu vĩnh viễn sau nửa đêm, kéo dài cho đến tận sáng.
Mà gần như toàn bộ quá trình đều là Lệ Tỉ bỏ sức.
Thể chất anh dù có tốt đến mấy, sức bền có dai đến đâu, thì anh vẫn là Omega bị đánh dấu vĩnh viễn.
Người chứ đâu phải làm từ sắt, sao có thể không mệt được chứ?
Ứng Tri Duật bưng bát đũa chuẩn bị vào bếp, vừa mới xoay người thì Lệ Tỉ từ phía sau đã ôm chặt lấy hắn.
"Cảm ơn."
Hai tay Ứng Tri Duật lúc này đều là bát đĩa thừa, lại dính dầu mỡ, cũng chẳng làm được gì để đáp lại anh.
Nên hắn chỉ có thể giơ cao bát đũa, quay người lại cười nói: "Có gì đâu mà cảm ơn chứ."
Lệ Tỉ vẫn ôm eo hắn không chịu buông, Ứng Tri Duật đành dùng khuỷu tay vòng qua ôm lại anh một cái, cánh tay xoa xoa sống lưng anh, miệng lại trêu: "Lương mỗi tháng ít nhiều gì cũng chục triệu mà, phải là em cảm ơn Lệ tổng mới đúng chứ."
Lệ Tỉ: "..."
Giận dữ buông tay một cái, nhưng nghĩ vẫn thấy không cam lòng, anh đột nhiên lại ôm chặt đối phương hơn.
Ứng Tri Duật không biết lúc này Lệ Tỉ đột nhiên ôm hắn như thế, ngực dán sát lưng, có phải là do di chứng sau "đánh dấu vĩnh viễn" hay không.
Nhưng khi Omega cần Alpha của mình, một Alpha chuẩn mực như hắn đương nhiên phải trao cho đối phương sự an ủi đủ đầy.
Hơn nữa, hắn quả thật còn có lời muốn nói với Lệ Tỉ.
Hắn dứt khoát đặt bát đũa xuống, kéo Lệ Tỉ cùng vào bếp rửa tay trước.
Trở lại phòng khách, Ứng Tri Duật vẫn để Lệ Tỉ ngồi trên sofa, còn mình thì quỳ một gối trước mặt anh, nghiêm túc mở lời.
"Em không có Omega nào khác, cũng chưa từng thích ai."
Lệ Tỉ mắt không chứa nổi hạt cát, chỉ cần thấy Alpha của mình nói chuyện với Omega lạ vài câu là đã không vui, vậy mà kiếp trước lại trong giây phút xúc động vì hiểu lầm, hoàn thành đánh dấu vĩnh viễn với hắn.
Dù sau đó Lệ Tỉ chắc chắn sẽ điều tra rõ, biết được nguồn gốc của pheromone Omega độ khớp cao dính trên người hắn. Nhưng trong đêm đánh dấu vĩnh viễn ấy, sự "nghi ngờ", "tức giận", và "điên cuồng liều lĩnh" đều thật sự tồn tại.
Ứng Tri Duật không muốn Lệ Tỉ kiếp này vẫn mang theo nghi vấn và bất an như vậy.
"Em biết có vài chuyện, anh sẽ cảm thấy kỳ lạ."
Khi hiểu một người quá rõ, đôi khi càng làm tốt, càng chu toàn, càng hợp ý đối phương, thì bản thân lại càng trông giống như một "cạm bẫy ngọt ngào" được sắp đặt sẵn cho Lệ Tỉ.
Người giàu không có kẻ ngốc. Kẻ ngốc lại chẳng thể làm người giàu, hay ít nhất cũng sẽ không giữ nổi tài phú.
Lệ Tụng Khiêm coi trọng Lệ Tỉ, thiên vị để Lệ Tỉ làm người kế thừa LI, ngoài chút tình cảm còn sót lại với người mẹ Omega của Lệ Tỉ, phần lớn vẫn vì Lệ Tỉ đủ bản lĩnh, đủ tư cách, và đủ xứng đáng.
Từ lần gặp đầu tiên, hay nói chính xác hơn, từ lúc Ứng Tri Duật viết hai chữ "vượng phu" lên bảng đăng ký pheromone phòng thí nghiệm LI, hắn đã lộ ra vô số điểm đáng ngờ.
Lúc ấy hắn chỉ muốn biểu đạt tấm lòng "tự nguyện", không muốn vài tháng sau mình lại bị dí súng ép buộc làm gì.
Mà sau này, hắn lộ ra những điểm kỳ quặc của bản thân, cũng là chỉ để hai người không phải lãng phí thời gian dò xét lẫn nhau.
Làm vậy thì đúng là lợi thật, bởi lẽ hai người đã nhanh chóng kéo gần khoảng cách.
Nhưng hại thì cũng có hại, đó chính là hắn đã để lại rất nhiều điểm đáng ngờ nằm ngoài phạm trù lí giải.
Kiếp trước ở bên nhau mười một năm, Ứng Tri Duật ít nhiều cũng hiểu tính cách Lệ Tỉ. Anh vốn không sợ những nguy hiểm, khủng hoảng chưa lường trước.
Lệ Tỉ xưa nay đều là loại người nghênh đón khó khăn mà tiến lên.
Thế nên lúc ấy, hắn cũng không ngại lộ ra điểm nghi vấn để Lệ Tỉ phát giác.
Chỉ là tình huống bây giờ giữa họ đã hoàn toàn khác so với kiếp trước.
Ứng Tri Duật dù có chậm chạp đến mấy, cũng đã cảm nhận được Lệ Tỉ "thích" hắn.
Tuy Lệ Tỉ chưa từng nói ra miệng, nhưng hành vi và cảm xúc của anh thì chưa từng có chút giấu giếm.
Ứng Tri Duật không thể trốn tránh, hắn phải thẳng thắn đáp lại.
Thế nên, hắn quỳ trước mặt Lệ Tỉ, nhìn thẳng vào mắt anh, từng câu từng chữ rành mạch nói với anh.
"Sau lưng em không có ai cả. Em cũng không phải là người của bố, chị cả, anh hai, hay bất kỳ gia tộc nào phái tới, cũng không có mục đích gì khác."
Ứng Tri Duật nắm tay Lệ Tỉ: "Anh cũng không cần vội tin em. Muốn tra gì thì cứ tra, muốn hỏi gì cứ hỏi, nhưng nếu có vài chuyện em không thể giải thích rõ ràng được, thì hãy để thời gian từ từ chứng minh, có được không?"
Lệ Tỉ nhìn hắn một lúc, rồi kéo hắn từ dưới đất đứng dậy.
"Được." Anh chỉ trả lời hắn một chữ.
Không hỏi thêm, không do dự, chỉ một chữ đã nói lên tất cả.
Ứng Tri Duật ngồi xuống cạnh Lệ Tỉ. Nói xong chuyện thứ nhất, thực ra hắn còn chuyện thứ hai muốn bàn với anh.
"Chúng ta phải uống thuốc tránh thai một lần."
. . .