Cùng Vợ Quyền Cao Chức Trọng Trải Qua Cuộc Sống Thường Nhật

Chương 32

Tối nay ăn cơm tối, Lệ Tỉ bỗng dưng rất nể mặt hắn.

Ứng Tri Duật xúc cơm cho anh bao nhiêu là anh ăn hết bấy nhiêu.

Ăn hết bát đầu tiên, Ứng Tri Duật hỏi anh có muốn thêm nữa không.

Thế là Lệ Tỉ tự cầm bát, tiện tay mang luôn bát của hắn vào bếp xới hai bát đầy ụ.

Lần thứ hai, Ứng Tri Duật còn chưa ăn xong thì đã thấy đáy bát Lệ Tỉ lại gần sạch, hỏi tiếp: "Còn ăn nữa không?"

Thế là anh lại xới thêm bát nữa.

Cũng tức là bát cơm thứ ba trong tối nay của anh.

Đợi đến khi Ứng Tri Duật kinh ngạc phát hiện đáy bát Tam Thái Tử nhà họ Lệ lại một lần nữa sạch bong, hắn khựng lại, dò hỏi: "Nữa không?"

Lệ Tỉ không nói gì.

Ứng Tri Duật giả vờ với tay định lấy bát anh. Lệ Tỉ há miệng, nhưng khi hắn thật sự bưng cái bát trống đứng dậy, anh vẫn không lên tiếng.

Ứng Tri Duật đứng lên, rồi lại ngồi xuống.

"Sao không biết từ chối người ta gì hết vậy?" Ứng Tri Duật bất đắc dĩ hỏi.

Hắn đưa tay sờ cái bụng đã sắp căng phồng của ai đó, buồn cười nói: "Không cần kiêng khem gì cũng được, nhưng cũng không thể ăn bạt mạng như vậy chứ. Bụng tám múi của anh sắp biến mất hết rồi kìa."

Lệ Tỉ: "..."

Tam Thái Tử nhà họ Lệ nghẹn một lúc, rồi mới phản bác: "Không mất đâu, kéo dài thời gian tập gym là được."

Ứng Tri Duật thuận theo anh, "ừ" một tiếng.

Hắn dời bát cơm của Lệ Tỉ đến trước mặt mình. Giờ anh đã không còn bát trong tay nên cũng đặt đôi đũa xuống.

Lúc này, Ứng Tri Duật mới mở miệng hỏi: "No rồi thì đừng ăn nữa, sao nãy không nói?"

Lệ Tỉ cúi mắt, không đáp.

Anh chỉ là không biết phải an ủi Alpha thế nào, lại cảm thấy cơm hắn nấu ngon thật, không nên lãng phí.

Ứng Tri Duật tiếp tục: "Giận thì có thể nói, no cũng có thể nói, không thích ăn gì cũng nên nói. Cả việc chuẩn bị sinh nhật hay em gái hẹn đi ăn thì cũng nên nói với em một tiếng."

Hắn nhìn anh, nhẹ giọng: "Em sẽ không làm khó anh, cũng sẽ dựa vào tình hình thực tế mà chọn lựa."

Nghe vậy, Lệ Tỉ im lặng thật lâu không đáp.

Một lúc sau, Ứng Tri Duật đứng dậy dọn bàn ăn, Lệ Tỉ cũng đứng lên theo.

"Không nói thì em sẽ không cần lựa chọn." Đôi mắt đen nhánh của Lệ Tỉ xoáy sâu vào hắn, giọng anh bình tĩnh, "Nếu em lựa chọn, mà lại không chọn tôi, tôi có thể sẽ giận."

Tay Ứng Tri Duật đang dọn bát đũa liền sững lại.

Lệ Tỉ nói xong lại cụp mắt xuống, bắt chước động tác của hắn dọn dẹp bàn ăn.

Ứng Tri Duật nhìn anh cẩn thận đổ thức ăn thừa trong từng bát vào một bát chung. Khi dầu mỡ tràn ra, có chút dính lên đầu ngón tay anh. Hắn nghĩ, Tam Thái Tử trước đây chắc chưa từng đụng vào bát đồ thừa bao giờ.

Nhưng Ứng Tri Duật không thể nói ra câu "lần nào em cũng sẽ chọn anh".

Cuộc sống có quá nhiều biến số, mọi việc đều phải tùy theo tình huống mà ứng phó. Ngay lúc này, hắn hoàn toàn có thể dễ dàng thốt ra những lời hứa hẹn trống rỗng, thề thốt kiên định rằng dù thế nào mình cũng sẽ chọn đối phương.

Thế nhưng lỡ một ngày nào đó, nếu có tình huống đặc biệt đột nhiên ập đến, dẫu là chuyện ngoài ý muốn, bất khả kháng, hoặc là những việc mà hiện tại cả hai thậm chí không thể hình dung, thì sao?

Không thực tế.

Những lời như thế, dù thốt ra từ miệng ai, suy cho cùng cũng chỉ là lời lừa dối.

Vì vậy, Ứng Tri Duật nhìn Lệ Tỉ một lúc rồi cùng anh bước vào bếp. Hai người không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ làm việc nhà.

Rửa bát xong, Ứng Tri Duật còn lau sạch mặt bàn bếp.

Sau đó, hắn nắm tay Lệ Tỉ nói: "Vậy thì cứ giận đi, em sẽ dỗ anh."

Trong cuộc sống thường ngày, nếu đôi khi buộc phải chọn một trong hai, mà Ứng Tri Duật lại chọn điều khác, thì Lệ Tỉ đương nhiên có lý do để giận.

Giận thôi mà, chứ có phải ly hôn đâu.

Đã kết hôn sống chung cả đời, thì làm sao có thể tránh khỏi những lúc khó xử, những lần cãi vã? Cuộc sống chẳng phải là Lệ Tỉ giận thì hắn dỗ, hắn giận thì Lệ Tỉ cũng có thể dỗ lại sao?

Ngón tay Lệ Tỉ khẽ động, cuối cùng vẫn đáp lại bằng cách siết lấy tay hắn.

Siết rất chặt.

Hai người quay lại phòng khách.

Ứng Tri Duật ngồi xuống sofa, kéo Lệ Tỉ ngồi cạnh mình, vừa cúi đầu nghịch tay anh vừa cười hỏi: "Thế giờ có thể nói cho em biết, trước khi ăn cơm anh vì sao lại giận không?"

Từ lúc mượn xì dầu về là im bặt.

Sau đó trên bàn ăn, nếu không phải hắn chủ động mở lời chuyện "cơm trăm nhà", hắn còn nghi Tam Thái Tử nhà họ Lệ đang định thực hiện nghiêm ngặt quy tắc "ăn không nói chuyện ngủ không mở miệng" đến hết bữa tối nữa chứ.

Lệ Tỉ nghe vậy liếc hắn một cái.

Chuyện bạn cùng bàn tiểu học mà còn biết cách nhanh nhảu đè xuống trước, anh không tin Alpha hỏi câu này mà lại không biết nguyên nhân vì sao anh không vui.

Đến nước này rồi, anh cũng không ngại thừa nhận nữa: "Đồ của tôi, tôi không thích người khác chạm vào."

Dù chỉ là vài câu xã giao với một Omega xa lạ, anh cũng không thích.

"Em là 'đồ' à?" Ứng Tri Duật cố tình hiểu lệch.

Lệ Tỉ lườm tên Alpha cứ hễ nói chuyện nghiêm túc là thích chen câu bông đùa.

"Dù sao cũng là của tôi."

Có lẽ ban đầu, Lệ Tỉ chẳng hề nghĩ đến chuyện "đồng lòng đồng đức" gì với Alpha của mình. Anh có đủ thực lực để đảm bảo người đứng ở vị trí ấy chỉ có thể bị trói chặt bên cạnh anh.

Thế là đủ rồi.

Nhưng giờ đây, có một vài thứ đã đổi thay.

Lệ Tỉ nhìn Ứng Tri Duật, đưa tay véo má hắn: "Tôi không biết làm nũng, không biết tỏ ra yếu đuối, không làm ra được dáng vẻ như cô bé Omega trong đôi tình nhân ở công viên, cũng không biết cách dỗ dành lòng tự tôn và h*m m**n thể hiện của Alpha các em."

Trong công viên giải trí, quả bóng bay của bé gái vài tuổi bay mất, Lệ Tỉ sẽ không cầu cứu Alpha bên cạnh, tự anh cũng thừa sức lấy lại được.

Ném vòng, bắn súng đổi quà, anh cũng chỉ tin vào mắt và tay của chính mình.

Lệ Tỉ đã quen chiến đấu một mình. Thứ anh muốn, anh có thể tự dựa vào bản lĩnh mình mà giành lấy.

"Tôi khác với các Omega khác là sự thật, không biết làm việc nhà, không xinh đẹp, không mềm mại..."

Lệ Tỉ ngưng lại, đột nhiên buông tay, ngoảnh mặt đi: "Nhưng em có yêu cầu gì cứ việc nói, tôi sẽ cố gắng bù đắp cho em ở những mặt khác."

Ứng Tri Duật hồi lâu không lên tiếng.

Lệ Tỉ chờ đợi một lúc lâu, mãi không thấy Alpha có động tĩnh gì, anh quay đầu lại, đối phương thì dường như đang chờ đúng hành động này của anh.

Alpha nghiêng người, chuẩn xác đặt một nụ hôn lên má của Lệ Tỉ.

Lệ Tỉ khẽ cứng người.

Ứng Tri Duật nghiêng đầu, khóe mắt cong cong: "Không sao, em biết làm nũng mà."

Nếu đã không thể làm nũng hay tỏ ra yếu đuối được, thì không cần phải làm nũng hay yếu đuối gì cả.

Một Omega mang lại cảm giác an toàn thế này, Ứng Tri Duật tự thấy bản thân cực kỳ có số hưởng là đằng khác.

"Sau này phải nhờ Lệ tổng bảo vệ em rồi. Có việc gì thì Lệ tổng cứ xông lên trước, em ở phía sau vẫy cờ hò reo cho Lệ tổng~"

Lệ Tỉ: "..."

Tối nãy lúc về nhà, hắn và Lệ Tỉ còn tiện đường mua một cái bánh kem ở tiệm bánh ven phố.

Bánh kem để qua đêm không tốt. Sau khi nói chuyện thông suốt với nhau rồi, Ứng Tri Duật vào bếp mở tủ lạnh lấy bánh ra.

Lệ Tỉ thấy hắn đặt bánh lên bàn trà, khẽ nhíu mày: "No lắm rồi."

Lần này anh không im lặng nữa, chủ động nói ra suy nghĩ thật của mình.

Ứng Tri Duật mở hộp bánh, lại cười một tiếng, giọng điệu mang theo sự khẳng định: "Ừ, vậy mới đúng. Không muốn ăn thì nói ra."

Đồng thời, Alpha dùng nĩa bánh kem xúc một ít kem, vẽ một bông hoa lên mặt Lệ Tỉ.

"Thưởng cho anh một bông hoa nhỏ." Ứng Tri Duật nói.

Lệ Tỉ ngẩn ra, nhưng Alpha đã thu tay lại, tự cắt một miếng bánh ăn.

Đợi Ứng Tri Duật ăn xong, thấy Lệ Tỉ vẫn đang nhìn mình đắm đuối.

Hắn hỏi: "Ngon lắm, ăn không?"

Lệ Tỉ lắc đầu, nhưng mắt vẫn dán chặt vào môi hắn. Cũng không biết ma xui quỷ khiến thế nào, anh bỗng ghé sát hắn, muốn hôn nhẹ đối phương một cái.

Ứng Tri Duật rũ mắt nhìn Omega đang tự tiến tới gần mình, yết hầu khẽ động, hé môi đón lấy anh.

Một nụ hôn qua đi, Lệ Tỉ l**m l**m vị kem ngọt ngào còn sót giữa môi răng, nheo mắt đánh giá: "Cũng tạm."

Ứng Tri Duật không nhịn được phì cười một tiếng.

"... Vậy nếm thêm chút nữa đi."

Sau đó, cái bánh kem lẽ ra không nên để qua đêm đã thật sự bị ăn gần hết. Alpha kia rõ ràng bảo không muốn ăn thì đừng ăn nữa, vậy mà tay vừa đúc, miệng vừa luyên thuyên không ngớt:

"Anh trai ơi, nữa anh ngồi tàu thủy với em được không? Em ngồi một mình sợ lắm."

"Anh trai ơi, nữa đi công viên giúp em bắn súng đổi được Lingna Belle, Iron Man và Squirtle với?"

"Anh trai ơi..."

Pheromone AO quấn quýt, lan tỏa trong căn nhà cũ nhỏ hẹp.

Lệ Tỉ thở hổn hển, cả người mang theo hương kem mát lạnh thơm ngon, bất ngờ đè ngã người đang ngồi ngay ngắn trên sofa mà tay thì không ngừng làm chuyện xấu.

"Vào phòng đi, Ứng Tri Duật!"

Nhìn đôi mắt Tam Thái Tử Lệ đỏ rực như cái đêm đánh dấu vĩnh viễn kiếp trước, Ứng Tri Duật dùng đầu ngón tay đón lấy giọt mồ hôi treo trên mi anh.

Có thể thấy Tam Thái Tử đang nhịn rất khổ sở.

Hắn nghĩ, mình có thích kiểu Omega hay làm nũng tỏ ra yếu đuối hay không thì hơi khó nói, nhưng Lệ Tỉ chắc chắn rất thích Alpha biết làm nũng.

---

Trong phòng ngủ chính chưa đầy mười mấy mét vuông của căn nhà xưa cũ, giọng Lệ Tỉ như bị ép ra từ cổ họng.

"Ứng Tri Duật, có phải em không được không!"

Đã ở ngay ngưỡng cửa, thế mà Alpha bỗng dưng lại phanh gấp.

Ứng Tri Duật cười khẽ: "Chẳng phải em vẫn luôn thua Lệ tổng sao?"

Có Alpha nào mà lại thừa nhận mình không bằng Omega chứ, Ứng Tri Duật rõ ràng cố ý!

Lệ Tỉ không thích bị động, nên dù là bên bị đánh dấu, bị xâm nhập, anh cũng luôn cố gắng tranh đoạt quyền chủ động vào mọi lúc.

Ứng Tri Duật lại nhớ đến kiếp trước, người mắt đỏ ngầu quấn lấy mình, chủ động hoàn thành đánh dấu vĩnh viễn ấy, dù hiểu lầm hắn ở bên ngoài "hái hoa ngắt cỏ", đối phương vẫn bất chấp tất cả hoàn thành đánh dấu.

Lúc ấy trong lòng anh nghĩ gì?

Ứng Tri Duật khẽ hỏi: "Anh nghĩ kỹ chưa?"

Lệ Tỉ nhíu mày: "Ý em là gì?"

Ứng Tri Duật nhìn vào mắt anh. Hắn nghĩ, quá trình đánh dấu vĩnh viễn kiếp trước của họ nhìn chung chẳng thể gọi là vui vẻ. Hắn hy vọng lần này đây, Lệ Tỉ có thời gian để suy nghĩ cho rõ ràng và thấu đáo.

Ít nhất không phải vì giây phút bốc đồng nữa.

"Chúng ta không vội, cứ từ từ thôi."

Ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng của Ứng Tri Duật đầy kiềm chế, nhẹ nhàng vuốt qua khóe mắt đẫm mồ hôi của Lệ Tỉ.

"Ngủ đi." Hắn nói.

"..."

Nhìn chằm chằm Alpha trẻ tuổi ba giây, Lệ Tỉ đột ngột lật người, đầy giận dữ quay phắt lưng lại, ngủ luôn.

Ứng Tri Duật ngắm cái gáy phồng má tức tối của vị Tam Thái Tử một lúc, do dự không biết có nên giải thích thêm vài câu không. Nhưng liếc đồng hồ đầu giường thì thấy giờ đã khuya, suy nghĩ một chút, hắn vẫn đưa tay tắt đèn.

Ngủ đến nửa đêm, Ứng Tri Duật cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Cả người như bốc lửa.

Hắn mở mắt, ngẩn ra một giây, đối diện với bóng dáng mơ hồ trên người mình trong bóng tối.

"... Lệ Tỉ?"

Ứng Tri Duật đưa tay qua.

Hơi thở Lệ Tỉ hơi gấp, giọng mang theo sự quả quyết và kiên định: "Đừng động đậy!"

Bốn mươi phút sau, người trên thân chậm lại. Ứng Tri Duật đưa hai tay đỡ lấy eo đối phương định ngồi dậy.

Nhưng động tác của hắn dường như chọc giận người trước mắt. Lệ Tỉ lại đè mạnh hắn xuống, siết chặt cánh tay hắn, cúi người hung dữ cảnh cáo:

"Ứng Tri Duật, em giờ nghĩ được gì thì nghĩ, nghĩ không được thì đừng nghĩ nữa. Cả đời này, ngoài tôi ra, em không còn lựa chọn nào khác!"

Hơi thở anh vẫn còn đọng lại dư âm hỗn loạn, nóng rực, mang theo tiếng th* d*c chưa kịp lắng xuống sau hồi vận động lâu.

Khi anh cúi người sát lại gần Ứng Tri Duật, nhịp tim đập rộn ràng như trống của đối phương không ngừng nhắc nhở hắn rằng: đây là một cơ thể sống động, tràn đầy sức sống.

Là Lệ Tỉ đang sống sờ sờ của một kiếp khác.

Bằng không thì sao Ứng Tri Duật lại nói chênh lệch thể lực AO vốn có ngoại lệ cá nhân chứ?

Quá trình đánh dấu vĩnh viễn kịch liệt, kéo dài, hao tổn sức lực rất lớn.

Mỗi lần Ứng Tri Duật định mở miệng bảo người trên thân nghỉ ngơi một chút, đều chỉ nhận được một câu "im miệng" đầy liều lĩnh của đối phương.

Đợi đến khi ngoài cửa sổ trời đã sáng tỏ, ngay cả người gần như cả đêm chỉ việc nằm yên như Ứng Tri Duật còn cảm thấy mệt mỏi, thì người tự mình cày cuốc nửa đêm kia vẫn đang nghiến răng tiếp tục.

Khi Ứng Tri Duật vô tình nghe thấy tiếng động lạ ngoài cửa, hắn cuối cùng mới mạnh mẽ ngăn vị Omega đang ngồi trên mình hắn lại.

"Suỵt."

Ứng Tri Duật chống người ngồi dậy một chút, vòng một tay ôm trọn lấy cơ thể nóng hổi, đẫm mồ hôi kia vào lòng.

Ngực Lệ Tỉ dán sát ngực hắn, không chút ngăn cách. Giọng Alpha cất lên rất khẽ: "Nghe thử xem."

Lệ Tỉ lại chẳng nghe thấy gì cả. Trên đỉnh đầu anh lúc này là đường hàm dưới mượt mà của Alpha. Khi Ứng Tri Duật cất lời, dây thanh quản khẽ rung, yết hầu theo đó mà chuyển động, chạm nhẹ vào má anh.

Vào giờ phút này, anh chỉ cảm nhận được nhịp tim vững chãi, mạnh mẽ của Alpha.

Từng nhịp từng nhịp, dán sát vào trái tim đang rối loạn của chính anh.

Ứng Tri Duật ghé sát tai anh, thì thầm: "Nhà mình có trộm vào rồi."

. . . 

Bình Luận (0)
Comment