Cùng Vợ Quyền Cao Chức Trọng Trải Qua Cuộc Sống Thường Nhật

Chương 31

Sáng hôm sau, Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ dậy thật sớm để "phục kích" hai ông bà cụ.

Hắn đã sớm tìm hiểu trước: bố mẹ Cam Như Viện đều là giáo viên, về hưu rồi vẫn giữ thói quen ngủ sớm dậy sớm. Thường thì sáu bảy giờ sáng hai cụ đã dậy tập thể dục, tập xong lại ghé qua chợ rau mua đủ rau củ cho cả ngày, rồi mới vòng về nhà.

Ứng Tri Duật từng xem ảnh gần đây của hai cụ, còn Lệ Tỉ dù từ nhỏ chưa từng gặp mặt, nhưng anh vẫn luôn âm thầm để ý tin tức về hai ông bà.

Thế nên khi hai người đến chợ nông sản gần nhà hai ông bà đang ở, Ứng Tri Duật còn chưa kịp dẫn Lệ Tỉ đi vào bên trong thì anh đột nhiên đã dừng bước.

Hắn quay lại, theo hướng mắt Lệ Tỉ nhìn về phía trước.

Là bố mẹ của Cam Như Viện.

Hai cụ già tóc đã bạc phơ nhưng trông vẫn còn khỏe khoắn, tình cảm thoạt nhìn cũng vẫn rất thắm thiết.

Ông Cam xách giỏ rau, ngoan ngoãn đi sau bà Cam. Còn bà thì dừng trước từng sạp hàng chọn lựa kỹ càng, thỉnh thoảng hỏi han chủ sạp vài câu.

Giữa chợ rau đông đúc, bà Cam lúc thì ngoảnh lại xem ông Cam có theo kịp không, lúc thì sợ bị đám đông chen lấn làm lạc nhau, hai cụ còn nắm tay nhau mà đi.

Ứng Tri Duật khẽ hỏi: "Muốn lên chào hỏi không?"

Từ khi biết chuyện, Lệ Tỉ chưa từng gặp ông bà ngoại mình lần nào.

Dù cuộc hôn nhân của Lệ Tụng Khiêm và Cam Như Viện có lắm trắc trở đến đâu, nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết của Cam Như Viện vẫn là trầm cảm sau sinh.

Lệ Tỉ không biết trong lòng ông bà ngoại rốt cuộc nghĩ gì về sự tồn tại của anh và em gái Lệ Nguyệt.

Anh lắc đầu: "Thôi, vẫn chưa đến lúc."

Đột ngột xuất hiện như vậy sẽ làm xáo trộn cuộc sống bình yên của hai người họ. Lệ Tỉ suy đi nghĩ lại vẫn thấy không nên.

Anh chỉ cần nhìn thấy hai ông bà khỏe mạnh là đủ rồi. Anh không thể ở lại Dao Thành mãi, mà nhìn dáng vẻ của ông bà ngoại dường như cũng đã quen thuộc với nhịp sống nơi đây.

Vậy nên cứ giữ khoảng cách thế này trước đã.

Ứng Tri Duật không bình phẩm gì về quyết định của anh. Với hắn, gặp hay không gặp là quyền của Lệ Tỉ. Trước khi chính người trong cuộc đã nghĩ thông suốt, người ngoài cuộc chỉ có thể đồng hành bên cạnh.

Hai người lặng lẽ đi theo ông bà ngoại suốt một quãng đường, cho đến khi hai cụ xách giỏ rau đầy ắp rời khỏi chợ, họ mới dừng bước.

Ứng Tri Duật hỏi người bên cạnh: "Sáng nay muốn ăn gì? Bánh mì, bánh bao, bánh cuốn, giò cháo quẩy?"

Gần chợ rau cũng có không ít quán bán bánh bao và điểm tâm.

Có vài quán đông khách quá, Ứng Tri Duật lười chen lấn cùng Lệ Tỉ nên đành bỏ qua. Có chỗ hắn đi qua ngửi mùi, rồi kéo anh quay đầu bỏ đi luôn.

"Sao thế?" Lệ Tỉ hỏi.

Ứng Tri Duật thần bí đáp: "Nhìn không tươi."

Lệ Tỉ tò mò: "Chỉ ngửi một cái là biết à?"

"Nhìn màu sắc, ngửi mùi... với lại..."

Với lại một số chỗ giá rẻ đến bất thường. Nhà Ứng Tri Duật mở tiệm bánh bao, nên hắn cũng am hiểu giá cả nguyên liệu. Vừa nãy đi một vòng chợ, hắn đã nắm được mức giá trung bình tại nơi đây.

Làm ăn dù có hào sảng đến mấy thì cũng không thể lỗ vốn được. Ai mà biết thịt trong đó là thịt gì chứ?

Càng về sau chợ càng đông nghịt, Ứng Tri Duật bèn dẫn Lệ Tỉ rời khu chợ.

Lệ Tỉ không biết hắn định dẫn mình đi đâu. Rõ ràng đây không phải là quê hương của Alpha, vậy mà hắn cứ như đã nắm chắc khu vực này trong lòng bàn tay, thuần thục dẫn Lệ Tỉ rẽ vào một con hẻm nhỏ.

Trong con hẻm ấy cứ như một thế giới tách biệt, hai bên toàn cửa hiệu nhỏ, còn có nhiều xe đẩy bán đồ ăn vặt.

Thậm chí xung quanh có không ít học sinh tiểu học đang tụ tập tại các tiệm quán.

Đi ngang qua một sạp bán bánh nướng thơm lừng, Lệ Tỉ khẽ kéo tay áo Ứng Tri Duật.

Ứng Tri Duật quay lại.

Lệ Tỉ nói: "Mua một cái."

Ứng Tri Duật ngẩn ra: "... Ở đây hả?"

Hắn nhìn sạp hàng trước mặt, nhìn biển hiệu rồi lại nhìn Lệ Tỉ, không chắc chắn lắm mà hỏi lại: "Bánh hành chiên dầu? Có hành đấy."

Lệ Tỉ trước giờ đâu có ăn mấy thứ này?

Lệ Tỉ gật đầu chắc nịch: "Ừm, chỗ này đông người xếp hàng, mua một cái."

Nhìn đám học sinh tiểu học đang xếp thành hai hàng dài phía trước, Ứng Tri Duật: "..."

Xếp hàng quét mã mua bánh xong, hắn đưa chiếc bánh hành chiên dầu nóng hổi cho Lệ Tỉ. 

Lệ Tỉ hỏi: "Em không ăn à?"

Ứng Tri Duật lắc đầu: "Tìm chỗ có ghế ngồi đã."

Sau đó, hắn dẫn Lệ Tỉ vào một quán ăn sáng nhỏ xíu.

Quán tuy nhỏ nhưng món ăn nhiều vô kể.

Ứng Tri Duật gọi hai cốc sữa đậu nành, một trái bắp luộc, một lồng há cảo và hai cái bánh mì kẹp thịt.

Lệ Tỉ nhìn viền bánh mì kẹp thịt dính thứ gì đó đen sì, nhỏ giọng hỏi hắn: "Ăn cái này có bị đau bụng không?"

Thứ "đen sì" anh nói là "muội than nồi", Tam Thái Tử nhà họ Lệ chưa từng ăn quán vỉa hè bao giờ, chắc tưởng bánh rơi đâu đó nên dính bẩn.

Ứng Tri Duật bẻ đôi trái bắp đưa cho anh một nửa, điềm nhiên đáp: "Thì cũng tốt mà, sẵn rửa ruột luôn."

Lệ Tỉ: "..."

Đến khi ăn xong rời đi, Lệ Tỉ ngỡ ngàng phát hiện bao nhiêu món họ gọi cộng lại chưa tới 20 tệ.

Tam Thái Tử lần đầu trải nghiệm giá cả kiểu này, bị sốc nhẹ.

Tầm giá này thì còn đòi hỏi gì nữa! Đau bụng thì đau bụng vậy!

Nhẩn nha ăn xong bữa sáng, Ứng Tri Duật dẫn Lệ Tỉ thong thả bước khỏi con hẻm, vòng đến cổng chính của một trường tiểu học.

Lệ Tỉ đã biết đây là đâu. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đi theo Alpha.

Còn Ứng Tri Duật cũng không vội vào cổng trường. Hai bên cổng chính trường tiểu học mỗi bên có một dãy cửa hàng, khác với con hẻm vừa nãy, ở đây đa phần là tiệm bán văn phòng phẩm.

Ứng Tri Duật bèn dẫn Lệ Tỉ bước vào một tiệm ngẫu nhiên.

Hắn vừa đi vừa kể: "Hồi nhỏ mỗi lần thi, sáng ngày thi em đều chạy ra cổng trường mua một cây bút mới."

Lệ Tỉ không hiểu lắm: "Để làm gì?"

Ứng Tri Duật nghĩ một lát rồi đáp: "Để cầu thần thi cử phù hộ chứ sao?"

"Dân học giỏi mà cũng tin mấy thứ này à?" Lệ Tỉ không tin.

Ứng Tri Duật rút một cây bút nước tự động từ hộp bút, vẽ thử hai đường nguệch ngoạc lên tờ giấy nháp ở quầy, không ngẩng đầu mà trả lời: "Bạn cùng bàn em bảo thế."

Ra khỏi tiệm văn phòng phẩm, trên tay Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ mỗi người cầm một cây bút mới.

Lệ Tỉ vừa đi vừa thỉnh thoảng ngắm nghía cây bút trên tay.

Một lúc sau, anh mở miệng: "Bạn cùng bàn của em..."

Chưa kịp nói hết, Ứng Tri Duật đã cắt lời: "Tiểu học chưa phân hóa, không phải Omega, giờ cũng mất liên lạc luôn rồi, không nhớ nổi mặt mũi ra sao nữa."

Lệ Tỉ: "..."

Anh nghẹn họng. Sao lời Alpha này nghe cứ như anh là cái bình dấm chua ghen tuông vô cớ, đến cả bạn cùng bàn thời tiểu học cũng không tha thế này!

---

Trường tiểu học này chính là nơi mẹ Lệ Tỉ là Cam Như Viện từng học ngày xưa.

Ứng Tri Duật giả vờ là phụ huynh, thuận lợi dẫn Lệ Tỉ lẻn vào sân trường.

Vào trong trường rồi, Lệ Tỉ lại bắt đầu thỉnh thoảng liếc nhìn Alpha.

Ứng Tri Duật quay sang anh: "Trên mặt em có hoa à?"

Lệ Tỉ hỏi hắn: "Sao em biết ở đây có lớp Măng Xuân?"

Vừa nãy bảo vệ cổng chặn hai người lại, hỏi con họ học lớp nào, Lệ Tỉ còn hơi căng thẳng, ai ngờ Alpha lại tỉnh bơ đáp ngay "lớp Măng Xuân".

Ứng Tri Duật "ồ" một tiếng rồi đáp: "Vừa nãy trên giấy nháp thử bút ở tiệm văn phòng phẩm ngoài cổng có viết 'lớp Măng Xuân XXX', tên em cũng thấy hết rồi. Bảo vệ muốn em khai tên luôn cũng được."

Lệ Tỉ: "..."

Dạo một vòng sân trường, nghe thấy chuông tan học vang lên, Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ chuồn ra bằng cổng sau.

Rời khỏi trường tiểu học, Ứng Tri Duật kéo Lệ Tỉ vào một công viên gần đó.

Dao Thành không lớn, nhưng công viên này bên trong lại rộng rãi, đầy đủ các loại thiết bị vui chơi.

Lần này không cần Lệ Tỉ liếc mình nữa, Ứng Tri Duật đã chủ động khai báo: "Đã đi hưởng tuần trăng mật, em ít nhiều cũng phải làm chút bài tập nghiên cứu trước chứ."

Dù điểm đến là quê ngoại của Lệ Tỉ, hắn vẫn không quên mục đích thực sự của chuyến đi này.

Lệ Tỉ nắm tay Alpha, siết chặt thêm chút nữa.

Hai người vừa dạo công viên, hắn vừa hỏi: "Trước đây anh có từng đến công viên giải trí chưa?"

Lệ Tỉ hơi cạn lời: "Tất nhiên là có rồi."

Anh chỉ là nhà có tiền thôi, chứ có phải sống ngoài hành tinh đâu. Dù công viên công cộng thế này anh chưa từng đến, nhưng khu vui chơi trên đảo riêng của nhà anh, hồi nhỏ anh cũng hay đến chơi lắm.

Vì hôm nay là ngày thường, những đứa trẻ đến tuổi đi học đa phần đều đang ở trường.

Trong công viên hiện tại chủ yếu là trẻ mẫu giáo năm sáu tuổi, thậm chí nhỏ hơn, được bố mẹ dẫn đi chơi.

Ứng Tri Duật chỉ vào mấy trò chơi, hỏi Lệ Tỉ có muốn chơi không.

Lệ Tỉ đều lắc đầu.

Đều là bố mẹ dẫn con nhỏ chơi, một người sắp ba mươi như anh chen vào quả thực không hợp lắm.

Ứng Tri Duật cũng không ép. Hai người dạo một vòng công viên, rồi hắn chạy đi mua kem. Lệ Tỉ trong lúc đứng chờ nhìn một cặp đôi đang chơi ném vòng ở sạp ven đường cách đó không xa.

Hai người trông vẫn còn là học sinh, chắc là còn đang học cấp hai, vừa mới phân hóa? Cả hai không dán miếng ức chế, nhưng đã lờ mờ thấy hình dáng tuyến thể non nớt sau gáy.

Không biết có phải trốn học không, cả hai vẫn đang mặc quần đồng phục.

Khi Ứng Tri Duật quay lại đưa kem, đúng lúc thấy cô bé Omega ném năm vòng mà không trúng cái nào, đang làm nũng với bạn trai mình.

Cậu bé Alpha nhận lấy năm vòng còn lại, tay nghề cũng tạm được, ném trúng hai cái.

Nhưng theo quan sát của Lệ Tỉ, hai cái cậu bé trúng cũng không phải món quà cô bé ban đầu muốn.

Hắn đưa một que kem cho Lệ Tỉ, hỏi anh: "Muốn chơi không?"

Lệ Tỉ lắc đầu: "Chỉ xem thôi."

Anh quả thật không có hứng thú với những trò này. Chưa kể mấy phần quà ném vòng kia cũng khó mà lọt vào mắt Tam Thái Tử nhà họ Lệ.

Ứng Tri Duật chắc cũng nghĩ vậy, nên cũng không hỏi thêm, tiếp tục đi dạo cùng anh.

Đi được nửa đường, họ lại gặp đôi học sinh tình nhân trẻ ban nãy.

Lần này, đôi tình nhân đứng trước quầy bắn bóng bay.

Ứng Tri Duật rất tinh ý, tự động bước chậm lại.

Quả nhiên, Tam Thái Tử lại chăm chú nhìn đôi tình nhân kia hồi lâu.

Trước quầy bắn bóng có dựng một tấm biển nhỏ ghi: "Một tệ một phát, mười tệ mười hai phát".

Cậu bé dứt khoát rút mười tệ từ túi quần đồng phục.

Ứng Tri Duật không biết Lệ Tỉ nhìn đôi tình nhân kia để xem gì, hắn chỉ thấy cậu bé rút tiền, lập tức nghĩ, cấp hai cấp ba không được mang điện thoại mà nhỉ.

Lần này vẫn là cô bé bắn trước, bắn sáu phát trúng ba.

Rồi đến lượt cậu bé bắn. Nhưng lần này cậu bé còn bắn tệ hơn cả cô bé, sáu phát mà chỉ trúng hai.

Lệ Tỉ thấy cậu bé không biết có phải vì xấu hổ hay không mà mặt đỏ bừng, còn cô bé lập tức ôm lấy cánh tay cậu an ủi hồi lâu.

Sau đó, cô bé tự móc thêm mười tệ, dỗ cậu bé chơi tiếp lần nữa.

Đợi đôi tình nhân ôm con thú bông đổi được từ trò bắn bóng bay vui vẻ rời đi, Ứng Tri Duật mới hỏi: "Còn đi theo nữa không?"

Lệ Tỉ mặt không cảm xúc liếc hắn một cái, quay đầu đi hướng khác.

Ứng Tri Duật bước nhanh đuổi theo, chân thành nịnh nọt: "Để Lệ tổng bắn thì quán đó phá sản mất."

Lệ Tỉ lắc đầu: "Súng đó có vấn đề, tâm ngắm lệch trái."

Ứng Tri Duật nghe vậy nhướng mày: "Vậy mà anh cũng nhìn ra được à."

Lệ Tỉ một lần nữa liếc hắn bằng ánh mắt kỳ quái: "Nãy giờ xem biết bao nhiêu phát rồi, không nhìn ra mới lạ."

Một Alpha họ Ứng nào đó: ... À, hình như mình bị khinh thường rồi.

Từ công viên về đến nhà, Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ đi mua rau, tối định tự nấu ăn.

Hai người về đến tòa nhà, mới leo lên lầu hai, còn chưa kịp lấy chìa khóa mở cửa thì cửa nhà đối diện đã phát ra tiếng động.

Hắn quay đầu lại, thấy ở cửa bên kia có một cô gái trẻ tuổi bước ra.

Cô gái đang mặc đồ ở nhà, tay xách một túi rác, chắc là đang định xuống lầu vứt rác.

Ứng Tri Duật vừa định quay đầu lại thì cô gái đối diện đã chủ động lên tiếng, trông có vẻ dễ gần.

Thấy căn nhà nhiều năm bị bỏ trống đột nhiên có người đến ở, cô vừa thận trọng vừa tò mò đánh giá hai người đàn ông cao trên một mét tám đang đứng trước cửa.

"Xin hỏi, hai anh là... chủ mới của căn nhà này ạ?"

Thấy không tránh mặt được, Ứng Tri Duật chủ động đưa chìa khóa cho Lệ Tỉ, tự mình xoay người nói chuyện.

"Cũng không tính là chủ mới, đây là nhà cũ quê tôi. Chỉ là gần đây mới có thời gian quay về xem thôi."

Nghe vậy, mắt cô gái sáng lên, vui mừng nói: "Anh là cháu ngoại ông Cam phải không? Hồi nhỏ em hay sang nhà ông Cam chơi, ông bảo ông có một đôi cháu ngoại trai gái!"

Động tác mở cửa của Lệ Tỉ hơi khựng lại.

Ứng Tri Duật gật đầu: "Đúng vậy, nhà họ Cam."

Khi nói chuyện, hắn cố ý dùng thân hình che chắn cho Lệ Tỉ ở phía sau.

Cô gái nhà đối diện rất trẻ, mà lại còn là một Omega. Ứng Tri Duật hơi lo cô sẽ nhận ra Lệ Tỉ.

Hắn vừa nói, tay vừa ra hiệu sau lưng, ý bảo Lệ Tỉ vào nhà trước.

Lệ Tỉ mím môi, cầm lấy túi rau trên tay Ứng Tri Duật rồi vào trong trước.

Năm phút sau, Ứng Tri Duật đóng cửa vào nhà.

Lệ Tỉ đang ngồi trên sofa phòng khách, trong phòng không mở tivi, anh ngồi trên sofa cũng không xem điện thoại.

Hắn đi tới tiện tay bật tivi, vừa đổi kênh vừa hỏi: "Muốn xem chương trình gì? Để em đi nấu cơm."

Lệ Tỉ không nói gì, nhưng Ứng Tri Duật vừa đặt remote xuống định đi vào bếp, Lệ Tỉ đã lập tức đứng dậy đi theo.

Hắn khẽ nhướng mày, liếc người đang im thin thít nào đó một cái, cuối cùng giao cho Lệ Tỉ nhiệm vụ đi rửa rau.

Nhà họ ở thủ đô có máy rửa bát rửa rau sẵn hết rồi, nhưng đây là nhà cũ không có thiết bị hiện đại, thôi thì đành làm phiền Tam Thái Tử nhà họ Lệ một chút vậy.

Cơm mới làm được một nửa, Ứng Tri Duật mới phát hiện trong nhà hình như hết xì dầu.

Lúc về họ chỉ mua rau, còn gia vị các loại thì Chu Thận đã dặn người chuẩn bị sẵn trong nhà trước.

Nhưng ở đây chỉ có xì dầu nhạt, không có xì dầu đậm.

Ứng Tri Duật xoay người, còn chưa kịp nhấc bước, cúi đầu đã thấy Lệ Tỉ đang ngồi xổm một bên, cắm đầu hì hục rửa rau mùi.

Trên đầu Lệ Tỉ có một xoáy tóc ngay giữa đỉnh đầu, hắn nhìn xoáy tóc của anh một lúc, vẫn nhạy bén không đả động gì về việc vị Tam Thái Tử nào đó đột nhiên không còn từ chối mấy loại rau gia vị có mùi như hành tỏi hay rau mùi nữa.

Có lẽ bị nhìn lâu quá, Lệ Tỉ ngẩng lên hỏi: "Sao thế?"

Ứng Tri Duật khẽ ho một tiếng: "Hết xì dầu rồi."

Lệ Tỉ dừng tay, chắc đang nghĩ xì dầu là gì, rồi mới nói: "Để tôi đi mua."

Ứng Tri Duật lắc đầu: "Không cần đâu."

Bên ngoài cửa hàng bán gia vị khá xa. Hơn nữa Phan Đạt và một vệ sĩ đang ở ngay dưới lầu, tòa bên kia còn có vài vệ sĩ nữa. Giờ Lệ Tỉ mà ra ngoài, đám người Phan Đạt lại phải đi theo cùng.

Ứng Tri Duật ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Để em sang nhà đối diện mượn. Họ hình như cũng đang nấu cơm."

Khi nãy về hắn thấy túi rác trên tay cô gái có rác hữu cơ bếp núc.

Lệ Tỉ cúi đầu không đáp.

Hai phút sau, hắn mượn được xì dầu trở về. Đợi nấu xong hết mấy món ăn, hắn lại ra phòng khách lục túi đồ ăn vặt vừa mua, mang một chút đồ ăn vặt cùng chai xì dầu sang nhà đối diện trả lại.

Bữa tối đó, Ứng Tri Duật kể lại chuyện hồi nhỏ ăn cơm trăm nhà.

"Mẹ em bên ngoại đông anh em, ông bà ngoại cũng ít khi quan tâm đến mấy đứa cháu ngoại như chúng em. Hồi nhỏ em chỉ có thể đi theo ông bà nội."

Kể từ khi Ứng Tri Duật hiểu chuyện, bố mẹ hắn đã đi làm ăn xa.

Chị gái Ứng Tri Nghiên lại hơn hắn mười tuổi. Đợi hắn lớn thêm chút nữa, cô cũng rời quê lên thành phố học.

"Ông nội còn trẻ đã mắc Alzheimer, sau đó liệt giường hơn mười năm."

"Bà nội bình thường thích đánh bài, có khi bà gọi em đến chỗ bà đánh bài ăn cơm, rồi mang đồ ăn về cho ông. Có khi chỗ đánh bài xa quá, em phải tự tìm chỗ ăn."

Khi Ứng Tri Duật ôn lại chuyện cũ, thường có một đặc điểm:

Rõ ràng là những chuyện tuổi thơ có phần đắng chát, vậy mà khi hắn kể lại, giọng nói hiếm khi mang theo oán trách hay hờn dỗi.

Hắn hiểu được bà nội nhiều năm đã phải chăm sóc ông nội vừa liệt giường vừa bị Alzheimer, ở nhà buồn bực tù túng ra sao, nên khi nhắc đến chuyện bà thích đánh bài thì hắn rất bình thản, như chỉ đang kể một sở thích bình thường.

Vì bà nội ban ngày thường không có ở nhà, hắn nói hễ khi mình đói là có hàng xóm thỉnh thoảng mang cơm cho, cũng có bạn bè rủ hắn sang nhà ăn cơm cùng.

Hắn kể buổi tối bà nội về sẽ mang đồ ngon cho hắn, có khi là kẹo, có khi là thứ khác. Khi ấy hắn còn thường rất mong chờ.

Nhưng Lệ Tỉ nghe những điều này, chỉ cảm thấy được sự bơ vơ bất lực của một đứa trẻ.

Rất nhiều lần, Ứng Tri Duật thậm chí không chỉ đến nhà hàng xóm ăn cơm, mà còn phải nghĩ cách mang một chút về cho ông nội mình.

Lệ Tỉ chợt hiểu ra, vì sao Alpha này lại giỏi quan sát sắc mặt người khác đến vậy.

Một đứa trẻ lớn lên nhờ cơm trăm nhà, sao có thể không biết nhìn sắc mặt người khác mà sống?

Anh lại nghĩ, Ứng Tri Duật trong hoàn cảnh tuổi thơ như vậy mà lớn lên không lệch lạc, cũng coi như là một kỳ tích.

. . . 

Bình Luận (0)
Comment