Cùng Vợ Quyền Cao Chức Trọng Trải Qua Cuộc Sống Thường Nhật

Chương 30

Xin nghỉ phép xong, giờ đã đến lúc hưởng tuần trăng mật.

Ứng Tri Duật đã xem qua ba phương án Trương Kinh Duệ gửi. Hắn không nói trước với Lệ Tỉ mình chọn phương án nào, chỉ đưa ngày khởi hành và khoảng thời gian cụ thể mà hắn cần Lệ Tỉ sắp xếp.

Ngày trước khi khởi hành du lịch tuần trăng mật, Ứng Tri Duật lại về nhà một chuyến.

Lần này hắn không dẫn Lệ Tỉ theo. Ở nhà một đêm, hôm sau kéo theo chiếc vali nhỏ, quay lại căn penthouse ở trung tâm thủ đô của Lệ Tỉ.

Vì Ứng Tri Duật không chịu nói trước sẽ đi đâu, hành lý của Lệ Tỉ đều do quản gia Chu Thận phái người giúp việc thu dọn thay.

Lệ Tỉ đứng bên cạnh xem một lúc, đại khái đoán rằng chỗ Ứng Tri Duật chọn ắt hẳn có trang phục đặc trưng riêng?

Hoặc là nơi mua sắm rất thuận tiện?

Nếu không thì cớ gì mà người giúp việc khi thu dọn hành lý cho anh, ngay cả một bộ quần áo cũng không mang theo?

Mãi đến khi Ứng Tri Duật kéo vali mình về tới nhà, hắn mở vali ra, ôm nửa quần áo trong đó nhét cho Lệ Tỉ bảo anh đi thử.

Lệ Tỉ: "..."

Ứng Tri Duật: "Đều là quần áo em mặc trước đây. Em có hỏi nhà tạo mẫu rồi, anh không mặc được đồ 'mới', thử xem mấy bộ này mặc có quen không."

Lệ Tỉ thế là bị đẩy vào phòng thay đồ.

Lệ Tỉ thay xong quần áo cũ của Ứng Tri Duật bước ra. Ứng Tri Duật đang sắp xếp hành lý, thấy anh ra thì ngẩng đầu lên, cười: "Quần áo rẻ tiền 100 tệ ba món mặc lên người Lệ tổng chớp mắt là tăng giá trị ngay."

Vì mặc quần áo của Ứng Tri Duật, Lệ Tỉ có hơi không tự nhiên lắm.

Anh cúi đầu nhìn quần áo trên người mình, hỏi: "Tại sao phải mặc đồ của em?"

Hỏi xong anh lại hơi hối hận, lo Alpha sẽ lấy chuyện hôm nọ anh mặc áo sơ mi của hắn ra trêu mình.

Nhưng Ứng Tri Duật không làm vậy. Hắn chỉ đứng dậy đi đến trước mặt Lệ Tỉ, như đang thưởng thức mà xoay quanh anh một vòng.

Ứng Tri Duật nói: "Quần áo của Lệ tổng toàn đồ cao cấp, chỗ chúng ta đi mặc không hợp đâu."

Đợi thu dọn xong đồ đạc, Ứng Tri Duật chuyển hành lý lên xe.

Hôm nay Ứng Tri Duật không gọi tài xế, tự lên ghế lái.

Lệ Tỉ theo lên ghế phụ lái.

Đợi xe chạy được khoảng hai ba mươi phút, ra khỏi khu trung tâm thủ đô, Lệ Tỉ mới quay đầu hỏi: "Đây không phải đường ra sân bay?"

Ứng Tri Duật chuyên tâm nhìn đường phía trước, "ừm" một tiếng: "Chuyến bay là vào chiều. Trưa nay chúng ta đi đến một nơi khác trước."

Chạy thêm chừng mười mấy hai mươi phút nữa, Lệ Tỉ đã đoán ra Alpha định chạy đến đâu.

Anh không hỏi thêm nữa, lặng lẽ ngồi ở ghế phụ.

Đến nơi, Ứng Tri Duật đỗ xe xong, xe bảo vệ của Phan Đạt cũng dừng xa xa ở lối ra gần bãi đỗ nhất, nhưng không ai trong số vệ sĩ xuống xe.

Ứng Tri Duật trước tiên dẫn Lệ Tỉ đi mua một bó lily trắng. Lúc quay về, hắn hỏi Lệ Tỉ có muốn tự cầm hoa không.

Lệ Tỉ lắc đầu: "Em mua, em cầm đi."

Thế là Ứng Tri Duật một tay ôm bó lily, tay kia chìa ra về phía Lệ Tỉ.

Lệ Tỉ nhìn hai giây, rồi giơ tay nắm lấy.

Ứng Tri Duật nắm tay Lệ Tỉ, dẫn anh đến trước một ngôi mộ đơn lẻ nằm lưng chừng sườn núi. Trên bia mộ, bằng kỹ thuật khắc ảnh tinh xảo, hiện lên chân dung đen trắng của một người phụ nữ có dung mạo xinh đẹp–

Đó là mẹ Omega của Lệ Tỉ, Cam Như Viện.

Nhà họ Lệ có một khu đất riêng rất lớn tại nghĩa trang An Tức của thủ đô, được xây dựng thành nghĩa trang gia tộc. Tổ tiên các đời của nhà họ Lệ đều được an táng tại đây. Thế nhưng, mộ của mẹ Lệ Tỉ, Cam Như Viện, lại không nằm trong khu nghĩa trang riêng ấy.

"Lệ Tụng Khiêm có lẽ cũng biết, bà ấy sẽ không muốn chôn chung với người nhà họ."

Đứng trước bia mộ Cam Như Viện, Lệ Tỉ không gọi Lệ Tụng Khiêm là "bố" nữa.

Ứng Tri Duật không bình luận về chuyện của thế hệ trước. Hắn không phải người trong cuộc, những yêu hận rối rắm ấy không đến lượt người ngoài như hắn lên tiếng.

Vì vậy hắn chỉ cúi người đặt bó lily trắng trước bia mộ, rồi ngồi xổm trước mộ nhặt một chiếc lá cây vừa rơi quanh bia. Sau đó hắn thắp hương, nhắm mắt, cúi đầu cúng viếng.

Lệ Tỉ hạ mắt, lặng lẽ nhìn bóng dáng Alpha làm từng việc một cách gọn gàng trật tự.

Anh nghĩ, thảo nào trước khi ra cửa Ứng Tri Duật đặc biệt bảo anh thay một bộ đồ đen. Thảo nào còn mang theo hoa quả. Thảo nào chuyến bay buổi chiều mà từ sáng đã phải rời nhà.

"Mẹ, mẹ yên tâm, con trai mẹ giờ sống rất thoải mái, có tiền có quyền có sự nghiệp thuận lợi, còn rước được một anh chàng Alpha trẻ trung đẹp trai thế này."

Alpha gọi tiếng "mẹ" thuần thục tự nhiên, cắt ngang dòng suy nghĩ trong lòng Lệ Tỉ.

Ứng Tri Duật chắp tay, miệng tiếp tục lẩm bẩm: "Con kiếm tiền không nhiều bằng anh ấy, tiền tiêu vặt cũng toàn nhờ anh ấy cấp, sau này con cái cũng theo họ anh ấy. Nếu có chán thì cũng là anh ấy bỏ con."

Lệ Tỉ: "..."

Ứng Tri Duật mở mắt, đưa tay về phía Lệ Tỉ.

Lệ Tỉ dừng lại, rồi bước qua hai bước.

Ứng Tri Duật kéo tay Lệ Tỉ đến bên cạnh mình, hai người cùng ngồi xổm xuống.

"Mẹ xem con trai mẹ này, vai rộng eo thon bụng tám múi, không ai bắt nạt nổi anh ấy đâu. Đến con mà còn không phải là đối thủ của... khụ khụ, anh ấy." 

Lòng bàn tay đau nhói, Lệ Tỉ dùng sức véo Ứng Tri Duật một cái.

Ứng Tri Duật khẽ ho một tiếng, lảng sang chuyện khác: "Lệ Nguyệt cũng rất khỏe mạnh xinh đẹp. Hai anh em họ đều sống rất tốt, mẹ cứ an tâm yên giấc ở đây nhé."

Trên đường về, Lệ Tỉ ngồi ghế phụ lái nhìn Ứng Tri Duật mấy lần.

Ứng Tri Duật vừa lái xe vừa một lòng hai việc: "Sao vậy?"

Lệ Tỉ nhìn chằm chằm khuôn mặt bên nghiêng rõ nét, đẹp không tả xiết của Alpha: "Nhà em chỉ có mình em là con trai Alpha. Sau này con cái theo họ tôi à?"

Ứng Tri Duật nhướn một bên mày: "Trong thỏa thuận trước hôn nhân không phải đã ghi rõ rồi sao?"

Không chỉ ghi rõ con cái của họ sau này phải theo nhà họ Lệ, thậm chí còn quy định khi ly hôn phân chia tài sản, toàn bộ quyền nuôi dưỡng con cái sẽ tự động thuộc về phía Omega.

"Vậy em..." Lệ Tỉ mím môi, nói được nửa chừng lại quay đầu nhìn ra cửa sổ, "Thôi bỏ đi."

Anh kịp thời nuốt xuống câu hỏi để thăm dò suy nghĩ thật sự của Alpha. Nhưng câu hỏi ấy vốn dĩ cũng thừa thãi. Dù có hỏi, thì con cháu nhà họ Lệ cũng chỉ có thể mang họ Lệ.

Thế nhưng Ứng Tri Duật dường như hiểu anh muốn hỏi gì.

Alpha trẻ tuổi vẫn đặt hai tay vững vàng trên vô lăng, giọng nói nhẹ nhàng không vương chút do dự hay bất lực.

"Đương nhiên phải họ Lệ rồi, gia tài vạn tỷ cơ mà. Không họ Lệ thì sau này tranh giành gia sản kiểu gì được?"

Lệ Tỉ: "..."

---

Vì ai đó cứ tuôn một tràng ba hoa chích chòe, suốt đường từ nghĩa trang An Tức đi ra, Lệ Tỉ chẳng kịp u buồn lấy một giây.

Họ không quay về nhà nữa mà trực tiếp lái xe ra sân bay.

Lúc lấy vé máy bay ra, Ứng Tri Duật giải thích: "Máy bay riêng quá phô trương, đành phải để Lệ tổng chịu thiệt ngồi khoang phổ thông một lần trong đời rồi."

Lệ Tỉ lại liếc ai đó một cái.

Anh phát hiện ở chung lâu ngày, Alpha thực ra không lạnh lùng nghiêm túc như bề ngoài.

Nhiều khi còn khá độc mồm.

Trên máy bay, Lệ Tỉ ngủ bù một giấc.

Vốn anh có thể ngủ bù ở phòng chờ VIP, nhưng một Alpha nào đó để anh không biết trước đích đến ở đâu, nhét cho anh cái tai nghe. Trong tai nghe phát nhạc death metal, âm lượng vặn đặc biệt to.

Đợi Lệ Tỉ lần nữa tỉnh lại, anh cảm thấy có bàn tay đang nghịch nghịch lông mi mình.

"Đến nơi rồi à?" Lệ Tỉ mở mắt.

Ứng Tri Duật xoa xoa đầu ngón tay, tò mò hỏi: "Lệ tổng không có tính cáu kỉnh khi mới ngủ dậy à?"

Lần đó nửa đêm khi hắn đẩy Lệ Tỉ tỉnh cũng vậy.

Mỗi lần Lệ Tỉ tỉnh dậy là chỉ lập tức hỏi hắn có chuyện gì, chứ không bao giờ nổi giận với hắn.

Lệ Tỉ khựng lại một chút.

Anh... không biết khi mình mới tỉnh dậy có cáu kỉnh hay không.

Trước đây, chưa từng có ai được phép đánh thức anh ở khoảng cách gần như thế này.

Máy bay hạ cánh, việc giấu điểm đến cũng không còn ý nghĩa nữa.

Lệ Tỉ nhìn tên sân bay, ngẩn ra một chút.

Sau khi ngồi thêm một tiếng rưỡi trên taxi, trả cho tài xế gấp đôi tiền chiều về để đến đúng điểm đến thật sự, Lệ Tỉ bước xuống ghế sau, đứng lặng tại chỗ một lúc lâu.

"Tại sao lại chọn nơi này?"

Dao Thành.

Tên gọi là "thành" trong thành phố, nhưng thực ra đây chỉ là một huyện.

Quê hương mẹ Omega của Lệ Tỉ là Cam Như Viện sinh ra.

Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ mỗi người kéo một vali. Ứng Tri Duật vừa đi vừa giải thích: "Mấy kế hoạch du lịch bao đảo, bao bãi biển, bao khách sạn gì đó, sau này ta còn nhiều cơ hội. Lần này trước tiên đến xem quê hương của dì đã."

Hắn dẫn Lệ Tỉ bước vào một khu viện lớn trông có vẻ đã lâu năm.

Đi cầu thang lên lầu hai một dãy nhà nào đó, hắn lấy chìa khóa ra rồi mở cửa.

Trước khi vào cửa, Ứng Tri Duật quay đầu hỏi: "Trước đây anh đã từng đến đây bao giờ chưa?"

Lệ Tỉ quan sát xung quanh, thận trọng lắc đầu.

Ứng Tri Duật giọng bất đắc dĩ: "...Không sợ em bán anh đi à?"

Lệ Tỉ: "Đám người Phan Đạt không phải đang theo sau chúng ta sao?"

Thật ra anh không biết đây là đâu, nhưng ý thức đề phòng khi bị theo dõi của anh luôn rất nhạy. Từ sau khi xuống máy bay, Phan Đạt cùng vài vệ sĩ vẫn luôn đi xe bám sau taxi của họ. Anh làm sao không nhận ra cho được?

Ứng Tri Duật: "..."

Được rồi, quên mất Tam Thái Tử nhà họ Lệ ý thức cảnh giác bậc nhất, siêu khó "bán".

Bước vào trong nhà, có thể thấy rõ căn nhà đã lâu không có người ở, không nhìn ra bất kỳ dấu vết sinh hoạt nào.

Nhưng nhìn vào độ sạch sẽ ngăn nắp, có thể thấy nơi đây vừa mới được ai đó dọn dẹp kỹ.

"Nơi này là..." Lệ Tỉ nhìn quanh một vòng, trong lồng ngực khẽ dâng lên hơi ấm, "Sao em có chìa khóa chỗ này?"

Ứng Tri Duật cũng biết Lệ Tỉ hẳn đã đoán ra được phần nào.

Hắn nhướn mày nói: "Nếu em nhớ không nhầm thì trong thời gian hôn nhân, mọi bất động sản đứng tên Lệ tổng em đều có quyền cư trú."

Đây là căn nhà cũ ở quê của Cam Như Viện.

Khi Ứng Tri Duật ký hợp đồng thỏa thuận trước hôn nhân, trong danh mục bất động sản của Lệ Tỉ, hắn đã thấy nơi này.

Đẩy hành lý vào phòng, Ứng Tri Duật quay đầu tiếp tục giải thích: "Trước đó em đã liên lạc với quản gia Chu lấy chìa khóa, cũng bảo ông ấy tìm người dọn dẹp nơi này sạch sẽ."

Dẫn Lệ Tỉ đi vòng quanh từng phòng, Ứng Tri Duật hỏi: "Mấy ngày này ở đây được không? Hay ra ngoài tìm khách sạn năm sao khác?"

Lệ Tỉ lại nhìn Alpha một cái. Người kia rõ ràng là cố tình hỏi cho có.

Anh không nói gì, nhưng lại siết mạnh lòng bàn tay Ứng Tri Duật.

Ông bà ngoại của Lệ Tỉ thực ra giờ vẫn còn sống. Trong tài khoản của Lệ Tỉ hàng tháng đều có ghi chép những đợt chuyển khoản định kỳ, nhưng họ chưa từng gặp mặt nhau.

Cam Như Viện qua đời khiến hai ông bà bị đả kích rất lớn, họ chỉ biết con gái mình sau khi kết hôn không hề sống hạnh phúc, nhưng cũng chỉ lực bất tòng tâm.

Vì vậy, sau khi Cam Như Viện qua đời, hai ông bà không nhận tiền chu cấp của Lệ Tụng Khiêm, vẫn kiên quyết ở lại Dao Thành, chỉ là giờ đã chuyển sang một nơi ở khác.

"Hôm nay nghỉ ngơi một đêm trước, mai đi thăm ông bà ngoại."

Alpha này chính là như vậy. Dù là ngày thứ hai sau tân hôn đã đổi giọng gọi Lệ Tụng Khiêm là "bố", trước bia mộ tự nhiên gọi một tiếng "mẹ", hay thốt ra hai tiếng "ông ngoại", "bà ngoại" mà ngay cả Lệ Tỉ cũng chưa từng gọi.

Ứng Tri Duật mãi mãi không kiêu ngạo cũng không tự ti, luôn ung dung thẳng thắn, như thể những người ấy chính là bố mẹ và ông bà của hắn vậy.

Tối dọn dẹp hành lý xong, Ứng Tri Duật chọn một tiệm ăn trông giống chuỗi thức ăn đàng hoàng để gọi bữa tối giao về.

Ăn xong, hắn lại hỏi Lệ Tỉ có muốn ra ngoài đi dạo cho tiêu cơm không.

Mà câu trả lời của Lệ Tỉ là trực tiếp kéo Alpha vào phòng.

Chiếc giường gỗ cũ kỹ phát ra tiếng "kẽo kẹt" vì không chịu nổi sức nặng, từng tiếng từng tiếng kéo dài đến tận nửa đêm về sáng.

. . . 

Bình Luận (0)
Comment