Cùng Vợ Quyền Cao Chức Trọng Trải Qua Cuộc Sống Thường Nhật

Chương 29

Tối nay, Ứng Tri Duật gọi Lệ Tỉ lên lầu thực ra là để xin nghỉ phép đi trăng mật.

Vị trợ lý Trương Kinh Duệ của Lệ Tỉ làm việc rất năng suất. Tối hôm qua Lệ Tỉ vừa hỏi chuyện trăng mật thì đến trưa nay trước 12 giờ, Trương Kinh Duệ đã tổng hợp hoàn chỉnh và gửi hẳn ba phương án du lịch tuần trăng mật trong nước vào mail của Ứng Tri Duật.

Ba phương án phong cách hoàn toàn khác nhau, trọng tâm và ý tưởng về chuyến đi trăng mật cũng có sự chênh lệch khá lớn.

Ứng Tri Duật đoán đây hẳn là thành quả hợp tác của vài công ty du lịch cao cấp.

Kết hợp với việc hôm qua hắn vừa nói gần đây mình không xuất cảnh được, vậy mà hôm nay đã có ngay phương án tuần trăng mật trong nước, không khó để nhận ra rằng chuyện này chắc chắn đã được khởi động từ sớm, sớm hơn hắn tưởng rất nhiều.

Và có lẽ còn khá gấp.

Ít nhất thì, Trương Kinh Duệ - trợ lý chuyên trách của Lệ Tỉ - cảm nhận rõ sự gấp gáp ấy.

Ứng Tri Duật nghĩ, có lẽ chuyện vào hội đồng quản trị đã tạm ổn, Lệ Tỉ có một khoảng thời gian đệm tương đối nhàn rỗi.

Dù Lệ Tỉ không nói ra, nhưng Trương Kinh Duệ lại thầm hy vọng tuần trăng mật có thể diễn ra trong khoảng thời gian này là tốt nhất.

Thậm chí càng sớm càng tốt.

Nếu đã vậy thì chuyện Ứng Tri Duật xin nghỉ với thầy hướng dẫn cũng nên đưa vào lịch trình.

Hắn vừa công khai chuyện kết hôn trong bữa tiệc tối, vốn dĩ lúc gọi Lệ Tỉ lên lầu, hắn không hề có ý định để anh gặp trực tiếp các giáo sư trong phòng thí nghiệm của mình.

Dù sao thì thân phận của Lệ Tỉ cũng khá nhạy cảm. Hai năm còn lại theo học tiến sĩ tại Đại học Y Dược Sinh học, nếu Ứng Tri Duật vẫn muốn yên ổn làm nghiên cứu học thuật, thì việc giữ kín chuyện kết hôn rõ ràng có lợi hơn so với công khai.

Nhưng vào khoảnh khắc thấy Lệ Tỉ từ cửa thang máy chậm rãi mở ra, ý nghĩ này đã thay đổi.

Ban đầu hắn chỉ muốn lấy một chút pheromone của Lệ Tỉ, quay lại xác nhận thêm với thầy chuyện mình đã kết hôn, tiện cho việc xin nghỉ đi trăng mật.

Nhưng ngay giây đầu tiên đứng ở cửa thang máy nhìn thấy Lệ Tỉ, hắn đã lập tức nhận ra: trên người anh đang mặc chiếc sơ mi của mình.

Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, Ứng Tri Duật đột nhiên lại đổi ý.

Hắn hỏi Lệ Tỉ có muốn gặp thầy hướng dẫn của mình không.

Và từ đó mới có ly rượu Lệ Tỉ nâng lên trước mặt toàn thể mọi người trong Viện Sinh học.

Trên đường về nhà, sau khi lên xe, Lệ Tỉ dùng mu bàn tay thử nhiệt độ trán Ứng Tri Duật: "Khó chịu à?"

Thấy anh còn chưa thắt dây an toàn, Ứng Tri Duật lắc đầu, ra hiệu anh ổn định chỗ ngồi trước đã.

Đợi Lệ Tỉ thắt dây xong, xe cũng bắt đầu êm ru lăn bánh.

Ứng Tri Duật buồn cười giải thích: "Tửu lượng em thực ra không tệ đến thế đâu. Hôm nay em cũng không phải nhân vật chính, họ sẽ không cố ý chuốc say em."

Mỗi vòng tròn đều có quy tắc xã giao riêng, quan niệm xã giao của Ứng Tri Duật là không cần nổi bật, cũng đừng quá lập dị.

Vì vậy có rượu hắn sẽ uống, có người thì hòa đồng một chút, ngược lại sẽ không ai chú ý đến hắn.

Lệ Tỉ mím môi nói: "Nếu họ chuốc em, em cũng có thể không uống kia mà."

Anh rõ ràng không tán đồng việc Alpha đang trong kỳ mẫn cảm mà lại đi uống rượu.

Ứng Tri Duật nghe vậy lại cười: "Được, em biết rồi."

Nay đã có "vị đại phật" Lệ Tỉ chống lưng, dù là người có chút thù địch ngầm với Ứng Tri Duật như vị tiến sĩ Alpha trên bàn tiệc tối nay, thì về sau thấy hắn cũng chỉ có thể né đường mà đi thôi.

Thử hỏi còn ai dám chuốc rượu hắn nữa.

Về đến nhà, Ứng Tri Duật muốn đi tắm trước.

Lệ Tỉ chặn hắn lại, hỏi: "Em tự tắm được không?"

Ứng Tri Duật quay đầu, nhìn anh bằng ánh mắt kỳ quái: "Không được thì anh giúp em tắm à?"

Rượu cồn có thể k*ch th*ch kỳ mẫn cảm, nhưng từ ánh mắt của Alpha, Lệ Tỉ quả thực không nghĩ Ứng Tri Duật say đến mức không tự lo liệu được.

Anh bèn nhường đường.

Đợi Ứng Tri Duật vào phòng tắm, Lệ Tỉ đứng ở ngoài cửa lại dặn: "Đừng đóng cửa."

Ứng Tri Duật đáp: "Được."

Hắn cởi áo trên, lại nghe ngoài cửa vang lên tiếng dặn dò thứ hai: "Cũng đừng ngâm bồn tắm."

Đáy mắt Ứng Tri Duật thoáng ánh lên ý cười, vẫn đáp: "Được."

Tắm xong, gột rửa hết mùi rượu trên người, Ứng Tri Duật bước ra khỏi phòng tắm.

Trong phòng không có ai, hắn bước ra ngoài cửa phòng, thấy căn bếp mở đang sáng đèn.

Ứng Tri Duật bước tới, trông thấy trên bàn đảo bếp trước mặt Lệ Tỉ có một cái đĩa, trên đĩa là một quả chuối nguyên trái đã được bóc vỏ sạch sẽ.

Còn Lệ Tỉ thì đang cẩn thận vắt mật ong từ lọ vào ly.

"Cần giúp gì không?" Ứng Tri Duật đứng ngoài bàn đảo bếp, tiện miệng nhắc, "Đừng để bị bỏng."

Lệ Tỉ ngẩng đầu, ánh mắt như rất cạn lời.

Anh đành nhấn mạnh: "Tôi không vô dụng đến mức không tự lo sinh hoạt được!"

Đợi pha xong nước mật ong, anh quay người bưng đĩa chuối và nước mật ong đặt lên bàn đảo bếp.

Hai người đứng ở hai bên bàn đảo bếp. Đợi Ứng Tri Duật cầm ly mật ong uống một ngụm, Lệ Tỉ mới nói: "Pha mật ong chỉ dùng nước ấm thôi, đây là lẽ thường."

Ứng Tri Duật đặt ly xuống, "Ừm" cười một tiếng: "Xin lỗi, là em coi thường Lệ tổng rồi."

Lệ Tỉ: "..."

Thấy Ứng Tri Duật cầm nĩa, chia quả chuối đã bóc trong đĩa thành mấy miếng trước, Lệ Tỉ lúc này mới nhận ra mình đáng lẽ nên cắt nhỏ chuối ngay từ đầu.

Không bỏ qua vẻ tiếc nuối thoáng qua trên gương mặt ai đó, Ứng Tri Duật xiên một miếng chuối, học theo lời Lệ Tỉ vừa nãy: "Em cũng không vô dụng đến mức không tự lo sinh hoạt được."

Ý là, cả quả chuối hắn tự chia ra cũng được, không cần làm phiền Lệ Tỉ, càng không đáng để đối phương vì thế mà thấy tiếc nuối.

Thế nhưng, Tam Thái Tử nhà họ Lệ từ nhỏ đến lớn cái gì cũng tự đòi hỏi cao với bản thân lại không nghĩ vậy.

Về khoản việc nhà, đây không phải lần đầu Alpha thể hiện sự không yên tâm với anh.

Lần trước ở nhà họ Ứng, chị gái Ứng Tri Duật làm vỡ bát cơm, Lệ Tỉ định ngồi xổm xuống để nhặt giúp cũng bị Alpha chạy tới vội vàng kéo dậy.

Ứng Tri Duật vừa cúi đầu ăn chuối, vừa thấy Lệ Tỉ cứ nhìn mình chăm chú.

Hắn xiên một miếng chuối, ngẩng mắt hỏi: "Muốn ăn à?"

Lệ Tỉ nhìn Ứng Tri Duật, biểu cảm phức tạp: "Tôi có phải rất vụng về trong sinh hoạt không?"

Omega mới cưới nhà người ta chắc không ai như anh đâu.

Một quả chuối cũng quên cắt đoạn, pha ly mật ong cũng lo bị bỏng.

Ứng Tri Duật không trả lời ngay.

Trong nhận thức của hắn, Lệ Tỉ quả thực chưa từng động tay vào việc nhà.

Kiếp trước, Lệ Tỉ ngay cả lò vi sóng cũng chưa từng dùng. Dù một mình du học ở nước ngoài, nhưng anh mỗi ngày đều đã có quản gia chăm sóc rất sát sao.

Mà quản gia ấy không ai khác chính là vị tổng quản gia của nhà họ Lệ hiện tại: Chu Thận.

Năm đó Lệ Tỉ còn nhỏ đã ra nước ngoài học, Chu Thận cũng vừa tốt nghiệp đại học và làm ở nhà họ Lệ không lâu.

Lệ Tụng Khiêm liền phái Chu Thận theo Lệ Tỉ sang nước ngoài.

Chu Thận nổi tiếng là người chu toàn tỉ mẫn, ở nước ngoài săn sóc Lệ Tỉ chu toàn suốt hơn mười năm, cho đến khi Lệ Tỉ tốt nghiệp đại học, quản gia cũ nhà họ Lệ đã già sắp nghỉ hưu, Lệ Tụng Khiêm mới điều Chu Thận mười mấy năm biểu hiện xuất sắc về nước.

Còn Lệ Tỉ vẫn đang tiếp tục học cao học ở nước ngoài lại có người giúp việc mới, mà người đó cũng do chính Chu Thận tuyển chọn.

Vì vậy bao năm qua, nói Lệ Tỉ mười ngón tay chưa từng dính nước rửa chén cũng không phải nói ngoa.

Nhưng không làm việc nhà không có nghĩa là vụng về trong sinh hoạt.

Hơn nữa, với gia thế của Lệ Tỉ, những việc vặt vãnh trong sinh hoạt vốn chẳng cần anh bận tâm.

Ứng Tri Duật đút một miếng chuối vào miệng Lệ Tỉ.

Người đột nhiên bị nhét một miếng chuối rõ ràng hơi ngơ ra.

Ứng Tri Duật mỉm cười, ánh đèn vàng ấm từ căn bếp mở tràn vào đáy mắt hắn, như len lỏi vào đó chút ấm áp dịu dàng.

Hắn nói: "Những thứ cả đời không dùng tới thì cũng chẳng cần phải tốn sức quan tâm. Anh bây giờ như thế này đã rất tốt rồi."

Alpha dường như luôn soi thấu được ý nghĩ trong lòng Lệ Tỉ.

Suy nghĩ vừa mới thành hình trong đầu, chỉ vì một câu "cả đời không cần dùng tới" đã dập tắt ý định cân nhắc có nên học hỏi kỹ năng sống một cách có hệ thống hay không của anh.

Là anh nghĩ nhiều rồi.

Mỗi người đều có sở trường của riêng mình. Cứ dồn hết tâm lực vào những việc không phù hợp với bản thân thì chẳng khác gì đang phí hoài sinh mệnh.

---

Kỳ mẫn cảm của Ứng Tri Duật vẫn chưa qua, tối lại còn uống rượu.

"Chương trình cố định" ban đêm thì dường như chẳng cần nói nhiều.

Uống xong nước mật ong, ăn lót dạ một chút, hai người ăn ý đi về phòng ngủ. Lệ Tỉ vào tắm, Ứng Tri Duật ở ngoài đánh răng lại lần nữa.

Đợi Lệ Tỉ tắm xong trở ra, Ứng Tri Duật đã lên giường, tựa đầu giường xem gì đó trên máy tính bảng.

Lệ Tỉ đi tới, Ứng Tri Duật đặt máy tính bảng xuống rồi vươn tay về phía anh.

Thế là Lệ Tỉ thuận thế nằm vào lòng Alpha.

Ứng Tri Duật không vội đánh dấu Lệ Tỉ, mà dùng đầu ngón tay chậm rãi, nhẹ nhàng m*n tr*n vùng gáy anh.

Tối qua, kỳ mẫn cảm cuối cùng cũng khiến hắn hơi mất kiểm soát, để lại mấy dấu răng trên cổ bên của Lệ Tỉ.

Ngón tay Ứng Tri Duật men qua những vết răng ấy, ghé sát tai Lệ Tỉ thấp giọng hỏi: "Tại sao lại mặc áo sơ mi của em?"

Nghe vậy, sống lưng Lệ Tỉ cứng đờ.

Anh cứ tưởng Alpha không phát hiện.

Thấy Lệ Tỉ không đáp, Ứng Tri Duật cũng không truy hỏi tới cùng, một lúc sau lại đổi sang câu hỏi khác.

"Tối nay trước khi em gọi điện cho anh, anh vốn định làm gì?"

Nhà hàng khách sạn nổi tiếng mà nhóm hắn tụ tập tối nay cách căn penthouse trung tâm thủ đô của Lệ Tỉ không gần, cách trụ sở LI lại càng xa.

Cuối tuần khu phố thương mại tắc như mắc cửi, thế mà Lệ Tỉ nghe máy xong mười phút là có mặt ngay, chứng tỏ lúc ấy anh đang ở rất gần.

Vậy lúc ấy Lệ Tỉ đang làm gì gần đó?

Câu hỏi này dễ trả lời hơn chuyện áo sơ mi.

Lệ Tỉ thẳng thắn đáp: "Không có kế hoạch gì. Lệ Nguyệt tối nay rủ ăn cơm, ăn xong thì đi dạo phố với em ấy một chút."

Nói rồi anh dừng một lúc, có lẽ sợ Ứng Tri Duật hiểu lầm Lệ Nguyệt bài xích hắn, Lệ Tỉ lại bổ sung: "Lúc đầu em ấy cũng mời cả em."

Anh để mặc cho đầu ngón tay hơi thô ráp của Alpha v**t v* gáy mình. Có lẽ tưởng Ứng Tri Duật vuốt chỗ đó là chuẩn bị đánh dấu, Lệ Tỉ còn chủ động phối hợp cúi đầu.

Ứng Tri Duật trên đầu "Ừm" một tiếng.

Đầu ngón tay lần qua những vết răng, hắn thầm nghĩ: Lệ Tỉ kiếp này dường như luôn nhường nhịn hắn.

Chuẩn bị sinh nhật mà không nói ra, ăn những món ăn không hợp khẩu vị do nhà hắn làm, sáng hôm sau phát hiện bánh ngọt trong tủ lạnh.

Rồi còn chuyện dọn nhà, tuần trăng mật,...

Mà giờ Ứng Tri Duật lại phát hiện, ngoài nhường nhịn ra, còn có cả sự nuông chiều dung túng.

Vì hắn có tiệc nên ngay cả lời mời của em gái anh cũng không nhắc tới.

Không đang trong kỳ ph*t t*nh mà vẫn để hắn đánh dấu liên tục thế này. 

Hiện tại, phần gáy yếu ớt nhất cũng chẳng chút phòng bị mà phơi bày trước mặt hắn.

Ứng Tri Duật không phải Omega nên không thể nhìn thấu cảm nhận thực sự của đối phương.

Nhưng mang dấu răng của Alpha trong kỳ mẫn cảm để tuyên bố chủ quyền, mặc chiếc áo sơ mi hắn đã mặc rồi cứ thế mà ra ngoài gặp em gái...

Lệ Tỉ cảm thấy sau gáy nóng lên, răng nanh của Alpha đã đâm thủng tuyến thể anh.

Ứng Tri Duật mơ một giấc mơ.

Hắn mơ thấy năm thứ năm sau khi kết hôn với Lệ Tỉ ở kiếp trước.

Sau một bữa tiệc liên hoan với các đồng nghiệp ở Viện Nghiên cứu Sinh học quốc gia, trong cơn say mơ hồ, Ứng Tri Duật đã đánh dấu vĩnh viễn Lệ Tỉ.

Khoảng thời gian ấy đúng vào kỳ mẫn cảm của Ứng Tri Duật, còn Lệ Tỉ vì công việc ở tập đoàn mà đi công tác ở nước ngoài hơn nửa tháng.

Ứng Tri Duật nhớ mình nằm trên giường, không rõ đã tắm rửa gì chưa.

Trong cơn mơ màng, hắn cảm thấy có người ngồi lên người mình.

Lần đánh dấu vĩnh viễn ấy, kiếp trước vì Ứng Tri Duật say rượu nên phản ứng kỳ mẫn cảm của hắn bùng lên dữ dội, rất nhiều chi tiết hắn không nhớ rõ.

Nhưng trong giấc mơ lần này, Ứng Tri Duật nhìn thấy rất rõ ràng: là Lệ Tỉ chủ động câu lấy hắn.

Mắt Lệ Tỉ khi ấy rất đỏ. Toàn bộ quá trình đánh dấu, anh không hề dời mắt khỏi Ứng Tri Duật dù chỉ một giây.

Đối phương đã dùng đôi mắt đỏ ngầu chằng chịt tơ máu ấy mà nhìn hắn chằm chằm, không chớp cũng chẳng rời.

Sáng hôm sau khi đánh dấu vĩnh viễn kết thúc, Lệ Tỉ sai người vứt hết quần áo tối qua của cả hai.

Ứng Tri Duật lúc ấy tưởng đó là vì Lệ Tỉ chán ghét lần đánh dấu vĩnh viễn ấy.

Thế nhưng, khi hắn dùng góc nhìn trong giấc mơ để xem xét lại trải nghiệm lần đó...

Hắn có thể chắc chắn một điều rằng: Lệ Tỉ không phải bị hắn ép buộc.

Có chi tiết gì đó đã bị hắn bỏ sót.

Ứng Tri Duật trong mơ lướt qua đống quần áo bị nhân viên giúp việc ôm đi.

Sau khi uống rượu...

Quần áo...

Pheromone?

Ứng Tri Duật đột ngột tỉnh giấc.

Hắn mở mắt, chậm rãi quay đầu nhìn Lệ Tỉ đang ngủ bên cạnh với vẻ khó tin.

Không biết từ lúc nào, người trước đây ngủ lúc nào cũng nằm thẳng tắp bắt đầu thử nằm nghiêng.

Lúc này Lệ Tỉ đang quay mặt về phía Ứng Tri Duật, vầng trán khẽ khàng tựa vào vai trái hắn.

Nói là "tựa" cũng không hẳn chính xác.

Trán Lệ Tỉ không chạm vào vai Ứng Tri Duật. Đầu anh chỉ kề sát hắn, nhưng không hề chạm vào hắn.

Có lẽ vì đối phương sợ làm phiền giấc ngủ của hắn ư?

Lệ Tỉ bị một lực nhẹ đẩy tỉnh.

Anh trước tiên nhíu mày, đồng tử dưới mí mắt chậm rãi chuyển động, sau đó đột ngột mở to.

Nhìn Alpha ngồi bên cạnh mình, phản ứng đầu tiên của Lệ Tỉ là khàn giọng hỏi: "Không thoải mái à?"

Anh còn nhớ chuyện Alpha hồi tối uống rượu, nhưng Ứng Tri Duật lại lắc đầu: "Nhớ ra chút chuyện, sợ quên nên muốn nói với anh ngay bây giờ."

Vị Alpha có trí nhớ siêu đẳng "nhìn qua là không quên" giờ lại bảo "sợ quên", quả thật nghe rất vô lý.

Nhưng Lệ Tỉ vẫn ngồi dậy, biểu cảm hơi nghiêm trọng: "Chuyện gì vậy?"

Ứng Tri Duật mơ thấy lần đánh dấu vĩnh viễn kiếp trước, đột nhiên nhận ra một khả năng nào đó.

Kiếp trước năm thứ năm hắn và Lệ Tỉ kết hôn, hắn tham gia vào một nhóm dự án thí nghiệm của viện nghiên cứu.

Hướng nghiên cứu chính của nhóm dự án ấy là "pheromone nhân tạo".

Theo sự phát triển nhanh chóng của kinh tế xã hội ABO, tỉ lệ sinh của AO lại đi xuống theo chiều ngược lại.

Mất cân bằng giới tính ngày càng nghiêm trọng, kéo theo số ca sinh Alpha và Omega suy giảm qua từng năm.

Quốc gia không thể để tình trạng này tiếp diễn mãi, vì thế mới có dự án nghiên cứu 'pheromone nhân tạo' do Viện Nghiên cứu Sinh học Quốc gia đảm nhiệm, cũng là nơi Ứng Tri Duật công tác.

Thực ra cái gọi là "pheromone nhân tạo", về bản chất khá giống "chất dẫn dụ" do LI năm xưa chế tạo và bị nhà nước cấm lưu hành.

Chỉ là đổi sang cái tên nghe êm tai, vô hại hơn mà thôi.

Nhưng xét về cốt lõi thì dù là "pheromone nhân tạo" hay "chất dẫn dụ", chúng đều dùng phương thức can thiệp nhân tạo từ bên ngoài, khiến độ tương thích pheromone AO trong quá trình đánh dấu tăng vọt trong thời gian ngắn.

Với tư cách là thành viên phòng thí nghiệm của nhóm dự án nghiên cứu, Ứng Tri Duật trong quá trình nghiên cứu khó tránh khỏi dính vào các loại pheromone khác nhau.

Thậm chí chính bọn họ cũng là một trong những đối tượng thí nghiệm.

Ứng Tri Duật đã từng dùng pheromone của mình để thử tìm kiếm pheromone có độ phù hợp cao tương thích.

Khi nhớ lại chi tiết này, rất nhiều thứ trước đây không lý giải được bỗng trở nên thông suốt.

Tại sao đêm ấy Lệ Tỉ lại không chống cự?

Giữa Alpha và Omega thường có sự chênh lệch về sức mạnh, nhưng giữa Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ thì vấn đề này gần như không tồn tại.

Về cận chiến phòng thân, Lệ Tỉ đã được huấn luyện chuyên nghiệp ngay từ nhỏ, việc chế ngự một Ứng Tri Duật đang say rượu hẳn là chuyện dễ như trở bàn tay.

Vậy mà anh vẫn bị hắn đánh dấu.

Không chỉ đánh dấu, mà còn là đánh dấu vĩnh viễn. Đây là quá trình cần hai bên phối hợp, một lần xâm nhập sâu vào khoang sinh sản.

Sau lần đánh dấu vĩnh viễn nằm ngoài dự liệu của cả hai, Ứng Tri Duật tự nhận bản thân có lỗi với Lệ Tỉ.

Cùng lúc ấy, dự án nghiên cứu lại xung đột lợi ích với sản phẩm pheromone của tập đoàn LI. Vì vậy Ứng Tri Duật chủ động rút lui khỏi dự án phòng thí nghiệm ấy, sau này chuyển hướng sang nghiên cứu về "phân hóa di truyền AO".

Ứng Tri Duật nhìn Lệ Tỉ, nói: "Chuyên ngành của em thực ra cũng liên quan đến nghiên cứu pheromone."

Lệ Tỉ "Ừm" một tiếng, dường như không ngờ hắn lại mở đầu cuộc trò chuyện bằng chủ đề này.

Ứng Tri Duật tiếp tục: "Khi làm thí nghiệm, em có thể phải tiếp xúc với nhiều loại pheromone khác nhau. Những thứ đó không thuộc về bất kỳ cá thể sinh vật tự nhiên nào, mà chỉ đơn thuần là mẫu thí nghiệm, thậm chí nhiều khi chỉ là tổng hợp nhân tạo."

Lệ Tỉ sững lại, chợt hiểu Alpha đang nhắc tới một thí nghiệm hay dự án nghiên cứu nào đó mà hắn đang theo đuổi.

Anh ngập ngừng một lát, rồi hỏi ngược lại: "Chuyện này em có thể nói với tôi sao? Không có điều khoản bảo mật à?"

Lệ Tỉ là người thừa kế tập đoàn LI pheromone, mà có vẻ như những gì Ứng Tri Duật nói lại liên quan đến lợi ích của tập đoàn.

Dự án nghiên cứu mà Ứng Tri Duật kiếp trước tham gia ở Viện Sinh học Quốc gia đương nhiên có điều khoản bảo mật.

Đó là lí do chuyện năm xưa Ứng Tri Duật vào nhóm dự án rồi cuối cùng chủ động rút lui, hắn chưa từng nhắc với Lệ Tỉ dù chỉ một chữ.

Nhưng hiện tại, hắn chưa thực sự tham gia vào nhóm nghiên cứu nào, thậm chí dự án nghiên cứu ấy bây giờ vẫn còn chưa tồn tại, nên càng không có chuyện tiết lộ bí mật hay vi phạm điều lệ bảo mật gì.

Đồng thời, Ứng Tri Duật giờ dám úp mở đề cập chuyện này với Lệ Tỉ cũng dựa trên đánh giá và hiểu biết của hắn về con người Lệ Tỉ qua cả hai kiếp.

Lệ Tỉ muốn tiếp quản tập đoàn LI, tuyệt đối không chỉ vì tài phú hay quyền lực tối cao.

Ứng Tri Duật kiếp này đã giải mã được nguyên nhân mối quan hệ lạnh nhạt giữa Lệ Tỉ và người cha Alpha Lệ Tụng Khiêm. 

Hắn đại khái có thể suy đoán việc Lệ Tỉ muốn tiếp quản tập đoàn LI rất có thể liên quan đến người mẹ Omega đã qua đời của anh.

Lệ Tỉ có lẽ là một thương nhân bẩm sinh thực thụ.

Nhưng đằng sau lớp vỏ thương nhân ấy, chính anh phải chịu đựng áp lực dư luận xã hội khổng lồ, bất cứ lúc nào cũng có thể bị những phần tử Alpha cực đoan ám sát...

Lệ Tỉ thật sự chỉ vì lợi ích và tiền bạc thôi ư?

Tiền của anh còn chưa đủ nhiều sao? Đời này tiêu hết nổi không?

"Không sao." Ứng Tri Duật lắc đầu, "Em chỉ muốn nói với anh, chuyên ngành của em vốn liên quan tới pheromone. Nếu sau này anh ngửi thấy trên người em có pheromone của bất kỳ ai khác, Alpha, Omega, thậm chí là độ tương thích 100%... 

"Hễ anh có bất kỳ nghi vấn gì, thì đều có thể trực tiếp hỏi thẳng em."

Nói đến đây, Ứng Tri Duật lại nghĩ, kiếp này hắn đã công khai quan hệ với Lệ Tỉ, dù tương lai hắn vẫn vào Viện Sinh học Quốc gia, dù dự án kia vẫn tồn tại, thì lãnh đạo viện cũng khó mà mời hắn tham gia lần nữa.

Nên Ứng Tri Duật lại bổ sung thêm: "Nhưng thân phận của em dù gì cũng nhạy cảm. Sau này em sẽ cố gắng tránh tiếp xúc với những thứ liên quan..."

Chưa đợi Ứng Tri Duật hoàn thành câu nói, Lệ Tỉ đã ngồi thẳng người, dứt khoát cắt lời: "Em thích nghiên cứu gì thì cứ tiếp tục nghiên cứu cái đó."

Lệ Tỉ thông minh biết bao. Chỉ cần Ứng Tri Duật nhắc đến nghiên cứu pheromone, anh đã lập tức hiểu chắc chắn đang có dự án nghiên cứu khoa học nào đó của phòng thí nghiệm đại học Y Dược Sinh học liên quan đến pheromone và dược phẩm pheromone.

"LI không thể độc chiếm thị trường mãi được."

Lệ Tỉ không hề bất ngờ khi có phòng thí nghiệm khác đang nghiên cứu thuốc pheromone. Nói cách khác, đây vốn là bí mật mà ai cũng ngầm hiểu. Nhà nước cũng không mong thị trường pheromone bị một tập đoàn duy nhất lũng đoạn.

Chỉ là bao năm qua, những thành phẩm mà các phòng thí nghiệm tư nhân khác nghiên cứu ra vẫn thua xa phòng thí nghiệm pheromone LI, hoàn toàn không đủ sức cạnh tranh.

Lệ Tỉ suy tư một lúc, lại nói: "Nhưng chuyện này phải giấu bố."

"Bên Lệ Thấm, Lệ Luật cũng sẽ có người theo dõi em. Tôi sẽ chú ý che giấu giúp em."

. . . 

Bình Luận (0)
Comment