Cùng Vợ Quyền Cao Chức Trọng Trải Qua Cuộc Sống Thường Nhật

Chương 28

Gia tộc nhà họ Lệ tích lũy của cải đến thế hệ của Lệ Tỉ, Lệ Nguyệt, nếu tính ra thì tổ tiên đã giàu có hơn chục đời.

Nhà họ Lệ không phải kiểu "phú ông mới nổi" phất lên trong một sớm một chiều.

Gia tộc họ có tiền, nhưng gia phong không thích "phung phí", ngược lại chú trọng "phẩm chất" và "tiết chế" hơn tất thảy.

Tuy nhiên, xét đến quy mô tài sản của nhà họ Lệ, họ đã giàu đến mức dù không "phung phí" thì mức sống ăn mặc của họ từ lâu đã đạt đến đẳng cấp xa xỉ bậc nhất.

Lệ Nguyệt rất hiểu anh trai mình.

Quần áo giày tất Lệ Tỉ mặc trên người, nếu lấy riêng bất kỳ món nào ra thì gần như đều là hàng may thủ công cao cấp độc bản, chú trọng "chất lượng" thay vì "số lượng".

Áo sơ mi đương nhiên cũng vậy.

Lệ Nguyệt rất quen mấy chiếc áo sơ mi mà anh trai thường mặc, hơn nữa bản thân Lệ Tỉ cũng có yêu cầu cực cao với đồ mặc sát người.

Dù là quần áo mới mua, nếu chất vải chưa mềm ra, không tạo cảm giác thoải mái và dễ chịu cho da, anh cũng sẽ không đụng tới.

Nhưng chiếc áo sơ mi mà Lệ Tỉ hiện đang mặc, chỉ nhìn cổ áo phẳng phiu mới tinh cũng biết rõ là đồ mới toanh.

Lệ Nguyệt không nhịn được đưa tay sờ, quả nhiên ngay cả chất vải cũng không phải loại anh trai thích mặc!

Lệ Tỉ thấy hơi khó chịu, lại uống một ngụm rượu.

Chiếc áo sơ mi anh mặc hôm nay đúng là không phải của anh.

Sáng nay, Ứng Tri Duật thức dậy về trường, Lệ Tỉ cũng đã sớm tỉnh theo. Trước khi dì giúp việc đến nhà, anh nhìn thấy chiếc áo sơ mi Alpha thay ra tối qua đang để trong phòng tắm.

Chiếc áo này là kiểu mà nhà tạo mẫu đã tỉ mỉ phối cho Alpha hôm qua để hắn đến trụ sở tập đoàn cùng anh "giả vờ tình tứ".

Chiều hôm qua, Lệ Tỉ vừa nhìn thấy đã cảm thấy đối phương mặc trông rất điển trai.

Sáng nay nhìn lại chiếc áo, Lệ Tỉ như bị ma xui quỷ khiến cầm lên ngắm thêm lần nữa.

Mà trên áo sơ mi vẫn còn vương sót pheromone của Alpha.

Lệ Tỉ cầm chiếc áo trên tay, chống chọi với lý trí ba giây, cuối cùng vẫn đầu hàng trước bản năng mà cúi xuống.

Lý trí mách bảo anh không nên mê đắm pheromone của Alpha.

Họ vừa mới đánh dấu tạm thời tối qua thôi, Lệ Tỉ rất rõ điều anh nên làm lúc này là "cai nghiện", chứ không phải buông thả để bản thân "nghiện" thêm.

Vì vậy, Lệ Tỉ rất nhanh đã kiềm chế, buông chiếc áo sơ mi Alpha xuống.

Thế nhưng khi rửa ráy xong, Lệ Tỉ rời khỏi phòng tắm.

Đi đến cửa, dừng bước, lại thêm ba giây. 

Anh nhắm mắt, xoay người lại lần nữa.

Người ta sống một đời là để vui vẻ.

Tại sao anh nhất định phải kiềm chế bản thân?

Buông thả nghiện ngập thì đã sao? Dù sao thì Alpha cả đời này chỉ có thể là của anh!

Thế là mới có chuyện Lệ Tỉ ra ngoài hẹn, mặt không biểu cảm mặc luôn chiếc áo sơ mi dính pheromone của Ứng Tri Duật.

Lệ Tỉ đặt ly rượu xuống, không tránh né nữa: "Ừ, là áo của em ấy."

Cái "em ấy" này, không cần Lệ Tỉ giải thích cũng thừa biết là ai.

Vì là Beta, Lệ Nguyệt từ trước đến nay vẫn mơ hồ với khái niệm "sự hấp dẫn của pheromone".

Cô chỉ biết nó đại khái giống như ong bướm bị mùi hương của một loài hoa cuốn hút vậy. Alpha và Omega có độ tương thích vừa đủ thì sẽ bị mùi hương mình yêu thích lôi kéo, muốn bay đến hút mật.

Nhưng hiểu sơ sơ là một chuyện, tận mắt thấy anh trai mình khoác lên chiếc áo mà Alpha đã mặc đi ra ngoài lại là một chuyện chấn động khác!

"Cậu ấy..." Lệ Nguyệt nhất thời nghẹn họng, "Anh rất... hài lòng với cậu ấy à?"

Lệ Nguyệt không dám nói từ "thích".

Cô luôn cảm thấy anh trai mình từ trước đến nay luôn lý trí và tỉnh táo, việc anh thật lòng "thích" một Alpha là chuyện rất viển vông huyền ảo.

"Hài lòng."

Lệ Tỉ không né tránh, thẳng thắn đáp.

Từ lần đầu gặp mặt, dù chỉ là anh đơn phương nhìn Alpha qua tường kính một chiều, Ứng Tri Duật luôn mang đến cho anh những bất ngờ không dứt.

Dù trên người Alpha như phủ một lớp sương mù không thể nhìn thấu. Dù nhiều hành động, phản ứng của Ứng Tri Duật "bất ngờ" đến mức Lệ Tỉ mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn...

Nhưng thế thì đã sao?

Anh là Lệ Tỉ. Người anh muốn có, việc anh muốn thành, vật anh muốn sở hữu, anh đều có thể nắm chắc trong tay.

Dù sau lưng Alpha đang ấp ủ thứ gì đi nữa – mục đích, dã tâm, âm mưu.

Thì cứ đến đi.

---

Tối nay, phòng thí nghiệm viện Sinh học tổ chức tiệc liên hoan lớn.

Thầy hướng dẫn của Ứng Tri Duật là viện sĩ Hạ Hiền Nho tự bỏ tiền túi, bao trọn một nhà hàng khách sạn là địa điểm check-in nổi tiếng nhất thủ đô, đặt bốn bàn tiệc lớn.

Trong nhóm dự án của phòng thí nghiệm do Hạ Hiền Nho dẫn dắt, ngoài sinh viên cao học trình độ tiến sĩ như Ứng Tri Duật còn có rất nhiều giáo sư, giảng viên khác của viện Sinh học.

Đến địa điểm tiệc, Ứng Tri Duật không tỏ ra quá mức nổi bật. Hắn chỉ lặng lẽ rót trà cho các thầy cô và anh chị đàn trên, còn khi các giáo sư thảo luận vấn đề học thuật thì hắn cố gắng hạ thấp sự tồn tại của mình, chỉ lắng nghe chứ không xen miệng.

Nhưng qua ba vòng rượu, dù ở đây toàn là giảng viên trường danh giá, thì suy cho cùng họ cũng chỉ là người bình thường như bao ai khác. Về nhà vẫn ăn cơm, vẫn lo cơm áo gạo tiền.

Nên họ không tránh bàn về chuyện đời tư ngoài công việc.

Không biết là ai khởi xướng, nói lảng sang chuyện hôn nhân gia đình, sau đó tâm điểm đề tài lại dần chuyển từ nhóm đã kết hôn sang nhóm chưa kết hôn.

Khi các thầy cô trên bàn bắt đầu nói đến chuyện tình cảm, Ứng Tri Duật đã có chuẩn bị tâm lý, biết mình lần này chắc chắn không tránh được.

Quả nhiên đến rất nhanh.

Có người cười hỏi: "Tiểu Ứng năm nay hơn hai mươi rồi nhỉ? Thầy đã nhìn em từ khi còn bé tí teo cho tới khi đến tuổi thành gia lập nghiệp bây giờ rồi đấy."

Ứng Tri Duật năm 15 tuổi đã thi vào lớp thiếu niên đại học Y Dược Sinh Học.

Alpha vốn dậy thì muộn, chiều cao của Ứng Tri Duật chỉ thực sự tăng vọt từ năm hắn 15 tuổi trở đi.

Nên lúc vị thầy kia so sánh hắn "bé tí teo" thì cũng không có ý trêu chọc hạ thấp, mà thực sự là cảm thán vì chứng kiến đứa trẻ ngày nào giờ đã lớn khôn.

Ứng Tri Duật gật đầu: "Cũng nhờ thầy quan tâm chiếu cố ạ."

Vị thầy kia xua tay: "Thiên tài thiếu niên nổi danh viện Sinh học chúng ta, thầy không có đủ bản lĩnh để chăm sóc chiếu cố đâu, vẫn là viện sĩ Hạ có mắt nhìn người."

Thầy hướng dẫn của Ứng Tri Duật đặc biệt sắp xếp hắn ngồi cùng bàn với mình.

Đề tài đã chuyển sang hắn, ông đương nhiên thuận thế tham gia: "Tri Duật là mầm non tốt, dù không có tôi, ở đâu em ấy cũng sẽ bén rễ nảy mầm thôi."

Việc Hạ Hiền Nho rất yêu thương đứa học trò xuất sắc này của mình, các giáo sư và giảng viên viện Sinh học ít nhiều đều biết.

Trong giới học thuật phức tạp của đại học Y Dược Sinh học – một ngôi trường danh giá top đầu, Ứng Tri Duật tuổi còn trẻ mà đã có danh tiếng và thành tích như hiện tại, phần lớn là nhờ có bậc lão thành như Hạ Hiền Nho chống lưng che chở.

Nếu không thì với xuất thân gia thế của Ứng Tri Duật, dẫu có thông minh giỏi giang thế nào, muốn nổi bật thì cũng phải mất ít nhất hai mươi năm.

Không biết vì tâm lý gì, trên bàn có người đùa: "Viện sĩ Hạ thiếu chút nữa xem Tri Duật như con trai ruột luôn rồi. Nếu viện sĩ Hạ có cháu gái Omega, Tri Duật nhà ta chính là ứng cử viên con rể lí tưởng nhất luôn đấy."

Hạ Hiền Nho năm nay 69 tuổi, ông có con gái nhưng không có cháu gái, con gái đã kết hôn, còn cháu ngoại là Alpha, năm nay mới phân hóa.

Một Alpha học cao học khác không cùng phòng thí nghiệm với Ứng Tri Duật thuận miệng tiếp lời: "Viện trưởng Hạ không có cháu gái, nhưng cô Mã có một cô con gái mà nhỉ?"

Chuyện cô Mã Tùng Nhã dẫn con gái đi công tác giữa tuần cùng mình không phải không ai biết.

Vị Alpha tiến sĩ vừa cất lời kia, Ứng Tri Duật cũng từng gặp vài lần.

Anh ta năm nay 30 tuổi, là một người rất xuất sắc, sau khi đi làm rồi mới thi lại tiến sĩ, chỉ một lần đã đỗ vào viện Sinh học của đại học Y Dược Sinh học. Chỉ là anh ta chênh tuổi với Ứng Tri Duật khá lớn, bình thường hai người hầu như không nói chuyện.

Chị nghiên cứu sinh sau tiến sĩ cùng phòng thí nghiệm với Ứng Tri Duật biết Ứng Tri Duật đã có người yêu, thấy chủ đề càng lúc càng lệch hướng liền lập tức ra mặt cứu nguy.

Chị phớt lờ lời của vị tiến sĩ kia, cười nói: "Vừa bảo viện sĩ Hạ xem tiểu Ứng như con, giờ lại nói gì mà cháu rể, thứ bậc loạn lên hết cả rồi. Mà tiểu Ứng nhà ta đã có bạn gái từ lâu rồi nha, các thầy cô đừng lo cho cậu ấy nữa."

Nói xong, chị còn tinh nghịch nháy mắt với Ứng Tri Duật.

Hôm đó Lệ Tỉ đến trường Ứng Tri Duật, người đàn chị chỉ nhìn thấy chiếc Ferrari Monza SP2 cực ngầu xa xa mà không nhìn rõ người, nên chị vẫn luôn mặc định chuyện yêu đương Ứng Tri Duật nói là có "bạn gái".

Ứng Tri Duật cũng không vội giải thích vào lúc này, chỉ cảm kích đáp lại nụ cười.

Hạ Hiền Nho vốn cũng chẳng thích làm mai mối. Người đã đạt đến địa vị như ông hiện tại, thực ra không quan tâm đến chuyện tình cảm của lớp trẻ lắm.

Nhưng nghe học trò cưng đang yêu đương, ông cũng hơi bất ngờ.

"Tri Duật có bạn gái rồi à?"

Trong mắt ông, Ứng Tri Duật vẫn còn là đứa trẻ chưa lớn, gì mà chớp mắt cái là đã lén lút có bạn gái rồi?

Thế nhưng, câu trả lời của Ứng Tri Duật còn bất ngờ hơn cả Hạ Hiền Nho nghĩ.

Hắn trước muôn ánh mắt, lấy từ cổ ra một sợi dây chuyền.

Sau đó tháo ra, lấy chiếc nhẫn màu xanh xám treo trên dây chuyền xuống, rồi từ tốn đeo vào ngón áp út trái của mình.

Ứng Tri Duật đáp: "Không phải có bạn gái, em đã kết hôn rồi."

---

Một tiếng sau, Ứng Tri Duật gọi điện cho Lệ Tỉ.

"Alo." Lệ Tỉ đang dạo phố cùng em gái, bắt máy.

Giọng Ứng Tri Duật nghe hơi chếnh choáng: "Muốn hỏi một chút, Lệ tổng có thời gian đến đón em không?"

Lệ Tỉ khựng lại, vài giây sau mới phản ứng. 

Alpha chắc đã say rồi.

"Uống rượu à?" Anh đứng dậy khỏi sofa trước cửa phòng thử đồ rồi bước ra ngoài.

Đầu dây bên kia điện thoại "lộc cộc" một tiếng, Lệ Tỉ không nghe rõ là gì.

Ứng Tri Duật đáp: "Có uống, nhưng không say."

Lệ Tỉ không hỏi thêm, trực tiếp nói: "Báo địa chỉ cho tôi."

Trùng hợp là vị trí Lệ Tỉ đang ở cách địa điểm tiệc phòng thí nghiệm vốn không xa.

Xe Lệ Tỉ dừng trước cửa khách sạn.

Anh lại gọi cho Ứng Tri Duật lần nữa.

Bên Ứng Tri Duật bắt máy, loa ngoài phát ra tiếng ồn ào, nhiều giọng nói khác nhau, hình như xung quanh có rất nhiều người.

Lệ Tỉ hỏi: "Tự xuống được không? Hay bảo tài xế xuống đón?"

Ứng Tri Duật trong điện thoại nói: "Anh có thể lên đón em được không?"

Lệ Tỉ nghe vậy im lặng.

Anh hơi nghi ngờ mình nghe nhầm. Alpha không phải vẫn chưa công khai chuyện kết hôn ở trường sao?

Anh cứ tưởng... Ứng Tri Duật sẽ không muốn anh xuất hiện vào những dịp thế này.

Thế nhưng, khi không nghe thấy Lệ Tỉ trả lời, Alpha bên kia lại hỏi lần nữa: "Được không?"

Lần này, Lệ Tỉ không do dự nữa: "Được."

Khi Lệ Tỉ bước nhanh đến tầng nhà hàng mà Ứng Tri Duật nói, vị Alpha mà trong đầu anh có lẽ đã "say bí tỉ chẳng biết trời trăng gì" lại đang đứng ngay ngắn ở cửa thang máy hành lang.

Khoảnh khắc cửa thang máy mở ra, thân hình Lệ Tỉ khẽ cứng lại.

Ứng Tri Duật mỉm cười, đưa tay về phía Lệ Tỉ đang ở trong thang máy: "Anh đến rồi."

Thế là Lệ Tỉ bước ra, theo bản năng đi về phía Alpha.

Cửa thang máy sau lưng chậm rãi khép lại. Khoảnh khắc Lệ Tỉ nắm tay Ứng Tri Duật, anh liền phát hiện chiếc nhẫn trên ngón áp út của Alpha.

Anh ngẩn ra, cúi đầu ngắm chiếc nhẫn trên tay đối phương.

Ứng Tri Duật siết tay Lệ Tỉ, hỏi: "Các thầy hướng dẫn phòng thí nghiệm của em muốn gặp anh, anh có muốn gặp họ không?"

Trong một thoáng, Lệ Tỉ không cất lời.

Ứng Tri Duật nói tiếp: "Anh không cần áp lực gì đâu. Không gặp cũng không sao, em bảo anh lên là vì..."

Chưa đợi Ứng Tri Duật nói trọn câu, Lệ Tỉ ngẩng mắt hỏi thẳng: "Phòng nào?"

Ứng Tri Duật khựng lại một giây: "Em dẫn anh đi."

Thế là Ứng Tri Duật nắm tay Lệ Tỉ trở lại phòng tiệc.

Quả không hổ danh là người thừa kế tập đoàn thương mại hàng đầu thế giới từng trải qua vô số hoàn cảnh. Dù Ứng Tri Duật biết rõ Lệ Tỉ thực ra không thích giao tiếp xã hội, nhưng khi buộc phải giao tiếp, kỹ năng ứng xử của anh không hề kém cạnh bất kỳ ai.

Thậm chí chưa đợi Ứng Tri Duật giới thiệu, Lệ Tỉ đã chủ động khéo léo chào hỏi các giáo sư, giảng viên, bạn học của Viện Sinh học Đại học Y Dược Sinh học, đồng thời tự giới thiệu tên mình.

Thực ra không cần anh tự giới thiệu tên, đã có người nhận ra Lệ Tỉ ngay.

Anh quá nổi tiếng.

Nghiên cứu pheromone vốn liên quan mật thiết đến Sinh học, dù là các học giả lớn tuổi không quan tâm đến tài chính kinh doanh cũng không ít người biết đến anh.

Lệ Tỉ quay đầu, ghé sát tai Ứng Tri Duật hỏi nhỏ: "Ly rượu của em để đâu?"

Ứng Tri Duật chỉ vào một chỗ ngồi trống trên bàn.

Lệ Tỉ bước qua, rót đầy ly rượu đã cạn trước chỗ ngồi đó.

"Hôm nay Tri Duật không khỏe, tôi xin phép dẫn em ấy về trước. Tôi xin được kính mọi người một ly, cảm ơn mọi người đã chăm sóc Tri Duật trong thời gian qua."

. . . 

Bình Luận (0)
Comment