Cùng Vợ Quyền Cao Chức Trọng Trải Qua Cuộc Sống Thường Nhật

Chương 34

Alpha vừa dứt lời, năm ngón tay Lệ Tỉ đang đan vào tay Ứng Tri Duật bỗng siết chặt.

Anh ngẩng lên nhìn hắn, đáy mắt u tối sâu thẳm.

Ứng Tri Duật biết anh đang chờ đợi lời giải thích từ hắn.

"Giờ chưa phải là lúc." Ứng Tri Duật nói thẳng, không vòng vo nữa.

Kiếp trước, hắn từng nghiên cứu ra rằng khoang sinh sản của Omega thực chất là một cơ quan cảm xúc.

Nó không ngừng tiếp nhận cảm xúc từ cơ thể chủ nhân, được cảm xúc nuôi dưỡng, cũng bị cảm xúc tàn phá.

Kiếp trước, sau khi Lệ Tỉ và Ứng Tri Duật hoàn thành đánh dấu vĩnh viễn, mối quan hệ giữa họ vẫn mãi không lạnh không nóng. Dù hiểu lầm đã tan biến, cảm xúc của Lệ Tỉ chắc chắn vẫn luôn bị đè nén trong trạng thái áp lực kéo dài.

Vì thế bao nhiêu năm trôi qua, họ vẫn không có con.

Hoặc là... Ứng Tri Duật khẽ cụp mắt.

Họ từng có, nhưng rồi tự nhiên sảy mất.

Chỉ là lúc ấy, Ứng Tri Duật lầm tưởng anh chủ động bỏ đứa bé... Thế nên hắn chẳng nói gì, chỉ giả vờ như không hay biết.

Nhưng kiếp này, Ứng Tri Duật đã biết Lệ Tỉ thích mình.

Giữa họ cũng không còn lạnh nhạt xa cách như kiếp trước nữa.

Hắn ép mình không nghĩ đến ký ức kiếp trước, kiên nhẫn giải thích: "Anh mới vừa vào hội đồng quản trị, chắc chắn sắp tới còn rất nhiều kế hoạch riêng phải thực hiện, đúng không? Em thì vẫn chưa tốt nghiệp. Nếu lúc này có con, cả hai chúng ta đều không có thời gian chăm sóc."

Nói đến đây, Ứng Tri Duật cũng có chút hối hận.

Tối qua, hắn không kiềm chế được.

Ứng Tri Duật tiếp tục: "Lần này là lỗi của em, không giải thích rõ ràng từ trước, để anh trong hoàn cảnh ấy mà hoàn thành đánh dấu vĩnh viễn. Sau này chúng ta sẽ dùng biện pháp tránh thai, đợi thêm hai năm nữa. Khi mọi điều kiện đã chín muồi, con cái đến lúc ấy sẽ tốt cho cả hai ta, cũng tốt cho chính đứa bé."

Lệ Tỉ cứ thế nhìn chằm chằm Alpha trẻ tuổi trước mặt.

Ứng Tri Duật một khi đã muốn đạt được mục đích gì, thì luôn có thể tìm ra vô số lý do cao đẹp.

Lệ Tỉ tin lời hắn rằng đằng sau không có gia tộc nào ẩn giấu, đối phương cũng không phải ai phái tới.

Nhưng chuyện Ứng Tri Duật có bí mật cũng là sự thật.

Người thông minh như Ứng Tri Duật, nếu ngay từ đầu ở phòng thí nghiệm pheromone LI thấy toàn Alpha trẻ khỏe xếp hàng đăng ký, đã sớm đoán được đằng sau vụ "trúng thưởng" ấy đang ẩn giấu mục đích khác.

Thế thì Ứng Tri Duật rất có khả năng cũng đã đoán được mình không thể thoát nổi.

Chẳng có Alpha nào thật sự đẹp trai mà không tự biết, thông minh mà không tự nhận.

Chỉ có người giả vờ ngây ngô dù trong lòng đã tường tận mọi chuyện.

Thế nên lần đầu gặp nhau ở thư viện Đại học Y Dược Sinh học, khi đứng trong thang máy phân tích điều kiện của mình, Ứng Tri Duật mới nói mạch lạc có đầu có đuôi như vậy.

Thay vì bị động, chi bằng chủ động...

Lệ Tỉ nhìn chằm chằm Alpha bên cạnh thật lâu, như đang cân nhắc đánh giá điều gì đó.

Ứng Tri Duật dường như cũng đọc được ý trong mắt anh, hắn xưa nay rất giỏi nhìn thấu lòng người, nên cũng thản nhiên đón nhận sự dò xét ấy.

"Chúng ta vẫn còn trẻ, anh cũng không định mang thai vào lúc này chứ?"

Ban đầu Lệ Tỉ kết hôn chính là để đẩy nhanh tiến độ tiến vào hội đồng quản trị LI.

Hôn nhân nên là trợ lực sự nghiệp của anh, chứ không phải gánh nặng.

Thế nên không cần vội đánh dấu vĩnh viễn, không cần vội mang thai. Cứ lo xong việc của mình trước đã, đừng vì hắn mà rối loạn nhịp bước.

Ứng Tri Duật cứ thế dịu dàng, thản nhiên, mang theo chút ý an ủi đáp lại ánh nhìn của anh.

Hồi lâu sau, Lệ Tỉ là người đầu tiên dời mắt đi.

"... Thuốc tránh thai ở lớp lót vali."

Ứng Tri Duật cười nhẹ.

Hắn biết mà.

LI chưa bao giờ công khai bán thuốc tránh thai, vì nhà nước phải đảm bảo tỷ lệ sinh, mà thuốc tránh thai lại luôn bị tuyên truyền là gây hại cho sức khỏe Omega.

Nhưng Ứng Tri Duật biết rất rõ, LI thực ra vẫn luôn có phòng thí nghiệm nghiên cứu loại thuốc này. Kỹ thuật tân tiến của họ đã giảm tác dụng phụ xuống mức thấp nhất.

Ứng Tri Duật đứng dậy đi lấy thuốc, lấy xong còn chuẩn bị thêm một cốc nước ấm.

Lệ Tỉ dứt khoát nhận lấy rồi nuốt xuống.

Ứng Tri Duật khen: "Tỉ Tỉ ngoan quá."

"Em tốt nhất đừng lừa tôi."

Lệ Tỉ ngoảnh mặt đi, không thèm nhìn khuôn mặt điển trai đang híp mắt cười tủm tỉm của Alpha kia.

Lý trí mà nói, Lệ Tỉ quả thật biết giờ chưa phải thời điểm thích hợp.

Nếu không phải Ứng Tri Duật chủ động đề cập, anh vốn cũng có ý định trì hoãn việc mang thai.

Người trong phe anh cũng đều bảo anh bây giờ chưa phải lúc.

Ngay cả cộng đồng Omega trên mạng cũng đã tỏ rõ thái độ trái chiều trước tin đồn anh bí mật kết hôn. Nếu lúc này anh thật sự mang thai sinh con, rất có thể sẽ vấp phải làn sóng phản ứng dữ dội từ phe Omega cực đoan.

Chỉ là, anh chẳng quan tâm suy nghĩ của bất kỳ đảng phái cực đoan nào.

Đây là con đường tất phải đi, anh không sống để trở thành hình mẫu trong lòng bất kỳ Omega nào cả.

Anh thật sự cần một đứa con. Chỉ là trước đây anh chưa vội mà thôi.

Ứng Tri Duật v**t v* tấm lưng đang căng cứng của Lệ Tỉ: "Đừng nghi ngờ. Anh nói đúng, kiếp này em sẽ không có ai khác, chỉ có mỗi anh mà thôi."

Thấy vị Tam Thái Tử nhà họ Lệ vẫn không mảy may động lòng, Alpha nghiêng đầu hôn nhẹ lên gò má đang siết chặt của Lệ Tỉ.

Rồi không hề tiếc lời mà tiếp tục tâng bốc: "Tỉ Tỉ là Omega thông minh nhất, thấu hiểu lòng người nhất, lý trí nhất trên đời này!"

---

Lệ Tỉ vừa gặp ông bà ngoại xong, đúng lúc Trung thu sắp đến.

Hắn và anh đã bàn bạc, tự tay làm ít bánh Trung Thu thủ công tặng ông bà ngoại anh.

Ứng Tri Duật đã mua sẵn nguyên liệu và khuôn làm bánh trên mạng từ trước.

"Nguyên liệu bánh vỏ lạnh với bánh Quảng Đông em đều mua hết rồi. Một loại dễ làm, một loại để thử thách tay nghề. Lệ tổng muốn thử cái nào trước?"

Bản thân Ứng Tri Duật vốn biết làm bánh trung thu, nhưng vì tặng ông bà ngoại Lệ Tỉ, đương nhiên phải do chính tay Lệ Tỉ làm mới hợp lẽ.

Thế nên hắn ưu tiên chọn bánh vỏ lạnh dễ làm nhất.

Còn bánh Quảng Đông thì hắn nghĩ người lớn tuổi có lẽ quen và thích kiểu truyền thống hơn.

Nhưng với Lệ Tỉ – người chưa bao giờ ngại khó, không có khái niệm "lui bước" trong từ điển – thì chỉ cần Ứng Tri Duật chỉ rõ cái nào khó hơn, anh nhất định sẽ chọn cái đó.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, Lệ Tỉ đáp: "Cái khó."

Tam Thái Tử nhà họ Lệ thậm chí còn chẳng phân biệt được cái nào làm đơn giản, cái nào phức tạp, tóm lại cứ lao đầu vào cái khó nhất là được.

Bánh Quảng Đông cần dùng bột mì, giai đoạn sau còn cần phải nướng bằng lò. Thế nên ngay cả lò nướng họ cũng phải nhờ Phan Đạt chạy ra trung tâm điện máy ở Dao Thành mua tạm về.

Ứng Tri Duật đưa cho Lệ Tỉ một chiếc tạp dề, rồi tự mình cũng đeo một cái.

Đợi hắn mặc xong tạp dề, ngẩng đầu thấy Lệ Tỉ vẫn cầm tạp dề mà chưa động đậy.

Ứng Tri Duật hỏi: "Muốn em mặc giúp không?"

Lệ Tỉ đương nhiên không phải kiểu Omega nhất định phải đợi Alpha mình chủ động mặc tạp dề cho mới chịu. Anh nhìn chiếc tạp dề màu xám trên người Ứng Tri Duật, nhíu mày hỏi: "Sao tạp dề của em thì bình thường, còn của tôi lại thế này?"

Cái tạp dề trắng trên tay anh thoạt nhìn chẳng có gì lạ, nhưng nếu soi kĩ càng thì mới phát hiện, mép tạp dề trắng này còn có một vòng viền ren lỗ trông rất cầu kỳ.

Ứng Tri Duật nghe vậy chớp chớp mắt: "Không đẹp à?"

Hắn trước đó có đặt một bộ tạp dề đôi dùng trong nhà ở trên mạng, chắc shop tưởng tượng ra cảnh một đôi nam A nữ O cùng nhau nấu nướng, nên mới khảm viền ren mơ mộng xinh xắn cho cái tạp dề trắng?

"Hay là, anh mặc cái này đi?"

'Trai thẳng' Ứng Tri Duật thực ra lại thấy tạp dề viền ren này trông rất đẹp.

Hắn nhanh nhảu cởi tạp dề xám của mình, thuận tay mặc vào cho Lệ Tỉ, rồi tự mình đổi sang chiếc viền ren màu trắng kia.

Thậm chí còn chạy vào phòng, đứng trước gương tủ cũ quay một vòng, như đang thưởng thức vẻ mỹ miều của mình khi khoác lên tạp dề "viền ren phong cách công chúa".

Lệ Tỉ: "..."

Nhìn Alpha vui vẻ khoan thai bước ra phòng khách, Lệ Tỉ bỗng thấy phản ứng ghét bỏ chiếc tạp dề ren ban nãy của mình thật sự có hơi... làm quá.

Đôi tay của Ứng Tri Duật là thứ Lệ Tỉ nhìn trúng ngay từ ánh nhìn đầu tiên.

Lần đầu thấy Alpha qua lớp kính một chiều, điều Lệ Tỉ chú ý tới trước hết là đôi mắt hắn.

Cái nhìn thứ hai, chính là đôi tay.

Chiều cao, vóc dáng, thân hình đều có thể che giấu bằng quần áo, giày độn, hay tập gym để cải thiện. Nhưng đôi tay của một người thì không thể ngụy trang.

Ngón tay Ứng Tri Duật thon dài, xương thịt cân đối, từng đốt ngón nhỏ dường như đều được đo ni tỉ mỉ.

Lạnh lùng.

Gợi cảm.

Mỗi khi đôi tay ấy chạm vào Lệ Tỉ...

Rõ ràng là những kiểu cách, những tư thế, những kiểu "chơi" mà trước đây Lệ Tỉ tuyệt đối không chấp nhận, vậy mà trước đôi tay này, anh lại hoàn toàn không thể thốt nên lời khước từ.

Còn lúc này đây, Alpha đang dùng chính đôi tay ấy, chậm rãi, nhẹ nhàng xoa ấn khối bột nhào mềm mịn đã trộn siro, nước tro, dầu lạc...

Ứng Tri Duật thấy Lệ Tỉ đột nhiên nhìn chằm chằm mình không nhúc nhích, tưởng mình làm nhanh quá nên đối phương không theo kịp.

"Muốn xem lại lần nữa không?" Hắn hỏi.

Lệ Tỉ đột ngột hoàn hồn, ánh mắt khả nghi lảng một cái, dời mắt đi.

Ứng Tri Duật: ?

Chưa đợi hắn phản ứng, Lệ Tỉ đã vòng qua chiếc bàn ăn đang tạm dùng để làm bánh, cất vài bước đến trước mặt Ứng Tri Duật.

Đứng vững lại, anh giơ tay, hai lòng bàn tay giữ chặt hai bên gò má tuấn tú của Alpha, ngẩng đầu hôn lên.

Ứng Tri Duật theo bản năng vòng tay ôm eo đối phương.

Nụ hôn kéo dài rồi mới dứt.

Ứng Tri Duật rất hưởng thụ nheo mắt lại, nhưng giây tiếp theo lại bắt gặp hình ảnh của chính mình phản chiếu trong đồng tử đen nhánh của đối phương.

Ứng Tri Duật: "..."

Tay Tam Thái Tử đầy bột mì mà lại ôm mặt hắn, chắc không phải cố ý phá hoại nhan sắc của hắn đấy chứ?

Lệ Tỉ cũng muộn màng nhận ra "tác phẩm" của mình.

Anh muốn giúp Alpha lau bột mì đi, kết quả càng lau mặt Ứng Tri Duật càng lấm lem, cuối cùng biến đối phương thành con mèo tam thể.

Ứng Tri Duật giả vờ nghiêm túc trách cứ: "Tỉ Tỉ cố ý!"

Trong mắt Lệ Tỉ vốn còn vương chút ý cười, vừa nghe Alpha gọi như vậy, khóe môi anh lập tức kéo thẳng lại.

"Đừng gọi Tỉ Tỉ." Anh khẽ nói, "Tôi lớn hơn em."

Lệ Tỉ hơn Ứng Tri Duật gần bảy tuổi, bị một Alpha nhỏ hơn mình nhiều gọi biệt danh thân mật như vậy, cứ có cảm giác... xấu hổ khó nói.

Như thể anh đang cố tình làm nũng trước Alpha của mình vậy.

Ứng Tri Duật lại chẳng để tâm: "Chỉ là tên đệm đôi thôi mà, thích thì cứ gọi thôi. 

"Hay là anh cũng gọi em thế đi?"

Ứng Tri Duật nghĩ một chút, chủ động đề xuất: "Em gọi anh là Tỉ Tỉ, vậy anh gọi em là Tri Tri? Duật Duật? Ê, tên chúng ta ghép lại là Duật Duật Tỉ Tỉ, ngọc tỷ, giá trị ngàn vàng luôn..."

Alpha trẻ tuổi còn đang đắm chìm trong tư duy bay bổng của mình, bỗng nghe một tiếng rất khẽ: "Bé con."

"Hả?" Hắn ngẩn ra.

"Bé con Duật Duật."

Lệ Tỉ tiếp tục khẽ gọi.

Hắn khựng lại: "Này là...?"

Lệ Tỉ rũ mắt xuống, giải thích: "Lúc tôi với Lệ Nguyệt đầy tháng, lúc đó bà ấy vẫn chưa gặp người bạn của bố, từng có quay một đoạn video."

Lúc ấy, Lệ Tỉ và Lệ Nguyệt còn nằm trên giường trẻ sơ sinh, ngoài bú sữa, ị đái và khóc oe oe thì cả ngày chỉ biết ngủ khò khò.

Cam Như Viện nhìn hai đứa con mắt tràn đầy dịu dàng, dùng đầu ngón tay trắng nõn mảnh khảnh trêu đùa bọn trẻ, khẽ gọi "bé con ơi".

Như thể, bà rất yêu thương họ.

Ứng Tri Duật lập tức hiểu ra.

Lệ Tỉ đang muốn nói với hắn rằng: hắn là người anh đặt nặng trong lòng. Rằng anh rất quý trọng hắn.

Yết hầu Ứng Tri Duật khẽ lăn xuống. Có một khoảnh khắc, ngay cả cái đầu IQ 140 cũng hoàn toàn trống rỗng, không nghĩ ra nổi một lời đáp nào phù hợp.

"Được, vậy anh gọi em là 'bé con' đi." Ứng Tri Duật khẽ ôm lấy Lệ Tỉ, dịu dàng đáp lại, "Em là bé con Tri Duật của anh trai Tỉ Tỉ."

---

Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ không ở lại Dao Thành suốt kỳ nghỉ tuần trăng mật như dự kiến.

Vì vào chiều ngày thứ năm họ đến Dao thành, tổng quản gia nhà họ Lệ là Chu Thận gọi điện, báo cho họ biết rằng Omega của Lệ Thấm là Hàn Thê Du đã sinh.

Vào ngày trọng đại thế này, nhà họ Lệ chắc chắn sẽ sắp xếp quay phim đưa tin và thông cáo báo chí.

Lệ Tỉ là thành viên chủ chốt của thế hệ kế nghiệp nhà họ Lệ, nếu lúc này bị phóng viên chụp được cảnh không xuất hiện, chắc chắn sẽ bị làm lớn chuyện.

Năm ngày tuần trăng mật nói dài thì cũng không dài, nhưng những việc Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ muốn hoàn thành trong kỳ nghỉ dường như đã vượt chỉ tiêu.

Cũng đã đến lúc trở về, đối mặt những gì cần đối mặt rồi.

Từ khu thủ đô Nam Thành đi thẳng về phía nam, dưới chân núi trang viên triền núi của nhà họ Lệ chính là bệnh viện tư nhân tổng hợp quy mô lớn do nhà họ Lệ xây dựng ở thủ đô.

Trong thời gian chờ sinh, Hàn Thê Du hầu như đều nghỉ ngơi ở trang viên triền núi nhà họ Lệ, nên khi đối phương vừa có dấu hiệu chuyển dạ đã lập tức được chuyển vào bệnh viện gia tộc.

Phòng bệnh Hàn Thê Du ở nằm tầng độc lập, an ninh nghiêm ngặt.

Ngay cả Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ cũng phải trải qua nhiều lớp kiểm tra xác minh thân phận mới được vào thăm.

Tuy nhiên Omega vừa sinh xong, không nên gặp người ngoài, đặc biệt là pheromone của Alpha khác giới có thể xung đột với sản phụ.

Vậy nên khi Lệ Tỉ vào phòng ngủ thăm anh dâu Hàn Thê Du, Ứng Tri Duật từ phòng khách bên ngoài chuyển sang phòng trẻ sơ sinh kế bên, đứng ngắm đứa trẻ mới chào đời.

Nhìn em bé nhỏ xíu trong phòng trẻ qua lớp kính, Ứng Tri Duật không khỏi nhớ đến kiếp trước.

Thời kỳ phân hóa của Alpha và Omega thiếu niên thường rơi vào 12–16 tuổi.

Kiếp trước, Ứng Tri Duật cũng từng gặp đứa con trai thứ tư của Lệ Thấm và Hàn Thê Du.

Chỉ là hắn chết vào năm hôn nhân thứ mười một, vì vậy cũng không biết đứa con mà Hàn Thê Du mạo hiểm sinh ra ở tuổi cao cuối cùng sẽ phân hóa thế nào.

Ngắm xong em bé mới sinh, Ứng Tri Duật ở khu vực bên ngoài gặp đứa con gái thứ ba của Lệ Thấm và Hàn Thê Du là Lệ Chỉ Ân, còn tặng cho cô bé một món quà nhỏ.

Khi Lệ Tỉ bước ra khỏi phòng ngủ, đúng lúc thấy Ứng Tri Duật đưa quà cho Lệ Chỉ Ân.

Rời khỏi phòng ngủ của Hàn Thê Du, Lệ Tỉ lại bắt đầu liếc nhìn Alpha nào đó.

Ứng Tri Duật giờ đã rất tự giác, chủ động giải thích: "Mua ở sân bay khi nãy, lúc đó anh đi vệ sinh."

Hắn cười cười, thoải mái nói: "Khi bố mẹ sinh đứa nhỏ, đôi lúc đứa lớn sẽ khó tránh cảm thấy hụt hẫng, nên em mới mang quà cho con bé, có thể an ủi được chút nào hay chút ấy."

Lệ Tỉ lập tức nghĩ đến chị gái của Ứng Tri Duật – Ứng Tri Nghiên.

Ứng Tri Duật gật đầu: "Chị em từng kể riêng với em là hồi đó, chị ấy cũng lo em sẽ chia bớt đi tình yêu của bố mẹ, nhưng sau này chị ấy mới biết mình lo xa rồi."

Sợ Lệ Tỉ hiểu lầm gì, Ứng Tri Duật còn giải thích thêm: "Chị em đối với em rất tốt. Hồi còn ở quê, bạn bè bắt nạt em, chị ấy còn giúp em đánh người nữa. Lúc lên đại học kiếm tiền làm thêm, chị ấy cũng hay lén chuyển tiền tiêu vặt cho em."

Ứng Tri Duật chỉ kể chị gái đối xử với hắn thế nào, chứ không nói hắn đối xử với chị mình ra sao.

Nhưng dù hắn không nói, tình cảm giữa họ vốn dĩ luôn là hai chiều.

Lệ Tỉ vẫn chưa quên lần đầu xem tư liệu Alpha, tại cột lịch sử tình cảm của Ứng Tri Duật có ghi nghi ngờ hắn có bạn gái Omega, vì tài khoản mua sắm của hắn có vô số ghi chép những quà tặng cho Omega.

Tình cảm chị em nhà họ Ứng sở dĩ tốt đẹp, là vì cả hai đều cố gắng yêu thương và che chở lẫn nhau.

Từ tầng sản khoa đi thang máy xuống, Ứng Tri Duật không bấm thẳng tầng hầm gửi xe, mà bấm tầng bảy.

Lệ Tỉ ngẩng mắt.

Ứng Tri Duật rất tự nhiên nói: "Đã đến đây rồi, tiện thể kiểm tra sức khỏe luôn."

Tầng bảy là nơi bác sĩ riêng của Lệ Tỉ là Tần Bảo Yến làm việc.

Lệ Tỉ đã không còn bất ngờ với việc Alpha lần đầu đến đây đã có thể chính xác tìm được vị trí tầng này.

Anh cũng không từ chối, ngầm chấp nhận sự sắp xếp của Alpha.

Lệ Tỉ vào phòng kiểm tra, Tần Bảo Yến chỉ ở trong phòng kiểm tra một lúc rồi ra ngoài.

Đợi Lệ Tỉ từ phòng kiểm tra bước ra, vì có thể liên quan đến vấn đề riêng tư, Alpha không tiện nghe ở bên cạnh, nên Ứng Tri Duật chủ động ra hành lang đợi.

Tần Bảo Yến tựa vào bàn làm việc xem báo cáo kiểm tra được nửa chừng, đột nhiên mắt sáng rỡ chạy đến trước mặt Lệ Tỉ.

Lệ Tỉ bình tĩnh nhìn lại: "Có chuyện gì?"

Tần Bảo Yến nhướng mày nói: "Sao cậu không nói với tôi là nhóc Alpha nhà cậu đẹp trai thế!"

Lệ Tỉ chẳng có phản ứng gì đặc biệt, chỉ nhàn nhạt đáp: "Alpha tôi chọn thì sao có thể xấu được."

Tần Bảo Yến chớp chớp mắt: "Cũng phải ha."

Dù sao cũng là Alpha của Tam Thái Tử nhà tài phiệt, xấu xí quá thì mang ra ngoài kiểu gì?

Mắt đảo quanh một vòng, Tần Bảo Yến lại nói: "Cậu với cậu ta thật sự không có tình cảm à? Tôi thấy cậu ta quan tâm cậu lắm đấy!"

Lệ Tỉ khựng lại. "Cậu với em ấy đã nói gì?"

"Tôi có thể nói gì với cậu ta chứ?" Tần Bảo Yến ngả người ra sau, tựa vào bàn khám của mình, "Là cậu ta nói gì với tôi mới đúng."

Vừa nãy lúc Lệ Tỉ vào kiểm tra, Ứng Tri Duật kiếp trước đã biết Tần Bảo Yến, cũng biết cô không chỉ là bác sĩ riêng của Lệ Tỉ, mà hai người còn là bạn bè nhiều năm.

Thế nên, hắn đã hỏi rất kỹ về tình trạng của Lệ Tỉ, và cả những vấn đề hắn chưa rõ.

"Cậu ta nói hai người sau khi đánh dấu vĩnh viễn xong đã uống thuốc tránh thai, hỏi thuốc ấy có ảnh hưởng đến hormone cơ thể cậu không, có cần chú ý gì không."

"Lại hỏi chi tiết về việc sau khi đánh dấu vĩnh viễn rồi, thì giai đoạn phụ thuộc của Omega nên làm chuyện ấy thế nào, tần suất bao nhiêu thì phù hợp."

"À còn nữa, cậu ta còn hỏi nếu Omega không ở kỳ ph*t t*nh, nhưng Alpha thì đang trong kỳ mẫn cảm, nếu thường xuyên đánh dấu thì có gây tổn thương cho Omega không?"

Tần Bảo Yến bẻ ngón tay đếm một tràng, cuối cùng nghiêm túc kết luận:

"Chả trách cậu bảo mình đang trong kỳ ph*t t*nh mà cậu ta vẫn nhịn không đánh dấu vĩnh viễn cậu. Nhóc Alpha nhà cậu tốt thật đấy!"

Nghe xong lời Tần Bảo Yến, Lệ Tỉ chỉ thấy việc này nằm ngoài dự đoán, nhưng lại hoàn toàn hợp lý.

Không chỉ nhẫn nhịn không đánh dấu vĩnh viễn anh trong kỳ ph*t t*nh, mà ngay cả trong kỳ mẫn cảm khi Alpha dễ mất tự chủ nhất, Ứng Tri Duật vẫn có thể kiềm chế được bản thân.

Cứ thế đi nghịch lại bản năng Alpha, kiên trì đặt ý nguyện của Omega lên hàng đầu.

Vì Ứng Tri Duật vốn dĩ là người như vậy.

Một Alpha như hắn, đã sớm khắc sâu sự tôn trọng và dịu dàng vào tận xương tủy.

Thậm chí giờ nếu đổi cho hắn một Omega khác, Lệ Tỉ vẫn tin hắn sẽ hỏi những câu hỏi "tình sâu như biển", "quan tâm chu đáo" ấy.

Bình Luận (0)
Comment