Cùng Vợ Quyền Cao Chức Trọng Trải Qua Cuộc Sống Thường Nhật

Chương 23

Câu chuyện về cha mẹ Lệ Tỉ, nửa đầu thì không có gì khó đoán, nhưng nửa sau lại khiến Ứng Tri Duật hơi bất ngờ.

Nửa đầu là câu chuyện với mô típ quen thuộc: một Alpha giàu có, quyền lực, phong lưu phóng khoáng nhìn trúng một Omega siêu mẫu quốc tế.

Dưới hàng loạt đòn tấn công dồn dập của Lệ Tụng Khiêm, từ theo đuổi điên cuồng, dùng pheromone mê hoặc, cho đến vung tiền như rác – vị Omega chẳng mấy chốc đã gục ngã.

Thế rồi yêu nhau cuồng nhiệt, nhanh chóng mang thai, rút lui khỏi giới, cuối cùng kết hôn.

Nếu câu chuyện chỉ dừng lại ở đây, thì đúng là một cái kết cổ tích: nàng Lọ Lem gặp được hoàng tử, rồi từ đó sống hạnh phúc mãi mãi.

Đáng tiếc, đời không phải cổ tích.

Câu chuyện còn có nửa sau.

Sau khi kết hôn, mẹ Omega của Lệ Tỉ là Cam Như Viện vô tình phát hiện ra chồng đã lừa dối mình.

Hóa ra độ tương thích pheromone giữa hai người cực kỳ thấp.

Lệ Tụng Khiêm đã dùng loại "thuốc dẫn dụ" bị cấm, khiến Cam Như Viện rơi vào ảo giác rằng hai người có pheromone "độ khớp cao".

Lệ Tụng Khiêm là người thừa kế tập đoàn pheromone hàng đầu thế giới, thứ mà nhà nước cấm đoán thì ông có trong tay cũng chẳng có gì lạ.

Đó là cú đánh đầu tiên mà người mẹ Omega của Lệ Tỉ phải hứng chịu sau khi kết hôn.

Cam Như Viện không quan tâm độ tương thích pheromone giữa họ là cao hay thấp. Điều bà quan tâm chính là sự dối trá của chồng, là việc cuộc hôn nhân này được dựng lên từ một lời lừa lọc.

Hơn nữa, sau khi chuyện vỡ lở, thái độ của Lệ Tụng Khiêm lại cực kỳ ngạo mạn. Ông chẳng hề nghĩ mình sai chỗ nào.

Với ông, đó chỉ là một lời nói dối vô hại, xuất phát từ thiện ý.

Hai người không tìm được tiếng nói chung, vết nứt cứ thế lặng lẽ thành hình.

Thứ nền tảng quan trọng nhất của hôn nhân là "niềm tin" nay đã lung lay tận gốc. Cũng chính từ đó, mầm mống cho cú sốc thứ hai xuất hiện, giáng một đòn chí mạng vào cuộc hôn nhân của họ.

Sau mười tháng mang thai và sinh nở, tại bữa tiệc mừng đầy tháng của Lệ Tỉ và Lệ Nguyệt, Cam Như Viện đã chạm mặt kẻ năm xưa từng xâm phạm, làm nhục bà.

Giới thời trang vốn dĩ chẳng phải nơi thanh cao. Phía sau ánh đèn sân khấu luôn tồn tại vô số góc khuất đen tối, nhơ nhớp.

Trước khi bước lên sàn diễn quốc tế, Cam Như Viện cũng từng là nạn nhân của những quy tắc ngầm trong ngành.

Đó là quãng ký ức đau đớn, không muốn chạm tới trong cuộc đời bà.

Vậy mà ngay trong bữa tiệc mừng đầy tháng của hai đứa con, bà lại nhìn thấy kẻ đã từng làm nhục mình.

Mà kẻ đó, lại chính là bạn của Lệ Tụng Khiêm.

Tối hôm ấy, Cam Như Viện và Lệ Tụng Khiêm cãi vã quyết liệt. Cam Như Viện nghi ngờ trong số những kẻ làm chuyện đồi bại năm xưa, có thể Lệ Tụng Khiêm cũng có phần.

Dù Lệ Tụng Khiêm phủ nhận, nhưng dù ông không trực tiếp tham gia, thì ít nhất cũng là kẻ đã "tiếp tay cho cái ác".

Những kẻ tự xưng là "người đứng trên đỉnh cao" của giới thượng lưu, căn bản chẳng coi người thường là người. Với họ, nỗi đau và sự giãy giụa của kẻ khác chỉ là trò tiêu khiển, là thứ dùng để mua vui.

Cam Như Viện không thể chấp nhận được chồng mình là loại người như vậy.

Giọng thuật lại của Lệ Tỉ đều đều, không chút gợn sóng: "Bà cảm thấy Lệ Tụng Khiêm ghê tởm. Mà có lẽ cả tôi lẫn Lệ Nguyệt cũng khiến bà thấy ghê tởm."

Có lẽ vì chịu không nổi những cú sốc giáng xuống liên tiếp như vậy, nên cơ thể Cam Như Viện hồi phục rất kém sau khi sinh.

Tình trạng trầm cảm sau sinh ngày càng nặng.

Khi Lệ Tỉ và Lệ Nguyệt chưa đầy hai tuổi, nhân lúc Lệ Tụng Khiêm đi công tác, Cam Như Viện nhảy xuống hồ bơi, và không bao giờ ngoi lên được nữa.

"Bà tháo chiếc vòng đeo tay theo dõi sức khỏe ra, nhưng vòng đó nếu tháo quá mười phút sẽ tự động báo động."

"Vì thế bà không chết ngay lập tức. Đội cứu hộ nhanh chóng tìm thấy, bà được cấp cứu suốt bốn mươi tám tiếng, cuối cùng mới được tuyên bố chết não."

Ban đầu Ứng Tri Duật nghĩ Lệ Tỉ sẽ không muốn nhắc tới những chuyện này.

Nhưng khi hắn hỏi, Lệ Tỉ đã kể lại toàn bộ từ đầu đến cuối, trong suốt quá trình thậm chí không có lấy một gợn cảm xúc.

Lệ Tỉ nhìn Ứng Tri Duật: "Đây là những gì tôi điều tra được sau khi trưởng thành, thông qua thám tử tư bên ngoài. Nhưng khi biết rồi, tôi cũng chẳng làm gì cả, vẫn tiếp tục học, về nước, bước vào tập đoàn..."

"Và bây giờ còn định tiến vào hội đồng quản trị."

Anh khẽ nhếch môi, nở một nụ cười vừa châm biếm vừa tự giễu.

Ứng Tri Duật siết nhẹ đốt ngón tay anh, chỉ lặng lẽ mà dịu dàng nhìn anh, không nói lời nào.

Nhưng càng bị nhìn lâu như vậy, Lệ Tỉ dường như lại càng không chịu nổi ánh mắt ấy.

Anh rũ mắt, bình tĩnh tự phân tích bản thân: "Có cảm thấy tôi lạnh lùng lắm không? Tôi không thấy buồn, cũng chẳng thấy tức giận."

Ứng Tri Duật vẫn nhẹ nhàng v**t v* mu bàn tay anh.

"Không đâu." Hắn nói.

Mẹ Omega của Lệ Tỉ qua đời khi anh và Lệ Nguyệt chưa đầy hai tuổi. Còn Lệ Tỉ phải đến năm mười tám tuổi, khi tam quan đã hình thành vững chắc, mới biết được sự thật năm xưa.

Thứ nhất, anh không có tình cảm gắn bó với mẹ Omega của mình.

Thứ hai, Lệ Tỉ sinh ra và lớn lên trong vòng tròn thượng lưu ấy, cách nhìn nhận sự việc và cảm nhận của anh tất nhiên khác với mẹ mình.

Còn về chuyện... lạnh lùng.

Nếu thật sự lạnh lùng, thật sự thờ ơ, thì Lệ Tỉ đã chẳng trở nên xa cách với Lệ Tụng Khiêm như vậy.

Nếu chỉ muốn tranh giành gia sản, muốn nắm quyền trong tập đoàn LI, anh hoàn toàn có thể tiếp tục làm con ngoan, duy trì mối quan hệ cha hiền con hiếu. Như vậy còn dễ lấy lòng người cha Alpha hơn là tình trạng nửa lạnh nửa nhạt, xa cách gượng gạo như bây giờ.

Ở bên nhau đã lâu, Ứng Tri Duật phát hiện mình rất dễ nhìn thấu cảm xúc của Lệ Tỉ.

Chẳng hạn như lúc này đây, dẫu bình thường gương mặt anh luôn hờ hững, ít khi để lộ cảm xúc, nhưng chỉ cần Lệ Tỉ rũ mắt tránh ánh nhìn của hắn, hoặc đường nét hàm dưới khẽ siết lại, để lộ ra một gò má lạnh lẽo, thì Ứng Tri Duật liền hiểu: vị Tam Thái Tử nhà họ Lệ đang không vui rồi.

Lúc này tâm trạng Lệ Tỉ không tốt, Ứng Tri Duật cũng tự biết mình có phần sai.

Nếu không phải hắn hỏi, anh cũng sẽ chẳng khơi lại những ký ức không vui ấy.

Vì vậy, hắn thành thật nhận lỗi: "Vậy phải dỗ dành điện hạ nhà ta thế nào đây?"

Hắn lại cố ý dùng biệt danh trên mạng để trêu chọc anh.

Lệ Tỉ liếc hắn một cái.

Ứng Tri Duật nghiêng người, cố tình ghé sát lại gần mặt anh: "Điện hạ cho thần một phương án đi."

Alpha cúi xuống đối diện anh, vì khoảng cách quá gần nên tóc mái của hắn lướt nhẹ qua cằm Lệ Tỉ.

Hơi ngứa.

Mi Lệ Tỉ khẽ run, cuối cùng cũng ngẩng mắt nhìn Ứng Tri Duật, nhìn hắn rất lâu.

Ứng Tri Duật chợt nhận ra ánh mắt anh dường như đang dán chặt l*n đ*nh đầu mình.

Ứng Tri Duật: ?

Sao thế? Trên đầu hắn có gì à?

Hắn đưa tay sờ thử, nhưng đâu có thấy gì đâu?

Chớp mắt một cái, Lệ Tỉ lại dời ánh nhìn đi.

Chỉ là lần này... động tác rõ ràng là cố ý.

Ứng Tri Duật nghĩ ngợi một lát, rồi thử hỏi: "Muốn sờ không?"

Ngón tay Lệ Tỉ đang buông thõng bên người bỗng vô thức co lại, trong mắt lóe lên một tia sáng.

Ứng Tri Duật nhướn mày, nghiêng đầu, tiếp tục dụ dỗ: "Thử cảm giác xem sao?"

Thế là, vị điện hạ Lệ Tỉ cao quý của bọn họ cuối cùng cũng "hạ mình" đưa tay lên.

Từ hồi thấy mẹ Ứng Tri Duật xoa đầu Alpha, anh đã rất muốn sờ thử cái đầu IQ 140 này lắm rồi.

---

Thứ Hai, Ứng Tri Duật trở lại trường.

Tuần này, thầy hướng dẫn chương trình tiến sĩ của hắn – học giả Hạ Hiền Nho – sẽ dẫn hắn đi tham dự một hội thảo học thuật về Di truyền học.

Ứng Tri Duật đã gọi điện báo trước với Lệ Tỉ.

Lệ Tỉ hỏi: "Có cần phái trợ lý đi cùng không?"

Ứng Tri Duật bật cười: "Em chính là trợ lý đây này."

Nghiên cứu sinh tiến sĩ mà, chẳng phải chỉ là trâu ngựa cho thầy hướng dẫn thôi sao?

Lấy đâu ra chuyện "trợ lý" đi công tác cùng "sếp" mà lại còn dẫn theo trợ lý cho mình nữa.

Một ngày trước khi đến thành phố Thâm, cũng là địa điểm tổ chức hội thảo, Ứng Tri Duật và thầy hướng dẫn thẳng tiến đến khách sạn đã đặt trước.

Hạ Hiền Nho là bậc thầy hàng đầu trong giới Sinh học trong nước hiện nay, đương nhiên không thể ở chung phòng với người khác.

Ngoài ra, còn một đồng nghiệp khác của Viện Sinh học thuộc Đại học Y Dược Sinh học cũng tham dự hội thảo lần này, tên cô là Mã Tùng Nhã.

Trùng hợp chính là vị giảng viên dạy môn Di truyền Sinh học kỳ trước, vì lý do bất khả kháng bị kẹt ở nước ngoài nên cuối cùng nhờ Ứng Tri Duật ra đề thi thay.

Lần này, Mã Tùng Nhã tham dự hội thảo còn dẫn theo cả con gái.

Con gái cô là sinh viên năm nhất khoa Ngoại ngữ trường Đại học Y Dược Sinh học, nghe nói vì lý do sức khỏe nên không tham gia quân sự, thế là theo mẹ đến thành phố Thâm.

Mẹ con họ đều là Omega, đương nhiên ở chung một phòng.

Còn Ứng Tri Duật thì ở phòng đôi một mình.

Tối bảy giờ, sau khi ổn định xong chỗ ở khách sạn, Ứng Tri Duật nhắn tin báo bình an cho Lệ Tỉ trước.

Bên Lệ Tỉ hình như đang bận nên vẫn chưa trả lời.

Hạ Hiền Nho gọi điện bảo Ứng Tri Duật xuống nhà hàng khách sạn ăn tối cùng. Lúc ấy hắn vừa tắm xong, tóc còn chưa kịp sấy đã vội vã chạy ra ngoài.

Ra đến cửa, hắn mới phát hiện ổ cắm sạc trên đầu giường khách sạn có vấn đề, điện thoại sạc cả buổi mà vẫn báo đèn đỏ sắp hết pin.

Ứng Tri Duật không kịp lo liệu, đành rút sạc, mang theo cái điện thoại sắp tắt nguồn của mình xuống thang máy.

Đến khu nhà hàng của khách sạn, Mã Tùng Nhã và con gái cô cũng đã có mặt.

Bốn người ngồi đúng một bàn, Ứng Tri Duật ngồi ngay bên phải con gái cô Mã.

"Anh Ứng, anh vừa mới gội đầu à?" Cô bé thấy tóc hắn còn ướt, khẽ hỏi.

Ứng Tri Duật "ừ" một tiếng, lịch sự đáp: "Đúng rồi."

Cô bé lại nhắc: "Điều hòa ở đây lạnh lắm, anh cẩn thận kẻo cảm lạnh đấy."

Ứng Tri Duật chỉ lắc đầu: "Không sao đâu."

Rồi chuyên tâm cắn miếng bít tết.

Trên bàn, hai thầy cô đang bàn về vấn đề của hội thảo lần này ở thành phố Thâm.

Mã Tùng Nhã nói: "Bây giờ sự phân hóa AO ngày càng khó đoán hơn."

Ngày xưa lúc khoa học sinh học chưa phát triển, mọi người đều cho rằng AO kết hợp chắc chắn sẽ sinh ra AO. Nhưng theo sự phát triển chóng mặt của xã hội, chẳng biết do gen biến đổi hay nguyên nhân gì khác, mà ngày càng xuất hiện nhiều trường hợp Alpha và Omega kết hợp nhưng con sinh ra lại là Beta.

Về sau, giới sinh học đưa ra một luận điểm mới: chỉ khi cặp AO có độ tương thích pheromone đủ cao thì mới có thể bảo đảm sinh ra Alpha hoặc Omega. Tuy vậy, ngay cả luận điểm này cũng không hoàn toàn tuyệt đối, vì vẫn có những trường hợp ngoại lệ.

Ứng Tri Duật ngồi nghe, vấn đề hai thầy cô thảo luận quả thật tồn tại.

Ví dụ như em gái song sinh của Lệ Tỉ là Lệ Nguyệt, cha mẹ đều là AO thuần, vậy mà Lệ Tỉ phân hóa thành Omega, còn Lệ Nguyệt lại là Beta.

Nếu nói việc Lệ Tụng Khiêm và Cam Như Viện kết hợp có sự can thiệp của chất dẫn dụ, nên có sai lệch cũng dễ hiểu, thì trường hợp của chị cả Lệ Thấm nhà họ Lệ lại càng khó lí giải hơn. Rõ ràng Lệ Thấm và Omega của cô là AO có độ tương thích cao, vậy mà ba đứa con sinh ra vẫn toàn Beta.

Hai thầy cô vừa ăn vừa bàn luận.

Con gái Mã Tùng Nhã nghe không hiểu lắm, có lẽ thấy hơi chán, lại bắt chuyện với Ứng Tri Duật.

"Anh Ứng nè, anh có quen anh chị khóa trên khoa Ngoại ngữ không ạ?"

Cô bé ỉu xìu nói tiếp: "Em nghe nói khoa Ngoại ngữ chơi với nhau thích chia thành nhiều nhóm nhỏ lắm, rất bài xích người ngoài."

"Lần này em vì lý do sức khỏe nên không tham gia quân sự, cảm giác chắc chắn không hòa nhập được với mọi người. Đến khi chính thức nhập học, họ đều đã là bạn bè cùng đồng cam cộng khổ, còn em thì như đứa lạc loài vậy."

Ứng Tri Duật nghĩ, nói đến việc chia bè kết phái, thật ra khoa nào cũng có.

Hễ có người là có thị phi.

Chỉ là khoa Ngoại ngữ vì đặc thù chuyên ngành, Omega chiếm đa số, mà nơi Omega nhiều thì sự chú ý cũng nhiều, nên mới có lời đồn như vậy.

Nhưng khi nghe cô bé hỏi vậy, Ứng Tri Duật chợt nhớ ra một người.

Bạn gái cũ của Hứa Khoát – bạn cùng phòng của hắn – tên là Ni Lộ, cũng học khoa Ngoại ngữ. Ứng Tri Duật từng gặp Ni Lộ vài lần, rồi cũng thông qua Ni Lộ mà quen biết lớp trưởng của đối phương.

Mà vị lớp trưởng ấy lại là Phó chủ tịch Hội sinh viên khoa Ngoại ngữ.

Ứng Tri Duật đưa ra gợi ý: "Trong kỳ huấn luyện quân sự, dù là khoa nào thì Hội Sinh Viên cũng đều cử cán bộ đi kiểm tra và phụ trách hậu cần. Nếu em thấy sức khỏe ổn, anh có thể thử giúp em liên lạc để em tham gia việc đưa nước hay gì đó? Biết đâu sẽ quen biết mọi người nhanh hơn?"

Cô bé mừng rỡ: "Thật hả anh?"

Ứng Tri Duật gật đầu: "Nếu em muốn, anh gửi WeChat của chị ấy cho em..."

Chưa nói hết câu, hắn đã nghe thầy gọi: "Tri Duật."

Ứng Tri Duật ngẩng lên: "Dạ, thưa thầy."

Hạ Hiền Nho hỏi: "Em nghĩ sao?"

Dù vừa mới nói chuyện với con gái Mã Tùng Nhã, nhưng Ứng Tri Duật vẫn một lòng hai việc, không bỏ sót cuộc trò chuyện của hai thầy cô.

Thực ra, lý do Di truyền học hiện đại lại đặc biệt chú trọng đến nghiên cứu vấn đề phân hóa Alpha và Omega, xét cho cùng vẫn vì tính đặc thù của AO trong ba giới tính ABO.

Chẳng hạn, Alpha thể chất thường cao to cường tráng, sức mạnh và năng lượng dồi dào nhất trong ba giới tính.

Omega tuy kỳ ph*t t*nh phiền phức, nhưng nghiên cứu khoa học đã chứng minh, sự tồn tại của kỳ ph*t t*nh thực ra giúp kéo dài tuổi thọ. Tuổi thọ trung bình của Omega là cao nhất trong ba giới tính ABO.

Còn Beta so với AO thì ở mọi mặt đều không nổi bật bằng.

Cũng không nói được là kém chỗ nào, nhưng tính ra, những người xuất sắc nhất ở mọi lĩnh vực xã hội đều bị Alpha và Omega chiếm lĩnh.

Còn về vấn đề nghiên cứu phân hóa...

Kiếp trước, hướng nghiên cứu chủ yếu của Ứng Tri Duật tại Viện Khoa học Sinh học Quốc gia cũng chính là lĩnh vực này, và hắn cũng đã đúc kết được một số kết quả sơ bộ.

Ứng Tri Duật có quan điểm học thuật riêng, mà giờ đã kết hôn với Lệ Tỉ, nên hắn cũng không còn ngại ngần chia sẻ nữa.

"Em nghĩ việc phân hóa AO trở nên khó lường, là vì ngoài yếu tố gen di truyền và độ tương thích pheromone, có thể còn liên quan đến tình cảm vợ chồng giữa Alpha và Omega, hoặc tâm trạng, cảm xúc của Omega trong thai kỳ ảnh hưởng đến hormone cơ thể."

Cùng lúc đó, tại một bệnh viện tư nhân ở thủ đô.

Lệ Tỉ ngồi dậy từ giường khám.

Tần Bảo Yến là bác sĩ riêng của anh.

Cô vừa xem báo cáo giấy trên tay, vừa nói chuyện phiếm: "Lần này kỳ ph*t t*nh của cậu pheromone dao động mạnh kinh khủng, nửa đêm nghe báo động dữ liệu mà tôi giật cả mình."

Lệ Tỉ mím môi: "Vậy kết quả kiểm tra thế nào?"

Tần Bảo Yến lắc đầu: "Vấn đề thì không có vấn đề gì, cơ thể cậu vẫn rất khỏe mạnh."

Nghe xong kết luận, Lệ Tỉ mặc quần áo định đứng dậy rời đi.

Tần Bảo Yến thấy mà suýt cười vì tức, cô và Lệ Tỉ cũng coi như bạn bè nhiều năm.

Cô khoanh tay tựa vào bàn khám, không thể không nhắc nhở: "Hai người có dùng biện pháp tránh thai không?"

"Thông thường kỳ ph*t t*nh mà pheromone dao động mạnh như vậy, đồng thời cũng ảnh hưởng đến nồng độ hormone, đó là biểu hiện cơ thể đang đ*ng t*nh. Omega trong giai đoạn này rất dễ thụ thai."

. . .

Bình Luận (0)
Comment