Cùng Vợ Quyền Cao Chức Trọng Trải Qua Cuộc Sống Thường Nhật

Chương 24

Để Alpha và Omega có thể sinh con, điều kiện tiên quyết là phải hoàn thành việc đánh dấu vĩnh viễn.

Cái gọi là đánh dấu vĩnh viễn, ngày xưa thực ra được gọi là "dấu ấn trọn đời".

Lí do là vì trước khi kỹ thuật y học tuyến thể phát triển, lúc đó vẫn chưa có "phẫu thuật xóa dấu ấn", một khi khoang sinh sản của Omega bị Alpha xâm nhập, dấu ấn pheromone sẽ lưu lại trọn đời.

Lệ Tỉ không phải người thích ấp úng, chưa kể Tần Bảo Yến làm bác sĩ riêng cho anh cũng chẳng phải ngày một ngày hai.

Anh nói thẳng: "Chúng tôi chưa đánh dấu hoàn toàn, nên không có khả năng mang thai được."

Tần Bảo Yến ngẩn ra, như không thể tin nổi lời anh nói.

"Vẫn chưa đánh dấu? Cậu chắc chứ? Hay là lúc đ*ng t*nh mê man quá nên không nhận ra, chứ thực ra đã bị đánh dấu rồi?!" Cô không nhịn được phải hỏi lại cho chắc.

Lệ Tỉ lạnh lùng liếc cô một cái, khẳng định: "Chỉ có đánh dấu tạm thời, vẫn chưa đánh dấu hoàn toàn. Nên dù có dùng biện pháp tránh thai hay không cũng thế thôi."

Nghe xong, Tần Bảo Yến buột miệng chửi thề một câu.

"Cậu chẳng phải tìm được một Alpha độ tương thích trên 90% sao? Cậu ta lên giường với cậu trong kỳ ph*t t*nh, vậy mà vẫn nhịn được không đánh dấu cậu??"

"Cậu tàn nhẫn với người ta quá rồi đấy, với Alpha mà nói thì khác gì bị lăng trì đâu!"

Tần Bảo Yến nhìn Lệ Tỉ bằng ánh mắt như nhìn một tên bạo chúa vô lương tâm.

Cô chỉ nghĩ là Lệ Tỉ khinh thường Alpha được gả vào nhà mình, nên mới ép người ta chỉ được phục vụ mình mà không cho đối phương "ăn no uống đã".

Lệ Tỉ: "..."

Anh chưa từng yêu cầu Ứng Tri Duật không được đánh dấu vĩnh viễn. Là Alpha trẻ tuổi kia mỗi lần sắp đến cửa lại tự mình rút lui.

Dù sao cũng là bạn bè nhiều năm, Tần Bảo Yến khi nhìn vào ánh mắt Lệ Tỉ lập tức nhận ra điều gì đó.

Tần Bảo Yến: Không lẽ... không lẽ Alpha của Tam Thái Tử là một tên lãnh cảm trong chuyện ấy sao!

"Vậy bảo đảm cậu ta có vấn đề rồi. Dù là tâm lý hay thể chất, một trong hai cái đó chắc chắn hỏng rồi! Hai người là vợ chồng hợp pháp, lên giường nhiều lần như thế, một Alpha sao có thể nhịn được mà không đánh dấu Omega của mình chứ..."

Lệ Tỉ lười nghe một chuyên gia tuyến thể nào đó đoán mò tiếp.

Đợi đến khi anh đi khuất bóng, Tần Bảo Yến mới đột nhiên sực tỉnh.

Khoan đã?

Nếu chưa hoàn thành đánh dấu trọn đời, thì cái đợt pheromone dao động như nhảy dù lúc nửa đêm của vị Tam Thái Tử Lệ Tỉ là sao nữa vậy?!

---

Ứng Tri Duật ở thành phố Thâm tổng cộng ba ngày rưỡi.

Vào buổi chiều khi hội thảo kết thúc, Hạ Hiền Nho bảo hắn có thể ở lại thành phố Thâm thêm một đêm để thư giãn, hôm sau hẵng về trường.

Nhưng quả là không may, mấy ngày dự hội thảo ở thành phố Thâm, Ứng Tri Duật đúng là đã bị cô em khoa Ngoại ngữ nói trúng phóc: hắn bị cảm.

Ở thành phố Thâm, mùa thu vẫn nóng như đổ lửa, không khí oi bức đến ngột ngạt. Ứng Tri Duật ôm cái đầu nặng trịch, chẳng muốn nán lại đây thêm dù chỉ một giây, lập tức quyết định mua vé máy bay ngay trong tối hôm ấy để về thủ đô, chào tạm biệt thầy hướng dẫn rồi đi trước.

Ứng Tri Duật về sớm nên không báo trước với ai, cũng không thông báo cho Lệ Tỉ.

Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay thủ đô thì đã qua nửa đêm.

Hắn bắt taxi về căn hộ trên không của Lệ Tỉ ở trung tâm thủ đô, chỉ tắm vội ở phòng tắm dành cho khách, không vào phòng ngủ mà ngủ luôn một đêm trên sofa phòng khách.

Sáng hôm sau, hắn lại vội vã chạy về trường trước giờ cao điểm, việc đầu tiên làm là sắp xếp lại biên bản hội thảo mấy ngày qua, rồi gửi cho các nghiên cứu sinh và tiến sĩ khác trong phòng thí nghiệm.

Do căn hộ trên không của Lệ Tỉ cách âm quá tốt, đến sáng hôm sau Lệ Tỉ ra khỏi phòng ngủ chuẩn bị đi làm, mới biết Ứng Tri Duật tối qua đã về nhà rồi lại đi mất.

Anh lập tức gọi điện cho hắn.

Nhưng lúc ấy Ứng Tri Duật đang ở phòng thí nghiệm, điện thoại bị khóa trong tủ đồ thay đồ.

Đợi hắn ra khỏi phòng thí nghiệm, thấy có cuộc gọi nhỡ nên mới gọi lại.

Cứ thế nhỡ qua nhỡ lại, phải đến trưa hai người mới liên lạc được.

Lệ Tỉ vừa nghe giọng hắn trong điện thoại đã phát giác có gì đó không ổn.

Ứng Tri Duật hắng cổ họng khản đặc: "Bị cảm chút thôi."

Lệ Tỉ bên kia im lặng một lúc: "... Thành phố Thâm chẳng phải 35 độ sao?"

Giọng điệu đầy khó hiểu, như không thể tin nổi một Alpha lại có thể bị cảm giữa trời nắng nóng thế kia.

Ứng Tri Duật dù đầu óc còn mơ màng vẫn lập tức nắm được từ khóa, hỏi ngược lại: "Sao anh biết mấy hôm trước thành phố Thâm 35 độ?"

Lệ Tỉ: "..."

Thật ra cũng chả cần hỏi nhiều. Lệ Tỉ biết được thời tiết thành phố Thâm ra sao, chỉ có thể là vì mấy ngày nay anh đặc biệt chú ý đến tình hình của Ứng Tri Duật.

Còn lý do chú ý, thì khỏi cần nói cũng đủ hiểu.

Ứng Tri Duật chia sẻ xong biên bản hội thảo, buổi chiều cũng rảnh rỗi.

Đúng lúc hôm nay tập đoàn LI tổ chức họp hội đồng quản trị tại trụ sở. Lệ Tỉ chỉ thuận miệng nhắc một câu, Ứng Tri Duật liền hiểu ngay ý anh.

Dù là kiếp trước hay kiếp này, mục đích ban đầu để Lệ Tỉ "tuyển phi" rồi kết hôn vẫn là xây dựng hình tượng một gia đình ổn định, thuận lợi cho việc sau này bước chân vào hội đồng quản trị.

Mà hôm nay, công việc của Ứng Tri Duật đã xong xuôi, cuộc họp hội đồng lại diễn ra vào buổi chiều, đúng lúc hắn đang thong thả thời gian.

Hắn bèn chủ động đề nghị: "Chiều nay em mang ít đồ ăn thức uống đến công ty tìm anh nhé?"

Nếu Lệ Tỉ nói sớm, hắn thậm chí còn có thể tự tay làm một hộp cơm trưa tình yêu.

Giờ thì cơm trưa không kịp nữa, nhưng trà chiều thì vẫn còn kịp.

Lệ Tỉ hơi do dự: "Em không phải đang bị cảm sao?"

Ứng Tri Duật cười: "Cảm xoàng thôi mà."

Về việc ủng hộ sự nghiệp của Lệ Tỉ, dù ở kiếp trước hai người không thân thiết như hiện tại, Ứng Tri Duật vẫn luôn đứng về phía anh, ủng hộ và phối hợp một cách vô điều kiện.

Gạt bỏ những ân oán tình cảm cá nhân, Lệ Tỉ là người có năng lực, có tầm nhìn, lại có khí phách.

Nếu để anh nắm quyền dẫn dắt đế chế thương mại pheromone khổng lồ mang tầm ảnh hưởng toàn cầu như LI, không chỉ có lợi cho sự phát triển của tập đoàn, mà còn thực sự giúp nhóm Omega yếu thế giành được những quyền lợi chính đáng.

Nâng tầm hơn nữa, thậm chí còn có thể thúc đẩy sự hài hòa, bình đẳng và phát triển tốt đẹp của xã hội ABO.

Vì vậy, bất kể Lệ Tỉ muốn thừa kế LI là vì lí do gì đi nữa, việc anh lên nắm quyền chính là lựa chọn phù hợp nhất.

Buổi trưa, Ứng Tri Duật ăn cơm ở căng tin trường, sau đó về căn hộ trung tâm của Lệ Tỉ một chuyến.

Là một chàng rể hiền chuẩn mực, hắn phải biết tự tu dưỡng bản thân.

Chiều nay đến tập đoàn LI diễn vở kịch vợ chồng ân ái, trước hết hắn phải ăn mặc sao cho "ra dáng" một chút.

Ứng Tri Duật hẹn thợ tạo mẫu của nhà họ Lệ đến nhà làm tóc và trang điểm.

Hắn tháo chiếc nhẫn trên cổ xuống, đeo vào ngón áp út tay trái, ngắm nghía hồi lâu rồi khẽ v**t v*.

Kiếp trước, sau khi bị bắt cóc, ngón tay bị chặt đứt của hắn chính là ngón áp út trái này.

Bọn bắt cóc không chặt ngón út, ngón trỏ hay ngón cái, vốn là những ngón dễ chặt hơn. Thay vào đó, chúng lại chọn ngay ngón áp út. Ứng Tri Duật đối với việc này thực ra cũng có vài suy đoán riêng.

Nhưng còn mười một năm nữa mới đến vụ bắt cóc ấy, giờ hắn cũng không vội nhảy đến kết luận làm gì.

Hắn thu tay lại, đợi thợ tạo mẫu sửa soạn xong xuôi, rồi xách hộp bánh ngọt điểm tâm do quản gia tòa nhà mang tới, rời khỏi nhà.

Đến tòa nhà tập đoàn LI.

Chắc Lệ Tỉ đã dặn dò trước với lễ tân tầng dưới, nên cô lễ tân vừa nghe Ứng Tri Duật tự giới thiệu tên thì mắt lập tức sáng rỡ.

"Chào anh Ứng, hiện tại tiểu Lệ tổng đang có một cuộc họp nhỏ cùng đại tiểu thư và nhị thiếu gia. Tiểu Lệ tổng dặn nếu anh đến thì mời anh lên văn phòng chờ một lát ạ."

Ứng Tri Duật lịch sự gật đầu, bước theo một cậu lễ tân nam khác vào thang máy dành riêng cho ban lãnh đạo.

Cậu lễ tân nam là Beta, trông rất lanh lợi và hoạt bát.

Việc Ứng Tri Duật kết hôn với Lệ Tỉ, ngoài những vị khách thượng lưu tham dự đám cưới, xét cho cùng thì vẫn là một bí mật đối với người ngoài.

Cũng không biết Lệ Tỉ đã căn dặn lễ tân thế nào, sau khi quẹt thẻ thang máy, cậu Beta kia đã háo hức bắt đầu khen Ứng Tri Duật trông đẹp như minh tinh, vừa nãy vào cửa cậu ta còn không dám nhận bừa.

Ứng Tri Duật bật cười nói cảm ơn, dọc đường chỉ nghe cậu ta liến thoắng không ngừng.

Đến khi cậu ta đưa hắn đến cửa văn phòng Lệ Tỉ, trợ lý Trương Kinh Duệ của Lệ Tỉ tiếp quản việc tiếp đãi, cậu lễ tân nam mới cúi chào rồi chạy biến.

Ứng Tri Duật cảm thấy cách gọi của nhân viên LI rất thú vị.

Vừa nãy cô lễ tân gọi Lệ Tỉ là "tiểu Lệ tổng", gọi Lệ Thấm và Lệ Luật lại là "đại tiểu thư", "nhị thiếu gia".

Mà trợ lý Trương Kinh Duệ của Lệ Tỉ thì gọi thẳng anh là "Lệ tổng". Nếu Lệ Tỉ đã là "Lệ tổng", thì cha anh, Lệ Tụng Khiêm, phải gọi là gì đây?

Cùng lúc đó, trong khi Ứng Tri Duật đang phân tích những sắc thái tinh tế trong cách nhân viên gọi cấp trên...

Thì nhân viên LI cũng đang xí xô xí xào "phân tích" Ứng Tri Duật.

[Nhóm chat: Hôm nay sếp có thưởng tụi mình 50 triệu chưa?]

【Bé lễ tân cưỡi gió rẽ sóng: [ảnh][ảnh][ảnh] 】

【Bé lễ tân cưỡi gió rẽ sóng: Ê mấy bà, chân Alpha này dài hơn cả cái mệnh của tui luôn áaaa!!】

【Đi làm cưỡi heo; Ai dợ?】

【Anh hậu trường chém gai mở lối: Má ơi, bà đi chụp lén người ta à!】

【Anh hậu trường chém gai mở lối: Alpha của tiểu Lệ tổng chứ ai, đẹp trai đến mức tôi thốt không nên lời luôn, haiz.】

【Trưởng phòng nghiện trà sữa: Ai cơ??? Cậu nói đó là Alpha của tiểu Lệ tổng hả??!】

【Bé lễ tân cưỡi gió rẽ sóng: Có tiền đúng là sướng, tui cũng muốn có tiền để bao nuôi một Alpha tiểu thịt tươi quá đi áaaa】

【Anh hậu trường chém gai mở lối: Có tiền đúng là sướng, tui cũng muốn có tiền để bao một Alpha tiểu thịt tươi quá đi áaaa】

【Đi làm cưỡi heo: Đi làm cũng muốn được sugar daddy tia trúng rồi bao nuôi áaaa】

【Đi làm cũng muốn vớ được sugar daddy áaaa】

Chẳng mấy chốc, nhóm chat công việc bị tiếng 【áaaa】 nhấn chìm hoàn toàn.

Những người vào muộn chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, cũng rất có tinh thần hòa nhập mà 【áaaa】 theo.

Cuối cùng, màn thảo luận xoay quanh sự xuất hiện của Ứng Tri Duật khép lại trong tiếng cảm thán【áaaa】.

Đương nhiên, Ứng Tri Duật đang ngồi trong văn phòng Lệ Tỉ chẳng hay biết gì về chuyện này.

Đợi khoảng nửa tiếng, Lệ Tỉ cùng Trương Kinh Duệ bước vào văn phòng.

Lệ Tỉ vừa đẩy cửa đi vào, Ứng Tri Duật liền đứng dậy từ sofa tiếp khách.

Trong lúc chờ, hắn không hề lại gần bàn làm việc của Lệ Tỉ, vì hợp đồng hôn nhân đã quy định rõ ràng hắn không được can thiệp vào bất kỳ công việc nào của tập đoàn LI.

Lệ Tỉ vừa đẩy cửa bước vào thì lập tức khựng lại, không khỏi ngẩn người.

Dù Trương Kinh Duệ đã báo cho anh biết Ứng Tri Duật đã đến văn phòng, nhưng mấy ngày nay họ không gặp nhau, hôm nay Alpha lại còn ăn mặc thế này...

Đợi Trương Kinh Duệ rời đi trước, Lệ Tỉ nuốt khan, mặt cứng đờ hỏi: "Đi thảm đỏ à?"

Ứng Tri Duật cười bất đắc dĩ: "Thợ tạo mẫu làm cho em đấy, mất gần một tiếng luôn."

Tạo mẫu đã ra tay thì Alpha từ đầu đến chân đều gọn gàng hoàn hảo, không một sợi tóc xô lệch.

Với chiều cao 1m88, tỉ lệ cơ thể hoàn hảo, lại được thợ tạo mẫu tỉ mỉ phối đồ, lúc này toàn thân hắn toát lên vẻ "sang" không thể tả.

Cũng đẹp trai đến mức... khiến người ta không tài nào dời mắt.

Lệ Tỉ đứng ở cửa một lúc, rồi mới bước tiếp vào khu tiếp khách.

Ứng Tri Duật đẩy hộp đồ ăn tinh xảo trên bàn trà về phía anh, hỏi: "Mọi người họp hội đồng quản trị xong chưa? Em đến có muộn không?"

Lệ Tỉ lắc đầu: "Vừa rồi chỉ có một vài vị giám đốc đến dự, giờ đang nghỉ giải lao, mười lăm phút nữa mới tiếp tục."

Ứng Tri Duật "ồ" một tiếng, lại hỏi: "Vậy lát nữa em có cần vào không?"

Đã đến đây rồi thì ít nhất cũng phải lộ diện chứ. Tốt nhất là tìm cơ hội thể hiện chút ân ái với Lệ Tỉ.

Lệ Tỉ quả thật có ý định dẫn hắn vào, chỉ là...

Anh nhìn Ứng Tri Duật, hồi lâu mới lên tiếng: "Hay là em thay bộ khác đi."

Ứng Tri Duật cúi đầu nhìn bản thân, bật cười hỏi: "Có phải ăn diện quá long trọng rồi không?"

Thợ tạo mẫu nhà họ Lệ chắc lâu lắm rồi không xử lý ca "nặng đô" đến vậy, nên lần này tha hồ bung hết tay nghề.

Bộ đồ hiện tại của Ứng Tri Duật có thể nói là hoa mỹ hết sức, cài cả trâm ngực lẫn khăn túi, trông cứ như chú rể trong ngày cưới.

Ánh mắt Lệ Tỉ khẽ lướt qua khuôn mặt, thân hình, đôi chân đối phương.

Thực ra long trọng thì cũng không sao. Mọi người đến LI họp hội đồng quản trị, ai mà không ăn mặc bảnh bao chỉnh tề?

Vấn đề thực sự chính là... Alpha này quá chói mắt.

Ứng Tri Duật mà ra ngoài đó "diễu võ dương oai" một vòng thế này, e là chẳng ai nghĩ hắn là kiểu Alpha an phận thủ thường chỉ biết sống yên ổn.

Ứng Tri Duật thế là vào phòng thay đồ.

Văn phòng Lệ Tỉ có phòng nghỉ và phòng thay đồ riêng. Chênh lệch giữa 185 và 188 cm vốn không đáng kể, chỉ cần không đổi quần, thì kích cỡ trang phục của Lệ Tỉ và Ứng Tri Duật nhìn chung cũng khá tương đồng.

Ứng Tri Duật vào phòng thay đồ thay sang một bộ khác, vừa xong thì chiếc điện thoại đặt trên bàn trà tiếp khách trong văn phòng Lệ Tỉ bỗng vang lên một tiếng.

Lệ Tỉ nghe thấy tiếng thông báo, vô thức cúi đầu liếc qua.

Chỉ một cái liếc, ánh mắt anh đột nhiên đông cứng, hồi lâu không dời đi.

Đó là điện thoại Ứng Tri Duật để trên bàn trà.

Lúc này, màn hình khóa của chiếc điện thoại rõ ràng hiển thị một tin nhắn WeChat mới–

【Anh ơi, em là con gái cô Mã đi thành phố Thâm cùng anh nè. Add em với ạ~】

Ứng Tri Duật thay đồ xong bước ra, thấy Lệ Tỉ vẫn đứng nguyên tại chỗ từ lúc hắn vào phòng thay đồ, không hề nhúc nhích.

Hắn vừa đi tới vừa hỏi: "Bộ này thế nào?"

Lệ Tỉ khẽ "ừm" một tiếng, rồi quay người đi về phía bàn làm việc.

Nhưng mới đi được nửa đường, anh bỗng khựng lại, đột ngột quay đầu rồi sải những bước dài tiến về phía hắn.

"Em có tin nhắn WeChat." Lệ Tỉ nhìn Ứng Tri Duật đăm đăm.

Ứng Tri Duật không hiểu lắm: "Hả?"

Hắn cầm điện thoại trên bàn trà lên, mở màn hình, rồi khựng lại.

À, hắn hiểu rồi.

"Đây là con gái của giảng viên viện Sinh học tụi em. Lần này đi công tác họp hội thảo em ấy đi cùng cô."

Tối đầu tiên đặt chân tới thành phố Thâm, mấy người họ dùng bữa ngay tại nhà hàng của khách sạn. Khi ấy, hắn đã hứa sẽ gửi WeChat của phó chủ tịch Hội sinh viên khoa Ngoại ngữ cho cô đàn em vừa mới quen, nhưng đến lúc Ứng Tri Duật lấy điện thoại ra mới phát hiện pin chỉ còn đúng 1%.

Đợi hắn mở WeChat, hiện mã QR, giây tiếp theo màn hình đã đen thui, điện thoại tự động tắt nguồn.

Hôm sau, hắn bận rộn với việc đăng ký hội thảo, dự lễ khai mạc, rồi lại tham gia tiệc chào mừng, nên cũng không có cơ hội gặp lại cô đàn em ấy.

Đến khi hội thảo chính thức bắt đầu, Mã Tùng Nhã lại gửi con gái cho một người bạn ở thành phố Thâm, để cô bé theo bạn mình đi chơi, vì thế đến ngày về cũng không đi cùng bọn hắn.

Thế nên mới có chuyện cô em chắc từ mẹ mình xin được WeChat của hắn, nhắn tin muốn thêm bạn.

Giải thích xong đầu đuôi, Ứng Tri Duật cúi đầu hỏi: "Em giải thích thế này rõ chưa?"

Lệ Tỉ nhìn hắn, chậm rãi "ừm" một tiếng.

Vị Alpha tuấn mỹ cong mắt cười, hắng giọng, khích lệ nói: "Tốt lắm, sau này có gì thắc mắc cứ hỏi thẳng em là được."

Lúc này Trương Kinh Duệ gõ cửa, báo sắp tiếp tục cuộc họp hội đồng quản trị.

Dù sao Ứng Tri Duật cũng đã thay đồ xong, hắn cùng Lệ Tỉ rời văn phòng, chuẩn bị xuất hiện trước mặt các giám đốc, coi như là ra mắt với họ.

Trên đường đi, Ứng Tri Duật nắm tay Lệ Tỉ, đi được nửa đường thì Lệ Tỉ đột nhiên dừng lại.

Ứng Tri Duật vẫn chưa khỏi bệnh, giọng khàn khàn hỏi: "Sao thế?"

Lệ Tỉ nhíu mày nhìn hắn: "Rốt cuộc em bị sốt hay đang trong kỳ mẫn cảm vậy?"

Ứng Tri Duật ngẩn ra.

Vừa bước vào văn phòng, Lệ Tỉ đã nhận ra pheromone của Ứng Tri Duật hôm nay nồng hơn bình thường.

Nhưng kỳ mẫn cảm của Alpha thường biểu hiện bằng trạng thái bồn chồn, dễ cáu kỉnh. Với những Alpha có tính khí nóng nảy, thậm chí còn có thể mất kiểm soát và dẫn tới hành vi bạo lực.

Mà tính tình Ứng Tri Duật vẫn như mọi khi, nên ban đầu Lệ Tỉ cũng không nghĩ hắn đang trong kỳ mẫn cảm.

Cho đến lúc đi dọc đường, Ứng Tri Duật nắm tay anh.

Lệ Tỉ rõ ràng cảm nhận được thân nhiệt Alpha không hề bình thường.

Nghe Lệ Tỉ hỏi vậy, Ứng Tri Duật dùng cái đầu còn mơ màng suy nghĩ một chút.

Kỳ mẫn cảm của Alpha không giống kỳ ph*t t*nh của Omega.

Của Alpha một năm nhiều nhất cũng chỉ hai lần, mà kỳ mẫn cảm trước đây của Ứng Tri Duật thường không quá nghiêm trọng, nên hắn cũng không chú ý là mấy.

Ước chừng lại thời gian, Ứng Tri Duật vẫn không quá chắc chắn mà đáp: "Có lẽ là cảm trước... rồi sau đó mới bước vào kỳ mẫn cảm chăng?"

Lệ Tỉ vẫn nhíu mày nhìn hắn.

Ứng Tri Duật thì không để tâm lắm: "Không sao đâu, không ảnh hưởng đến việc chúng ta..."

Chưa nói hết câu, Lệ Tỉ buông tay hắn ra, sải bước về phía phòng họp.

"Tôi có việc cần xử lý, nghỉ thêm mười lăm phút nữa."

Nói xong với các giám đốc đã gần như ngồi kín phòng họp, Lệ Tỉ quay người đi về hướng ngược lại, tiện tay kéo thẳng Ứng Tri Duật vào nhà vệ sinh VIP không phân giới tính ở tầng phòng họp.

Người vừa nãy còn ra lệnh trước mặt các lãnh đạo cấp cao của tập đoàn LI với vẻ mặt vô cảm, lúc này đã nới lỏng cà vạt, cởi cúc áo sơ mi, để lộ cần cổ thon dài.

"Em có mười lăm phút để giải quyết vấn đề."

Nghe vậy, Ứng Tri Duật im lặng một thoáng: "... Em không nhanh đến vậy đâu."

. . . 

Bình Luận (0)
Comment