Dù thang máy tầng cao nhất vốn là không gian riêng tư, chỉ dành cho cư dân tầng trên cùng, không có khả năng bị người ngoài giám sát, nhưng Ứng Tri Duật vẫn theo bản năng quay lưng về phía camera, dùng thân mình che chắn cho Lệ Tỉ.
Họ trao nhau một nụ hôn dài miên man trong thang máy, cho đến khi cửa mở ra khép vào mấy lượt liền mà vẫn không cảm nhận được ai bước ra, cuối cùng vang lên tiếng cảnh báo bằng giọng nói.
Lệ Tỉ túm lấy Ứng Tri Duật, kéo hắn ra khỏi thang máy.
Nhưng họ không về nhà, ngược lại rẽ thẳng lên sân thượng.
Chính xác mà nói, căn hộ của Lệ Tỉ nằm ngay giữa trung tâm của thủ đô.
Vùng trung tâm thủ đô này giờ không thể chỉ dùng bốn chữ "tấc đất tấc vàng" để hình dung nữa. Nơi đây mọc đầy trụ sở của các tập đoàn lớn, ngân hàng nước ngoài, khách sạn năm sao hàng đầu và những tòa văn phòng siêu cấp.
Nhà ở dân dụng gần như đã biến mất hoàn toàn khỏi khu vực này.
Vậy mà chỗ ở của Lệ Tỉ lại nằm ngay giữa đám rừng cao ốc thương mại ấy. Tòa nhà cao 77 tầng, trên đỉnh tòa có bãi đáp trực thăng, bể bơi ngoài trời và nhà kính trồng hoa thuộc sở hữu cá nhân.
Khi Ứng Tri Duật theo Lệ Tỉ lên sân thượng, thứ hắn nhìn thấy không chỉ là nhà kính và bể bơi.
Trên mặt sàn còn cả một đàn drone được xếp ngay ngắn, một cây grand piano trắng. Thậm chí còn có một giá để bản nhạc màu đen, hẳn là bị nhạc công nào đó khi về sơ ý bỏ quên.
Ứng Tri Duật lập tức hiểu ra.
Nơi này vốn đã được chuẩn bị chu đáo để tổ chức một buổi tiệc sinh nhật long trọng. Chỉ là chủ nhân mãi không trở về, thế là tiệc tan người tản, cuối cùng chỉ còn lại vài dấu vết chưa kịp thu dọn, đủ để người đến sau tưởng tượng và phục dựng lại hình dáng ban đầu.
"Đàn drone để làm gì vậy?" Ứng Tri Duật hỏi.
"Pháo hoa." Lệ Tỉ đáp gọn lỏn.
Ứng Tri Duật: "Thủ đô hình như có lệnh cấm pháo hoa mà?"
Chẳng lẽ sự dung túng của thủ đô với nhà họ Lệ đã lớn đến mức bỏ luôn lệnh cấm pháo hoa cho riêng họ sao?
Lệ Tỉ có phần cạn lời: "Chỉ là drone mô phỏng ánh sáng pháo hoa thôi, liên quan gì đến lệnh cấm."
Ồ, Ứng Tri Duật hiểu rồi. Thì ra là "pháo hoa cyber".
"Các nhạc công về hết rồi à?" Nhìn giá để bản nhạc bị bỏ quên, Ứng Tri Duật lại hỏi.
Lệ Tỉ "ừ" một tiếng.
Gần nửa đêm rồi, lẽ nào để nhạc công ngủ lại trên sân thượng?
Ứng Tri Duật bước tới trước cây grand piano trắng, quay đầu hỏi tiếp: "Anh biết chơi không?"
Hắn biết Lệ Tỉ biết chơi. Trong mười một năm hôn nhân kiếp trước, dù Lệ Tỉ chưa từng chơi riêng cho hắn nghe, nhưng hầu như chỗ ở thường xuyên nào của anh cũng có một cây grand piano.
Quả nhiên, Lệ Tỉ bước tới, ngồi xuống ngay trước cây đàn trắng.
"Muốn nghe gì?"
Ứng Tri Duật nói: "Gì cũng được."
Lệ Tỉ không hỏi thêm, ngón tay thon dài khẽ đặt lên phím, những nốt nhạc nhảy nhót tự nhiên tuôn ra.
Ứng Tri Duật không rành về âm nhạc lắm, nhưng đầu óc hắn tốt, nghe qua một lần là đã nhớ.
Lệ Tỉ lại chơi một bản Valse Op. 64 No. 1 của Chopin, còn được gọi là "Valse chú cún con".
Một bản piano vui tươi, rộn ràng, chẳng hề giống với phong cách của Lệ Tỉ chút nào.
Bản valse này rất ngắn, chơi xong, Lệ Tỉ quay đầu nhìn Ứng Tri Duật.
Ứng Tri Duật vỗ tay khen ngợi: "Tỉ Điện hạ vạn tuế."
Fan trên mạng thường hay gọi Lệ Tỉ như vậy, nên lúc này Ứng Tri Duật cũng mang theo chút bông đùa mà gọi theo.
Lệ Tỉ khẽ khịt mũi, rõ ràng không nuốt nổi kiểu nịnh này.
Ứng Tri Duật bước tới, ngồi xuống cạnh anh trên ghế đàn.
"Em cũng chơi một bản nha." Hắn nói.
Lệ Tỉ khẽ nhướn mày. Lại là một kỹ năng không có ghi trong hồ sơ Alpha, nhưng Ứng Tri Duật lại làm được?
Tuy nhiên, giây tiếp theo...
Dưới mười ngón tay xương xẩu đẹp ngang ngửa tay người mẫu của Alpha, thứ vang lên là–
Đô Rê Mi Đô, Đô Rê Mi Đô, Mi Fa Sol...
Lệ Tỉ: "..."
Nói Ứng Tri Duật đang chơi piano thì thà nói hắn đang gõ phím đàn còn chính xác hơn.
Ai đó thậm chí chỉ dùng một ngón trỏ tay phải, "chơi" bản nhạc thiếu nhi nổi tiếng toàn cầu "Hai chú hổ".
Chơi xong, Ứng Tri Duật mắt sáng rỡ quay sang nhìn Lệ Tỉ, như đang chờ được khen.
Lệ Tỉ khựng lại, hít sâu một hơi, rồi mới phun ra hai chữ: "Không tệ."
Nghe vậy, Ứng Tri Duật cười toe.
Hắn hoàn toàn không biết khái niệm xấu hổ là gì, tự tin hết nấc mà chủ động đề nghị: "Sao, không ưng à? Em còn biết "Twinkle Twinkle Little Star", "Ông thợ sơn", hay "Baby Shark" nữa nè, còn cả..."
Chưa kịp khoe hết kho tàng "thần khúc thiếu nhi" của mình, Lệ Tỉ đã nhắm mắt khen: "Giỏi quá."
Ứng Tri Duật lại cười rộ.
"Anh dạy em chơi một bài mới đi." Hắn cong mắt nhìn Lệ Tỉ, khẽ gọi, "Anh trai ơi."
Yết hầu Lệ Tỉ lăn nhẹ: "..."
"Chịu dạy không? Em học nhanh lắm." Ứng Tri Duật vẫn nhìn anh chằm chằm.
Lệ Tỉ không chần chừ lâu, chọn bản "Für Elise" của Beethoven.
Anh chỉ chơi một tay đoạn đầu, vì đoạn đầu đơn giản nhất.
Ứng Tri Duật giơ tay lên, như muốn bắt chước, nhưng tay khi đặt lên phím lại do dự, hỏi một câu cực kỳ phá mood:
"Có làm phiền ai không nhỉ?"
Giờ mới nhớ tới chuyện làm phiền à?
Lệ Tỉ khẽ cười khẩy: "Em còn biết quan tâm tới ý thức cộng đồng cơ đấy."
Ứng Tri Duật cũng cười: "Chẳng phải điện hạ nhìn trúng em là vì em có ý thức cộng đồng sao?"
Không có ý thức cộng đồng thì Alpha đã không đi hiến máu tình nguyện, không đi hiến máu thì có khi hắn đã chẳng có mặt trong "danh sách tuyển phi" của điện hạ.
"Đừng gọi lung tung." Lệ Tỉ khẽ quở.
Rồi nói tiếp: "Ba tầng dưới đều là của chúng ta, làm phiền ai được?"
Ứng Tri Duật chớp mắt: chúng ta?
Không bỏ lỡ tia ngạc nhiên thoáng qua trong mắt Alpha, Lệ Tỉ nhàn nhạt nói: "Nhà bố tặng là để chúc mừng hôn lễ, đương nhiên có phần của em."
Đúng rồi, đây là tài sản hôn nhân thực thụ.
Ứng Tri Duật đột nhiên tò mò: "Chỗ này đắt lắm nhỉ?"
Hắn chỉ biết nhà ở khu này động tí là cả trăm triệu, nhưng giá cụ thể thì chưa từng tìm hiểu.
Lệ Tỉ đáp: "Căn tôi mua, kèm sân thượng tầng cao nhất, ba năm trước giao dịch 9,9 trăm triệu, không kèm sân thượng thì 8,8 trăm triệu."
"Còn ba căn dưới nữa, tầm khoảng 6-7 trăm triệu mỗi căn."
Ứng Tri Duật: "..."
Nếu chưa gả vào nhà họ Lệ, nghe con số này hắn chắc chắn đã thầm chửi trong bụng: "Ta liều mạng với đám nhà giàu các người!"
Mà dù với thân phận "chàng rể số một" trong giới thượng lưu của thủ đô hiện tại, lương một năm của hắn cũng chỉ đủ mua một phần mười căn nhà của Lệ Tỉ.
Mà đó là còn chưa tính mấy khoản như thuế má, sửa sang, nội thất vân vân...
Có lẽ vì mải nghĩ ngợi, tay Ứng Tri Duật đã vô thức "bắt chước" lại đoạn Für Elise mà Lệ Tỉ vừa chơi.
Hắn thậm chí bắt đầu tự hỏi, kiếp trước mình sao lại ngu ngốc đến thế?
Cưới nhau mới có một tuần đã vào túi hơn 1 tỷ, năm đầu sau hôn lễ đáng lẽ phải ngoan ngoãn chịu thua, còn chờ gì đến ba năm sau mới giới thiệu với bố mẹ gia đình chứ?!
Những giai điệu du dương cứ thế tự nhiên tuôn chảy dưới những ngón tay linh hoạt.
Khi Ứng Tri Duật tỉnh lại, hắn đã chơi xong hai phần ba bản Für Elise.
Hắn vô thức quay sang nhìn Lệ Tỉ bên cạnh.
Lệ Tỉ cũng đang nhìn hắn.
Ứng Tri Duật: "..."
Lệ Tỉ: "..."
Hai người nhìn nhau, im phăng phắc.
Chỉ mới nghe đoạn đầu đã tự động "học lỏm" nốt cả bản piano, lại còn chơi mượt mà thanh thoát đến thế. Đừng nói là IQ 140, dù là 410 đi nữa cũng phải chào thua.
Alpha này hóa ra luôn giả ngây không biết gì!
Ứng Tri Duật vốn biết chơi piano!
Lệ Tỉ nheo mắt nhìn Alpha trước mặt. Rốt cuộc người này còn đang giấu giếm bao nhiêu thứ nữa?
Đối diện ánh mắt đột nhiên sắc bén, mang theo ý dò xét của Lệ Tỉ, Ứng Tri Duật tâm lý cực vững, mặt dày vô sỉ.
Hắn ho khan một tiếng, còn giả vờ nghiêm túc hỏi: "Em chơi có đúng không?"
Lệ Tỉ nhìn hắn rất lâu, khóe môi khẽ cong lên, lạnh lùng mỉa mai: "Đúng là thiên phú dị bẩm."
Ứng Tri Duật mặt dày cười mỉm. "Cảm ơn đã khen ngợi."
Lệ Tỉ: "..."
Khi khoảng cách đến hết ngày 9 tháng 9 chỉ còn một phút cuối cùng, Ứng Tri Duật rất lịch sự nhắc nhở Lệ Tỉ: "Pheromone của anh lộ ra rồi kìa."
Kỳ ph*t t*nh của Lệ Tỉ vẫn chưa hết hẳn. Nụ hôn trong thang máy vừa rồi đã dễ dàng câu kéo pheromone của anh ra ngoài.
Kìm nén suốt một tuần, kỳ ph*t t*nh sắp kết thúc như bị dồn nén tới cực hạn, giờ phản công như sóng dữ ập tới.
Lệ Tỉ ngửa người tựa vào giữa phím đàn và ghế. Có lẽ sợ anh tựa không thoải mái, tay Ứng Tri Duật vừa v**t v* an ủi, vừa khéo léo luồn ra làm đệm giữa lưng Lệ Tỉ và phím đàn.
Trong khoảnh khắc mông lung, khuỷu tay Alpha vô tình quệt qua phím đàn, kéo theo một chuỗi âm thanh trong trẻo.
Nghe cũng không tệ.
Tóc mai ướt đẫm mồ hôi trong gió đêm, Lệ Tỉ kìm chặt hơi thở, nắm lấy bàn tay đang quấy rối của Ứng Tri Duật. Anh muốn hung hăng cắn đứt cánh tay xấu xa kia của Alpha, nhưng giọng nói nhuốm ý cười của đối phương đã phả sát bên tai.
Trầm thấp, bình tĩnh, vô tội.
"Sao vậy, anh trai ơi?"
Lệ Tỉ cứng đờ, nhắm mắt lại, buông tay.
Giờ phút này, anh đã hoàn toàn trở thành con rối marionette trong tay Alpha.
Con rối của pheromone.