Cùng Vợ Quyền Cao Chức Trọng Trải Qua Cuộc Sống Thường Nhật

Chương 14

"Nếu em trả lời là có, Lệ tổng định làm gì?"

Ứng Tri Duật nghênh gió núi sớm mai, nhìn về phía Lệ Tỉ.

Trực giác mách bảo Lệ Tỉ rằng câu hỏi này anh không cần trả lời.

Vì trong mắt Alpha kia, anh không dò thấy chút tò mò hay thắc mắc nào.

Thế nên Lệ Tỉ chọn cách im lặng, chờ Ứng Tri Duật nói tiếp.

Ứng Tri Duật nhìn anh một lúc, nhè nhẹ bật cười: "Đùa thôi. Ở nhà đến ghế sofa phòng khách em còn ngủ được, chỗ này còn yên tĩnh hơn phòng khách nhiều."

Ứng Tri Duật không nói rõ chữ "đùa" ấy là ám chỉ chuyện có người bên cạnh sẽ ảnh hưởng giấc ngủ, hay việc một kẻ IQ 140 lại ngủ kém là đùa.

Nhưng khi Lệ Tỉ nghe đến cụm "ngủ ghế sofa phòng khách", anh theo phản xạ nhíu mày.

Anh có đầy đủ tư liệu về ngôi nhà mà gia đình Ứng Tri Duật đang sống: căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách. Ở đó không có nhà vệ sinh riêng trong phòng ngủ, nghĩa là ai thức dậy đi vệ sinh đêm cũng phải đi ngang qua phòng khách.

Đừng nói người ngủ kém, ngay cả người bình thường cũng khó mà ngon giấc trong môi trường như vậy.

Ứng Tri Duật phát hiện mình cũng lạ thật.

Đã sống lại một kiếp rồi, rõ ràng hắn không còn muốn đối đầu với Lệ Tỉ nữa, sao giờ lại càng lúc càng thích nhìn người ta nhíu mày thế này?

Ngắm nếp nhăn giữa chân mày Lệ Tỉ đến no mắt rồi, Ứng Tri Duật mới tiếp tục giải thích: "Nhưng bình thường em ngủ ở ký túc xá. Bạn cùng phòng không ở trường, chỉ có mình em thôi."

Hơn nữa tình hình nhà hắn cũng không thể để chị gái là Omega ngủ trong phòng khách được.

Hai người trên ban công tán gẫu một lúc, thời gian trôi qua rất nhanh, chốc lát trời đã sáng bảnh.

Hào môn coi trọng lễ tiết, ngày thứ hai sau tân hôn còn nhiều việc phải lo, Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ cũng không nghĩ đến chuyện ngủ bù.

Nhà họ Lệ có gia quy rất nghiêm.

Đây cũng là một trong những lý do khiến thế hệ trẻ – Lệ Thấm, Lệ Luật, Lệ Tỉ – vừa trưởng thành đã sớm dọn ra khỏi nhà lớn.

Lệ Tụng Khiêm có nếp sinh hoạt cực kỳ điều độ, 6 giờ 30 sáng dậy tập thể dục, đúng 8 giờ 08 phút dùng bữa sáng tại phòng ăn.

Để kịp dùng bữa sáng cùng bố vợ vào ngày thứ hai sau kết hôn, trước 8 giờ, Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ đã xuống phòng ăn chính viện.

Khi họ đến cửa phòng ăn, quản gia Chu Thận đã có mặt bên trong.

Chu Thận, Beta, là quản gia thường trú tại trang viên trung tâm ba tòa nhà hình tam giác của nhà họ Lệ.

Nói chính xác thì không thể chỉ đơn giản gọi Chu Thận là 'quản gia'.

Chu Thận tốt nghiệp Học viện Quản trị Khách sạn Lausanne tại Thụy Sĩ – ngôi trường đứng đầu thế giới về lĩnh vực này.

Ông tốt nghiệp năm 23 tuổi, đến nay vào làm cho nhà họ Lệ đã hơn hai mươi năm, hiện giữ chức Tổng quản gia Văn phòng Gia tộc nhà họ Lệ, quản lý toàn bộ quản gia, tài xế, đầu bếp, người làm vườn, người giúp việc... khắp các nơi trên thế giới.

Vì là người báo cáo trực tiếp lên Lệ Tụng Khiêm, nên Chu Thận có vị trí rất đặc biệt trong Văn phòng Gia tộc, gần như ngang hàng với các trưởng phòng ban.

Thủ đô là nơi nhà họ Lệ thường trú, nên các bất động sản lớn ở đây đều có quản gia riêng.

Quản gia thường trú ở biệt thự triền núi vốn không phải Chu Thận, nhưng vì vị Tam Thái Tử Omega nhà họ Lệ kết hôn, Chu Thận với tư cách là 'tổng quản' đương nhiên phải về đây, trực tiếp đứng ra lo liệu mọi việc.

Thời gian còn sớm, Lệ Tỉ đã dẫn Ứng Tri Duật làm quen Chu Thận.

Thực ra tối qua khi mang đồ giải rượu lên phòng, Ứng Tri Duật đã gặp riêng Chu Thận một lần.

Kiếp trước, ấn tượng của Ứng Tri Duật về Chu Thận là một "cỗ máy" nghiêm túc ít nói đến mức cứng nhắc. Lệ Tỉ đã ít nói rồi, Chu Thận trong một số trường hợp tuy có thể nói nhiều hơn, nhưng kiểu gì nghe cũng như A.I nói chuyện.

Họ giới thiệu sơ qua vài câu thì người thứ hai đến phòng ăn lại là Lệ Luật.

Lệ Luật vừa bước vào, mũi khẽ động, ánh mắt phớt đời lập tức thay đổi, mang theo vẻ thâm thúy nhìn thẳng vào cặp chồng chồng mới cưới Lệ Tỉ và Ứng Tri Duật.

Ứng Tri Duật biết ánh mắt Lệ Luật có ý gì.

Chu Thận là Beta, không ngửi được pheromone.

Nhưng Lệ Luật là Alpha, đi ngang gần thế này thì không thể qua mũi đối phương được.

Tối qua Ứng Tri Duật đã tạm thời đánh dấu Lệ Tỉ. Alpha đánh dấu Omega, dù chỉ là tạm thời, pheromone cũng sẽ như đánh dấu lãnh địa mà lưu lại quanh người Omega rất lâu.

Chưa kể tối qua Lệ Tỉ khi đ*ng t*nh còn cắn lại Ứng Tri Duật.

Ứng Tri Duật đoán mùi trên người mình lúc này chắc cũng chẳng thuần khiết gì.

Lệ Luật vẫn luôn nghĩ đứa em trai cùng cha khác mẹ này vội vàng kết hôn chỉ để chuẩn bị cho việc vào hội đồng quản trị tập đoàn nửa năm sau.

Hắn có kênh tin tức riêng, từ trước khi gặp Ứng Tri Duật ở biệt thự vườn đã biết có một Alpha như thế.

Hắn cho rằng em ba với tên nhóc Alpha này cùng lắm cũng chỉ là hôn nhân thỏa thuận.

O lớn A nhỏ, cách biệt tuổi tác chưa nói, gia thế lại còn chênh lệch trời vực, kinh nghiệm sống và tầm nhìn cũng khác xa. Hắn tự nhận đứa em trai Omega kiêu ngạo mắt cao vút trời ấy không thể nào để mắt đến một Alpha non choẹt còn hôi sữa thế này.

Mà đã là Alpha thì đứa nào chẳng nóng nảy bồng bột?

Ngay cả đám cưới mà còn không báo cho bố mẹ nhà mình, nhìn Ứng Tri Duật không giống tự nguyện làm rể lắm.

Nhưng...

Đêm tân hôn đã hoàn thành đánh dấu vĩnh viễn rồi sao?

Ánh mắt Lệ Luật đảo qua đảo lại giữa Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ, chậm rãi ngồi xuống bàn ăn. 

Đúng lúc này, đại tiểu thư nhà họ Lệ là Lệ Thấm cùng Lệ Tụng Khiêm cũng bước vào.

Lệ Luật ngồi đối diện, liếc nhìn chị gái mình một cái.

Lệ Thấm dường như không hề cảm nhận được gì, cũng chẳng buồn ngước nhìn, cứ thế đi thẳng tới chỗ ngồi.

Ngược lại Lệ Tụng Khiêm vừa vào phòng ăn đã khựng bước, liếc nhìn con trai thứ ba và Alpha mới cưới của anh, vẻ mặt khó đoán.

Đợi đến khi cô con gái nhỏ nhất nhà họ Lệ là Lệ Nguyệt đến sau cùng, đúng 8:08 sáng, bữa sáng bắt đầu.

Thực ra cái gọi là "đánh dấu vĩnh viễn" hoàn toàn chỉ là hiểu lầm.

Ngày thứ hai sau tân hôn, trên người Ứng Tri Duật có pheromone của Lệ Tỉ, đơn giản là vì sau khi họ chuyển sang sofa, Lệ Tỉ cũng đã cắn hắn một cái.

Nhưng dĩ nhiên, chuyện này không thể đem ra giải thích công khai được.

Lệ Tỉ dường như không nhận ra không khí phòng ăn sáng nay hơi kỳ lạ. Khi Ứng Tri Duật đưa tay lấy bánh croissant trong giỏ, anh còn thuận tay chỉnh lại cổ tay áo sơ mi cho hắn.

"Đổi cà phê của ngài Ứng thành sữa đi." Khi người hầu mang cà phê lên cho Ứng Tri Duật, Lệ Tỉ đột nhiên lên tiếng.

Ứng Tri Duật miệng còn đang ngậm nửa cái bánh croissant, bèn ngẩng đầu, theo bản năng ngăn lại.

"Cứ cà phê đi." Lúc này cũng chẳng để ý lễ nghi dùng bữa nữa, Ứng Tri Duật cố nuốt vội miếng bánh trong miệng, hạ giọng giải thích, "Cà phê giúp tỉnh táo."

Dù sao thì tối qua hai người ngủ cộng lại còn chưa đầy một tiếng.

Ứng Tri Duật nói xong liền ghé sát tai Lệ Tỉ, hơi thở lướt qua vành tai khiến Lệ Tỉ run lên không kìm được, vội nghiêng đầu tránh đi.

Ứng Tri Duật cũng không để ý, giải thích xong định đưa tay nhận cốc cà phê.

Lệ Tỉ nghiêng đầu tránh rất tự nhiên, không nhìn hắn, nhưng vẫn lên tiếng ngăn lại: "Mệt thì ngủ đi. Hôm nay không phải ngày nghỉ sao?"

Ứng Tri Duật: "..."

Thật khổ thân cho sinh viên cao học như hắn. Vì chưa công khai chuyện kết hôn trong nhóm nên hắn chỉ xin thầy hướng dẫn được hai ngày nghỉ. Hôm qua lễ cưới đã dùng mất một ngày, hôm nay là ngày nghỉ cuối cùng.

Ngày thứ hai sau hôn nhân còn cả đống việc chờ xử lý, vậy mà Lệ Tỉ còn bảo hắn mệt thì ngủ?

Lệ Luật ngồi đối diện nhìn cặp chồng chồng mới cưới kia tương tác với nhau cứ như không có ai bên cạnh.

Hắn càng nghi ngờ nguồn tin của mình có vấn đề.

Alpha trẻ tuổi má phồng ra, vừa cố nuốt đồ ăn trong miệng vừa nghiêng đầu ghé sát tai em ba mà thì thầm, nhìn kiểu gì cũng giống như đang... làm nũng với Omega mới cưới của mình?

Tai em ba lại còn đỏ đến tận gốc.

Bảo họ là bên ép bên buộc, hôn nhân thỏa thuận? Tưởng mắt hắn mù rồi à?!

Khi người hầu lại đến đổi sữa tươi cho Ứng Tri Duật, Lệ Luật đột nhiên bật cười: "Không ngờ em ba cũng có ngày chu đáo với Alpha của mình đến vậy, ngay cả việc em rể sáng uống gì cũng phải quản."

Câu nói theo kiểu cảm thán, nhưng giọng điệu rõ ràng là đang trêu chọc.

Lệ Tỉ coi như không nghe thấy.

Ứng Tri Duật nhận cốc sữa từ người hầu, cảm ơn một tiếng, sau đó uống một ngụm, đặt cốc xuống, mỉm cười đáp lại: "Anh hai đừng trêu em nữa, em còn đang lớn mà."

Hai mươi mốt tuổi, một số Alpha có đầu xương đóng muộn vẫn còn cơ hội cao thêm.

Nhưng Ứng Tri Duật cao một mét tám mươi tám, đứng trước mặt Lệ Luật lớn hơn hắn tám tuổi mà còn dám nói mình đang lớn...

Mẹ ruột Lệ Tỉ trước khi cưới Lệ Tụng Khiêm là siêu mẫu quốc tế, dung mạo lẫn vóc dáng đều đỉnh cao. Lệ Tỉ là Omega mà cao được một mét tám năm là nhờ gen tốt từ mẹ mình.

Còn Lệ Luật một mét tám ba lại không cao bằng em trai Omega.

Lúc này Ứng Tri Duật nói "đang lớn", đúng là chọc đúng chỗ đau!

Quả nhiên mặt Lệ Luật cứng đờ.

Vừa định mở miệng đáp trả, Lệ Thấm ngồi cạnh bàn ăn đặt nĩa xuống, nhàn nhạt liếc em trai: "Quy củ của em học để đâu hết rồi?"

Đại tiểu thư Lệ Thấm lớn hơn Lệ Tỉ mười lăm tuổi, lớn hơn Lệ Luật bảy tuổi.

Lệ Tụng Khiêm bận rộn công việc, nhà họ Lệ lại có quãng thời gian dài thiếu vắng nữ chủ nhân Omega, nên trong mắt Lệ Luật, người chị cả này chẳng khác nào mẹ mình, khiến hắn thực lòng vừa kính vừa sợ.

Thế nên khi Lệ Thấm lên tiếng, Lệ Luật dù không cam tâm cũng đành ngậm miệng.

Bữa sáng hôm nay, Omega của Lệ Thấm cùng đứa con trai và hai con gái cũng có mặt.

Lệ Thấm năm nay 43 tuổi, con trai lớn và con gái thứ hai đã trưởng thành, đang du học nước ngoài, đến nay chưa phân hóa, về căn bản đã xác định là Beta.

Con gái nhỏ cũng đủ mười sáu, vẫn chưa phân hóa, khả năng cao cũng là Beta.

Không biết có phải họ muốn thử sinh thêm Alpha hay Omega không, nhưng Ứng Tri Duật để ý bụng Omega của Lệ Thấm đã nhô lên rõ rệt, hẳn là thai kỳ không còn sớm.

Omega nam ít hơn Omega nữ rất nhiều.

Có lẽ vì gen Omega vốn thích đẹp, mà ở khoản so sắc đẹp thì ngoại hình nữ giới đương nhiên chiếm ưu thế hơn nam giới nhiều.

Ứng Tri Duật không nhịn được liếc nhìn dáng ngồi có phần khó nhọc của người Omega nam đối diện.

Bất giác, hắn thấy có chút khó mà hình dung nổi.

Nếu Lệ Tỉ mang thai, bụng to lên thì sẽ trông như thế nào nhỉ?

Bình Luận (0)
Comment