Cùng Vợ Quyền Cao Chức Trọng Trải Qua Cuộc Sống Thường Nhật

Chương 13

Lệ Tỉ khựng lại, ngẩng đầu lên.

Với độ tương thích hơn 90%, pheromone giữa Alpha và Omega thay đổi thế nào cũng không qua mắt được người đứng gần thế này.

Ứng Tri Duật nói rất có chứng có lý: "Uống rượu rồi thì không nên dùng thuốc ức chế."

Kiếp trước, lần đánh dấu tạm thời đầu tiên của hai người xảy ra trên con đường cao tốc lửa cháy ngùn ngụt.

Cũng giống như lần trước từ trường Đại học Y Dược Sinh học đi đến cục dân chính, khi ấy họ gặp phải vụ tấn công kh*ng b* ngay trên xe.

Lệ Tỉ vừa kiểm tra súng đạn, vừa mặt không đổi sắc ra lệnh cho Ứng Tri Duật cắn anh.

Sau khi tiêm thuốc ức chế, sẽ có tác dụng phụ gây buồn ngủ trong thời gian ngắn, mà tình huống lúc đó không cho phép trạng thái Lệ Tỉ bị suy giảm, dù chỉ một khắc.

Đó là năm thứ tư họ kết hôn.

Ba năm đầu hôn nhân, anh và hắn như hai người lạ sống chung một nhà.

Ứng Tri Duật biết rõ Lệ Tỉ cưới mình chỉ để dập tắt tin đồn và thuận tiện bước vào hội đồng quản trị tập đoàn. Lý lịch sạch sẽ và học vấn của hắn mới là thứ mà anh coi trọng.

Nhưng kiếp này thì khác.

Điều khoản sửa đổi quỹ tín thác trong hợp đồng trước hôn nhân, chiếc đồng hồ thiên thạch xuất hiện sớm mười năm ngay tại lễ cưới.

Ứng Tri Duật nghĩ, có lẽ một số chuyện, họ không cần phải mất thêm bảy tám chục năm nữa để dò xét, thử thách lẫn nhau.

Lệ Tỉ nhìn Alpha trước mặt đang "lịch sự nhã nhặn" hỏi mình có muốn đánh dấu không, trong khoảnh khắc nghi ngờ bản thân bị ảo thính?

Anh luôn tự nhận là kẻ nhìn thấu lòng người, vậy mà người trước mắt hết lần này đến lần khác luôn khiến anh bất ngờ.

Ứng Tri Duật không quan tâm Lệ Tỉ nhìn mình bằng ánh mắt gì. 

Hắn lại bắt đầu mặt dày bịa chuyện tỉnh bơ: "Dù sao tôi cũng là người từ tương lai xuyên về mà, sau khi cưới chúng ta tình cảm mặn nồng lắm, sau này còn có hai đứa con..."

Chưa nói hết câu, một cánh tay nóng rực đã kéo hắn ngã xuống giường.

---

Lệ Tỉ cảm thấy cơ thể và đầu óc mình như tách rời nhau.

Càng đắm chìm trong khoái lạc, tâm trí anh càng tỉnh táo đến lạ.

Anh không phải không biết kỳ ph*t t*nh của mình sắp đến.

Lúc tắm nước lạnh trong phòng tắm, khi dòng nước buốt giá dội từ đỉnh đầu xuống, trong đầu Lệ Tỉ vẫn không thể gạt đi hình ảnh trước lúc cửa phòng tắm khép lại: vị Alpha đứng trong phòng thay đồ tháo nhẫn.

Lệ Tỉ từ lâu đã để ý đến đôi bàn tay của Ứng Tri Duật.

Năm ngón thon dài, khớp xương đều đặn.

Đó là đôi tay rất hợp với khí chất của Alpha.

Trước khi tháo nhẫn cưới, Ứng Tri Duật cởi chiếc đồng hồ trên cổ tay trái ra. Xương cổ tay Alpha nhô lên, mu bàn tay gân guốc, đường gân xanh nổi rõ...

Hô hấp Lệ Tỉ dần trở nên nặng nề.

Đôi bàn tay luôn chiếm cứ trí óc anh, giờ đây lại lượn lờ ngay trước mắt.

Sau khi cảm nhận được răng nanh sắc nhọn rời khỏi gáy, Lệ Tỉ ngẩng đầu, gương mặt điển trai thấm mồ hôi của Alpha lọt vào tầm mắt.

Nhìn chằm chằm vào gương mặt ấy vài giây, Lệ Tỉ lật người lại, rồi đè lên người đối phương.

Khoảnh khắc đó, thân hình Alpha đột ngột cứng đờ.

Lệ Tỉ không nói gì, năm ngón tay siết chặt đuôi tóc ươn ướt của Alpha, chủ động rướn lên.

Sau đó, chiến lửa lan tràn, từ đầu giường đến cuối giường, chuyển sang sofa, dời xuống thảm...

Khi hai người đổi vị trí sang thảm, Lệ Tỉ quỳ trên tấm thảm lông cừu mềm mại, không nhịn được ngẩng đầu liếc về phía phòng thay đồ.

Trên bàn trang sức ở đó, chiếc đồng hồ và nhẫn cưới Ứng Tri Duật tháo ra vẫn đang nằm yên bên cạnh đồng hồ và nhẫn của anh, dựa sát bên nhau, tạo thành một cặp.

Lệ Tỉ không thích tư thế quay lưng. Ngược lại, anh càng thích nhìn vào gương mặt Ứng Tri Duật hơn.

Đầu ngón tay mân mê đường nét mềm mại trên má Alpha, Lệ Tỉ lạnh lùng nghĩ: Alpha mà thông minh quá thì đúng là phiền phức.

Nếu Ứng Tri Duật ngốc một chút thì có lẽ sẽ tốt hơn.

Dù sao dựa vào trí não cũng không kiếm được tiền, người này còn có thể làm người mẫu tay.

Nhưng nghĩ lại, so với làm người mẫu tay thì...

Gương mặt Alpha này chắc đáng giá hơn nhiều.

Thân hình cũng không tệ.

Ừm, có thể làm người mẫu nam luôn.

---

Vào lúc 5 giờ 40 sáng, Ứng Tri Duật mở mắt.

Thực ra gần 5 giờ sáng, hai người mới tắm rửa lại rồi lên giường nằm. Thế nhưng đồng hồ sinh học quá mạnh, Ứng Tri Duật nhắm mắt nằm bất động hơn nửa tiếng, cuối cùng đành chịu thua mà ngồi dậy.

Cuối hè đầu thu, trời sáng khá sớm.

Biệt thự tại triền núi của nhà họ Lệ có khung cảnh hoàng hôn đẹp nhất, cũng sở hữu bình minh rực rỡ nhất.

Khi Ứng Tri Duật bước ra ban công, ánh sáng ban mai vừa mới leo lên rìa trời. Vào mùa này, mới sáng sớm đã bắt đầu se lạnh, nhưng hắn không bận tâm, chỉ lặng lẽ đứng trong làn gió núi mát lành đang từng đợt ùa tới.

Hắn thực ra có hơi muốn hút một điếu thuốc.

Kiếp trước, dù biết rõ Lệ Tỉ ghét mùi thuốc lá, Ứng Tri Duật vẫn cố tình làm ngược lại.

Hắn vốn không hút thuốc, nhưng chỉ vì Lệ Tỉ không thích nên hắn nhất định phải hút.

Những hành vi âm thầm chọc tức người khác thế này, ba năm đầu hôn nhân kiếp trước, Ứng Tri Duật không ít lần làm.

Nhưng kiếp này vì sức khỏe bản thân, hắn sẽ không hút nữa.

Ứng Tri Duật lại nghĩ đến tối qua.

Căn phòng tân hôn này cũng giống hệt với kiếp trước của họ.

Nhưng kiếp trước họ chưa từng ngủ chung qua đêm, dù tám năm sau đó họ bắt đầu sống với nhau trong sự kính trọng, Lệ Tỉ cũng chỉ đến tìm hắn vào kỳ ph*t t*nh.

Ứng Tri Duật vẫn luôn cho rằng không ngủ chung qua đêm mới là tôn trọng lẫn nhau.

Nhưng tối qua, hắn chợt nhận ra mình có lẽ mình đã nhầm.

Rõ ràng kỳ ph*t t*nh đã cận kề, nhưng vì Ứng Tri Duật từng nhờ anh che chở, Lệ Tỉ vẫn gắng gượng đỡ rượu cho hắn.

Rõ ràng không tin câu chuyện "xuyên không" của hắn, vậy mà sau khi hắn lôi lý do đó ra, Lệ Tỉ lại chủ động kéo hắn lên giường.

Lệ Tỉ thậm chí không hề đưa ra yêu cầu trước rằng không được đánh dấu hoàn toàn.

Ứng Tri Duật tuyệt đối không cho rằng kiếp này một que kem mới ăn nửa miếng, một chai rượu, một lọ nước hoa, hai cái bánh bao là sự hy sinh to lớn gì.

Thực ra kiếp trước, Lệ Tỉ chưa bao giờ yêu cầu hắn rời đi vào nửa đêm.

Hóa ra có rất nhiều thứ, chỉ vì Lệ Tỉ không nói, nên Ứng Tri Duật mới hiểu lầm.

Anh không nói "đừng đi".

Cũng không nói "tôi đang trong kỳ ph*t t*nh, không che chắn cho cậu được".

Và cũng giống như kiếp này, họ thuận theo lẽ tự nhiên mà đăng ký, kết hôn, đánh dấu.

Hóa ra có rất nhiều thứ, chỉ cần Ứng Tri Duật mở lời, Lệ Tỉ sẽ cho.

Quỹ tín thác, đồng hồ thiên thạch, uống rượu thay...

Ừ thì, hai thứ đầu thực ra Ứng Tri Duật cũng chẳng mở miệng yêu cầu.

Hóa ra chỉ là... họ chưa từng giao tiếp trôi chảy với nhau.

Cửa kính ban công trượt ở phía sau phát ra tiếng động.

"Sao dậy sớm thế?" Giọng Lệ Tỉ mang chút khàn khàn đặc trưng của người mới tỉnh giấc, nhưng cũng có thể vì lý do nào đó khác.

"Ngủ không quen à?" Anh hỏi.

Ứng Tri Duật không quay đầu, vẫn nhìn ánh sáng bình minh nơi chân trời, tự dưng trả lời lạc đề: "Thực ra trong báo cáo kiểm tra IQ của em, số liệu điền vào là sai."

Lệ Tỉ bước đến bên cạnh, dài giọng "Ừm?" một tiếng.

Nghe có chút lười nhác.

Chắc cũng không mấy quan tâm kết quả kiểm tra IQ của Ứng Tri Duật sai ở đâu.

Ứng Tri Duật nói: "Lúc kiểm tra em cố tình làm sai vài câu. Kết quả ghi là IQ 120. Em nhớ hết đề bài nên về nhà làm lại một lần, kết quả cho ra IQ 140 trở lên."

"Em có từng nói với anh chưa nhỉ?" Ứng Tri Duật quay đầu lại, "Em nhìn một lần là nhớ dai lắm."

Giọng hắn rất bình thản, rõ ràng là một câu khoe khoang giả khiêm kinh điển, vậy mà từ miệng Ứng Tri Duật nói ra lại chẳng khiến người ta ngạc nhiên mấy.

Lệ Tỉ không hỏi tại sao hắn lại cố tình làm sai lúc kiểm tra IQ, chỉ dừng một chút rồi nói: "Chưa nghe, giờ thì biết rồi."

Ứng Tri Duật cười khẽ, quay đầu lại.

Bầu trời lúc này đã sáng tỏ.

Ánh nắng vàng rót xuống khuôn mặt Ứng Tri Duật, hắn giải thích: "Vì não cứ hoạt động liên tục, cứ tự suy nghĩ, phân tích, phát tán vấn đề, nên em rất khó vào giấc ngủ sâu. Chỉ cần có chút tiếng động hay ánh sáng thay đổi là tỉnh ngay."

Vậy nên, không phải vì ngủ không quen.

"Thế nếu bên cạnh có người..." Lệ Tỉ đột nhiên hỏi, "... có ảnh hưởng đến giấc ngủ không?"

Ứng Tri Duật nghe xong khựng lại.

Khoảnh khắc này, hắn đột nhiên nghĩ đến một khả năng khác về việc Lệ Tỉ không yêu cầu hắn rời đi, nhưng cũng chưa từng mở miệng bảo hắn ở lại.

Kiếp trước, Lệ Tỉ rõ ràng biết Ứng Tri Duật có chứng rối loạn giấc ngủ.

. . .



Editor's note:

Cưới rồi, mần nhau rồi nên thôi đổi xưng hô lun nha~

Bình Luận (0)
Comment