Cùng Vợ Quyền Cao Chức Trọng Trải Qua Cuộc Sống Thường Nhật

Chương 15

Bữa sáng kết thúc, tiếp theo là phần kính trà.

Ngày thứ hai sau hôn nhân, cặp đôi mới cưới phải kính trà cho trưởng bối gia tộc.

Nhà họ Lệ đông đúc, chi nhánh sum suê, đương nhiên không chỉ có mỗi Lệ Tụng Khiêm là trưởng bối của Lệ Tỉ.

Nhưng dòng chính truyền thừa mấy trăm năm nhà họ Lệ chỉ có một nhánh này của Lệ Tụng Khiêm. Những nhánh bên dù có ông bà cố còn sống cũng không đủ tư cách nhận lễ lạy từ Lệ Tỉ.

Mùa thu se lạnh, quản gia Chu Thận đặc biệt chuẩn bị trà Kim Tuấn Mi thượng hạng. Trà đen vừa hợp với không khí tân hôn, vừa mang ý nghĩa vận may khởi sắc.

Ứng Tri Duật bưng chén trà quỳ xuống, rành rọt gọi một tiếng: "Bố."

Lệ Tỉ đứng bên cạnh, nghe xong quay sang nhìn hắn một cái.

Ứng Tri Duật đổi xưng hô mà không hề có tí trúc trắc. Dù sao hắn kiếp trước cũng đã gọi "bố" suốt mười một năm rồi.

Lệ Tụng Khiêm nhận chén trà, nhấp một ngụm, rồi vung tay hào sảng, ngay lập tức tặng ba căn hộ lớn cả tầng ở trung tâm thủ đô, mỗi căn trị giá hơn trăm triệu làm quà đáp lễ.

Vị trí ba căn hộ nằm ngay dưới tầng penthouse mà Lệ Tỉ trước đây hay ở nhất, liên tiếp ba tầng liền kề. Nghĩa là từ nay về sau, bốn tầng cao nhất của tòa nhà chứa căn hộ đó sẽ không còn ai khác được lên nữa.

Uống xong chén trà dâng lên của cặp đôi mới cưới, Lệ Tụng Khiêm hôm nay vẫn đi làm bình thường, hướng thẳng ra sân bay trực thăng trong biệt thự rồi rời đi.

Đúng 9 giờ sáng, quản gia Chu Thận dẫn một Alpha dáng vẻ đĩnh đạc, khuôn mặt nghiêm nghị bước vào biệt thự.

Lệ Tỉ dẫn Ứng Tri Duật đến thư phòng gặp khách.

Lệ Tỉ giới thiệu trước: "Đây là CSO của bộ phận An ninh Văn phòng Gia tộc chúng ta, Phan Mục Tiêu, chú Phan."

Anh giới thiệu bằng cách gọi "chú Phan", gần như ngay lập tức xác lập vai vế cho cuộc gặp trong thư phòng này.

Ứng Tri Duật vốn chỉ là rể được gả vào nhà họ Lệ, không cần phải đặc biệt giới thiệu hắn với bất kỳ thành viên nào trong Văn phòng Gia tộc, huống chi còn là người đứng đầu một bộ phận cốt lõi như vậy.

Nhưng từ lúc giới thiệu Phan Mục Tiêu, Lệ Tỉ đã để Ứng Tri Duật gọi "chú Phan". Đây là ý định kéo gần khoảng cách.

Đồng thời cũng là lời nhắc ngầm để Phan Mục Tiêu hiểu rằng: từ nay Ứng Tri Duật đã được xem như người nhà họ Lệ.

Ứng Tri Duật thuận theo: "Chào chú Phan, cháu là Ứng Tri Duật."

Phan Mục Tiêu gật đầu, kiệm lời đáp: "Phan Mục Tiêu."

Phan Mục Tiêu, nguyên chỉ huy bộ đội đặc chủng thủ đô, hiện là CSO – trưởng bộ phận An ninh Văn phòng Gia tộc nhà họ Lệ.

Không biết có phải vì từng làm lính hay không, Phan Mục Tiêu đã ngoài sáu mươi nhưng từ đường nét gương mặt kiên nghị đến dáng người thẳng tắp vẫn không hề lộ vẻ già nua, ngược lại còn toát ra khí thế uy nghiêm mà không cần nổi giận.

Đồng thời, Phan Mục Tiêu cũng là bố ruột Alpha của Phan Đạt – cận vệ riêng của Lệ Tỉ.

Nói ra thì Phan Đạt là "con muộn" của Phan Mục Tiêu, ông sinh Phan Đạt khi đã ngoài bốn mươi.

Chức trưởng an ninh trong Văn phòng Gia tộc họ Lệ có vị thế rất quan trọng, sau này Phan Đạt lại trở thành cận vệ của Lệ Tỉ, cũng có thể xem như là bằng chứng Lệ Tụng Khiêm thiên vị con trai Omega thứ ba của mình.

Như lần trước, Lệ Tỉ điều tra Ứng Tri Duật mà ngay cả Lệ Tụng Khiêm cũng không biết trước. Đó là vì Phan Đạt đã lợi dụng thân phận của bố mình, bỏ qua Văn phòng Gia tộc để trực tiếp liên lạc với thám tử tư từng hợp tác lâu năm.

Dù kết quả điều tra cuối cùng có vẻ không "toàn diện" lắm, nhưng cũng không loại trừ khả năng "đối tượng điều tra" giấu quá kín kẽ.

Ừm... dù sao cũng IQ 140 mà.

Hôm nay Lệ Tỉ dẫn Ứng Tri Duật gặp Phan Mục Tiêu, một là để Phan Mục Tiêu quen mặt Ứng Tri Duật, tiện cho việc sau này sắp xếp người huấn luyện bài bản cho hắn các kỹ năng tự vệ, như chống theo dõi, chống giám sát, phát hiện thiết bị nghe lén...

Hai là để báo cáo về vụ tấn công giao thông xảy ra gần khu đại học thủ đô hai tháng trước.

Vì lúc bị tấn công, Ứng Tri Duật đang ở cùng Lệ Tỉ.

Lệ Tỉ cố ý sắp xếp thời gian để Phan Mục Tiêu báo cáo kết quả điều tra ngay trước mặt Ứng Tri Duật.

Hóa ra ngày xảy ra vụ tấn công, trong đội cận vệ của Lệ Tỉ có một Alpha đã tiết lộ hành tung của anh.

Mà Alpha đó không ai khác, chính là tài xế lái xe cho Lệ Tỉ chiều hôm ấy.

Thực ra ngay khi bị tấn công, Lệ Tỉ đã khóa ngay được nghi phạm.

Chiều hôm đó Lệ Tỉ đến trường Đại học Y Dược Sinh học hoàn toàn là việc riêng tư và đột xuất, trước đó không ai biết anh sẽ đến đó.

Mà việc bố trí vụ tấn công cần thời gian, huống chi còn có tay súng bắn tỉa ẩn nấp từ trước trên cao ốc dọc đường đi.

Khi xe Lệ Tỉ rời khỏi trường Đại học Y Dược Sinh học, xe dẫn đường phía trước và xe an ninh phía sau mới nhận lệnh đi đến cục dân chính. Thời gian chuẩn bị không đủ, nên cơ bản đã loại trừ nghi ngờ phía này.

Nghi phạm còn lại chỉ có Ứng Tri Duật, Phan Đạt và Alpha tài xế lái chiếc Mercedes S-Class hôm đó.

Ứng Tri Duật dù thông minh đến đâu cũng không thể tính trước được Lệ Tỉ sẽ đến tìm mình lúc nào.

Vậy nếu loại trừ khả năng Ứng Tri Duật là người tiết lộ, thì Phan Đạt vốn là vệ sĩ thân cận, người mà Lệ Tỉ tuyệt đối tin tưởng.

Còn Alpha tài xế kia, cầm vô lăng mà không phát hiện xe phía sau có gì bất thường trước Lệ Tỉ, khiến hắn ta càng đáng nghi hơn.

Chính vì thế, Lệ Tỉ lúc sắp xếp người bảo vệ Ứng Tri Duật mới phải dừng lại suy nghĩ hai giây, cuối cùng giao Phan Đạt đi bảo vệ hắn.

Mà phản ứng đầu tiên của Phan Đạt khi nhận lệnh là há miệng ra định nói gì đó, cũng chính vì Phan Đạt không tin Alpha tài xế kia.

Nghe xong toàn bộ quá trình điều tra và cách xử lý, Ứng Tri Duật trầm ngâm.

Lệ Tỉ trong tình huống ấy vẫn chọn chịu trách nhiệm an toàn cho hắn, tự mình gánh lấy rủi ro, Ứng Tri Duật chẳng hề bất ngờ.

Lệ Tỉ vốn là người như vậy.

Có trách nhiệm, quyết đoán, lại cực kỳ tự tin vào bản thân.

Nhưng điều này lại khiến Ứng Tri Duật bất giác nhớ lại một chi tiết khác trước khi mình gặp chuyện kiếp trước.

Lúc ấy chủ tịch tập đoàn LI Lệ Tụng Khiêm lâm bệnh nặng.

Lệ Tỉ thực ra đã tăng rất nhiều nhân viên an ninh bên cạnh Ứng Tri Duật.

Người cẩn trọng chu đáo như anh, sao có thể không lường trước vấn đề an ninh trong thời kỳ nhạy cảm? Vậy mà cuối cùng Ứng Tri Duật vẫn bị bắt cóc.

Ứng Tri Duật đột nhiên nghĩ, nếu năm đó trong đội cận vệ cũng có kẻ bán đứng mình thì sao?

---

Buổi trưa, Phan Mục Tiêu không ở lại biệt thự triền núi ăn cơm.

Lệ Tỉ trực tiếp cho Phan Đạt nghỉ nửa ngày, để gã đưa cha Alpha về.

Lễ cưới xong, các Alpha nhà họ Lệ ai về việc nấy, đám cháu nhỏ từ nước ngoài bay về dự lễ xong hôm sau phải vội vã quay lại trường.

Sau khi náo nhiệt tan đi, hôm nay trong biệt thự đã chẳng còn mấy vị chủ nhân.

Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ dứt khoát không xuống nhà ăn, bảo người hầu mang cơm trưa lên phòng.

Đang ăn ở bàn nhỏ trong khu sinh hoạt phòng ngủ, Ứng Tri Duật đột nhiên nhớ ra hỏi: "Cơ thể Lệ tổng ổn chưa?"

Kỳ ph*t t*nh Omega thường diễn ra một năm bốn lần, mỗi lần kéo dài 7-10 ngày.

Tối qua hai người chiến đấu kịch liệt, tạm thời có thể đè nén một thời gian, nhưng chuyện này cũng không thể chắc chắn tuyệt đối.

Nếu cần, Ứng Tri Duật có thể bổ sung thêm một lần tạm đánh dấu ngay bây giờ cho anh.

"Ổn rồi." Lệ Tỉ dừng lại, giải thích, "...tối qua là do uống rượu."

Bình thường anh không mất kiểm soát đến thế.

Cũng không... đói khát đến vậy.

Ứng Tri Duật chớp mắt, ngọt miệng tiếp lời: "Ừm, Lệ tổng uống nhiều vì em, em đương nhiên phải có trách nhiệm lo cho cơ thể Lệ tổng chứ."

"Vậy giờ có cần bổ sung đánh dấu tạm thời không?"

Lệ Tỉ chưa bao giờ khoe khoang hay nhấn mạnh điều gì.

Nhưng khi đối diện với đôi mắt Alpha đang cười, không hiểu sao yết hầu anh động đậy, cúi mắt xuống, lại đổi giọng: "Có thể để tối nay bổ sung..."

Nhưng nói là tối nay bổ sung...

Sau bữa trưa Ứng Tri Duật rửa mặt xong leo lên giường, định ngủ bù.

Hai người pheromone độ khớp cao nằm cạnh nhau, pheromone trong không gian phòng ngủ yên tĩnh bắt đầu quấn quýt.

Rồi cũng không biết ai động tay trước, tấm chăn mỏng rơi xuống đất.

Tấm thảm cừu trắng dưới sàn lại ướt át như tối qua...

Ứng Tri Duật có một chiếc răng nanh nhỏ.

Trong giới thượng lưu hiếm ai còn giữ răng nanh, vì hầu hết từ nhỏ đã được đưa đi niềng răng từ sớm.

Nhưng chính vì chiếc răng nanh đó của Ứng Tri Duật, khi đầu răng nhọn chính xác đâm xuyên tuyến thể, pheromone chảy ra với tốc độ cực chậm, chậm đến mức dường như có thể nhìn thấy và sờ nắm được, ngay tại nơi môi răng hai người kết nối diễn ra sự trao đổi, phản ứng và rung động.

Thời gian như bị kéo dài vô hạn.

Lệ Tỉ chỉ cảm thấy chỗ bị răng nanh Alpha cắn thủng đặc biệt k*ch th*ch tê dại.

Cảm nhận Lệ Tỉ nắm chặt tay áo mình, Ứng Tri Duật dùng đầu răng nhẹ nhàng cọ qua lại sau gáy anh một lúc.

Đợi Lệ Tỉ hồi thần, Ứng Tri Duật mới chu đáo hỏi: "Lệ tổng cảm thấy thế nào?"

Hắn hỏi mà răng vẫn chưa rời hẳn tuyến thể sau gáy Lệ Tỉ, khiến Lệ Tỉ có cảm giác như mèo bị ngậm gáy, bị "phong ấn" hoàn toàn.

Lệ Tỉ nắm chặt cổ tay áo Ứng Tri Duật, thở hổn hển, nhíu mày khàn giọng: "Đừng gọi Lệ tổng."

Ứng Tri Duật khựng lại.

Không gọi Lệ tổng?

Vậy gọi là gì?

"Vậy... ngài Tỉ?" Ứng Tri Duật thương lượng hỏi.

Lệ Tỉ còn chưa kịp đáp, Ứng Tri Duật bèn nhớ lại cách Lệ Nguyệt gọi Lệ Tỉ, rồi thử đổi vài phương án khác.

"Anh Lệ?"

"Anh ba?"

"Anh trai ơi?"

Lệ Tỉ đột nhiên siết chặt tay, cổ tay áo Ứng Tri Duật bị vò thành một cục.

Hắn theo bản năng cúi đầu. Giây tiếp theo, không đợi Ứng Tri Duật phản ứng, Lệ Tỉ đã lật hắn lại, đè lên người hắn.

Ứng Tri Duật ngẩn ra: "..."

Khi thấy người đè trên thân mình đôi mắt đỏ ngầu, rất hung rất bá đạo cúi xuống cắn mình, Ứng Tri Duật chợt nhận ra Lệ Tỉ hình như... rất có phản ứng với một cách gọi nào đó?

–Anh trai à?

---

Sau cả một buổi chiều, ngoài cửa sổ bóng cây lay động, sau gáy Ứng Tri Duật cũng xuất hiện thêm vài dấu răng mới tinh.

Ngủ một giấc đến khi trời tối mịt, sao treo lấp lánh.

Dưới lầu vang lên tiếng lốp xe cán qua đường, Ứng Tri Duật mở mắt.

Lệ Tỉ bên cạnh vẫn chưa tỉnh.

Tam Thái Tử nhà họ Lệ nhìn là biết kiểu người từ nhỏ quy củ đã thấm vào xương tủy, luôn nghiêm khắc với bản thân, tính kỷ luật không bao giờ sứt sờn.

Ngay cả tư thế ngủ cũng ngay ngắn, lúc này nhắm mắt nằm thẳng trên gối mềm, thân thể rắn chắc theo nhịp thở mà phập phồng đều đặn, hai vai dang tự nhiên, hai tay luôn đặt ngay ngắn hai bên.

Ứng Tri Duật nhẹ nhàng rời giường.

Hắn đi ra ban công. Lúc này, ở dưới lầu có hai đèn pha xe đang chiếu sáng con đường chính viện.

Ứng Tri Duật thấy Omega của Lệ Thấm, dưới sự dìu đỡ của quản gia thường trú biệt thự triền núi, đang chậm rãi bước về phía chiếc xe chưa tắt máy, đèn pha vẫn sáng.

Omega của Lệ Thấm rất gầy.

Lúc ngồi ở nhà ăn thì không thấy rõ lắm. Giờ Ứng Tri Duật nhìn từ trên cao xuống, thấy vị Omega gầy guộc mảnh mai ấy như ôm một quả bóng khổng lồ ở bụng, mỗi bước đi đều khó khăn vô cùng.

Ứng Tri Duật hơi nghi ngờ, bụng to thế này liệu đối phương còn nhìn thấy mặt đất dưới chân không.

Hắn nhớ có tin tức bảo rằng Lệ Thấm và Omega của cô là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã là bạn học, cùng nhau học lên lớp, còn là mối tình đầu của nhau.

Vậy Lệ Thấm năm nay 43 tuổi, Omega của cô chắc cũng không dưới 40.

Tính ra, lần mang thai này của Omega Lệ Thấm đã thuộc diện sản phụ cao tuổi.

Cửa kính sau xe dừng trên đường chính từ từ hạ xuống.

Từ góc nhìn của Ứng Tri Duật, hắn không thấy được tình hình bên trong xe. Nhưng người đang ngồi ở hàng sau xe Lệ Thấm, ngoài Omega của cô ra, chắc chỉ có thể là chính Lệ Thấm.

Ứng Tri Duật dõi theo Omega Lệ Thấm cẩn thận lên xe.

Có quản gia đỡ, người ở ghế sau cũng không xuống đón.

Sau khi người mang thai ngồi vững với vài động tác hơi vụng về, cửa kính phía sau xe mới lặng lẽ kéo lên.

Ứng Tri Duật đưa mắt tiễn chiếc xe đen sang trọng kín đáo kia rời khỏi biệt thự.

"Sáng nay còn chưa nhìn đủ à?"

Đột nhiên, phía sau Ứng Tri Duật vang lên giọng nam lạnh lẽo.

Hắn quay đầu.

Lệ Tỉ tựa vào cửa kính trượt ban công, chắc vừa mới tỉnh dậy, trên đỉnh đầu có một chỏm tóc vểnh lên – là điều rất hiếm thấy ở anh.

Ứng Tri Duật đi tới.

Có lẽ vì chiều lại bổ sung thêm một lần đánh dấu tạm thời, trên người Lệ Tỉ thoang thoảng mùi pheromone hòa lẫn của cả hai, khiến Ứng Tri Duật theo bản năng cảm thấy gần gũi.

Hắn đưa tay, định giúp Lệ Tỉ ép chỏm tóc xuống, nhưng chưa chạm tới đã bị người đối diện bóp lấy má.

Ứng Tri Duật: "..."

Dưới đôi mày lạnh lùng của Lệ Tỉ, gương mặt thường ngày vô cảm giờ trông thế nào cũng chẳng đẹp đẽ là mấy.

"Suốt buổi sáng cứ để mắt đến anh ta mãi. Sao? Anh dâu đẹp lắm à?"

Năm ngón tay Lệ Tỉ thon dài nhưng không yếu ớt, một tay dùng sức bóp hai bên má Ứng Tri Duật, ép thịt má hắn về giữa thành cái miệng chu chu.

Alpha đường nét mặt hoàn mỹ giờ bị bóp thành con vịt mỏ bẹp, hắn chớp mắt chậm nửa nhịp, ánh mắt trông vô tội hết sức.

Hắn chỉ tò mò liếc mắt một cái ở bàn ăn thôi, sao đã thành "cứ để mắt mãi" rồi?

. . .

Bình Luận (0)
Comment