Con đường nhỏ Hạng Tâm Hà chọn không tính là hẻo lánh, buổi tối ở đảo cồn cát không náo nhiệt bằng ban ngày, đặc biệt là bờ biển, vì lý do an toàn có rất nhiều con đường ban đêm đều không cho phép đi lại, máy ảnh của cậu được cẩn thận nhét vào túi chéo, túi đầy búp bê trong không khí ẩm ướt dính một chút bùn, đèn đường ven đường không đủ sáng, nhưng cái bóng chồng lên dưới chân lại luôn nhắc nhở cậu hiện tại không phải một mình.
Gấu Hạt Dẻ trở nên bẩn thỉu, cái mũ lông xù xiêu vẹo, muốn chỉnh lại giúp nó nhưng vẫn chọn không làm bừa.
Tiếng tim đập trầm đục, giống như bị thứ gì đó bóp chặt.
"Tôi tự đi được mà, cũng không đau, vừa nãy tôi chỉ muốn nghỉ ngơi một chút, vốn dĩ định đi mà."
Cậu nằm sấp trên vai người ta, lúc gió đêm thổi qua tai ngửi thấy mùi thơm trên tóc Trần Triều Ninh, nhớ tới hồi nhỏ cũng từng được mẹ cõng như vậy.
Mẹ gọi cậu là Tâm Hà Tiểu Bảo, phim hoạt hình cậu thích nhất là Chú voi con biết bay, mẹ cũng sẽ gọi cậu là voi con, bảo cậu phải làm một đứa trẻ dũng cảm kiên cường, nhưng Hạng Tâm Hà hôm nay cảm thấy mình có thể hơi yếu đuối, vì hờn dỗi với ba mà một mình chạy ra ngoài chụp ảnh, ngã đau chân gây phiền phức cho người ta.
Trần Triều Ninh cõng cậu, bóng đêm phía xa giống như mực không tan, xung quanh không một bóng người, chỉ có ánh sáng lạnh lẽo kéo dài sau lưng, đi tiếp về phía trước sẽ vào khu cảnh đêm của đảo cồn cát.
"Anh muốn đưa tôi đi đâu?"
Trần Triều Ninh không nói một lời, sự im lặng khiến cậu có hơi xấu hổ, không tự chủ được ôm cổ người ta rướn về phía trước, nhưng không dám tới quá gần, giữa đường má cọ vào tai lạnh lẽo của Trần Triều Ninh, rụt về như rùa đen.
Thật ra còn rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng cuối cùng chỉ có thể chọn im lặng, nhưng đột nhiên cảm thấy Trần Triều Ninh quả thực rất giống một con chim gõ kiến.
"Dây thần kinh ở chân nối liền với não bị ngã hỏng luôn rồi à?" Trần Triều Ninh lại mắng cậu: "Thế này cũng cười được?"
Hạng Tâm Hà lúc này tâm trạng tốt hơn nhiều, còn có thể nói đùa với anh: "Chim gõ kiến là một loài chim tốt, nó có thể chữa bệnh cho cây bị sâu đục."
"Cậu cũng có bệnh?"
"Có thể là có, nhưng bây giờ hết rồi."
"Ý gì, nói tôi là chim gõ kiến?"
"Ừ ừ."
"Vậy cậu là con vật ngu đần gì."
"Voi con đó."
"......" Trần Triều Ninh không vui lắm: "Dựa vào đâu cậu to xác như vậy, tôi thì là một con chim?"
"Thì làm sao?" Hạng Tâm Hà bật cười: "Tôi có thể dùng cái vòi dài quăng anh lên."
Trần Triều Ninh cười một tiếng: "b*nh h**n."
Hạng Tâm Hà cảm thấy đúng là khá b*nh h**n, 2 người mạc danh kỳ diệu diễn vai động vật, xấu hổ đỏ mặt.
Còn một đoạn nữa mới đến khách sạn, Trần Triều Ninh đưa cậu đến cửa một cửa hàng tiện lợi mở cửa 24h dừng lại, trên ghế ngồi trước cửa không biết là ai để lại túi đồ ăn vặt, Trần Triều Ninh đặt cậu xuống, cậu khập khiễng nhảy 2 bước sau đó ngồi xuống, đồng thời lúc ngẩng đầu lên Trần Triều Ninh đã nghiêng người đi vào cửa hàng tiện lợi.
Chiếc quần sẫm màu bị rách một lỗ ở đầu gối, da thịt trắng nõn rỉ máu, chắc là bị vật sắc nhọn nào đó rạch rách, một đường rất dài, kéo dài đến lỗ rách.
Trần Triều Ninh từ cửa hàng tiện lợi đi ra ngồi xổm trước mặt cậu, không nói 2 lời liền vén ống quần cậu lên.
"Đợi đã ——"
Trần Triều Ninh nghe tiếng ngẩng đầu, tay đã cuộn ống quần cậu lên, lộ ra một đoạn bắp chân, thẳng tắp thon dài, phía sau bắp chân dính chút máu, nhìn mà ghê người.
"Sao? Chê vết thương chưa đủ sâu, muốn đau thêm lúc nữa."
Hạng Tâm Hà mím môi, ồm ồm nói: "Tôi không có."
Cồn phun lên vết thương, Hạng Tâm Hà vốn dĩ không giỏi chịu đau, nhíu chặt mày, răng cũng cắn chặt, cố tình còn phải tỏ ra một bộ dạng bình thản không quan tâm khi Trần Triều Ninh nhìn cậu.
"Giả vờ cái gì?"
Bị vạch trần rất mất mặt, nhưng hôm nay da mặt Hạng Tâm Hà đủ dày, miệng cũng cứng.
"Vốn dĩ không đau mà."
Trần Triều Ninh lười để ý, cúi đầu tiếp tục rửa sạch cho cậu, tóc bị gió thổi hơi rối, nắm lấy cổ chân Hạng Tâm Hà, nhiệt độ lòng bàn tay ấm áp rất nhanh truyền vào máu qua thớ da, Hạng Tâm Hà bám lấy mép ghế dài, cảm giác đau bắt đầu biến mất.
Hạng Tâm Hà nhìn anh dùng khăn ướt lau sạch vết máu trên bắp chân mình, sau đó lấy ra một hộp băng cá nhân.
Đèn ở cửa cửa hàng tiện lợi sáng hơn đèn đường lúc đến rất nhiều, thỉnh thoảng cách đó không xa có tiếng người nói chuyện khe khẽ, dưới vầng trán đầy đặn tinh xảo của Trần Triều Ninh là sống mũi cao thẳng, bóng râm bao phủ trên mặt anh khiến anh trông có vẻ khó nắm bắt.
"Trần Triều Ninh." Hạng Tâm Hà đột nhiên gọi tên anh, cảm giác đau nhói âm ỉ khiến âm cuối của cậu đều trở nên mềm mại.
"Sao anh biết tôi ở đó?"
Cậu rõ ràng gửi địa chỉ cho Quyền Đàm, sao người đến lại là Trần Triều Ninh?
"Là anh Quyền Đàm nói cho anh biết sao?"
Lúc nhìn thấy Trần Triều Ninh bên bờ biển tối đen âm u lạnh lẽo, phản ứng đầu tiên dâng lên trong lòng Hạng Tâm Hà là tủi thân.
Cậu vẫn cảm thấy chuyện Trần Triều Ninh làm ở cầu thang khách sạn là sai, sao có thể vì xác nhận bản thân có thích đàn ông hay không mà đi hôn người khác chứ? Còn có sao có thể ngay trước mặt cậu nói xấu anh Quyền Đàm nữa.
Cậu cũng không phải bênh vực Quyền Đàm, chỉ là cho rằng Trần Triều Ninh làm như vậy là sai.
Nhưng Trần Triều Ninh cõng cậu rời đi, cơ thể dần ấm lại, cậu bất giác cảm thấy áy náy.
"Cậu nói cho Quyền Đàm?"
Hạng Tâm Hà sửng sốt, ngay sau đó ngây ngốc gật đầu, "Ừ."
Ánh mắt Trần Triều Ninh rất trầm, đồng tử màu hổ phách trong đêm tối có vẻ đặc biệt u tối, anh không mang theo cảm xúc gì hỏi: "Cậu vừa nãy tưởng tôi là anh ta?"
Hạng Tâm Hà nhíu mày, lắc đầu rất nhẹ: "Không có."
Trần Triều Ninh đặt chân cậu xuống, vứt khăn ướt và vỏ băng cá nhân trong tay vào thùng rác bên cạnh, anh lại vào mua 2 chai nước, một chai trong đó được ném vào tay Hạng Tâm Hà.
Hình như đang không vui, Hạng Tâm Hà im lặng cầm nước lên.
"Anh......"
Tiếng chuông điện thoại vang lên không đúng lúc, Hạng Tâm Hà mở điện thoại, cuộc gọi đến hiển thị Quyền Đàm, cậu do dự 2 giây, nghe máy.
"Anh Quyền Đàm."
Trần Triều Ninh đột nhiên ngồi xuống bên cạnh cậu, Hạng Tâm Hà cầm điện thoại luống cuống nhìn sang bên cạnh một cái.
"Em không ở đó nữa, bây giờ...... bây giờ định về khách sạn, chắc là thế."
"Không sao đâu ạ, không nghiêm trọng, chỉ là vết thương ngoài da thôi, không cần đi bệnh viện đâu."
"Vâng, được ạ."
Không nói chuyện lâu lắm, điện thoại cúp máy, chai nước khoáng trong tay Trần Triều Ninh bị uống hết 1 phần 3, Hạng Tâm Hà không khát lắm, cứ cầm như vậy trong tay.
"Trần Triều Ninh."
"Tôi đi ngang qua." Anh nhàn nhạt nhìn về phía Hạng Tâm Hà, "Làm cậu thất vọng rồi, tôi không phải Quyền Đàm."
Hạng Tâm Hà mới không nghĩ như vậy, phản bác nói: "Tôi không có tưởng là anh Quyền Đàm, tôi gửi tin nhắn cho anh ấy, nhưng rất nhanh đã thu hồi, tôi không muốn làm phiền anh ấy."
"Không muốn làm phiền còn gửi cho anh ta?"
"Lúc đó tôi hơi sợ mà." Hạng Tâm Hà buồn bã nói: "Cái này cũng tức giận sao."
"Rốt cuộc con mắt nào của cậu thấy tôi tức giận?"
"Anh chính là tức giận."
Trần Triều Ninh cười lạnh nói: "Cậu cảm thấy tôi tức giận, thì cho chút lý do tôi tức giận xem nào."
Hạng Tâm Hà đâu tìm ra được lý do, dứt khoát ôm chai nước dựa vào ghế dài, giở trò vô lại: "Không tìm thấy."
Hai người qua đường vào cửa hàng tiện lợi, một nam một nữ, tay nắm tay, là tình nhân, từ lúc vào đến lúc ra chưa đến 2 phút, Hạng Tâm Hà nhìn chằm chằm túi nilon trong tay bọn họ, thị lực cậu không tồi, nhìn rõ là hộp bao cao su, đỏ mặt dời mắt đi.
Hồi lâu.
Trần Triều Ninh đứng dậy từ trên ghế, nhấc chân định đi, Hạng Tâm Hà vô cớ cảm thấy căng thẳng, vội vàng kéo anh lại: "Anh đi đâu vậy?"
"Tôi có thể đi đâu?" Trần Triều Ninh đầu cũng không ngoảnh: "Cậu chuyên tâm đợi Quyền Đàm của cậu đi."
Lần này đến lượt Hạng Tâm Hà tức giận: "Đã nói là không có mà, tôi không nói cho anh ấy biết tôi ở cửa hàng tiện lợi."
Trần Triều Ninh quay lưng về phía cậu, ngay sau đó quay nửa mặt lại, nhếch môi cười không rõ ý tứ: "Không sao, bây giờ cậu có thể nói với anh ta, bảo anh ta đến đón cậu."
"Tôi không cần."
Hạng Tâm Hà trả lời rất dứt khoát, thật ra không nghĩ nhiều, nhưng cậu không có ý định để Quyền Đàm tới.
"Vậy anh đi đi." Hạng Tâm Hà buông anh ra, quay mặt đi: "Cảm ơn anh đi ngang qua giúp tôi, tôi sẽ tự về."
Khoảnh khắc đó cảm thấy mình giống như một đứa trẻ cố chấp khó dỗ dành, trong lòng nghĩ có phải nên nói thêm gì đó không, kết quả Trần Triều Ninh xoay người, đứng trước mặt cậu.
Cái bóng bao phủ lên mặt cậu, tim Hạng Tâm Hà đập vừa trầm vừa nặng nề.
"Tôi có phải đã nói không."
Hạng Tâm Hà giống như khúc gỗ, "Anh nói cái gì?"
Trần Triều Ninh rũ mắt, sắc mặt như thủy triều trong đêm, "Quyền Đàm vĩnh viễn có sự cân nhắc của riêng mình, anh ta không thích cậu đến thế đâu."
"...... Tôi, tôi cũng không......"
Cậu muốn nói cậu không trông mong Quyền Đàm thích cậu bao nhiêu, cậu cũng chưa từng nghĩ Quyền Đàm thích cậu, còn về việc nói với Trần Triều Ninh sẽ suy nghĩ thật kỹ, cũng chẳng qua là nhất thời tức giận lời nói theo đuôi lời nói mà ra thôi.
"Vậy anh......" Cơn đau ở đầu gối đột ngột trở nên rõ ràng, Hạng Tâm Hà l**m l**m môi, ngước mắt lên, nhìn thấy Trần Triều Ninh đứng trong ánh đèn đêm.
Cậu lại gọi tên Trần Triều Ninh, ánh mắt cũng trở nên đủ chân thành và thẳng thắn, "Anh có phải, thích tôi không?"
Vấn đề này ở trong buồng vệ sinh công ty Quyền Đàm cũng từng hỏi, lúc đó vì chặn Trần Triều Ninh, sợ anh ném mình từ tầng 30 xuống, đầu óc nóng lên cũng không suy nghĩ mà hỏi ra miệng, nhưng bây giờ không phải, thêm vài phần chắc chắn.
Cậu cảm thấy Trần Triều Ninh thích cậu.
"Tôi biết anh muốn hỏi tôi lý do." Hạng Tâm Hà nuốt nước miếng, hoảng loạn chớp mắt, "Tôi không có lý do, tôi chỉ là cảm thấy thế."
Trần Triều Ninh lại đi về phía trước một bước, mũi giày 2 người chạm nhau, Hạng Tâm Hà lại cảm thấy giống như bị chạm vào tim, vội vàng co chân lùi về phía sau.
"Anh tìm tôi, còn hôn tôi, nói là muốn xác nhận mình có thích đàn ông hay không, nhưng anh Quyền Đàm cũng là đồng tính luyến ái nam, anh cũng có thể tìm anh ấy mà."
Hạng Tâm Hà cảm thấy mình là thiên tài, vừa nói không tìm thấy lý do, thế mà lại tìm được.
"Nhưng anh cứ phải hôn tôi, chính là thích tôi, mới muốn hôn đúng không?"
Giọng điệu thậm chí có phần dương dương tự đắc, giống như hộp mù Gấu Hạt Dẻ khó khăn lắm mới mở được, giá trị may mắn vẫn đang tăng lên.
"Cậu tự luyến như vậy à."
Trần Triều Ninh cúi người trước mặt cậu, nhìn nhau với cậu, chóp mũi suýt chút nữa dán vào nhau, hơi nước trên lông mi Hạng Tâm Hà dường như chưa tan hết, chớp lên chớp xuống chạm vào nhau mấy sợi dính vào một chỗ.
"Tôi đây không phải tự luyến."
Trần Triều Ninh bảo cậu mở mắt ra, không được trốn, Hạng Tâm Hà nắm chặt tay lấy hết can đảm nhìn anh.
"Cậu nói thích mới được hôn."
"Ừ."
"Quyền Đàm thích cậu, anh ta có thể hôn không."
"Thích nhau mới được, đâu phải......"
"Vậy tôi thì sao?"
Đầu óc Hạng Tâm Hà chập mạch, không nghe hiểu, "Ý gì, anh còn muốn xác nhận lại mình có thích đàn ông hay không sao?"
"Nếu tôi nói phải, có cho hôn không?"
"Cái này không cho."
"Vậy thích thì sao?"
Khoảng cách gần đến mức có thể nhìn rõ lỗ chân lông nhỏ xíu trên mặt Trần Triều Ninh, Hạng Tâm Hà khó thở, nhưng lần này không nghĩ đến việc đẩy ra, lúc lông mi quét vào mí mắt Trần Triều Ninh cậu nhìn thấy hình bóng của mình trong đôi đồng tử màu hổ phách kia.
Câu trả lời mang tính hỏi ngược lại của Trần Triều Ninh khiến cảm giác tim đập nhanh của cậu đạt tới một giá trị giới hạn.
"Được." Hạng Tâm Hà suy nghĩ rất lâu, nhắm mắt lại chậm chạp dán môi lên, "Tôi cũng muốn thử xem."
Trần Triều Ninh không ngờ cậu trả lời như vậy, giọng nói rất trầm, "Thử cái gì?"
"Thử xem, anh rốt cuộc có thích tôi hay không."
Dùng nụ hôn để kiểm chứng sự yêu thích là một canh bạc lớn, nhưng Hạng Tâm Hà bất chấp tất cả, nụ hôn đầu của cậu sớm đã không còn nữa, có quan trọng gì đâu chứ.
Nụ hôn chuồn chuồn lướt nước vội vàng qua đi, có người gọi tên cậu từ xa, ánh đèn xe chói mắt khiến cậu không mở nổi mắt, Trần Triều Ninh buông cậu ra đứng thẳng người dậy, cậu nhìn thấy Hạng Vi Viên bước xuống xe, phía sau là Quyền Đàm.
_____________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Hôm nay đăng, thứ tư sẽ không có nữa nha, gần đây bận quá trời