Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 48

Từ trên chiếc xe kia bước xuống cuối cùng là một hướng dẫn viên địa phương của đảo cồn cát, một người đàn ông khoảng 40 tuổi, làn da bị gió biển và ánh nắng nơi này nhuộm đen, có vẻ là do Quyền Đàm tìm đến, vẫn luôn đi theo sau lưng anh lải nhải.

"Con đường nhỏ đó là đường tắt một số người trên mạng chỉ, buổi tối tầm nhìn không tốt, rất dễ xảy ra chuyện, gần đó nhất chính là cửa hàng tiện lợi này, có bán đồ y tế đơn giản, tôi đoán 8 9 phần 10 là sẽ đến đây."

Gã rất có kinh nghiệm, nói năng đâu ra đấy, nhưng Quyền Đàm khác thường không để ý lắm, càng giống như không kiên nhẫn nghe, ánh mắt vẫn luôn rơi vào Hạng Tâm Hà đang ngơ ngác cách đó không xa.

Sắc mặt Hạng Vi Viên ngưng trọng, đầu tiên nhìn thoáng qua Trần Triều Ninh mặt không cảm xúc đứng một bên, sau đó nhìn về phía Hạng Tâm Hà trên ghế dài, đầu gối bị thương lộ ra ngoài, dán 2 miếng băng cá nhân không che được vết thương gì.

"Không sao chứ?" Quyền Đàm lo lắng đi về phía cậu, cẩn thận từng li từng tí quan sát bộ phận bị thương của cậu, "Đi được không? Đến bệnh viện xử lý trước đã."

Tư duy Hạng Tâm Hà chậm chạp, thầm nghĩ đại khái là Quyền Đàm nói cho ba biết chuyện cậu nửa đêm chạy ra ngoài còn bị thương, không nói rõ được là cảm giác gì, nhẹ giọng hỏi một câu: "Ở đây cũng có bệnh viện ạ?"

"Đương nhiên."

Quyền Đàm muốn đỡ cậu, vươn tay về phía cậu, lòng bàn tay to lớn ở trước mắt cậu, nhưng Hạng Tâm Hà theo bản năng nhớ tới Trần Triều Ninh, khóe mắt liếc thấy bóng người, cậu lặng lẽ nhìn qua.

Trần Triều Ninh không biết từ lúc nào đã lùi lại phía sau, dựa vào góc tường của biển hiệu phát sáng cửa hàng tiện lợi, 2 tay đút trong túi áo khoác, ánh mắt đánh giá qua lại giữa cậu và Quyền Đàm, bất thình lình chạm mắt nhau, khiến Hạng Tâm Hà nhớ tới nụ hôn thoáng qua ban nãy.

Lần này là tự cậu chủ động.

Hạng Tâm Hà chậm chạp cảm thấy mặt nóng lên, không biết có bị nhìn thấy hay không.

Chắc là đã nhìn thấy nhỉ, cậu không chắc chắn, tư thế và khoảng cách của cậu và Trần Triều Ninh quả thực quá thân mật.

"Anh Quyền Đàm......"

Hạng Vi Viên ngắt lời cậu nói: "Đi xử lý vết thương trước đã, cái khác nói sau."

Cảm giác đau ở đầu gối đã sớm không còn mãnh liệt như vậy, tiếng tim đập của Hạng Tâm Hà trầm đục, "Xử lý xong rồi ạ."

Hạng Vi Viên lần này rất kiên quyết, "Lên xe."

Hạng Tâm Hà không đồng ý, phớt lờ bàn tay Quyền Đàm vươn tới, tự mình vịn ghế đứng dậy, đầu gối bủn rủn không dùng sức được, toàn bộ trọng lượng đều dồn lên chân còn lại, Trần Triều Ninh đi tới, tay vừa rút ra khỏi túi một nửa, mà Quyền Đàm đã đỡ lấy cánh tay Hạng Tâm Hà trước anh một bước.

"Anh Quyền Đàm, em đi được, không làm phiền đâu ạ." Hạng Tâm Hà khập khiễng đi về chiếc xe phía trước, Hạng Vi Viên nhìn không nổi, đỡ một tay.

"Cố làm gì."

Hạng Tâm Hà hôm nay có hơi cố chấp, "Không có, con tự đi được."

Trong chiếc xe tối om chỉ lọt vào một chút ánh sáng, Hạng Tâm Hà nhìn qua cửa kính xe màu tối về phía Trần Triều Ninh ở cửa cửa hàng tiện lợi, người nọ cũng nhìn về phía cậu, tim đập nhanh thình thịch, Hạng Tâm Hà ôm ngực, ép buộc bản thân bình tĩnh lại, không biết tại sao đột nhiên bắt đầu hối hận hành động muốn dùng nụ hôn thăm dò vừa nãy.

Cái đó thực sự quá to gan, nhận ra muộn màng, rụt đầu như rùa muốn trốn đi.

Hạng Vi Viên gọi người ở cửa cửa hàng tiện lợi: "Cùng đi đi."

Quyền Đàm đáp một tiếng, hướng dẫn viên muốn nói lại thôi đợi anh dặn dò, anh dặn dò người nọ: "Anh đưa bọn họ đến bệnh viện trước, tôi sẽ đến ngay."

"Được."

Trần Triều Ninh không có ý định đi, trong khoảng thời gian ngắn ngủi ít ỏi, Quyền Đàm lần đầu tiên không kìm nén được cơn giận, hỏi anh: "Sao em lại ở đây?"

Anh thật ra có đoán được Trần Triều Ninh đại khái có thể cũng là đến tìm Hạng Tâm Hà, nếu không chẳng có lý do gì bỏ lại cả bàn người mặc kệ bà cụ tức giận cũng phải ra ngoài, nhưng không ngờ anh sẽ nhanh như vậy, định vị Wechat Hạng Tâm Hà gửi cho anh rất nhanh đã thu hồi, chẳng lẽ là sau khi thu hồi lại gửi cho Trần Triều Ninh?

Quan hệ của bọn họ rốt cuộc thay đổi từ lúc nào.

Nghĩ không thông, cảm xúc bực bội mất kiên nhẫn dễ dàng trào lên từ đáy lòng, anh có hơi không kìm chế được, cảm giác này còn tồi tệ hơn cả lần đầu tiên Hạng Tâm Hà nói với anh thích Trần Triều Ninh mấy năm trước.

Trần Triều Ninh lờ đi anh, trơ mắt nhìn xe của Hạng Tâm Hà bật đèn xi nhan rời đi, sau khi biến mất trong màn đêm dày đặc, anh xoay người vào cửa hàng tiện lợi mua bao thuốc.

"Hút không?" Anh lơ đãng, đưa cho Quyền Đàm một điếu.

"Không hút." Quyền Đàm căng chặt hàm dưới, thớ cơ trên mặt biểu thị sự khó chịu của anh lúc này.

"Hờ."

Gió đêm lớn, điếu thuốc kẹp giữa ngón tay châm 2 lần đều không cháy, Trần Triều Ninh quay lưng lại, dùng tay che châm lần thứ 3.

"Trần Triều Ninh."

Ngoại trừ lúc nhỏ cãi nhau, anh gọi Quyền Đàm là thằng nhóc bông gòn, sau đó Quyền Đàm gần như không gọi cả họ lẫn tên anh như vậy, xem ra hôm nay là tức giận, về phần tại sao tức giận, anh lười đoán, càng lười quản.

"Sao thế anh họ?"

Trần Triều Ninh ngồi ở vị trí Hạng Tâm Hà vừa ngồi, trên ghế dường như còn vương hơi ấm, anh ngửa mặt lên, hút một hơi thuốc, khói thuốc lượn lờ, bao phủ khuôn mặt, biểu cảm mơ hồ nói: "Anh có gì không vui?"

"Câu này nên là anh hỏi em." Quyền Đàm trút bỏ vẻ ôn hòa trầm ổn thường ngày, trầm giọng hỏi câu vừa nãy một lần nữa: "Sao em lại ở đây?"

"Đi ngang qua."

"Em thích nói dối từ bao giờ vậy."

"Có sao?" Trần Triều Ninh lạnh lùng nói: "Anh cũng ra dáng bề trên gớm nhỉ."

"Không có?"

Nói không thích đàn ông, cho nên từ chối Hạng Tâm Hà, nói không thích Hạng Tâm Hà, nhưng vẫn đối đầu với anh khi anh bắt đầu theo đuổi.

"Anh nghĩ nhiều. " Trần Triều Ninh nhìn chằm chằm không chớp mắt vào đèn đêm ngũ sắc trên đầu cửa hàng tiện lợi, cũng hỏi Quyền Đàm một câu: "Vậy anh nói cho em biết trước, anh đến đây bằng cách nào? Bà ngoại không mắng anh?"

Quyền Đàm cười một tiếng: "Em đến thế nào, anh đến thế đó, em không sợ bị mắng, chẳng lẽ anh lại sợ?"

Điếu thuốc trong tay cháy rất lâu, tàn thuốc tích tụ rơi xuống chiếc ghế gỗ, ngay sau đó rất nhanh bị gió cuốn đi.

Trần Triều Ninh hít sâu một hơi, thẳng người dậy, đồng tử sâu không thấy đáy trong màn đêm, anh nhìn thẳng vào Quyền Đàm nói: "Anh trước đây không phải vẫn sợ sao."

Giống như bị chọc trúng điểm chí mạng nào đó, Quyền Đàm sa sầm mặt mày: "Em biết anh có nỗi lo âu của anh, anh không muốn gây gổ với em ở đây."

Trần Triều Ninh nói: "Em đương nhiên biết."

Quyền Đàm xưa nay là một người thông minh, không chỉ ở nhà họ Quyền, những người cùng trang lứa, cùng thế hệ tiếp xúc từ nhỏ đến lớn, anh vĩnh viễn là người được khen ngợi, Trần Triều Ninh cũng vậy, nhưng những dịp anh xuất hiện cùng người em họ hờ này, anh cũng sẽ là người xuất chúng nhất trong miệng các bậc trưởng bối.

Bọn họ nói anh chín chắn hơn Trần Triều Ninh, nói anh ngoan ngoãn hơn Trần Triều Ninh, nói anh sẽ là người thừa kế duy nhất của nhà họ Quyền, anh sẽ có được tất cả mọi thứ.

Anh và Trần Triều Ninh không cùng họ, anh cũng chưa bao giờ cho rằng có một ngày sẽ tranh giành cùng một thứ mình thích với Trần Triều Ninh, cho đến khi Hạng Tâm Hà xuất hiện.

Bất luận là công việc hay tình cảm, anh đều cho rằng cần một thời cơ, trước đây Hạng Tâm Hà sống chết theo đuổi Trần Triều Ninh, trong mắt không nhìn thấy người khác, anh trước đây nghĩ, nếu thời gian có thể quay ngược trở lại, anh tuyệt đối sẽ không lựa chọn đi hỏi Trần Triều Ninh chuyện máy ảnh cũ, mà hiện tại anh quả thực được như ý nguyện, Hạng Tâm Hà quên mất Trần Triều Ninh, anh không có lý do gì từ bỏ cơ hội không dễ có được này.

"Cho nên anh thích cậu ta, cũng muốn cậu ta, lần này không định từ chối nữa, là ý này sao?"

Trần Triều Ninh hôm nay đặc biệt kiên nhẫn, cẳng tay gác lên đầu gối, điếu thuốc trên đầu ngón tay cháy hết anh cũng không vứt, ngước mắt nhìn Quyền Đàm, nhếch môi, nặn ra một nụ cười: "Anh họ, em đã sớm cho anh cơ hội."

_______________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Kịp rồi... chắc thế, hôm qua ngủ muộn quá, hôm nay viết hơi ít, lần sau bù nhé

Bình Luận (0)
Comment