Lúc ăn tối, Hạng Tâm Hà vẫn luôn thất thần.
[Ôn Nguyên, sao cậu biết tôi khóc?]
Bàn ăn đầy ắp nhưng không có chút khẩu vị nào, cậu chỉ uống nước cũng đã no một nửa, Ôn Nguyên trong đồng hồ trẻ em trở thành đối tượng duy nhất để cậu trút bầu tâm sự.
[Hôm nay không tăng giá trị may mắn, vận may quả nhiên chưa bao giờ thuộc về tôi.]
Tần Lâm trên bàn cơm thỉnh thoảng trò chuyện vài câu với Hạng Cánh Tư, Hạng Vi Viên vẫn luôn rất im lặng, chỉ là thấy Hạng Tâm Hà không ngừng nghịch đồng hồ trẻ em liền thuận miệng hỏi: "Đang nói chuyện với ai vậy?"
Hạng Tâm Hà theo bản năng che đồng hồ lại, buồn bực nói: "Không có ai ạ, chỉ là bạn bè thôi."
May mà Hạng Vi Viên lần này không bình phẩm chiếc đồng hồ trẻ em yêu thích của cậu, cậu không muốn nghe thấy đánh giá ấu trĩ nữa, ít nhất là hôm nay không được.
Cổ tay truyền đến rung động nhẹ, là tin nhắn đến từ Ôn Nguyên.
[Chức năng đồng hồ của cậu, sẽ hiển thị.]
Hai mí mắt Hạng Tâm Hà chạm vào nhau, trả lời cậu.
[Hóa ra là vậy, tôi còn chưa để ý bao giờ.]
Phía sau gửi kèm một biểu cảm đậu vàng nhe răng cười, có thể thấy rõ 2 hàm răng đều tăm tắp.
Ôn Nguyên hôm nay có vẻ không bận, tin nhắn đến rất nhanh.
[Ai nói với cậu sẽ không có vận may?]
Tâm Hà Tiểu Bảo: [Chính tôi nói.]
Ôn Nguyên: [Cậu sẽ có.]
Ôn Nguyên: [Lần trước không phải đã mở được Gấu Hạt Dẻ cậu muốn sao?]
Tâm Hà Tiểu Bảo: [Đúng là mở được, lần trước rất vui.]
Ôn Nguyên: [Đây chẳng phải là vận may sao?]
Ôn Nguyên: [Chỉ thuộc về cậu.]
Thái dương giật giật đau nhói khiến cậu chợt nhớ lại cửa sổ kính sát đất trong suốt sạch sẽ ở nhà Trần Triều Ninh, cậu đã nhận được vận may vào ngày hôm đó, cũng mở được Gấu Hạt Dẻ vẫn luôn mong muốn.
Tâm Hà Tiểu Bảo: [Không phải, là người khác cho tôi, tôi thực ra không may mắn như vậy, nếu không sẽ không quay nhiều lần như thế đều không trúng.]
Ôn Nguyên: [Cậu mở ra, chính là của cậu.]
Cậu nhìn chằm chằm đồng hồ ngẩn người, chữ trên màn hình không ngừng rõ nét sau đó lại mờ đi trong đáy mắt, Ôn Nguyên nói đúng, đồ vật đã nhận được sao có thể phủ nhận, nhưng cậu khá tham lam, muốn nhiều hơn nữa nhiều hơn nữa vận may.
Thật ra chuyện xảy ra hôm nay cũng không liên quan nhiều đến giá trị may mắn, chỉ là cậu hơi xui xẻo, đánh mất nụ hôn thứ 4 ở chỗ Trần Triều Ninh.
Trần Triều Ninh nói anh Quyền Đàm không phải người tốt, vậy anh cũng không phải, bởi vì chẳng có người tốt nào chuyên nhìn chằm chằm vào miệng của đồng tính luyến ái nam cả.
Ôn Nguyên lại gửi tin nhắn tới.
[Sau này sẽ có nhiều vận may hơn.]
Cảm giác Ôn Nguyên hôm nay đặc biệt kiên nhẫn, Hạng Tâm Hà vô cớ cay mũi, quyết định chuyện đầu tiên khi về nhà là phải gặp Ôn Nguyên, mang cho cậu rất nhiều rất nhiều quà.
Tâm Hà Tiểu Bảo: [Biết rồi nha! Cảm ơn cậu!]
Tâm Hà Tiểu Bảo: [Tôi nhớ cậu quá đi.]
Tâm Hà Tiểu Bảo: [Muốn ôm ôm.gif]
Tâm trạng tốt hơn nhiều, Hạng Tâm Hà ăn mấy miếng điểm tâm tráng miệng, cậu tưởng Tần Lâm tối nay vẫn sẽ đưa Hạng Cánh Tư đi dạo, nhưng sau khi kết thúc bà đột nhiên nhắc đến chuyện năm nay muốn tổ chức sinh nhật.
"Tần di sắp 35 tuổi sao ạ?"
"Sao, con tưởng dì còn rất trẻ?"
"Vâng ạ." Hạng Tâm Hà nghiêm túc gật đầu, khuôn mặt Tần Lâm không nhìn ra dấu vết của năm tháng, huống hồ 35 tuổi vốn dĩ đã rất trẻ.
Bà rũ mắt cười một tiếng, liếc nhìn Hạng Vi Viên bên cạnh, "Dì kết hôn với ba con lúc mới 25, thấm thoắt đã 15 năm."
Cậu biết, lần đầu tiên gặp Tần Lâm, cậu không biết chuyện còn gọi một tiếng chị, sau đó ba nói Tần Lâm sau này sẽ dọn vào nhà ở cậu mới từ từ đổi cách gọi.
Sinh nhật 35 tuổi là nên tổ chức thật tốt, Hạng Vi Viên nói muốn đưa bà đi Châu Âu, Hạng Cánh Tư cũng sẽ đi cùng, bảo cậu cũng đi theo.
"Cả nhà cùng nhau cũng náo nhiệt."
"Đi mấy ngày ạ?"
Châu Âu có nhiều quốc gia như vậy, có kịp về không?
Hạng Tâm Hà hơi khó xử: "Ngày giỗ của mẹ ngay sau sinh nhật Tần di một tuần, nếu đi quá lâu sẽ không kịp về, con cảm thấy......"
Sắc mặt Tần Lâm lập tức trầm xuống, cái nĩa đang xiên đồ ngọt trong tay bị bà không nhẹ không nặng đặt vào đĩa trên bàn, Hạng Tâm Hà nghe thấy tiếng cọ xát mang theo sự tức giận, loảng xoảng loảng xoảng, k*ch th*ch màng nhĩ.
Bầu không khí trở nên rất gượng gạo, Hạng Vi Viên thở dài nói với Tần Lâm: "Em tỏ thái độ gì vậy?"
Tần Lâm bị câu này của ông chọc tức không nói nên lời, dựa vào ghế ngồi khoanh tay trước ngực, Hạng Cánh Tư cũng không ăn nữa, mà là cục mịch im lặng ngồi đó.
"Con không có ý khác."
Hạng Tâm Hà cạy móng tay dưới gầm bàn, giải thích: "Nếu có thể về kịp ngày giỗ mẹ thì hoàn toàn không có vấn đề gì ạ."
"Không kịp." Giọng điệu Tần Lâm lạnh lùng, nhìn cậu nói: "Dì muốn ở bên đó 1 tháng, từ cuối tháng 11 bắt đầu, đến Giáng sinh, dì không muốn vừa qua sinh nhật xong đã vội vàng chạy về."
"Vậy không được."
Chuyện này Hạng Tâm Hà không muốn nhượng bộ, cậu vặn xoắn tay, có hơi căng thẳng nhưng giọng điệu rất kiên định: "Con không đi."
"Con không đi thì thôi, cũng đâu ai ép con." Tần Lâm nói.
"Vậy ba......"
"Anh ấy đương nhiên phải đi cùng dì."
Ánh mắt Tần Lâm như cây kim lạnh lẽo cứng rắn, Hạng Tâm Hà nhìn về phía Hạng Vi Viên.
"Chuyện này đã quyết định, đợi từ Châu Âu về, ba sẽ đến nghĩa trang."
Muộn như vậy mới đi, có ý nghĩa gì?
Hạng Tâm Hà không muốn thừa nhận ba lựa chọn đón sinh nhật cùng Tần Lâm mà từ bỏ ngày giỗ của mẹ, cậu cũng không muốn tranh luận vì chuyện này, Tần Lâm là bạn đời của ông, bầu bạn là chuyện vô cùng bình thường, chỉ là cậu quả thực có hơi không chấp nhận được, ngày giỗ của mẹ chỉ có một mình mình.
"Vâng, con biết rồi."
"Tâm Hà." Hạng Vi Viên đột nhiên gọi tên cậu, "Đều giống nhau mà."
"Sao có thể giống nhau được?" Cậu không hiểu, "Cái này không giống nhau."
Tần Lâm trực tiếp đứng dậy, ghế ma sát với mặt đất, dắt tay Hạng Cánh Tư đầu cũng không ngoảnh rời khỏi bàn ăn, mái tóc xoăn dài rủ sau lưng, Hạng Cánh Tư bị kéo đi về phía trước, vẻ mặt buồn bã quay đầu nhìn cậu một cái.
Ánh sáng dịu nhẹ của nhà hàng mang đến cảm giác ấm áp, Hạng Tâm Hà giẫm lên cái bóng dưới chân không nói một lời, cậu nghe thấy Hạng Vi Viên thở dài.
"Con 23 tuổi rồi, đừng vì chuyện này mà giận dỗi, ba 2 năm nay luôn rất bận, nói thật rất ít khi ở bên Tần di, em trai con đều do một tay dì ấy chăm sóc, dì ấy muốn đi Châu Âu thì đi thôi, một tháng mà thôi, coi như đi giải sầu."
Hạng Tâm Hà ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói: "Ba, con đồng ý với lời ba nói, nhưng con không đi được, sinh nhật Tần di rất quan trọng, con chỉ là cảm thấy mẹ......"
"Bà ấy mất quá lâu rồi." Trong giọng nói của Hạng Vi Viên tràn ngập sự bất lực, "Tần di vì chuyện này mà gây gổ với ba rất nhiều lần, có lẽ là ba làm chưa đủ tốt, ba cũng không muốn cãi nhau nữa."
Hạng Tâm Hà không tiêu hóa nổi những lời này, cứng ngắc cạy ống quần mình.
Cậu vẫn không phải là một người trưởng thành đủ tiêu chuẩn, 23 tuổi gì chứ, cậu không nhớ, chỉ biết mẹ từ lúc qua đời đến nay cũng không nhiều hơn số năm Tần Lâm vào nhà họ Hạng là bao.
"Vâng."
Một bữa cơm tan rã trong không vui, Hạng Tâm Hà ngược lại một mình lặng lẽ ăn thêm một chút, bụng rất no, Hạng Vi Viên muốn nói lại thôi, nhưng Hạng Tâm Hà hiển nhiên không muốn nghe nhiều.
"Con no rồi, con về trước đây."
Chưa đến 7 giờ rưỡi, nhiệt độ ban đêm vẫn còn mười mấy độ, đèn đuốc bên ngoài sáng trưng, Hạng Tâm Hà đi dọc theo hàng cây cọ về khách sạn, cậu nằm rất lâu ngoài ban công, cách lan can kính nhìn thấy biển cách đó không xa.
Thủy triều rút đi sự ồn ào ban ngày, nằm trong bóng đêm, trải qua sự khúc xạ của ánh sáng giống như một viên đá quý được bọc trong những tia sáng bạc vụn vặt, cậu nhìn thấy ngọn hải đăng lúc sáng lúc tối, nghĩ rằng nên đi ngủ sớm, cậu gửi tin nhắn Wechat cho Hạng Cánh Tư hỏi khi nào cậu bé về.
Cánh Tư: [Anh ơi, xin lỗi, hôm nay em không về ngủ.]
xxh: [Được, không sao, mẹ em tâm trạng không tốt, nhớ ở bên cạnh mẹ nhiều chút nhé.]
Sau khi tắt điện thoại bắt đầu ngẩn người trên ghế nằm, đột nhiên nhớ tới cái gì, chạy về phòng lấy máy ảnh ra.
Ảnh của mẹ vẫn được bảo quản rất tốt ở bên trong, cậu nhìn màn hình máy ảnh lưu luyến không rời rất lâu.
Hai ngày nữa phải đi, làm thế nào cũng phải mang chút đồ lưu niệm về chứ.
......
Quyền Anh nói hôm nay coi như tiệc sinh nhật của Ni Ni, pháo hoa sẽ được bắn đúng 10 giờ, Trần Triều Ninh hỏi cô bé về nhà có tổ chức sinh nhật đúng ngày nữa không, Ni Ni ôm chân anh lắc qua lắc lại, váy nhỏ bay lên, "Đương nhiên cũng phải tổ chức chứ, chú Triều Ninh, hôm nay chú không cần tặng quà cho cháu đâu, về nhà tặng cũng được."
Trần Triều Ninh giữ đầu cô bé bảo cô bé làm một thục nữ, nói cô bé cái gì cũng không thiếu, tặng cô bé mấy cuốn sách bài tập học kỳ sau là được.
Cô bé nhăn nhúm mặt mày, phồng má nói: "Cháu mới không cần."
Ni Ni ngồi giữa ba mẹ cô bé, Quyền Đàm và anh vẫn vây quanh bà cụ, giữa bàn ăn đặt mấy cây nến, là Ni Ni nói thấy chân nến đẹp nên đặt lên, Trần Triều Ninh cảm thấy thứ này cũng có tác dụng, ví dụ như không muốn nhìn thấy Quyền Đàm, người này nếu ngồi đối diện cũng có thể che khuất mặt 7 8 phần.
Sinh nhật trẻ con giống như chơi đồ hàng, cũng may Ni Ni không bắt người ta hát bài chúc mừng sinh nhật, điện thoại anh không rời tay, biểu cảm muốn ôm ôm Hạng Tâm Hà gửi cho anh anh vẫn luôn không trả lời, bà cụ lại lải nhải bên tai anh chuyện bạn gái.
"Bạn gái?"
Quyền Đàm nghe không sót một chữ nào, trong nụ cười có ý tứ sâu xa, "Quen khi nào vậy?"
Trần Triều Ninh nhàn nhạt liếc anh một cái, bà cụ vui vẻ vô cùng, "Một thời gian nữa là cháu biết thôi, Triều Ninh nói sẽ dẫn về."
"Thế à?" Ánh mắt Quyền Đàm sắc bén, giống như muốn tìm ra chút manh mối từ trên mặt Trần Triều Ninh, nhưng Trần Triều Ninh chỉ lo cầm đũa ăn cơm, còn đang nghĩ có cần trả lời Tâm Hà Tiểu Bảo hay không.
Anh thuận tiện nhìn thoáng qua quỹ đạo hành tung của Gia Viên Của Bảo Bối, phát hiện người này một tiếng trước đã rời khỏi khách sạn, đường đi giống như muốn ra biển, nhưng đã dừng lại ở nơi cách vùng biển ban ngày chưa đến 5 cây số gần nửa tiếng đồng hồ.
Khuôn mặt người biểu lộ cảm xúc rất tệ, tuy rằng không khóc nữa, nhưng nhiệt độ cơ thể liên tục giảm xuống, anh trực tiếp hỏi.
[Cậu đang ở đâu?]
Cùng lúc đó, Quyền Đàm nhận được Wechat đến từ Hạng Tâm Hà.
xxh: [Anh Quyền Đàm, anh trước đó nói với em bình minh ở đảo cồn cát rất đẹp, em muốn hỏi anh, vị trí nào tương đối tốt? Còn cả lộ trình nên đi như thế nào nữa ạ?]
xxh: [Em tìm kiếm hướng dẫn trên mạng, cảm giác mọi người đều nói na ná nhau, anh có kinh nghiệm gì không ạ?]
Quyền Đàm: [Anh đưa em đi là được, rạng sáng sẽ khá lạnh, em nhớ mặc thêm áo khoác, em ngủ sớm đi, đến lúc đó anh gọi em.]
xxh: [Không cần phiền phức đâu ạ, em bây giờ không ở khách sạn.]
Quyền Đàm: [Sao vậy? Em muốn đi ngay bây giờ?]
xxh: [Không có, em vốn định đi chụp chút cảnh đêm, nhưng xuất quân bất lợi (rơi lệ)]
xxh: [Em tìm một con đường nhỏ, kết quả không nhìn rõ đường bị ngã một cái (ha ha)]
Quyền Đàm nhíu mày, có hơi lo lắng cho cậu.
Quyền Đàm: [Có đau không, em đang ở đâu?]
xxh: [Không đau, cách khách sạn không xa lắm, định lát nữa sẽ về thôi ạ.]
Quyền Đàm: [Gửi địa chỉ cho anh.]
Hạng Tâm Hà không trả lời tin nhắn của anh kịp thời, anh không đợi được nữa, mà Trần Triều Ninh bên cạnh cùng lúc đứng dậy với anh, tiếng ghế ma sát với mặt đất rất trầm rất chói tai, Ni Ni mở to mắt nghi hoặc nhìn về phía này, bà cụ ngẩng mặt lên, nhìn trái nhìn phải, không vui nói: "Lại muốn làm gì?"
Hai người đồng thanh.
"Có việc."
Quyền Anh kéo Trần Triều Ninh bảo anh ngồi xuống, "Có thể đừng làm loạn nữa được không? Ni Ni đang đón sinh nhật đấy."
Bà cụ không nói một lời, vẻ mặt nghiêm túc, dùng tay đập mạnh xuống bàn.
"Quy tắc đâu? Đều ngồi xuống cho tôi." Từng chữ từng chữ, vang dội mạnh mẽ.
Ni Ni đối diện ánh mắt không ngừng quét qua lại trên người Quyền Đàm và Trần Triều Ninh, "Các chú, các chú......"
Vốn định nói nếu có việc gấp không ăn cơm cũng không sao, nhưng bà cụ hạ lệnh chết, nhất quyết nói ai cũng không được đi.
Bà cụ đã lớn tuổi không hay nổi giận với con cháu, chỉ là hôm nay tình huống đặc biệt, 2 người này đang ăn ngon lành đột nhiên muốn đi, một câu lý do cũng không cho, đã nói trước đừng vắng mặt, không có quy tắc nói đi là đi như vậy.
Không khí bàn ăn hạ xuống điểm đóng băng, ánh mắt cả bàn đều đổ dồn vào 2 người này.
Quyền Đàm gửi Wechat cho Hạng Tâm Hà.
[Đợi anh.]
Anh nhìn thấy gương mặt im lặng không nói của Trần Triều Ninh, mà chiếc điện thoại bị anh nắm chặt trong lòng bàn tay kêu không ngừng.
*
Hạng Tâm Hà ngồi trên một tảng đá, mông lạnh ngắt, bên dưới là đá cuội ẩm ướt, phía trước là biển, ánh đèn cách đó không xa phía sau đã không chiếu tới được nữa, lẻ loi trơ trọi, cậu bật đèn pin điện thoại soi đôi chân đầy vết thương của mình, thủy triều và sóng biển cuốn theo cát, gió lớn nhiệt độ thấp, cậu hơi lạnh, co rút vai không ngừng hít hà, may mà lúc ra ngoài mặc áo khoác, nếu không chết cóng thật.
Vốn dĩ chỉ muốn nghỉ ngơi một chút, thuận tiện hỏi Quyền Đàm lộ trình và vị trí ngắm bình minh, có mấy cái này đi sớm một chút có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian, vừa nãy một mình quả thực sợ hãi, cho nên nói nhiều vài câu, sau khi gửi địa chỉ qua cậu cảm thấy rất hối hận, ngay sau đó lập tức thu hồi, hy vọng Quyền Đàm không nhìn thấy.
Aiz.
Cậu thở dài thật sâu, cảm thấy mình chính là làm bừa, biết thế đã không ra ngoài.
Hít mũi liên tục hắt xì mấy cái, đầu gối đau dữ dội, vết thương cũ chưa lành lại thêm vết thương mới, nghĩ rằng phải tìm chỗ mua chai cồn sát trùng, cũng không biết chỗ này có bệnh viện hay không.
Đèn pin điện thoại lắc lư, cậu nghe thấy có người gọi tên cậu, quay đầu lại lờ mờ nhìn thấy một bóng người chạy về phía bên này.
Không nhìn rõ mặt, đường nét cũng rất mơ hồ, vươn tay về phía cậu, th* d*c kịch liệt.
"Đứng lên."
_________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Chương sau thứ tư đăng nhé, gần đây thực sự bận quá