Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 40

Khách sạn ở đảo cồn cát là do Tần Lâm sắp xếp, có thể thấy vị trí địa lý rất tốt, ban công rộng lớn không chỉ tràn ngập ánh nắng mà còn có thể nhìn rõ toàn bộ vùng biển.

Hạng Cánh Tư đeo ba lô ở cùng phòng với cậu, chuyện này là do Hạng Vi Viên quyết định, Hạng Tâm Hà không có ý kiến gì, máy bay hạ cánh chạy thẳng đến khách sạn, Hạng Tâm Hà liền nằm lên giường, trái lại Hạng Cánh Tư bắt đầu thu dọn hành lý của 2 người một cách có trật tự, trong lúc đó còn không quên dùng đồng hồ liên lạc với Ni Ni.

"Cánh Tư, anh tự làm là được, đúng rồi, em với Ni Ni muốn gặp mặt à?" Hạng Tâm Hà ôm gối hỏi.

"Vâng." Hạng Cánh Tư gật đầu, suy nghĩ một chút nói: "Em ấy muốn tìm em chơi, anh có muốn đi cùng em không? Mẹ chắc chắn không cho em đi một mình đâu."

Ngồi máy bay mấy tiếng đồng hồ, Hạng Tâm Hà cả người khó chịu, ngáp một cái nói: "Được, vừa khéo anh cũng muốn gặp anh Quyền Đàm, anh phải mời anh ấy ăn cơm, đến lúc đó anh nói với Tần di một tiếng."

Hạng Cánh Tư trông có vẻ rất vui, "Cảm ơn anh trai."

Hạng Tâm Hà trở mình trên giường, 2 chân buông thõng bên mép giường, mở điện thoại phát hiện Quyền Đàm đã gửi tin nhắn cho cậu từ một giờ trước.

Anh Quyền Đàm: [Tâm Hà, chưa kịp hỏi em, em bay chuyến mấy giờ? Anh đi đón em.]

xxh: [Em đến rồi ạ.]

Anh Quyền Đàm: [Khi nào có thời gian?]

xxh: [Để em xem, tối nay hoặc trưa mai, đều được.]

Anh Quyền Đàm: [Được, đến lúc đó gặp mạt.]

Ánh nắng khách sạn thực sự rất tốt, Hạng Tâm Hà đứng dậy vươn vai một cái, chậm chạp ra ban công, nhắm mắt hít sâu một hơi, "Cảnh đẹp thật đấy~"

Cậu dùng điện thoại chụp một tấm ảnh gửi cho Ôn Nguyên, nói với cậu sẽ mang quà về, bảo cậu chuẩn bị đón nhận bất ngờ, Ôn Nguyên lần này trả lời ngay lập tức, rất nể mặt nói:

Ôn Nguyên: [Tạ chủ long ân~]

Ôn Nguyên: [Khấu bái.gif]

Xem ra tâm trạng hồi phục không tệ, Hạng Tâm Hà cũng vui thay cho cậu.

xxh: [Cậu lấy đâu ra gói biểu cảm này thế, thú vị quá.]

Ôn Nguyên: [Chẳng trách 2 chúng ta là bạn bè, tôi cũng cảm thấy rất thú vị, nhưng mỗi lần tôi gửi cho anh Ninh, anh ấy đều nói rất quê mùa.]

Ôn Nguyên: [Cạn lời.jpg]

Nhiệt độ ngoài trời vừa phải, kèm theo cơn gió dễ chịu, Hạng Tâm Hà ngồi trên ghế nằm ngoài ban công, cái tên Ôn Nguyên gửi đến khiến cậu ngẩn ngơ vài giây, ngay sau đó rất nhanh liền hoàn hồn.

xxh: [Đó là do anh ta không có gu thẩm mỹ.]

xxh: [Heo con tức giận.gif]

Ôn Nguyên: [Chính xác.]

Vừa qua 11 giờ, Tần Lâm liền tới gõ cửa, nói muốn đi ăn cơm, thật ra so với ăn cơm, Hạng Tâm Hà càng muốn ngủ hơn.

"Tần di, hay là mọi người đi ăn đi, lát nữa con tùy tiện giải quyết một chút là được."

Tần Lâm mặc một chiếc váy yếm, trên cổ đeo dây chuyền kim cương hạt lớn, rực rỡ chói mắt, bà hỏi: "Con sao vậy, không khỏe?"

Hạng Tâm Hà thành thật nói: "Không có, chỉ là hơi mệt, muốn ngủ một lát."

Tần Lâm chưa bao giờ đôi co với cậu về vấn đề này, lập tức đồng ý: "Được, vậy dì đưa Cánh Tư đi ăn."

"Vâng."

Hạng Cánh Tư nắm tay mẹ cậu bé, Hạng Tâm Hà chạm mắt với cậu bé, lập tức nhớ tới chuyện vừa đồng ý, gọi Tần Lâm lại.

"Tần di, còn một việc nữa, lát nữa dì có sắp xếp gì không? Anh Quyền Đàm cũng ở đảo cồn cát, con muốn đưa Cánh Tư đi tìm Ni Ni chơi."

"Cậu ta cũng ở đây?"

"Vâng."

Tần Lâm cúi đầu nhìn con trai mình, tiếp đó dời tầm mắt lên mặt Hạng Tâm Hà, như có điều suy nghĩ nói: "Con gần đây đi lại với cậu ta cũng gần gũi quá nhỉ."

Lời này hình như trước đây Tần Lâm từng nói, Hạng Tâm Hà không để ý lắm, chỉ hỏi bà: "Được không ạ?"

"Biết, ngày mai đi."

Ý là có thể, Hạng Tâm Hà cười nói: "Cảm ơn ạ."

Tần Lâm nhìn cậu với ánh mắt hơi kỳ quái, "Là Cánh Tư muốn đi tìm Ni Ni chơi mà, con còn cảm ơn dì làm gì."

Hạng Cánh Tư rõ ràng trở nên căng thẳng, Hạng Tâm Hà giải vây cho cậu bé: "Em ấy sợ dì không đồng ý ạ."

"Dì có gì mà không đồng ý, ba con còn đang đợi, đi đây."

Hạng Tâm Hà nằm lại lên giường trước tiên gửi tin nhắn cho Quyền Đàm.

xxh: [Anh Quyền Đàm, trưa mai gặp mặt đi ạ, em đưa Cánh Tư đi tìm Ni Ni chơi, thuận tiện mời mọi người ăn cơm~]

Quyền Đàm lần này trả lời rất nhanh, là một tin nhắn thoại.

"Tâm Hà, chỉ là thuận tiện thôi sao? Ngày mai đương nhiên có thể gặp, nhưng anh muốn gặp riêng một lần hơn, tối nay có thời gian không?"

Hạng Tâm Hà chớp chớp mắt 2 cái, nghĩ rằng Quyền Đàm chăm sóc cậu như vậy, mời thêm một bữa cũng là nên làm, liền trả lời:

"Cũng được ạ."

Sau đó ngủ luôn, nhưng ngủ không say, mơ mơ màng màng mấy giấc mơ không liền mạch, trong đó mỗi giấc mơ đều có Trần Triều Ninh, trong xe, buồng vệ sinh, còn có nhà Trần Triều Ninh, bao gồm nụ hôn nóng bỏng dính dớp cùng nhịp tim rối loạn, và cầu trượt dưới cửa sổ kính sát đất kia.

Lúc tỉnh dậy đầu đầy mồ hôi, gò má nóng bừng, gió lạnh đột ngột thổi ra từ cửa gió điều hòa làm cậu lạnh run người, cậu quấn chặt chăn, lăn lộn mấy vòng trên giường, đồng hồ trẻ em trên tay truyền đến độ rung, cậu gian nan vươn tay ra.

Ôn Nguyên gửi cho cậu một khuôn mặt đậu vàng tròn trịa, nhíu mày, mắt khó chịu nhìn lên trên.

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Sao vậy?]

Ôn Nguyên: [Cậu không phải đang tìm kiếm hôn môi có thể nâng cao giá trị may mắn hay không sao?]

Hạng Tâm Hà đỏ mặt, bắt đầu ngụy biện.

[Tìm bừa thôi, cậu cứ coi như quên đi nhé.]

Ôn Nguyên: [Tôi có một tài liệu, xem không?]

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Tài liệu gì?]

Ôn Nguyên: ["Nghiên cứu điều tra về việc vận may có thể lây qua tiếp xúc thân mật hay không"]

Là một chuỗi tên, cũng không phải tài liệu, không biết có phải không gửi được hay không, Hạng Tâm Hà che đồng hồ không trả lời, giống như con sâu róm lại chui vào trong chăn, chỉ lộ ra cái đầu đen nhánh xù xì.

Cậu chỉ là có hơi rối rắm, có nên xem hay không đây?

......

Quyền Anh rất không hài lòng Trần Triều Ninh ra ngoài cứ ôm cái điện thoại chat mãi, lúc ăn cơm cũng vậy, nói chuyện với anh hoặc là giả vờ điếc hoặc là hỏi một đằng trả lời một nẻo.

"Con không thể học tập Quyền Đàm được à."

"Con rốt cuộc làm sao?" Trần Triều Ninh không vui nói: "Mẹ, mẹ thích Quyền Đàm, nhưng anh ta chưa chắc đã muốn làm con trai mẹ, con thì khác, con trời sinh đã là con trai mẹ."

"Cút sang một bên."

Trần Triều Ninh nằm thoải mái bên ngoài, cố tình Quyền Anh lại muốn xem điện thoại anh.

"Trần Triều Ninh, lần này từ đảo cồn cát trở về, con nhất định phải nói cho mẹ biết, con đang yêu đương với con gái nhà ai."

"Con không yêu đương."

"Không yêu đương, không yêu đương thì mẹ bảo bà ngoại xem xem còn ai thích hợp có thể giới thiệu cho con."

Trần Triều Ninh nhìn ra, Quyền Anh căn bản cũng không phải muốn giới thiệu con gái đứng đắn cho anh, chính là muốn xem đối tượng anh vẫn luôn trò chuyện.

Gia Viên Của Bảo Bối có tin nhắn mới.

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Cho tôi xem với, cậu tìm đâu ra thế?]

Trần Triều Ninh lơ đãng trả lời cậu: [Tùy tiện tìm là có.]

Tâm Hà Tiểu Bảo: [Vậy sao tôi tìm không thấy?]

[Bởi vì cậu bị ngu.]

Tin này không gửi được, bị hệ thống cảnh báo nhục mạ trẻ em.

[Bởi vì não cậu ít chất xám.]

Vẫn bị cảnh báo.

[Cái quỷ gì vậy.]

Lại một lần nữa bị cảnh báo.

Lời chửi thề thực sự bị anh chặn cứng trong cổ họng, Trần Triều Ninh cạn lời nhắm mắt, Quyền Anh không nhẹ không nặng đá anh một cái.

"Dự án người máy kia của con sau khi kết thúc, sinh nhật năm nay thì trở về đi, công ty kia không sợ không có người quản, con thích ai mẹ quả thực không quản được, cũng lười quản, nhưng làm thế nào cũng phải môn đăng hộ đối."

Quyền Anh duỗi ngón tay thon dài chọc anh, "Môn không đăng hộ không đối cũng được, nhân phẩm không có vấn đề là được, ý của mẹ nói những lời này ấy, là hy vọng con ở tuổi 25 ổn định lại, con phải vào tập đoàn, cổ phần nhà họ Quyền năm sau sẽ có biến động, Quyền Đàm sẽ trở thành người thừa kế mới, nó sẽ trở thành cổ đông lớn nhất."

Anh không nghe hiểu nguyên nhân kết quả của mấy câu này, nói: "Chuyện này không phải đã sớm định rồi sao?"

"Xu hướng tính dục của Quyền Đàm con cũng không phải không biết, ba nó cứ trì hoãn mãi, nhưng cũng không phải cách hay." Nhắc tới chuyện này, Quyền Anh cũng đầy bụng đắng cay và bất lực: "Thích cái gì không tốt, cứ phải thích đàn ông."

Trần Triều Ninh đột nhiên trở nên rất trầm mặc, nghĩ tới Hạng Tâm Hà một cách khó hiểu.

Anh nói: "Thích thì thích thôi, cũng đâu phạm pháp."

Cũng không phải anh vui vẻ nói đỡ cho Quyền Đàm, chỉ là loại chuyện này không cần thiết phải đè bẹp người ta.

"Con nói nghe đơn giản, là chuyện phạm pháp hay không phạm pháp sao?"

"Sao lại không phải?"

Hạng Tâm Hà trước đây hay nói, thích anh cũng đâu phạm pháp, hơn nữa, cho dù thích, cậu còn nói bị người ta bắt đi cũng vui lòng nữa là.

Người nọ sau mỗi lần bị từ chối đều phải tự tìm cho mình một bậc thang đi xuống.

Ví dụ như: "Nếu em bị bắt đi, anh Triều Ninh nhớ đến thăm em nhiều chút nha."

"Nếu không em đáng thương lắm."

"Được không? Cầu xin anh đấy, đồng tính luyến ái nam ngồi tù thảm lắm."

Cậu nói nhảm rất nhiều, cũng không có logic gì, nói cứ như giây tiếp theo thực sự sắp bị cảnh sát bắt đi ngồi tù, trên hồ sơ tội phạm viết rõ ràng rành mạch 6 chữ to tội đồng tính luyến ái nam.

Cuối cùng tội nghiệp nhìn anh, còn phải thêm một câu: "Em là một người có tiền án, sẽ không ai thèm nữa, anh phải thu nhận em, làm bạn trai Hạng Tâm Hà có thể giải quyết nguy cơ này."

Nghĩ như vậy, đầu óc Hạng Tâm Hà dường như trước đây đã không được tốt lắm.

Quyền Anh nhìn anh với vẻ đầy khó hiểu: "Con nghĩ cái gì vậy."

"Không, mẹ không mệt sao, đi ngủ chút đi."

"Con quản nhiều thế làm gì."

Buổi tối lúc ăn cơm Quyền Đàm không ở đó, Ni Ni chạy đến bên cạnh anh, hỏi anh lát nữa có thể cùng chơi không.

"Chú cháu đâu? Ba mẹ cháu đâu, đừng có tìm chú mãi, chú trông mệt."

Bản lĩnh làm nũng của Ni Ni là số một, "Chú cũng là chú cháu mà, cháu không muốn chơi với ba mẹ, chú là người chú đẹp trai nhất của cháu, cháu chỉ thích chơi với chú thôi."

"Hờ?" Trần Triều Ninh cố ý trêu cô bé: "Đẹp trai bao nhiêu?"

"Đẹp trai hơn cả minh tinh."

Trần Triều Ninh lạnh lùng vô tình từ chối: "Không hài lòng."

Nini vắt hết óc khen anh rất lâu, dùng hết vốn từ vựng cả đời, nặn ra một câu: "Chú là thiên thần."

"...... Bớt xem tivi đi."

"Vậy chú đồng ý chưa?"

"Đợi lát nữa."

"Yeah!"

Tâm trạng không tệ, Trần Triều Ninh đột nhiên nhớ ra vì bị hệ thống cảnh báo còn chưa trả lời báo cáo Hạng Tâm Hà muốn, mở Gia Viên Của Bảo Bối ra, nhìn thấy trên đầu Tâm Hà Tiểu Bảo mọc thêm bông hoa nhỏ.

Đi làm gì, tâm trạng tốt vậy?

Anh tùy tiện ấn mở quỹ tích hành động của Tâm Hà Tiểu Bảo, ngay sau đó giây tiếp theo, mạnh mẽ đứng thẳng dậy từ trên ghế bàn ăn.

"Con làm gì vậy?" Quyền Anh múc bát canh suýt chút nữa bị anh dọa làm đổ.

Trần Triều Ninh nhìn chằm chằm màn hình điện thoại.

Hệ thống hiển thị Tâm Hà Tiểu Bảo 20 phút trước đi qua nơi anh đang ở, sau đó đi đến một nhà hàng khác cách đường bờ biển không xa.

_____________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Tin tốt: Vịu ơ tìm tới

Tin xấu: Không phải đến tìm anh

Bình Luận (0)
Comment