Thời gian nắng chiếu ở đảo cồn cát rất nhiều, nhưng khi Hạng Tâm Hà ngủ dậy ra ngoài thì mặt trời đã sớm lặn xuống dưới đường chân trời, Quyền Đàm đưa cậu đến một nhà hàng ven biển, còn nhìn thấy túi chéo treo đầy búp bê của cậu.
"Đeo cả 3 con lên à?" Quyền Đàm hỏi cậu: "Sao anh nhớ bức ảnh em gửi cho anh có một con bỏ vào tủ kính mà."
Hạng Tâm Hà nắm lấy dây túi chéo, do dự không biết trả lời thế nào, giống như làm sai chuyện gì.
"Cái đó, em cảm thấy vẫn là đeo lên túi đáng yêu hơn." Cậu có hơi chột dạ, lấy quà người ta tặng từ tủ trưng bày ra, mà lại bỏ con mình quay được vào, hình như thực sự hơi quá đáng.
"Xin lỗi anh." Cảm thấy bản thân đã chà đạp tâm ý của Quyền Đàm.
"Xin lỗi anh làm gì?"
"Em......"
"Đi thôi, đưa em đi ăn cơm."
"Dạ dạ, vâng."
Hạng Tâm Hà thầm nghĩ trong lòng, đợi lúc về, sẽ bỏ hết vào tủ trưng bày, Gấu Hạt Dẻ đều rất đáng yêu, hoặc là không nhận, đã nhận thì sao có thể phân biệt đối xử chứ.
......
Món ăn đều do Quyền Đàm chọn, Hạng Tâm Hà sờ sờ cái bụng xẹp lép, ngại ngùng cười cười: "Lát nữa em phải ăn một bữa thật no nê, anh Quyền Đàm, lần này anh không được trả tiền nữa đâu, nếu không em sẽ giận đấy."
"Được." Quyền Đàm nhẹ giọng hùa theo: "Anh chưa từng thấy dáng vẻ tức giận của em, có đáng sợ lắm không?"
Đầu óc Hạng Tâm Hà chết máy, gãi gãi đầu nói: "Chắc là không đâu, được rồi, em hình như không hay tức giận lắm."
"Ừm, tính tình em khá tốt, có điều anh thực sự có hơi tò mò."
Sau khi lên món, Quyền Đàm chủ động gắp một miếng cá, Hạng Tâm Hà không hay ăn mấy món này lắm, rót cho mình một cốc nước ngọt, uống hết nửa cốc trước, sau đó bắt đầu ăn rau và thịt bò mình thích, cậu nhìn Quyền Đàm nhặt xương cá, vừa ăn vừa hỏi: "Anh Quyền Đàm, anh tò mò cái gì ạ?"
Trong nhà hàng có người kéo đàn violin, tiếng nhạc du dương khiến Hạng Tâm Hà cảm thấy rất thư giãn, tâm trạng cậu hiện tại đặc biệt tốt, Quyền Đàm bỏ miếng cá đã nhặt hết xương vào bát Hạng Tâm Hà, nhìn cậu nói: "Tò mò chuyện gì có thể khiến em tức giận."
Thịt cá tươi ngon mềm mại, thấm đẫm nước sốt đậm đà, Hạng Tâm Hà l**m l**m môi, không được tự nhiên nói: "Em tự làm được ạ."
"Em hình như không thích ăn những món ăn phiền phức, lần trước cua lông cũng vậy, hay là em không thích ăn hải sản lắm?"
Hạng Tâm Hà không ngờ Quyền Đàm có thể tinh tế như vậy, suy nghĩ cũng không có gì cần thiết phải giấu giếm, liền thành thật nói: "Em đúng là không thích ăn hải sản lắm, những cái khác thì không sao, em không sợ phiền đâu."
Quyền Đàm khẽ cười nói: "Cũng phải."
"Cũng phải cái gì ạ?"
"Em vẫn luôn rất kiên nhẫn, cũng khá có nghị lực."
Nghe giống như có ý gì đó, nhưng Hạng Tâm Hà không biết Quyền Đàm đang ám chỉ sự kiên nhẫn về phương diện nào của cậu, cậu vô cùng tán thành gật đầu: "Vâng, đây là ưu điểm ít ỏi của em."
"Không phải." Quyền Đàm nói: "Ưu điểm của em rất nhiều."
Hạng Tâm Hà cười ngốc nghếch, "Anh Quyền Đàm, quán này khẩu vị không tệ, anh trước đây từng đến ăn chưa? Em là lần đầu tiên đến đảo cồn cát, phong cảnh ở đây đẹp thật đấy."
"Là ba em quyết định đến?"
"Tần di ạ." Hạng Tâm Hà nói: "Mỗi kỳ nghỉ, dì ấy dường như đều sẽ đưa Cánh Tư ra ngoài chơi, em có lúc sẽ đi cùng, có lúc cũng không đi."
"Là chỉ trước năm 19 tuổi?"
Hạng Tâm Hà sửng sốt, nhớ ra mình bây giờ 23 tuổi, kiên trì nói: "Vâng...... đại khái là vậy, em chỉ nhớ chuyện trước 19 tuổi thôi."
Quyền Đàm không dừng lại lâu ở chuyện này, chuyển chủ đề: "Anh rất quen thuộc nơi này, ngày mai đưa em đi xem mặt trời mọc nhé? Nhưng cần dậy rất sớm, làm được không?"
Hạng Tâm Hà nhăn nhúm mặt mày, trong miệng vẫn đang nhai đồ ăn, đôi mắt xinh đẹp chớp liên tục mấy cái, xem ra vô cùng đau khổ với việc dậy sớm. "Hay là...... ngày kia được không ạ?"
"Anh thế nào cũng được." Quyền Đàm bảo cậu ăn chậm thôi, nói lát nữa ăn xong muốn đưa cậu đi nơi khác, "Ni Ni phát hiện ra đấy, em chắc sẽ thích."
"Thật ạ? Biết thế em mang máy ảnh ra ngoài rồi, như vậy còn có thể chụp nhiều ảnh một chút."
"Không sao, sẽ có rất nhiều cơ hội."
"Vâng ạ."
Bàn ăn dựa vào cửa sổ kính diện tích lớn, ven đường đều là đèn đường, ánh đèn vàng vọt, thường xuyên có người đi đường đạp xe đi qua, qua con đường bên cạnh kia chính là biển, giờ này đã sớm bắt đầu thủy triều lên, không có ai dừng lại ở đó nữa, Hạng Tâm Hà nhớ ra chuyện gì đó, thuận miệng hỏi: "Anh Quyền Đàm, anh đi cùng người nhà đến đây đúng không ạ? Anh trước đó nói là họp mặt gia đình."
"Đúng vậy." Quyền Đàm từ chối cho ý kiến: "Ba mẹ Ni Ni cũng ở đây, còn có bà ngoại anh......"
Anh nói đến giữa chừng dừng lại vài giây, ngước mắt nhìn về phía Hạng Tâm Hà đối diện, người nọ đang bưng chỗ nước ngọt còn lại uống một hơi cạn sạch, hồi lâu, anh mới hỏi: "Em đoán xem còn có ai?"
"Em đoán ạ?" Hạng Tâm Hà mù tịt: "Đoán không ra, chẳng phải là người nhà anh sao?"
Quyền Đàm cúi đầu, nghe giọng như đang cười: "Còn một người nữa, cũng là người nhà."
Người nhà?
Hạng Tâm Hà căn bản không nghĩ tới 3 chữ người họ Trần nào đó, dư vị món ngon vừa nãy, vươn đầu qua lặng lẽ hỏi: "Anh Quyền Đàm, có phải bạn gái anh không? Anh yêu đương ạ? Cho nên bây giờ là đến mức ra mắt phụ huynh sao?"
Tay cầm đũa của Quyền Đàm rõ ràng cứng ngắc trong chốc lát, ngay sau đó bật cười thành tiếng, giọng nói trầm thấp, anh nhìn Hạng Tâm Hà nói: "Em lúc nào thấy anh có bạn gái?"
Trong ấn tượng của Hạng Tâm Hà quả thực chưa từng thấy Quyền Đàm yêu đương, nhưng dựa theo tuổi 23 của cậu mà xem, Quyền Đàm 30 tuổi, có đối tượng cũng rất bình thường.
Cậu vừa định giải thích nói không có, Quyền Đàm giây tiếp theo liền công khai xu hướng tính dục trước mặt cậu.
"Anh không thích con gái, Tâm Hà."
"!!!"
Hạng Tâm Hà không nhúc nhích, chỉ có tròng mắt chuyển động, cuối cùng yên lặng đặt cốc xuống, sợ bị người ta nghe thấy, nhỏ nhẹ hỏi: "Chuyện từ bao giờ vậy ạ? Trước đây cũng không......"
"Trước đây chưa từng nhắc với em."
"Vậy sao bây giờ lại nhắc ạ?" Hạng Tâm Hà ngây ngốc hỏi.
Quyền Đàm nhìn thẳng vào cậu, ánh mắt rất sâu, cho Hạng Tâm Hà một loại ảo giác có thể bị thứ gì đó hút vào bất cứ lúc nào. "Bây giờ? Không muốn em hiểu lầm."
Cậu có thể hiểu lầm cái gì? "Em......"
"Tâm Hà."
"Dạ?"
"Em không phải cũng thích con trai sao?"
"Hả? Em?" Hạng Tâm Hà bắt đầu toát mồ hôi lạnh, chuyện cậu là đồng tính nam, hình như ngoại trừ ba ra chưa từng nói với ai, sao Quyền Đàm lại biết? Là bản thân trước khi mất trí nhớ nói?
Tuy rằng đây không phải bí mật gì ghê gớm, nhưng bị người ta chỉ mặt gọi tên nói ra như vậy vẫn có hơi xấu hổ.
"Em đúng là thế." Hạng Tâm Hà không được tự nhiên sờ tai, hỏi: "Là tự em nói với anh sao ạ?"
Quyền Đàm như có điều suy nghĩ nhìn cậu một cái, cười khẽ nói: "Em quên rồi, em từng theo đuổi Triều Ninh."
Đột nhiên nhắc đến Trần Triều Ninh, tư duy Hạng Tâm Hà bắt đầu loạn, đủ thứ lung tung rối loạn đều ùa về, nhất là nụ hôn để cho cậu vận may vào lần gặp mặt cuối cùng kia.
Miệng rất khô, cậu lại bắt đầu tìm nước uống. "Cái đó anh ta......"
"Anh vừa nãy nói cũng là em ấy."
"Ai cơ?"
"Triều Ninh."
Quyền Đàm không muốn cố ý che giấu sự tồn tại của Trần Triều Ninh trước mặt Hạng Tâm Hà, nếu đã quyết định theo đuổi, có một số người và việc là không thể tránh khỏi.
"Anh ta? Anh ta làm sao?" Hạng Tâm Hà vẫn rất chậm chạp, không phản ứng kịp.
Quyền Đàm trở nên hơi trầm mặc, sắc mặt cũng không tốt lắm, Hạng Tâm Hà lo lắng nói: "Anh Quyền Đàm, anh......"
"Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến."
Quyền Đàm nhìn ra ngoài cửa sổ kính, Hạng Tâm Hà nhìn theo tầm mắt anh cùng nhìn qua, trong sát na mí mắt đều giật giật, đầu óc mơ hồ như bị đun sôi.
Người nọ càng đi càng gần, cho đến khi nhìn rõ mặt.
Bên tai truyền đến tiếng gõ kính.
Cốc ——
Cốc ——
Rõ ràng trầm đục, giống hệt nhịp tim của Hạng Tâm Hà.
Trần Triều Ninh ngược ánh sáng phía sau nhìn không rõ biểu cảm trên mặt, Hạng Tâm Hà chỉ có thể nhìn thấy bóng râm rơi trên đường nét vai anh và mái tóc bị gió thổi rối.
Anh mặc một chiếc áo phông rộng rãi thoải mái, không có vẻ xa cách khó gần như mọi khi, khóe miệng nhếch lên, chào hỏi Quyền Đàm.
"Trùng hợp thế?"
Hạng Tâm Hà vô thức nuốt nước miếng, gốc tai không khống chế được trở nên nóng bừng.
Hóa ra người nhà mà Quyền Đàm nói là Trần Triều Ninh.
Vậy thì đúng là, cũng khá trùng hợp.
________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
czn: Trùng hợp thật
Quyền Đàm: Không trùng hợp
Voi con: (ㄒoㄒ)
(Hôm nay mệt quá, không viết được nhiều, xin lỗi mọi người, dập đầu tạ tội)