Trước ngày đi đảo cồn cát, Hạng Tâm Hà vẫn chưa mở hộp mù ra.
"Anh ơi, sao anh cứ nhìn chằm chằm cái này ngẩn người vậy, bên trong là gì ạ?"
Khóa học Tần Lâm sắp xếp cho Hạng Cánh Tư chỉ có 3 ngày, không biết là học gì, buổi chiều vẫn phải đi, Hạng Tâm Hà cũng không hỏi, trước bữa trưa Hạng Cánh Tư đang xếp Lego, còn hơn một nửa chưa hoàn thành, cậu bé luôn nói theo tiến độ hiện tại chắc phải đến Giáng sinh mới xếp xong.
"Anh ơi?"
Hạng Tâm Hà nâng niu quả trứng tròn vo cuộn mình trên sô pha than ngắn thở dài, Hạng Cánh Tư thấy anh trai mặt mày ủ rũ tưởng anh gặp chuyện gì không vui, tốt bụng an ủi: "Anh ơi, nếu anh có khó khăn gì, có thể nói với ba, để ba giúp anh giải quyết."
"Anh không sao."
Hạng Tâm Hà cuộn tròn thành một cục, quay lưng lại trên sô pha, giọng nói rầu rĩ: "Cánh Tư, không cần lo lắng, anh chỉ là ngủ không ngon thôi."
"Vâng anh trai, vậy anh nghỉ ngơi một chút đi, lát nữa ăn cơm em gọi anh."
Hạng Tâm Hà thở dài: "Cảm ơn em."
"Không cần khách sáo."
Hạng Vi Viên nghỉ phép cũng rất bận, buổi trưa chỉ có Tần Lâm ở nhà ăn cơm cùng bọn họ, Hạng Tâm Hà không có khẩu vị gì, Tần Lâm thấy cậu mặt đầy tâm sự, liền hỏi: "Con sao vậy? Không vui?"
Hạng Tâm Hà lặng lẽ lắc đầu: "Không có."
Hạng Tâm Hà trở lại tuổi 19 chính là một đứa trẻ, thực sự rất dễ đoán, Tần Lâm đặt bát trong tay xuống, ho khan 2 tiếng nói: "Chắc không phải vì lần trước dì bảo con đừng tùy tiện đưa Cánh Tư ra ngoài nên có ý kiến với dì chứ?"
"Hả?" Không hiểu sao Tần Lâm đột nhiên lái sang chuyện này, Hạng Tâm Hà liên tục lắc đầu: "Đương nhiên không phải, Tần di, con không có ý đó, dì nói đúng, con đưa Cánh Tư ra ngoài chơi chắc chắn phải nói trước một tiếng, hôm đó là do con suy nghĩ không chu toàn, xin lỗi."
Tần Lâm chậm rãi nhai đồ ăn trong miệng, "ừ" một tiếng, "Vậy thì được, ba con luôn nói người một nhà đừng để bụng qua đêm, dì nghĩ cái này đâu tính là mâu thuẫn gì, con nói đúng không?"
Bà lái câu chuyện sang Hạng Vi Viên, ý tứ đại khái là vì chuyện này mà Hạng Vi Viên gây gổ không vui với bà, Hạng Tâm Hà cũng không ngu đến mức không nghe ra được, rũ mắt nói:
"Vâng, không tính."
"Con ăn nhiều chút đi, hôm nay còn ra ngoài không?"
"Chắc là có, con đi tìm Ôn Nguyên."
"Là người bạn đó của con?"
"Vâng, cậu ấy gần đây thất tình, con phải đi thăm cậu ấy."
"Thất tình?" Tần Lâm nhìn chằm chằm cậu, bất chợt hỏi một câu: "Bao giờ con yêu đương?"
Biểu cảm Hạng Tâm Hà ngây ngốc, lại nhớ tới Trần Triều Ninh, đầu bốc khói, mím môi lắc đầu: "Con không yêu đương."
Tần Lâm trái lại quan tâm cậu: "Con cũng không nhỏ nữa, không có cô gái nào mình thích sao?"
Hạng Tâm Hà lúc này không còn tâm trạng ăn cơm nữa, nói chuyện cũng không lớn, không nghĩ nhiều, thuận miệng giải thích: "Tần di, con không thích con gái."
Bầu không khí trên bàn ăn đột nhiên có một sự im lặng quỷ dị, Tần Lâm dùng đầu đũa còn lại gõ mạnh vào bát Hạng Cánh Tư, quát mắng: "Con nhìn cái gì, ăn cơm của con đi."
"Dạ." Hạng Cánh Tư lúc này mới dời mắt khỏi anh trai, cảm thấy mẹ mình sao đột nhiên trở nên kỳ lạ như vậy, cậu bé còn chưa kịp hỏi anh trai sao đang yên đang lành lại không thích con gái, con gái tốt biết bao, Ni Ni rất đáng yêu mà.
Hạng Tâm Hà đầy bụng tâm sự, không chú ý tới sắc mặt không ngừng thay đổi của Tần Lâm.
Sau bữa trưa, Hạng Cánh Tư đi ngủ trưa, cậu một mình ăn chút nho trong phòng khách, nhắn tin cho Ôn Nguyên nói lát nữa mình đi tìm cậu, không rõ Hạng Vi Viên mấy giờ về nhà, trước khi ra ngoài cậu nói với A Lan có thể sẽ không về ăn cơm.
Cậu nhét hộp mù mang về từ nhà Trần Triều Ninh vào trong túi chéo, bắt xe đến Vân Kính Nhất Hiệu một chuyến.
Ôn Nguyên chắc là đang ngủ, vẫn luôn không trả lời, cậu cũng không tiện giục, một mình ở Vân Kính Nhất Hiệu khoảng 1 tiếng đồng hồ.
Lâu không có người ở có một mùi lạ, Hạng Tâm Hà mở hết cửa sổ phòng khách ra, trong nhà hơi nóng, bật quạt cây, ngay cả túi cũng không bỏ xuống đã nằm vật ra sô pha.
Gió từ quạt thổi từng chút một làm khô mồ hôi trên trán cậu, cậu lấy hộp mù trong túi ra, cứ thế nâng niu ngẩn người.
Ngủ cũng không ngủ được, suy nghĩ trong đầu càng thêm hỗn loạn.
Nếu là bình thường, chắc chắn sẽ mở ra ngay lập tức, bây giờ lại nghĩ kéo dài được lúc nào hay lúc đó.
Từ lúc ra khỏi nhà đến giờ chưa uống nước, miệng rất khô, Hạng Tâm Hà dùng đầu ngón tay xoa xoa môi, nhớ tới Trần Triều Ninh.
Bên ngoài không có một chút gió, bóng cây lao xao, ánh nắng chiếu vào phòng khách, nguồn sáng trên gạch men làm Hạng Tâm Hà hoa mắt, trong tai là tiếng máy móc quay tròn của quạt điện, cậu nhắm mắt áp hộp mù sát vào má mình, thì thầm:
"Làm gì có ai như vậy chứ......"
Chóp tai lộ ra trong mái tóc đen nhánh đỏ bừng, cậu bắt đầu nghịch đồng hồ trẻ em của mình.
Tìm kiếm AI có chức năng giải đáp đơn giản, Hạng Tâm Hà hỏi nó hôn môi có thể tăng giá trị may mắn hay không, nhận được là một số câu trả lời không liên quan gì cả.
Cậu thở dài, chuẩn bị tâm lý một chút muốn mở hộp mù ra, trong lòng mắng Trần Triều Ninh 2 câu, nếu giá trị may mắn không phải 100%, cậu thực sự sẽ tức giận.
Nhưng lúc này đồng hồ vang lên, là Ôn Nguyên.
[Cậu hỏi cái gì?]
Hạng Tâm Hà không ngờ đồng hồ trẻ em vậy mà còn có thể chia sẻ lịch sử, xấu hổ đến mức mặt nóng bừng.
[Không có gì, chỉ là thuận miệng hỏi thôi, khá tò mò.]
Cậu muốn nói với Ôn Nguyên, nếu đã tỉnh, thì cậu qua tìm người, nhưng Ôn Nguyên gửi tin nhắn mới tới.
[Cậu đang ở đâu?]
Hạng Tâm Hà đứng dậy từ trên sô pha, giơ tay trực tiếp gửi tin nhắn thoại cho Ôn Nguyên.
"Tôi đang ở Vân Kính Nhất Hiệu, lát nữa tôi qua tìm cậu, cậu đợi tôi, tôi phải mở hộp mù trước đã."
Ôn Nguyên nói:
[Có thể mở ra thứ cậu muốn.]
Tâm Hà Tiểu Bảo: "Không chắc, nhưng hôm qua có người nói với tôi, giá trị may mắn là 100%, tôi hơi không tin."
[Tại sao?]
"Nếu vận may dễ dàng có được như vậy, thì trên đời này đã không có người xui xẻo."
[Cậu cảm thấy chuyện này rất dễ dàng?]
Hạng Tâm Hà c*n m** d***, thầm nghĩ có thể không dễ dàng sao? Trần Triều Ninh đã hôn cậu 3 lần, tính theo 1 lần cộng 100 giá trị may mắn, thì cậu có thể mở ra 3 con Gấu Hạt Dẻ.
Ôn Nguyên lại gửi tin nhắn tới.
[Tâm Hà Tiểu Bảo.]
"Sao vậy?"
[Trực tiếp mở ra không phải sẽ biết sao.]
Trần Triều Ninh bay chuyến hơn 10 giờ tối đến đảo cồn cát, 7 giờ sáng hôm sau đúng giờ mở mắt, vẫn luôn nằm ở khách sạn đến gần 10 giờ, Quyền Anh gọi anh dậy ăn trưa, anh tùy tiện tìm một cái cớ không đi, Hạng Tâm Hà trong Gia Viên Của Bảo Bối vẫn là bộ dạng sầu mi khổ kiếm, anh tùy ý ấn vào avatar hoạt hình chơi, phím tắt trực tiếp gửi đi mấy cái [Tâm Hà Tiểu Bảo], cái nào Hạng Tâm Hà cũng trả lời.
Một giờ Ni Ni chạy tới gõ cửa.
"Chú Triều Ninh, chú mau dậy đi!"
Trần Triều Ninh vừa thay xong quần áo, ra mở cửa.
"Có để cho người ta ngủ không?"
Ni Ni mặc một chiếc váy nhỏ xinh xắn, 2 tay chống nạnh bất mãn nói: "Ra ngoài chơi không phải để ngủ nướng đâu."
"Đi thôi."
Anh chỉ cầm điện thoại, lúc đợi thang máy liên tiếp truyền đến mấy tiếng tin nhắn, toàn bộ đến từ Gia Viên Của Bảo Bối.
Tâm Hà Tiểu Bảo: [Ôn Nguyên!!!]
Tâm Hà Tiểu Bảo: [Hình ảnh]
Tâm Hà Tiểu Bảo: [Hình ảnh]
Tâm Hà Tiểu Bảo: [Hình ảnh]
Tâm Hà Tiểu Bảo: [Thật sự là may mắn 100%!!!]
Sau khi bước vào thang máy, Trần Triều Ninh mở Wechat, muốn gửi tin nhắn cho Quyền Anh, tiện tay lướt xuống dưới, nhìn thấy ảnh đại diện Bánh Bao Hạt Dẻ thuộc về Hạng Tâm Hà, đã biến thành Gấu Hạt Dẻ.
"Chú Triều Ninh, có tin gì tốt à, vui vẻ thế." Ni Ni vẻ mặt khó hiểu vươn cổ nhìn Trần Triều Ninh, bị Trần Triều Ninh vặn đầu qua chỗ khác, "Trẻ con đừng hỏi."
Ni Ni chỉ có thể nhìn thấy khóe miệng từ từ cong lên của Trần Triều Ninh trong tấm gương sáng bóng của thang máy.
"À, vậy được thôi."
*
Hạng Tâm Hà lấy Gấu Hạt Dẻ Quyền Đàm tặng cậu lúc trước từ trong tủ trưng bày ra, sau đó bỏ con cậu vừa tự tay mở được vào, trước khi đi vô cùng hài lòng chụp không dưới 10 tấm ảnh.
Trên xe taxi, gửi Wechat cho Quyền Đàm.
xxh: [Anh Quyền Đàm, ngày mai em phải đến đảo cồn cát, đến lúc đó gặp mặt, em mời anh ăn cơm nhé.]
Ở cổng khu chung cư cậu tình cờ gặp Ôn Nguyên đi xuống.
"Tâm Hà? Trùng hợp thế?" Ôn Nguyên vẫn là bộ dạng chưa tỉnh ngủ, tóc tai rối bù, đi đôi dép lê, dáng vẻ chán đời.
Hạng Tâm Hà lo lắng nói: "Cậu không sao chứ?"
"Không sao mà." Ôn Nguyên xua xua tay, cười một tiếng: "Cậu ăn cơm chưa?"
"Ừ, ăn rồi."
2 người ngồi ở cửa hàng tiện lợi dưới lầu, Ôn Nguyên nói muốn ăn mì gói.
Hạng Tâm Hà mua cho mình một cây kem, ngồi bên cạnh Ôn Nguyên, trò chuyện với cậu.
"Vậy kỳ nghỉ này cậu không về nữa đúng không?"
Ôn Nguyên bị nước sôi làm bỏng, vội vàng uống một ngụm nước, "Ừ, không còn mấy ngày nữa, đi đi về về phiền phức quá, dù sao cũng không có việc gì, ngày mai tìm cậu chơi."
Hạng Tâm Hà có hơi ngại ngùng nói: "Ngày mai tôi không ở nhà."
Ôn Nguyên không để ý, "Không sao, đều như nhau cả."
Bạn tốt trông hoàn toàn không giống như không sao cả, Hạng Tâm Hà tuy rằng rút được Gấu Hạt Dẻ rất vui, nhưng vừa nãy đã chia sẻ niềm vui với Ôn Nguyên trên đồng hồ, lúc người ta đang buồn mà nói những chuyện này quả thực không tốt lắm, cậu có hơi tự trách, liền nói với Ôn Nguyên: "Tối nay mời cậu ăn cơm, hy vọng tâm trạng cậu tốt hơn một chút."
"Được thôi." Ôn Nguyên hít sâu một hơi, nói: "Tôi thật sự không sao Tâm Hà, qua mấy ngày nữa chuyện này sẽ quên thôi, đúng rồi, cậu không ở nhà là định đi đâu?"
Kem tan chảy nhỏ xuống ngón tay cậu, cậu dùng khăn giấy lau khô, thuận tiện cắn một miếng. "Đảo cồn cát, ba tôi và Tần di định đưa Cánh Tư đi chơi, bảo tôi đi cùng."
"Vậy thì tốt quá."
Hạng Tâm Hà cười cười: "Ừm."
Địa điểm ăn cơm vẫn là do Ôn Nguyên chọn, về đến nhà là 8 giờ, trong phòng khách chỉ có A Lan.
"Ba vẫn chưa về sao?"
"Về rồi, chắc là ở thư phòng." A Lan hỏi cậu: "Còn muốn ăn chút gì không?"
Hạng Tâm Hà sờ sờ bụng, cong mắt cười cười: "Ăn no lắm rồ, không ăn nữa, nếu không sẽ không ngủ được."
"Được, vậy nghỉ ngơi sớm đi, sáng mai bay nhỉ?"
"Ừm."
Vào phòng ngủ việc đầu tiên là bật đèn, sau đó nằm vật ra giường, túi chéo vẫn chưa tháo, cậu đưa tay sờ ra sau lưng chạm vào Gấu Hạt Dẻ, lật người chuyển túi ra trước ngực.
Ba con Quyền Đàm tặng đều được cậu treo lên đó, chỉnh tề ngay ngắn, mỗi một cái mũ hạt dẻ đều ngoan ngoãn đáng yêu, dùng tay nhéo nhéo cái bụng, mềm nhũn.
"Trần Triều Ninh không lừa người." Mắt cậu sáng rực, "Thật sự là giá trị may mắn 100%."
"Nhưng tôi sẽ không dễ dàng tha thứ cho 2 lần cưỡng hôn trước của anh ta đâu." Cậu phồng má nói: "Anh ta phải xin lỗi tôi."
Nói câu này không có chút tự tin nào, dùng gối che mặt mình lại, ồm ồm nói: "Anh ta mới không thèm xin lỗi, thôi bỏ đi, tha thứ cho anh ta."
Khuôn mặt bị gối bịt kín ửng hồng, cậu hỏi Gấu Hạt Dẻ: "Cậu nói xem có thể tha thứ không? Cậu nói tôi sẽ nghe."
Cũng không hiểu tại sao phải làm khó một con búp bê, Hạng Tâm Hà cảm thấy mình khá nhàm chán.
Hành lý ngày mai đã thu dọn gần xong, Hạng Tâm Hà nhớ tới máy ảnh của mình, quyết định mang theo, xuống giường lấy từ trong tủ ra, lâu không dùng lại bám bụi, theo thói quen dùng khăn lau bụi lau chùi, Quyền Đàm gửi Wechat cho cậu, một bức ảnh hoàng hôn vô cùng xinh đẹp cùng với một tin nhắn thoại.
"Được, anh đợi em, bình minh ở đảo cồn cát đẹp lắm, anh đưa em đi xem."
Tâm trạng Hạng Tâm Hà không tệ, gửi cho anh một cái biểu cảm heo con xoay vòng, thuận tiện nói được.
Anh Quyền Đàm: [Gần đây em rất thích dùng con heo nhỏ này? Rất đáng yêu.]
xxh: [Vâng vâng! Anh Quyền Đàm anh nghe bài hát heo con chưa? Mẹ em trước đây thích hát, em thích heo con.]
Anh Quyền Đàm: [Chưa nghe.]
Hạng Tâm Hà trực tiếp chuyển tiếp cho anh một bài hát heo con, vui vẻ đến mức quên cả việc che giấu sở thích ấu trĩ của mình, lúc nhận ra thì tin nhắn đã không thể thu hồi.
Tin nhắn thoại cuối cùng Quyền Đàm gửi tới đang cười, giọng nói trầm thấp: "Rất hay, cũng rất đáng yêu."
*
Đảo cồn cát có nhiều hải sản, bữa tối là nhà hàng Quyền Đàm đặt, bà cụ tuy rằng ăn không nhiều, nhưng thực sự vui vẻ, sau bữa ăn nói muốn cùng anh đi dạo, Ni Ni chạy tới nói cô bé cũng muốn đi, bị bà cụ từ chối.
"Bà lát nữa tìm cháu sau, đi tìm Triều Ninh đi, nó đâu?"
Nini bĩu môi không vui nói: "Không biế, chú ấy ăn cơm xong là biến mất luôn."
"Cái thằng nhóc này, suốt ngày làm ra vẻ thần bí."
Quyền Đàm nói đỡ cho anh, "Có thể là đang bận."
"Nó có thể bận cái gì? Kỳ nghỉ thì nghỉ ngơi cho khỏe, cô gái giới thiệu cho nó lần trước nó lại không thích, thật là, cũng không biết thích kiểu gì nữa."
Ni Ni chạy sang một bên chơi, Quyền Đàm đưa bà cụ ra khỏi nhà hàng, đi dạo một vòng quanh khu vườn nhỏ bên cạnh, trên đảo nhỏ có người đang bắn pháo hoa, rực rỡ chói mắt, bà cụ khoác tay Quyền Đàm, hỏi anh: "Còn cháu, cháu vẫn như vậy sao?"
Cái bóng dưới chân lờ mờ, Quyền Đàm biết ý của bà, rũ mắt cười nói: "Cháu còn có thể thế nào?"
Bà cụ liên tục thở dài, dừng bước, thấm thía nói: "Cháu 30 rồi, cứ mãi không lập gia đình?"
Quyền Đàm bất đắc dĩ nói: "Bà nội, không phải bà biết cháu......"
"Bà không đồng ý." Giọng điệu bà cụ nghiêm túc, "Nhà họ Quyền không ai đồng ý đâu, mấy năm nay khó khăn lắm mới yên ổn một chút, đừng nói những lời này trước mặt ba cháu."
"Cháu không sửa được." Quyền Đàm nói.
"Khó thế sao? Con gái tốt biết bao, cứ phải thích đàn ông, cháu cứ thử tiếp xúc với con gái xem, dù là diễn kịch cũng không được sao?"
"Không được."
Bà cụ hết cách, nắm chặt tay Quyền Đàm: "Tiểu Đàm, cháu họ Quyền, cháu là người bà coi trọng nhất trong cái nhà này, cháu đừng lấy tiền đồ của mình ra đùa giỡn."
Quyền Đàm dắt bà cụ đi về phía trước, bước chân rất chậm, anh nói: "Bà nội, xin đừng tạo áp lực cho cháu nữa, cháu có người mình thích rồi."
Bà cụ sửng sốt, không chịu đi nữa, chất vấn: "Ai? Đàn ông?"
"Đương nhiên."
"Không được, bà không đồng ý, lời này bà coi như cháu chưa nói." Bà cụ cố gắng giảng đạo lý với anh: "Ba cháu chỉ có một mình cháu là con trai, 2 năm nay sức khỏe ba cháu lại bình thường, bác cả cháu tuổi không nhỏ nữa, bên dưới còn có một chú, Ni Ni mới 7 tuổi, Triều Ninh lại là tính cách cà lơ phất phơ, quan trọng nhất là nó không họ Quyền, bà cũng không muốn nói nhiều như vậy, bà đều đã từng này tuổi, còn phải lo lắng mấy cái này."
"Vậy thì không lo lắng nữa, cháu sẽ xử lý tốt."
"Cháu......"
2 người đi đến cuối vườn hoa, bà cụ không nhịn được, hỏi anh: "Người cháu thích rốt cuộc là ai?"
Quyền Đàm cười cười với bà: "Rất nhanh sẽ cho bà biết."
"Thôi bỏ đi, cháu vẫn là đừng cho bà biết, càng đừng để ba cháu biết, đừng nói cho ai cả, cháu để thối trong bụng đi."
Về khách sạn gặp Ni Ni và Trần Triều Ninh ở cửa thang máy.
"Cháu đi đâu vậy?" Bà cụ hỏi.
Thang máy đến rất nhanh, Trần Triều Ninh vào cuối cùng, 2 tay đút túi dựa vào góc, "Trông trẻ con, mọi người chẳng ai trông cả."
Ni Ni bất mãn biện giải: "Cháu cũng đâu khó trông lắm?"
Bà cụ liếc anh một cái: "Cháu trông nhiều chút cũng không có hại gì, sau này làm ba cũng phải trông mà."
Trần Triều Ninh nhíu mày, sắc mặt rất khó coi: "Ai muốn làm ba? Bà bảo Quyền Đàm làm đi."
Quyền Đàm: "Cháu không làm."
Trần Triều Ninh: "Vậy cháu cũng không làm."
Bà cụ tức điên lên được: "Các người cút hết cho tôi."
Bà dắt Ni Ni đi, Quyền Đàm ở tầng dưới tầng của Trần Triều Ninh, sau khi cửa thang máy đóng lại, hỏi anh: "Hôm nay tâm trạng không tệ?"
"Anh cũng không tồi."
Quyền Đàm từ chối cho ý kiến, gật đầu nói: "Ừ, ngủ sớm đi."
Sau khi anh ra ngoài, cửa thang máy từ từ đóng lại, Trần Triều Ninh nhìn bóng lưng anh biến mất ở chỗ ngoặt.
Gia Viên Của Bảo Bối không có động tĩnh, Tâm Hà Tiểu Bảo xem ra là đã ngủ, nhắm mắt mũi thở ra bong bóng, Trần Triều Ninh dùng ngón tay chọc chọc, bong bóng vỡ, hệ thống tự động gửi cho Tâm Hà Tiểu Bảo một câu: [Ngủ ngon.]
"Lợn à, ngủ sớm vậy."
______________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Lổ rồi lổ rồi cả nhà ơi, một ngày viết hơn 8k chữ
Thật sự ngại quá, hôm qua đăng trùng lặp, xin lỗi, những ai đã mua không bị ảnh hưởng, sẽ không trừ tiền lặp lại