Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 30

Mấy ngày trước kỳ nghỉ tháng 10, Trần Triều Ninh không đến công ty nữa, một số công việc lặt vặt đều do Ôn Nguyên báo cáo lại cho anh, trợ lý vẫn chưa tuyển được.

Quyền Anh sáng sớm chưa đến 7 giờ đã tới chỗ anh, tiếng "bíp" của khóa vân tay khiến lỗ tai anh tê dại, anh một mình thường xuyên chơi game ở phòng khách đến tận đêm khuya, ngủ trên sô pha không phải chuyện lạ lẫm gì, anh chỉ cảm thấy nghi hoặc tại sao mấy lần gặp mặt gần đây của Quyền Anh đều là ở nhà, mắt còn chưa mở hết đã nhìn thấy một vật thể màu đen bóng loáng lắc lư trong phòng khách, còn kèm theo tiếng nồi niêu xoong chảo khó nghe.

"Mẹ?"

Quyền Anh đặt đồ trong tay xuống đi về phía anh, "Con nghi ngờ cái gì? Không phải mẹ thì còn là ai?"

Bà hôm nay không biết đi làm gì, mặc một bộ váy dài liền thân bó sát màu đen tuyền, lộ ra vai cổ và cánh tay hoàn hảo, dáng người bà vốn đã cao, tóc dùng dây buộc tóc buộc lại, rủ xuống một bên, dung mạo tinh xảo.

"Sao mẹ ăn mặc giống con rắn vậy?" Trần Triều Ninh tùy ý vuốt tóc một cái, quay đầu đi tìm dép lê, "Còn tưởng mãng xà xâm nhập cơ."

"Mẹ cứ coi như con đang khen mẹ dáng đẹp."

Bà lười so đo với mấy lời nói lung tung của Trần Triều Ninh, "Là thế này, tháng sau định đưa bà ngoại con đi nghỉ dưỡng."

"Lại muốn con đi?"

"Đương nhiên, cũng không chỉ mình con."

Trần Triều Ninh lê dép vào bếp lấy chai nước, "Chuyện nhỏ như vậy gọi điện thoại không nói được sao?"

"Mẹ thuận tiện đến xem bạn gái con luôn." Quyền Anh dựa vào bàn ăn, bộ dạng như xem kịch vui nhìn Trần Triều Ninh: "Con trai mẹ yêu đương, mẹ không được biết là con gái nhà ai sao?"

Trần Triều Ninh nhíu mày, "Mẹ bệnh không nhẹ đâu đi khám bác sĩ đi."

Quyền Anh dù sao cũng là mẹ anh, sải bước đi tới trước mặt anh, dùng ngón tay chọc vào chỗ môi bị rách đóng vảy của anh.

"Giả vờ cái gì?" Bà rất không hài lòng với sự che giấu của Trần Triều Ninh, "Đều thế này còn lừa mẹ."

Trần Triều Ninh mặt không chút thay đổi uống nước, "Có thể chứng minh cái gì?"

"Con không giải thích, còn không thể chứng minh cái gì?" Tính tình Quyền Anh xưa nay không đủ kiên nhẫn, chưa nói được 2 câu đã bắt đầu nóng nảy, "Mẹ sẽ không ngăn cản con ở bên ai, nhưng ít nhất con phải để người nhà biết đối phương là ai chứ?"

Chai nước khoáng trong tay Trần Triều Ninh bị bóp lõm một miếng, anh nhìn về phía Quyền Anh, ánh mắt rất nhạt, "Rốt cuộc là ai nói với mẹ con yêu đương?"

"Đều đã hôn người ta, còn không tính là yêu đương?" Quyền Anh ngay lập tức trở nên khá tức giận, đầu óc xoay chuyển, cảnh cáo nói: "Chuyện vi phạm pháp luật kỷ cương đừng có làm cho mẹ."

Trần Triều Ninh vẫn không có gợn sóng gì, chỉ là khoảnh khắc đó nghĩ đến, hôn môi với một tên đồng tính luyến ái nam như Hạng Tâm Hà có tính là vi phạm pháp luật kỷ cương không?

Nghiêm túc một chút, cưỡng hôn một tên đồng tính luyến ái nam có tính là phạm pháp không?

Nguyên nhân thì, không có gì đặc biệt, anh lúc đó chỉ cảm thấy Hạng Tâm Hà nói nhiều lời linh tinh vô căn cứ quá, giống hệt những lời nói vô danh kỳ diệu lần trước đưa cậu đi gacha vậy.

Thứ 4 hôm đó từ công ty Quyền Đàm đi ra, 2 người cùng nhau xuống gara tầng hầm, xe của anh theo thường lệ đỗ bên cạnh chỗ đỗ xe của Quyền Đàm, trong tay còn cầm hợp đồng mới đóng dấu xong, anh tùy tiện ném lên ghế phụ, Quyền Đàm lại gọi tên anh.

"Vừa nãy anh có muốn hỏi, miệng em làm sao vậy?"

Anh không quan trọng nói: "Không cẩn thận va phải."

"Sẽ không phải lại là chó điện tử của em cắn chứ?"

Lời của Quyền Đàm mang theo chút tính công kích, anh không cho rằng là vô cớ, không nặng không nhẹ đóng cửa xe lại, Quyền Đàm mở miệng trước anh một bước.

"Anh không có ý khác, em đừng giận."

Anh họ của anh hồi nhỏ đã như vậy, nhìn qua thì dịu dàng chu đáo, nhưng lại thích chụp mũ người khác, sau khi chọc người ta xù lông lên liền thích lùi một bước nói người khác quá so đo, anh và Quyền Đàm quả thực không tính là người cùng đường.

"Anh nghĩ anh nói chắc đã đủ rõ ràng." Quyền Đàm đứng ở bên kia xe, cách không xa, giọng nói trong gara khép kín có vẻ hơi trống trải, "Anh thích Tâm Hà, cũng định theo đuổi em ấy, em rõ ràng đã biết, chỉ là anh cảm thấy, tại sao từ sau khi em ấy mất trí nhớ, em trở nên rất kỳ quái."

"Anh nói với em những lời này là muốn em tránh xa cậu ta ra sao?" Trần Triều Ninh không chút dao động nói: "Kỳ quái là anh."

"Có lẽ vậy."

Quyền Đàm khẽ cúi đầu cười một tiếng, anh xưa nay am hiểu che giấu cảm xúc, "Có thể phương diện tình cảm anh không đủ tự tin, điểm này anh nên học tập em."

Quyền Đàm hôm đó không ngừng nhắc nhở anh: "Em xưa nay không thích người cùng giới chủ động lấy lòng em, cũng không thích Tâm Hà người luôn theo đuổi em, nếu có thể, anh quả thực hy vọng em cách xa em ấy một chút."

"Còn chưa theo đuổi được đã nói mấy lời này, anh họ, anh đúng là nên xây dựng chút tự tin đi."

Chuyện không thích Hạng Tâm Hà, không cần tất cả mọi người không ngừng đến nhắc nhở anh.

Trong lịch sử tìm kiếm của điện thoại vẫn còn lưu lại lịch sử tìm kiếm "không thích đàn ông có thể hôn môi không", cái gì thích hay không thích, anh cũng chỉ muốn tìm một đáp án, nhưng trước đó, anh có thể quả thực không thích hợp gặp mặt Hạng Tâm Hà nữa.

Hạng Tâm Hà mấy ngày nay chưa đến 7 giờ rưỡi đã xuống lầu cùng ăn sáng với Hạng Cánh Tư, Hạng Vi Viên phần lớn thời gian cũng ở đó, sáng nay nhìn thấy trên tay cậu đột nhiên có thêm cái đồng hồ trẻ em.

"Lớn thế này, sao còn đeo loại đồ ấu trĩ này."

Có thể là cảm thấy giọng điệu của ba quá mức bình thường và nhạt nhẽo, không giống như trách cứ, càng không giống như quát mắng, cậu buồn bực cúi đầu, trong lòng khó tránh khỏi cảm thấy đau lòng. "Con cũng khá thích......"

Trên mặt đồng hồ màu xanh nước biển thời gian vừa vặn hiển thị 7 giờ 40, Hạng Tâm Hà không định tháo nó xuống, rõ ràng rất đáng yêu, không có lý do gì vì chút chuyện nhỏ mà vứt bỏ.

"Con ăn no rồi."

Cậu vẫn bắt xe đến công ty, mấy ngày không gặp Trần Triều Ninh, chuyện cưỡng hôn dường như cứ thế lật sang trang mới, cậu cũng vẫn chưa thả người ra khỏi danh sách đen.

Buổi sáng, Yuki nói muốn đi đón người, chưa đến 10 phút sau lưng cô có một người phụ nữ dung mạo ăn mặc cực kỳ diễm lệ đi theo vào văn phòng Quyền Đàm, khi đi ngang qua chỗ làm việc của cậu, người phụ nữ kia dừng lại một chút.

"Là cậu?"

Hạng Tâm Hà không có ấn tượng với người này, có hơi xấu hổ đứng dậy, Yuki giới thiệu với cậu, nói là đổng sự của công ty, bảo cậu gọi Quyền Đổng, cậu ngoan ngoãn gọi.

Người phụ nữ kia nhìn cậu cười cười: "Tôi từng gặp cậu ở công ty Triều Ninh, cậu bây giờ không làm trợ lý cho nó nữa?"

Hạng Tâm Hà gật đầu như khúc gỗ, kiên trì nói: "Vâng."

"Cậu là con trai cả nhà họ Hạng."

"Tôi tên Hạng Tâm Hà."

Người phụ nữ vào văn phòng Quyền Đàm, Yuki nói bọn họ có chuyện cần bàn, Hạng Tâm Hà không tò mò lắm, chỉ chuyên tâm giúp Yuki làm chút việc trong khả năng, lúc ăn trưa nhìn đồng hồ trẻ em ngẩn người, bên trên chỉ có một người liên hệ là Ôn Nguyên, bọn họ thỉnh thoảng cũng sẽ dùng cái này nói chuyện, nhưng số lần không nhiều.

"Chính là rất đáng yêu." Hạng Tâm Hà nằm bò trên bàn, giọng điệu rất kiên định nói: "Một chút cũng không ấu trĩ."

......

"Anh Ninh, em sai rồi, sau này sẽ không bao giờ tán gẫu riêng trong giờ làm việc nữa."

Trần Triều Ninh hôm nay là lần đầu tiên đến công ty trong tuần này, trong tay cầm điện thoại của Ôn Nguyên vẫn đang dừng ở giao diện Wechat, người liên hệ bên trên vừa khéo gửi tới đoạn tin nhắn cuối cùng.

Bảo Bảo: [Yêu anh, thứ 7 gặp nha~]

Trần Triều Ninh không nỡ nhìn thẳng, mắng cậu 2 câu: "Tôi gọi điện thoại cho cậu không nghe, ở đây yêu đương đúng không?"

Ôn Nguyên ngụy biện: "Em không nghe thấy, thật đấy."

Trần Triều Ninh cầm điện thoại cậu xoay người vào văn phòng, Ôn Nguyên đi theo phía sau, thái độ nhận sai cực tốt, "Anh Ninh, em thật sự sai rồi, anh tịch thu điện thoại em, em làm việc cũng rất phiền phức mà."

"Tìm nhân sự lĩnh một cái máy dùng cho công việc."

"......"

Trần Triều Ninh trước khi đóng cửa ngoài cười nhưng trong không cười nói với cậu: "Là cảm thấy không có điện thoại làm việc không tiện hay là không thể nói chuyện với Bảo Bảo không tiện?"

Rầm ——

Cửa lập tức bị đóng lại, gió thốc lên thổi rối cả tóc Ôn Nguyên, cậu cực kỳ ảo não đấm vào không khí mấy cái, vừa ngồi xuống vị trí, cửa văn phòng Trần Triều Ninh lại mở ra.

"Ôn Nguyên."

"Có em!"

Trần Triều Ninh: "Thuận tiện thông báo nhân sự, cho thêm 2 tuần nữa, nhất định phải tuyển được trợ lý, nếu không thì cút xéo cho tôi."

Ôn Nguyên: "Nhân sự cút xéo ạ?"

Trần Triều Ninh: "Cậu cút cũng được."

Ôn Nguyên: "Vậy điện thoại......"

Đáp lại cậu là tiếng đóng cửa lạnh lùng vô tình.

Chó điện tử lại bị anh mang về văn phòng, anh sửa đổi vài chương trình, chỉ khi gặp chướng ngại vật mới phát ra tiếng sủa.

Điều khiển từ xa trong tay bị anh cầm chơi không có việc gì làm, buồn chán chơi đùa với chó điện tử, điện thoại Ôn Nguyên không biết bị anh ném đi đâu, liên tiếp vang lên mấy tiếng, mới tìm thấy dưới đống tài liệu, tưởng rằng lại là Bảo Bảo của cậu gửi đồ tới, nhưng thông báo nhảy ra trên giao diện đến từ một phần mềm anh không quen thuộc lắm, anh nhìn kỹ tên đối phương.

Tâm Hà Tiểu Bảo.

Cửa văn phòng lại bị mở ra.

"Ôn Nguyên."

"Có em."

Trần Triều Ninh hỏi cậu: "Mật khẩu điện thoại."

Ôn Nguyên nhăn nhó mặt mày không muốn trả lời.

"Có tiền thưởng."

"1234."

Đồng nghiệp truyền đến ánh mắt ngưỡng mộ. "Ôn Nguyên, mỗi ngày cậu đổi một cái mật khẩu, mỗi ngày đều có thể nhận được một khoản tiền thưởng mới."

Mắt Ôn Nguyên đều sáng lên: "Đúng ha, ý hay đấy."

Chó điện tử chậm chạp chạy đến dưới chân Trần Triều Ninh xoay vòng, cái đuôi máy móc lúc lắc, Trần Triều Ninh ấn mở phần mềm tên Gia Viên Của Bảo Bối kia, trực tiếp nhảy vào một giao diện trò chuyện in đầy hình hoạt hình.

Tâm Hà Tiểu Bảo liên tiếp gửi tới 3 tin nhắn.

[Ôn Nguyên, tôi không muốn ở nhà lắm.]

[Ba nói đồng hồ của tôi rất ấu trĩ.]

[Thật ra tôi hơi buồn.]

Trần Triều Ninh lặng lẽ nhìn chằm chằm 3 tin nhắn này rất lâu, ảnh đại diện của Hạng Tâm Hà là một khuôn mặt hoạt hình tóc ngắn, má có quầng đỏ rõ ràng, là một cậu bé trai, còn biết chớp mắt, khóe miệng trễ xuống, trông có vẻ không vui lắm, anh dùng đầu ngón tay chạm vào, giây tiếp theo trực tiếp gửi đi một tin nhắn.

[Tâm Hà Tiểu Bảo.]

Anh nghi hoặc nhíu mày, ảnh đại diện cậu bé trai lắc lư đầu qua lại, bên trên hiện ra một dấu hỏi, Tâm Hà Tiểu Bảo gửi tin nhắn tới.

[Sao vậy?]

Trần Triều Ninh trầm tư một lát, ấn vào ảnh đại diện cậu một lần nữa.

[Tâm Hà Tiểu Bảo.]

Anh ý thức được chạm vào ảnh đại diện là một loại phương thức tắt, sẽ tự động gửi tin nhắn gọi tên.

Tâm Hà Tiểu Bảo biểu thị nghi vấn.

[Làm gì?]

Chó điện tử bên chân anh lại bắt đầu xoay vòng, anh nhẹ nhàng đá sang bên cạnh, một lần nữa ấn vào ảnh đại diện Tâm Hà Tiểu Bảo.

[Tâm Hà Tiểu Bảo.]

Đối phương không trả lời, qua gần nửa phút, Tâm Hà Tiểu Bảo mới có hồi âm.

[Có mặt!]

Khóe miệng buồn bã của cậu bé hoạt hình từ từ cong lên, lộ ra hàm răng đều tăm tắp, tốc độ chớp mắt bắt đầu nhanh hơn, đỉnh đầu không biết từ lúc nào mọc ra đóa hoa nhỏ màu trắng.

Thông báo hệ thống hiện ra khung chat.

[Tâm trạng Bảo Bối rất tốt, có thể trò chuyện thường ngày với bé nhiều hơn nha~]

Chó điện tử lại chạy về, cái đuôi đập qua đập lại vào bắp chân anh, anh cầm điện thoại Ôn Nguyên trong tay, nhếch môi cười một tiếng: "Ấu trĩ."

_____________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Kiệt tác《Hướng Dẫn Nuôi Dưỡng Voi Con》 của Trần Triều Ninh sắp sửa ra mắt chấn động

(Ngoài ra, ngày mai tôi có thể có việc, cho nên nói trước một chút, có thể sẽ không kịp...... cho nên xin nghỉ phép trước một hôm nha)

Bình Luận (0)
Comment