Trần Triều Ninh vào văn phòng của Quyền Đàm, Yuki bỏ hợp đồng đã đóng dấu được chỉnh sửa xong vào trong túi tài liệu đi theo Quyền Đàm cùng vào, Hạng Tâm Hà mang tâm lý đà điểu, co rụt tại chỗ ngồi làm việc lấy khăn giấy lau qua lau lại miệng mấy lần, cũng không biết là rốt cuộc do cậu lau mạnh quá hay là do ở trong nhà vệ sinh bị Trần Triều Ninh hôn, cứ cảm thấy hơi đau.
Đầu óc hiện tại vẫn đang ở trong một loại trạng thái vô cùng căng thẳng, vết máu đỏ tươi trên môi Trần Triều Ninh giống như quả mọng bị nát, kèm theo mùi nước xịt phòng ngấy người, so với nụ hôn mơ mơ hồ hồ trong xe lần đó còn khiến cậu tim đập nhanh hơn.
Không đúng.
Là cưỡng hôn.
Cậu bị Trần Triều Ninh cưỡng hôn 2 lần!
"Mình cắn anh ta lúc nào thế nhỉ?" Bắt đầu lẩm bẩm một mình, dùng trán không nhẹ không nặng đập xuống mặt bàn, giọng điệu ảo não: "Không có ấn tượng gì cả."
Chắc chắn là Trần Triều Ninh dọa cậu sợ, chó cùng đường còn cắn người mà, rất bình thường, cậu tự an ủi mình.
Hiệu quả cách âm của văn phòng Quyền Đàm cực tốt, cậu không nghe thấy một chút tiếng nói chuyện nào, mà tin nhắn cậu gửi cho Ôn Nguyên trong nhà vệ sinh vẫn luôn không có hồi âm, đầu bị bàn đập đến choáng váng, điện thoại lúc này mới liên tiếp vang lên mấy tiếng, cậu như vớ được cọng rơm cứu mạng ấn vào xem, một loạt toàn bộ đến từ Ôn Nguyên.
Ôn Nguyên: [Sao vậy?]
Ôn Nguyên: [Tâm Hà cậu bị ốm à? Sao giọng khàn thế?]
Ôn Nguyên: [Tôi vừa nãy bận, bây giờ mới rảnh xem điện thoại.]
Ôn Nguyên: [Nói tôi nghe xem, xảy ra chuyện gì?]
Nhận được sự hỏi thăm của bạn tốt, Hạng Tâm Hà chậm chạp cảm thấy tủi thân.
xxh: [Buổi tối tôi mời cậu ăn cơm, muốn nhờ cậu giúp tôi một việc.]
xxh: [Làm ơn đi.]
Ôn Nguyên: [Hôm nay á?]
xxh: [Có phải không tiện không?]
Ôn Nguyên: [Hu hu hu, hôm nay phải tăng ca.]
xxh: [Vậy buổi trưa thì sao?]
Hạng Tâm Hà một ngày cũng không muốn đợi nữa.
xxh: [Thời gian nghỉ trưa thì sao?]
Ôn Nguyên: [Thời gian nghỉ trưa chỉ có một tiếng rưỡi thôi, thế này đi, tôi xin nghỉ là được, bạn bè gặp nạn, tôi nhất định phải giúp đỡ!]
Nếu Ôn Nguyên ở bên cạnh, Hạng Tâm Hà hận không thể ôm cậu khóc một trận.
xxh: [Lần trước không phải nói gần đây không bận thế sao?]
Ôn Nguyên: [Đó là anh Ninh, đám nô lệ tư bẩn như chúng ta mỗi ngày đều không thể nghỉ ngơi, hơn nữa anh Ninh còn chưa tuyển được trợ lý mới, việc toàn dồn lên người tôi.]
Hạng Tâm Hà vô cùng đồng cảm, ngón tay dùng sức chọc vào màn hình.
xxh: [Dao phay rỉ máu.jpg]
xxh: [Tôi ghét anh ta.]
Vốn dĩ còn muốn gửi một con dao phay qua, nhưng đối phương là Ôn Nguyên hình như không tốt lắm, bèn gửi một cái biểu cảm heo con lén lút lau nước mắt, nước mắt rơi thành từng chuỗi, thân hình tròn vo còn đang run rẩy.
Ai xem cũng cảm thấy đáng thương.
Ôn Nguyên: [Hả? Sao vậy? Cậu hôm nay gặp anh Ninh đúng không, anh ấy sáng sớm đã đến công ty Quyền tổng, anh ấy mắng cậu à? Đừng để trong lòng, cái miệng anh ấy chính là như vậy, thật ra người rất tốt.]
xxh: [Không nhìn ra được......]
Miệng không những độc, còn biết cưỡng hôn, xác suất dính dáng đến người tốt là 0.
Ôn Nguyên: [Nếu người không được thì cậu cũng sẽ không thích anh ấy nha.]
Chuyện nào không nên nói thì cứ nói, Hạng Tâm Hà dở khóc dở cười, mình trước đây thực sự thích Trần Triều Ninh như vậy sao?
xxh: [Ôn Nguyên, tôi hỏi cậu một câu nhé.]
Ôn Nguyên: [Tai nhỏ đã dựng lên.]
Hạng Tâm Hà hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn thoáng qua cánh cửa đóng chặt của văn phòng Quyền Đàm.
xxh: [Tôi với anh ta, trước đây thật sự là tôi đơn phương theo đuổi sao?]
Ôn Nguyên: [Song phương theo đuổi chẳng phải là yêu đương sao?]
xxh: [Tôi với anh ta không yêu đương?]
Ôn Nguyên: [Ý gì?]
Đánh rất nhiều chữ toàn bộ bị Hạng Tâm Hà xóa sạch sẽ, cậu cho rằng Trần Triều Ninh chính là đang trả thù cậu mà thôi, làm gì có nhiều lý do như vậy, nhưng vẫn không hiểu nổi, thủ đoạn trả thù của trai thẳng vậy mà lại là lựa chọn cưỡng hôn một người đồng tính nam sao?
Nhưng nếu dùng lý do này thì, chẳng lẽ thật sự là cậu chiếm hời?
Cửa văn phòng Quyền Đàm từ bên trong được mở ra, người đi ra đầu tiên là Quyền Đàm, Trần Triều Ninh đi theo phía sau, cậu liếc mắt một cái liền nhìn thấy vết thương rõ ràng bên môi đối phương, đã được lau qua, nhưng màu sắc vẫn đỏ tươi, trông có vẻ hơi sưng, Yuki đi theo cuối cùng ra ngoài, lúc đi qua chỗ làm việc của cậu, Quyền Đàm đột nhiên hỏi cậu: "Sao vậy?"
Hạng Tâm Hà cố tỏ ra bình tĩnh lắc đầu, đứng lên trả lời: "Không có gì ạ, có việc gì cần em làm không?"
Khóe mắt liếc thấy bóng người bất động bên cạnh Quyền Đàm, cậu không nói một tiếng.
"Lát nữa để Yuki sắp xếp, anh ra ngoài một chuyến, chắc là chiều sẽ về, đến lúc đó em đến văn phòng anh, có chuyện muốn nói với em."
"Vâng ạ."
Ngồi lại vị trí, Quyền Đàm rời khỏi bên cạnh cậu, cậu khẽ quay đầu, nhìn thấy tay buông thõng bên chân của Trần Triều Ninh, vẫn là nơi gần đốt xương ngón út, nốt ruồi đen làm người ta hoa mắt, cậu không tự chủ được ngẩng mặt lên, Trần Triều Ninh rũ mắt nhìn cậu, ánh mắt rất nhạt, lúc không nói chuyện luôn cảm thấy rất khó ở chung, đương nhiên, nói chuyện cũng không dễ ở chung.
Dưới sống mũi cao thẳng là dáng môi rất hoàn hảo, nhưng bị rách da, rất chói mắt, Hạng Tâm Hà quay mặt đi, rất không tự nhiên sờ chuột.
Cậu cầu xin Trần Triều Ninh chia cho cậu một nửa sự tự tin, sao có thể sau khi cưỡng hôn người khác còn quang minh chính đại không chút kiêng nể cứ nhìn chằm chằm như vậy chứ.
Yuki đi theo bọn họ đến thang máy, lúc trở về Hạng Tâm Hà sống không còn gì luyến tiếc nhìn chằm chằm màn hình máy tính ngẩn người.
"Làm sao thế này?"
Hạng Tâm Hà mím môi, đồng hồ trẻ em được cậu đặt ở góc bàn, cậu hỏi Yuki: "Chị Yuki, hôm nay em muốn ra ngoài ăn cơm trưa, có thể sẽ về muộn một chút, nhưng cũng sẽ không quá muộn đâu ạ."
"Được." Yuki tri kỷ nói: "Vượt quá thời gian nghỉ trưa viết thêm cái đơn xin nghỉ là được."
"Cảm ơn chị."
"Không có gì đâu."
Yuki ngồi đối diện cậu, tiếng gõ bàn phím không có quy luật gì, Hạng Tâm Hà không giấu được tâm sự, hỏi cô: "Cái anh Phó tổng Trần kia, anh ta sau này sẽ thường xuyên đến sao ạ?"
"Chắc là sẽ không đâu."
Yuki ngồi thẳng tắp, nghi thái đặc biệt tốt, lúc nói chuyện mắt vĩnh viễn nhìn người ta, cô nói: "Phó tổng Trần một năm cũng không đến được mấy lần, chỉ là gần đây vừa khéo công ty cậu ấy sắp ra người máy kiểu mới, tìm Tổng giám đốc Đàm giúp đỡ, cho nên liên lạc thường xuyên hơn chút."
"Dạ, vậy thì tốt vậy thì tốt."
"Đúng rồi, về quần áo của Astra, ý của Phó tổng Trần là, để bên chúng ta sắp xếp đưa qua đó, đến lúc đó em đi nhé."
Hạng Tâm Hà cứng đờ vài giây, vừa nãy còn hỏi anh có thể làm gì, bây giờ từ chối quả thực là tự vả mặt, huống hồ cả công ty đại khái chỉ có cậu là vô công rồi nghề, chỉ có thể kiên trì đồng ý.
"Vâng, em biết rồi ạ."
Khó khăn lắm mới chịu đựng đến buổi trưa, bắt xe ở dưới lầu công ty liền đi thẳng đến nhà hàng đã hẹn với Ôn Nguyên, chọn địa điểm không tính là quá xa đối với cả 2 người, Ôn Nguyên đến sớm hơn cậu một chút, món ăn vừa gọi xong.
"Sao cậu đến sớm hơn tôi vậy?" Hạng Tâm Hà hỏi.
"Tôi ra ngoài sớm nửa tiếng, nhưng tôi chỉ xin nghỉ một tiếng, trước 2 giờ tôi phải về công ty."
Hạng Tâm Hà có hơi áy náy, "Hôm nay tôi mời."
"Đều như nhau cả."
Bất kể Ôn Nguyên nói thế nào, bữa cơm này Hạng Tâm Hà nhất định sẽ trả tiền, trước khi lên món, Ôn Nguyên hỏi cậu: "Tâm Hà, xảy ra chuyện gì vậy? Cậu muốn tôi giúp việc gì?"
"Còn nữa nha, ai nói với cậu cậu và anh Ninh là quan hệ yêu đương thế?" Cậu cười rộ lên, khóe miệng đều toét ra.
Hạng Tâm Hà cũng không cảm thấy xấu hổ, gãi gãi đầu nói: "Tôi tự đoán."
Ôn Nguyên mở to mắt, hóng hớt nói: "Chẳng lẽ là các cậu lén lút yêu đương văn phòng giấu tôi?"
"Không phải." Ngôn ngữ trong đầu rất hỗn loạn, tổ chức không tốt, Hạng Tâm Hà liền không ngừng uống nước, chuyện Trần Triều Ninh cưỡng hôn cậu 2 lần làm thế nào cũng không nói nên lời, dứt khoát lấy đồng hồ trẻ em trong túi ra.
"Ôn Nguyên, là như thế này, tôi mua một cái đồng hồ, tôi muốn liên kết với cậu."
"Tôi?"
Cái đồng hồ trẻ em kia màu xanh vàng xen kẽ, tạo hình đáng yêu, vừa nhìn là biết trẻ con dùng, Ôn Nguyên không hiểu, "Cậu mua cái này làm gì? Tại sao phải liên kết với tôi?"
"Cái này của nó có chức năng định vị, còn có cầu cứu khẩn cấp, nếu tôi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cậu báo cảnh sát." Hạng Tâm Hà dừng lại một chút, cảm thấy báo cảnh sát có vẻ nói hơi quá, "Cũng không phải báo cảnh sát đâu, xem tình hình, cái đồng hồ này sẽ phản ứng trạng thái của tôi, lúc tôi cầu cứu, cậu gọi điện thoại cho tôi, tôi có thể nghe thì không sao, không thể nghe cậu hãy tùy cơ ứng biến."
Ôn Nguyên bị cách nói của cậu dọa chết khiếp, "Tâm Hà, cậu phạm tội gì à? Nếu nghiêm trọng thì vẫn nên nói cho ba cậu biết thì tốt hơn."
"Không có."
"Vậy cậu làm cái này làm gì?" Ôn Nguyên không tin cậu, liền hỏi: "Cậu thành thật khai báo đi, có phải chọc phải cái gì không nên chọc không?"
Hạng Tâm Hà có khổ khó nói, nhưng cũng không muốn lừa gạt Ôn Nguyên.
"Tôi hơi sợ Trần Triều Ninh."
"Cái gì?" Ôn Nguyên khiếp sợ nói: "Tại sao?"
Hạng Tâm Hà nhăn nhúm mặt mày, khổ sở nói, "Anh ta cứ dọa tôi, còn... còn..."
"Còn cái gì?" Ôn Nguyên sốt ruột chết đi được, "Cậu nói đi chứ Tâm Hà!"
Hạng Tâm Hà lén lút nhìn quanh bốn phía, sau đó ghé sát vào, Ôn Nguyên cũng đón lấy, 2 người đầu chạm đầu, cậu nói nhỏ: "Anh ta hôn tôi 2 lần."
Mặc kệ dây thần kinh não sắp cháy khét của Ôn Nguyên, nói tiếp một câu: "Tôi nghi ngờ anh ta căn bản không phải trai thẳng, anh ta có thể là cong ngầm."
"Thật......" Ôn Nguyên giống như khỉ, chỗ này gãi gãi chỗ kia sờ sờ, "Anh ấy...... cái này không thể nào đâu, cậu...... hả? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?"
Loại thông tin này quả thực còn khó chấp nhận hơn cả núi lửa phun trào, "Anh ấy sao có thể là...... không nhìn ra được nha."
Hạng Tâm Hà có hơi buồn bã, "Cậu cảm thấy tôi lừa cậu?"
"Đương nhiên không phải." Ôn Nguyên là người ủng hộ bạn tốt tuyệt đối, chỉ trích nói: "Anh ấy sao lại như vậy."
Lúc phục vụ lên món, 2 người vô cùng ăn ý ngậm miệng, đợi người đi khỏi, Ôn Nguyên mới hỏi cậu: "Anh ấy hôn trộm cậu?"
Hạng Tâm Hà lắc đầu, nhìn qua có vẻ không muốn nói, Ôn Nguyên đưa cho cậu đôi đũa, bảo cậu ăn cơm trước, sau khi hết khiếp sợ, đầu óc bắt đầu từ từ bình tĩnh lại, trái lại an ủi Hạng Tâm Hà, "Đây là chuyện tốt mà."
Chuyện tốt gì? Biểu cảm Hạng Tâm Hà ngây ngốc.
"Cậu trước đây tha thiết ước mơ muốn anh ấy thích cậu, cho nên đây là giấc mơ thành hiện thực."
"...... Cậu đừng đùa nữa Ôn Nguyên." Hạng Tâm Hà dùng đũa chọc đáy bát, cách lớp cơm tiếng rất trầm, cậu cúi đầu, "Tôi sớm đã không nhớ rõ nữa."
Ôn Nguyên ngẩn ra, hồi lâu mới nói: "Cũng phải ha, vậy cậu bây giờ ghét anh ấy?"
Hạng Tâm Hà không nói chuyện, chỉ nhét cơm vào miệng.
"Cho nên cậu là sợ anh ấy lại làm chuyện cậu không thích với cậu, cho nên mới mua đồng hồ để tôi giúp cậu?"
"Coi như thế đi."
Vốn dĩ là sợ Trần Triều Ninh đối xử với cậu giống như đối xử với kẻ quấy rối trước kia, bây giờ lại cảm thấy Trần Triều Ninh chắc không phải loại người đó, nhưng cứ cưỡng hôn cậu cũng không phải chuyện hay ho gì mà.
"Tôi biết rồi."
Ôn Nguyên lấy điện thoại ra đưa cho cậu, "Liên kết thế nào đây?"
Lúc mua đồng hồ có video hướng dẫn sử dụng, Hạng Tâm Hà đã xem qua mấy lần, liên kết không phức tạp, lúc Ôn Nguyên cất điện thoại về, Hạng Tâm Hà đột nhiên có hơi hối hận.
"Hay là thôi đi?"
"Thôi làm gì?" Ôn Nguyên lời lẽ chính nghĩa nói: "Hôm nay có thể hôn cậu, ngày mai có thể làm cái khác, anh Ninh gần đây tâm trạng cũng không tốt, ai biết anh ấy sẽ làm gì, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, tôi nhất định sẽ giúp cậu."
Trong lòng Hạng Tâm Hà bất an, cậu đây coi như nói xấu Trần Triều Ninh sao?
Nhưng cậu chỉ là thuật lại một lần những chuyện Trần Triều Ninh làm thôi mà.
Nghĩ như vậy thì hợp lý hơn nhiều, cậu yên tâm thoải mái hẳn lên.
"Ừ!"
________________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Không còn nghi ngờ gì nữa, chủ sở hữu cuối cùng của chiếc đồng hồ trẻ em chỉ có thể là Trần Triều Ninh, hi hi