Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 31

Tâm Hà Tiểu Bảo không gửi tin nhắn mới nào nữa, điện thoại im lặng rất lâu.

Chó điện tử vì va vào bàn làm việc mà liên tiếp sủa mấy tiếng, Trần Triều Ninh dùng chân dịch nó sang bên cạnh một chút, nó mới im lặng vẫy đuôi rời đi.

Anh dùng điện thoại tìm kiếm đơn giản về phần mềm tên là Gia Viên Của Bảo Bối này, hiện ra là logo thương hiệu của một loại đồng hồ trẻ em.

Nhưng điều anh không hiểu là, Hạng Tâm Hà mua đồng hồ trẻ em làm gì? Còn liên kết với điện thoại của Ôn Nguyên.

Không chút do dự dùng điện thoại Ôn Nguyên ấn mở Wechat, tìm thấy ảnh đại diện Bánh Bao Hạt Dẻ, ấn vào xem vòng bạn bè của Hạng Tâm Hà.

Bài đăng gần nhất hiển thị một tuần trước, Hạng Tâm Hà đang ăn Oden.

Ngồi trên ghế làm việc xoay một vòng, 2 chân bắt chéo gác lên bàn, nửa người trên ngả ra sau, màn hình điện thoại đối diện với khuôn mặt, anh chỉ dùng 3 giây đồng hồ, đã tải xuống một cái Gia Viên Của Bảo Bối cho điện thoại của mình, đồng thời ấn vào cài đặt của Gia Viên Của Bảo Bối trong điện thoại Ôn Nguyên, ngựa quen đường cũ tìm thấy phần thêm phụ huynh, nhập vào một số điện thoại khác.

Đầu ngón tay trỏ nhẹ nhàng gõ vào mặt lưng điện thoại, anh đợi một phút, điện thoại Ôn Nguyên hiện lên một tin nhắn Wechat mới, đến từ Hạng Tâm Hà.

xxh: [Ôn Nguyên, là cậu thêm số mới à?]

Trần Triều Ninh tắt màn hình, nhưng không giống như hối hận, tiếng máy móc của chó điện tử chạy khắp văn phòng rất có quy luật, anh thu hồi 2 chân, gửi tin nhắn cho Hạng Tâm Hà.

Ôn Nguyên: [Ừ.]

Ôn Nguyên: [Công ty phát cho cái máy làm việc, cùng nhau liên kết luôn.]

Hạng Tâm Hà gần 5 phút không trả lời, Trần Triều Ninh suy nghĩ một chút, với cái đầu hỏng của Hạng Tâm Hà có phát hiện ra là anh không?

Anh thậm chí lướt lên trên xem lịch sử trò chuyện của 2 người này, học theo giọng điệu của Ôn Nguyên gửi cho Hạng Tâm Hà một cái biểu cảm cậu thường dùng.

Quả nhiên, Hạng Tâm Hà tin.

xxh: [Tôi đồng ý rồi nha.]

Thông báo mới nhất của Gia Viên Của Bảo Bối hiện lên: [Đã thêm thành viên gia đình mới~]

Tin nhắn này anh không trả lời, mà là xóa nội dung trò chuyện ban nãy, làm xong những việc này, theo cách hiểu của anh, hệ thống liên kết nhiều người nhất định sẽ có phân chia chính phụ, cho nên anh vẫn ấn vào cài đặt, quả nhiên, anh nhướng mày, đổi người liên hệ đầu tiên của Tâm Hà Tiểu Bảo thành chính mình, Ôn Nguyên giáng xuống làm người liên hệ thứ 2.

Chó điện tử không biết từ lúc nào lại chạy về bên chân anh, anh trực tiếp cúi người bế chó lên, thuận tiện cầm theo điện thoại Ôn Nguyên đi tới cửa văn phòng.

"Ôn Nguyên."

"Có em!"

Ôn Nguyên lon ton kéo ghế muốn chạy tới, kết quả Trần Triều Ninh dựa vào khung cửa văn phòng trực tiếp ném điện thoại qua cho cậu, cậu dùng 2 tay đón lấy.

"Anh Ninh, anh đây là......"

"Bảo Bảo của cậu tìm cậu."

Ôn Nguyên lần này sốt ruột chết đi được, vội vàng ấn mở Wechat, kết quả lịch sử trò chuyện với Bảo Bảo vẫn dừng lại ở khoảnh khắc bị tịch thu điện thoại.

"Không có mà."

Trần Triều Ninh lại đóng cửa vào, Ôn Nguyên mù tịt ngồi xuống, nhớ tới cái gì, quay đầu liền hỏi đồng nghiệp.

"Ê, cậu nói xem anh Ninh nhanh như vậy đã trả điện thoại cho tôi, ngày mai anh ấy còn tịch thu không?" Vậy tiền thưởng thì làm sao?

Đồng nghiệp: "Cậu thay vì lo lắng cái này, chi bằng đi tìm nhân sự bảo bọn họ nhanh chóng tuyển người đi, nếu không cậu sắp phải cút xéo đấy, đến lúc đó ngay cả tiền lương cũng không có."

Ôn Nguyên vỗ đầu một cái, "Tôi quên mất chuyện này, tôi đi ngay đây."

Hôm nay không giống ngày xưa, cậu bây giờ đã là người có Bảo Bảo, sao có thể làm kẻ thất nghiệp lang thang, Bảo Bảo số 1, công việc số 2, hê hê.

......

Yuki hôm nay vì việc riêng tan làm sớm 2 tiếng, Hạng Tâm Hà kiểm tra đi kiểm tra lại rất nhiều lần những việc cô giao phó, sau khi xác nhận không có sai sót mới chuẩn bị rời đi, Quyền Đàm vào buổi sáng đã cùng người phụ nữ ăn mặc diễm lệ kia rời đi, không nói cụ thể là đi đâu, cậu cả buổi chiều không có việc gì làm ngoại trừ dùng đồng hồ trẻ em nói chuyện với Ôn Nguyên một lát, thì là xem tư liệu và tạp chí Yuki đưa cho cậu.

5 giờ 15 phút, Quyền Đàm gửi cho cậu một tin nhắn Wechat.

Anh Quyền Đàm: [Tâm Hà, sau khi tan làm đến gara tầng hầm.]

xxh: [Anh Quyền Đàm anh về rồi ạ?]

Anh Quyền Đàm: [Ừm, có đồ cho em.]

xxh: [Là gì thế ạ?]

Quyền Đàm úp mở với cậu, nói đến sẽ biết.

Tâm trạng hôm nay không tồi tệ như buổi sáng, cậu đúng giờ tan làm sau đó đi thang máy xuống gara, túi chéo màu đen trên lưng là Yuki tặng cậu, nói là hàng tồn kho, thương hiệu này rất đắt, nói tặng là tặng, cậu không quá không biết xấu hổ mà nhận, nhưng Yuki rất kiên trì, mím môi cười: "Mọi người đều có, em quen là được."

Cậu thẹn thùng nhận lấy, nghĩ sau này cũng nên tặng quà cho Yuki.

Xe Quyền Đàm theo thường lệ đỗ ở chỗ đỗ xe chuyên dụng, lúc Hạng Tâm Hà đến nơi, Quyền Đàm đang dựa lưng vào thân xe gọi điện thoại, mặc một chiếc áo sơ mi màu xám chất liệu và đường cắt may đều hoàn hảo, cà vạt đen tuyền, cậu yên lặng đợi người ta gọi điện thoại xong, Quyền Đàm xoay người, sau khi nhìn thấy cậu không quá vài giây liền cúp điện thoại.

"Vừa mới đến à?" Anh hỏi.

Hạng Tâm Hà gật đầu: "Vâng, anh Quyền Đàm, anh hôm nay không phải rất bận sao? Sao sắp tan làm còn qua đây."

Quyền Đàm ra hiệu cậu lên xe, cười nói: "Đã nói là có đồ cho em mà."

Hạng Tâm Hà nắm chặt dây túi chéo, chậm chạp lên xe, lúc thắt dây an toàn, Quyền Đàm nhìn thấy đồng hồ trẻ em đeo trên tay trái cậu.

"Sao đột nhiên lại đeo cái này? Thích đồng hồ?"

Hạng Tâm Hà sửng sốt, ý thức được anh đang hỏi cái gì, gu thẩm mỹ ấu trĩ của mình bị người ta phát hiện phản ứng đầu tiên là căng thẳng, càng đừng nhắc tới chiếc đồng hồ này mua về ban đầu là để đề phòng Trần Triều Ninh, cậu theo bản năng dùng tay phải che mặt đồng hồ, "Em chỉ đeo chơi thôi ạ."

Biểu cảm lúng túng không tự nhiên khiến cậu có hơi luống cuống, Quyền Đàm an ủi nói: "Đáng yêu lắm."

Hạng Tâm Hà nhếch khóe miệng cười cười, xe vẫn luôn không di chuyển, cậu còn chưa kịp hỏi muốn đưa cho cậu cái gì, tay dài của Quyền Đàm duỗi ra, từ phía sau vớt ra một cái túi xách bao bì vô cùng tinh xảo.

"Tặng em."

Hạng Tâm Hà không hề nghĩ ngợi liền từ chối, "Không cần đâu không cần đâu, cái này em không thể nhận."

Quyền Đàm hiểu cậu, giải thích một câu: "Cũng không quý giá, chỉ là bao bì tốn chút tâm tư."

Hạng Tâm Hà vẫn là vẻ mặt không quá muốn nhận, 2 tay nắm chặt dây an toàn, nhẹ giọng nói: "Anh Quyền Đàm, anh gần đây đã rất chăm sóc em rồi, lần trước nói xong em mời anh ăn cơm, nhưng đến bây giờ em vẫn chưa mời, anh còn tặng quà cho em, em thực sự không thể nhận."

"Không phải em tặng anh cua rồi sao?"

Hạng Tâm Hà cắn môi, nói: "Cua, là của Tần di, cũng không phải tiền em bỏ ra."

Quyền Đàm không muốn gây áp lực cho cậu, thuận theo lời cậu hỏi: "Vậy khi nào em có thể mời anh ăn cơm?"

"Lúc nào cũng được ạ!"

Quyền Đàm không tiếp lời, chỉ ôn tồn nói: "Em mở ra xem xem."

Hộp quà không lớn, màu trắng thuần, bên trên cùng thắt một cái nơ bướm to bản 2 tầng cùng màu, Hạng Tâm Hà không biết tại sao tim đập hơi nhanh, loại tâm trạng mở quà trước mặt người ta này kỳ lạ lắm, mãi cho đến khi mở hộp ra, nhìn thấy mấy con búp bê nằm bên trong.

"Là Gấu Hạt Dẻ." Mắt Hạng Tâm Hà rất sáng, quay đầu nhìn Quyền Đàm: "Có 3 con, ở đâu ra vậy ạ?"

Mỗi một con đều được gói rất kỹ, Hạng Tâm Hà thậm chí còn cảm thấy phí đóng gói này sắp đắt hơn cả bản thân gấu hạt dẻ.

"Thứ mình thích không có được sẽ rất tiếc nuối." Quyền Đàm nói: "Anh đã nói không quý giá, bây giờ có thể nhận không?"

Hạng Tâm Hà rũ mắt, lông mi cong cong, khuôn mặt nghiêng xinh đẹp dưới ánh đèn mờ nhạt của gara có vẻ hơi mơ hồ.

"Cảm ơn anh."

Quyền Đàm lái xe ra khỏi bãi đỗ xe ngầm.

"Anh đưa em về nhà, ngày mai anh sẽ không đến công ty nữa, cho nên hôm nay muốn gặp em một lần."

Hạng Tâm Hà ngây ngốc, rất rõ ràng không hiểu ý trong lời nói của anh.

"Anh Quyền Đàm."

"Hửm?"

Hạng Tâm Hà bưng hộp quà, 3 con gấu hạt dẻ bên trong ngoan ngoãn dựa vào nhau, cậu nói: "Sau này cũng có thể gặp mà."

Tốc độ xe không nhanh, đi qua dòng xe cộ tấp nập trên con phố đông đúc, Quyền Đàm nhìn cậu một cái đầy ẩn ý, trầm giọng nói: "Chính là hôm nay muốn gặp thôi."

Có khoảnh khắc Hạng Tâm Hà cảm thấy ánh mắt Quyền Đàm sâu như đầm nước, cậu dời mắt đi, đậy nắp hộp quà trên đùi lại, động tác có hơi luống cuống tay chân.

"Dạ, cảm, cảm ơn anh."

Quyền Đàm cười khẽ nói: "Sao em lại cảm ơn anh nữa vậy?"

Hạng Tâm Hà đột nhiên cảm thấy hơi khát nước, là ảo giác của cậu sao? Sao lại ngửi thấy mùi vị đồng loại trên người anh Quyền Đàm?

Nhưng mà anh Quyền Đàm chưa từng nói với cậu anh cũng là đồng tính nam mà?

Chắc là cậu nhận nhầm.

......

Số điện thoại chuyển tiếp của Tâm Hà Tiểu Bảo vào giờ tan tầm hôm đó liền truyền đến tin nhắn mới, ngay trong thang máy, lúc đó Ôn Nguyên vẫn ở bên cạnh anh.

"Anh Ninh, là điện thoại anh à? Sao cứ kêu mãi thế?"

Anh lấy điện thoại từ trong túi quần ra, đến từ Tâm Hà Tiểu Bảo của Gia Viên Của Bảo Bối.

Nhịp tim đã đạt tới gần 110, sau đó rất nhanh liền hạ xuống.

Cậu đang làm gì?

Cậu bé trai mặt hoạt hình trên đầu bắt đầu đổ mồ hôi, quỹ tích hành động đi ra từ công ty Quyền Đàm, xem ra là ngồi xe về nhà, trên đường đi không dừng lại.

"Không có gì."

Anh mặt không chút thay đổi tắt điện thoại.

___________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Thần thiếp tới muộn

(Hệ thống yêu đương đã được liên kết)

Bình Luận (0)
Comment