Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 21

A Lan đã sớm chuẩn bị xong điểm tâm trước bữa ăn cho 2 người, chỉ đợi bọn họ trở về ăn, Tần Lâm vốn dĩ lịch trình hôm nay là muốn đưa Hạng Cánh Tư đi học lớp năng khiếu, sau khi Hạng Tâm Hà đưa người ra ngoài, A Lan nói bà cũng đi cùng chồng ra ngoài, ước chừng phải về muộn một chút, trong miệng Hạng Cánh Tư nhét đầy bánh ngọt, ê a hỏi: "Ba với mẹ là hoàn toàn làm hòa rồi đúng không?"

Đứa trẻ 8 tuổi vốn dĩ là độ tuổi nhạy cảm, Hạng Tâm Hà rất hiểu tâm trạng này của cậu bé, dù sao khi mẹ của cậu còn sống cũng từng cãi nhau với ba, cậu vỗ vỗ vai Hạng Cánh Tư, "ừm" một tiếng, nói: "Đừng lo lắng, em ăn trước đi, anh về phòng."

"Dạ anh."

Đồng hồ phòng khách chỉ 4 giờ rưỡi, Hạng Tâm Hà ôm một đống búp bê nhỏ lên lầu, cậu nhìn quanh phòng một vòng cũng không tìm thấy cái tủ thích hợp nào có thể đựng hết đống đồ này, cuối cùng chỉ có thể tạm thời đặt chúng lên giường.

Sắp xếp từng cái một theo thứ tự, nằm bò trên giường nhìn chằm chằm một lúc lâu, cảm thấy điều hòa lạnh quá, dùng chăn che kín một chút nửa th*n d*** của chúng.

Mấy món đồ nhỏ đáng yêu thì nên bày ra bên ngoài để ngắm mới được, cậu lại nhớ tới một hàng tủ kính trưng bày ở Vân Kính Nhất Hiệu kia.

"Thiếu một cái." Cằm Hạng Tâm Hà gác lên mu bàn tay, nỉ non nói: "Bọn mi sẽ nhớ bạn bè chứ nhỉ?"

Cậu vẫn quyết định đi xem một chút.

Ừm, ngay bây giờ.

Dù sao vẫn còn sớm mới tới giờ ăn cơm, bắt xe đi đi về về rất nhanh.

Lúc xuống lầu là chạy xuống, Hạng Cánh Tư vừa ăn đồ vừa xem tivi, quay đầu liền hỏi cậu: "Anh ơi, anh đi đâu vậy?"

A Lan nghe tiếng từ phòng bếp đi ra, thấy cậu chạy ra ngoài như một cơn gió, hỏi cậu còn về ăn cơm hay không.

"Cháu về nhanh thôi~"

4 giờ 53 phút chiều, cậu ngồi lên chiếc taxi đi tới Vân Kính Nhất Hiệu.

......

Buổi họp mặt gia đình của Trần Triều Ninh về cơ bản mỗi tuần đều sẽ có một lần, do bà ngoại anh tổ chức, người già lớn tuổi thì thích cả một đại gia đình tụ tập cùng một chỗ, nói là nhìn náo nhiệt, ông ngoại anh mất sớm, người nắm quyền hiện tại của nhà họ Quyền cũng không được coi là Quyền Đàm, bên trên có cha và bác cả của anh, còn có một người là Quyền Anh, chi nhánh thương hiệu cũng đông đảo, anh chỉ phụ trách một trong các tuyến nhánh, nhưng Quyền Đàm cũng mỗi tuần đều đặn về nhà cũ tham gia họp mặt.

Quan hệ của Trần Triều Ninh và Quyền Đàm chẳng có gì gọi là tốt hay không tốt, họ hàng thân thích không phải đều như vậy sao? Huống chi Quyền Đàm lớn hơn anh 6 tuổi, 3 tuổi một khoảng cách thế hệ, 2 người bọn họ đều có 2 cái khoảng cách thế hệ, không hiểu tại sao cứ phải cố chấp bắt 2 người bọn họ tạo mối quan hệ tốt đẹp.

"Anh em họ cũng là anh em, chảy chung một nửa dòng máu đấy."

Bà ngoại lại bắt đầu tận tình khuyên bảo, bảo Quyền Đàm và Trần Triều Ninh mỗi người ngồi một bên trái phải, bà cụ đeo kính lão, dây đeo kính điểm xuyết kim cương vụn dưới đèn chùm phòng khách rực rỡ lấp lánh.

"Một giọt máu đào hơn ao nước lã, người một nhà thì nên hòa thuận vui vẻ."

Quyền Đàm rũ mắt cười cười, nói chuyện rất kiên nhẫn: "Cháu với Triều Ninh chưa bao giờ trở mặt, bà nội bà lo lắng cái gì?"

"Thật không?"

Bà cụ không tin, tháo kính lão xuống, đỉnh đầu tóc hoa râm quay mặt sang nhìn Trần Triều Ninh cà lơ phất phơ ở bên kia, hỏi anh: "Cháu lần trước nói cháu không vui vẻ gì khi về cùng Quyền Đàm, đúng không?"

Trần Triều Ninh thu lại đôi chân dài, cất điện thoại vào túi quần.

"Đồ cổ trong nhà, chọn thời gian nên tu sửa một chút."

Bà cụ nhíu mày, "Ý gì?"

Trần Triều Ninh: "Bởi vì người nói không vui vẻ khi về cùng Quyền Đàm không phải cháu, là Ni Ni."

"......"

Bà cụ "ây" một tiếng: "Cái thằng nhóc này, nói bóng nói gió bà trí nhớ không tốt chứ gì, cháu lại ngứa đòn! Không đúng, tại sao là Ni Ni, con bé rõ ràng rất thích chú nó."

Quyền Đàm nhẹ giọng chen vào một câu nói: "Có thể là vì lần trước cháu bắt con bé phải viết xong bài tập mới được chơi, giận dỗi với cháu."

"Trẻ con là nên lấy học tập làm trọng, cháu dạy dỗ đúng."

Trần Triều Ninh tham gia loại họp mặt này trước nay chỉ phụ trách ăn cơm, nhưng gần đây Quyền Anh cùng bà ngoại cố chấp muốn anh đi xem mắt, hôm nay lại nhắc tới chuyện này.

"Cháu vẫn là nên tiếp xúc nhiều với Y Vân vào, con bé là một cô gái rất tốt, gia thế học lực khí chất, cái nào cũng xứng với cháu."

Trên bàn cơm nhiều người như vậy, toàn lo lắng chuyện đại sự cả đời của anh thôi, người này khuyên xong người kia khuyên, sao không đi khuyên Quyền Đàm 30 tuổi?

À, quên mất, Quyền Đàm là người đồng tính luyến ái nam.

Trần Triều Ninh coi như không có ai gắp cho mình miếng thịt kho tàu.

"Ở bên cô ấy làm gì?"

Quyền Anh nói: "Yêu đương đó, con 24 tuổi, qua sinh nhật năm nay là 25 rồi, yêu đương thêm 2 năm, tìm cơ hội thích hợp kết hôn, thì không lằng nhằng nữa, chủ yếu là con gái không thể lằng nhằng, nhân lúc còn trẻ kết hôn là chuyện tốt."

Anh biết ý của Quyền Anh, tìm một cô gái có bối cảnh tương đương kết hôn, đợi anh về tập đoàn, có con cái, tất cả thuận lý thành chương, bình thường liên hôn gia tộc cũng đều là cái lý này.

Nhưng anh không đồng ý.

"Kết hôn......" Hai chữ ngậm trong miệng anh, hỏi: "Vậy nếu ly hôn thì làm sao bây giờ?"

Cả bàn người, bao gồm cả Ni Ni, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía anh.

Mặt Quyền Anh đen nhất, tức giận ở dưới gầm bàn đá anh một cái không nặng không nhẹ.

Trần Triều Ninh nhíu mày, vẻ mặt khổ não: "Nếu ly hôn, thì con biến thành đàn ông 2 đời vợ rồi."

Bà cụ trừng mắt mắng: "Ở đây nói nhăng nói cuội cái gì, cháu không ly hôn không phải là được sao."

Anh muốn nói anh không thích Y Vân, bản thân biến thành đàn ông 2 đời vợ không quan trọng, để con gái người ta biến thành 2 đời chồng chung quy không tốt đâu nhỉ, hôn nhân không có cơ sở tình cảm chẳng phải chỉ có thể ly hôn sao?

Nhưng điện thoại trong túi vang lên một tiếng, anh làm như không có chuyện gì cầm lên xem, là một tin nhắn Wechat mới, đến từ xxh.

Quyền Anh hận không thể trợn trắng mắt với anh, ở trên bàn cơm xua xua tay, bất đắc dĩ nói: "Ăn cơm đi."

xxh: [Chào anh.]

Hàng lông mày Trần Triều Ninh giật một cái, cố ý không trả lời, úp điện thoại lên bàn, chưa đến 2 phút, lại gửi tới một tin nhắn.

xxh: [Anh có thể nói cho tôi biết, Gấu Hạt Dẻ của anh là quay được ở đâu không?]

xxh: [Làm ơn đi.]

Gửi liền mấy cái biểu cảm cầu xin đáng thương.

Trần Triều Ninh nhếch môi, càng giống như cười lạnh.

czn: [Gấu Hạt Dẻ? Chưa nghe nói bao giờ.]

Hạng Tâm Hà trả lời ngay lập tức.

xxh: [Chính là cái này!]

Cậu trích dẫn hình ảnh bên trên, tội nghiệp gửi thêm mấy lần cầu xin anh đấy.

Trần Triều Ninh ung dung ăn một miếng cơm trắng, sau đó cố ý qua 2 phút mới chụp màn hình câu "Không cần, xấu quắc." mà Hạng Tâm Hà nói tuần trước chuyển tiếp cho cậu.

Quả nhiên, Hạng Tâm Hà không trả lời nữa, hiện tại tâm trạng không tệ, anh vẫn chuyên tâm ăn cơm, không bao lâu, điện thoại lại vang lên.

Quyền Đàm cách anh một vị trí, cách bà cụ, anh ấy trước nay không có sở thích dòm ngó chuyện trò chuyện riêng tư của người khác, nhưng hôm nay không kìm được có hơi tò mò.

Trần Triều Ninh hồi nhỏ thuận tay trái, sau khi đi học từ từ sửa lại, nhưng hiện tại đôi khi cũng sẽ theo thói quen cầm tay trái ăn cơm, lơ đãng dùng tay phải gõ chữ, thức ăn trong bát không động vào nữa.

Bầu không khí trên bàn cơm coi như hài hòa, nhưng 20 phút sau, Trần Triều Ninh đứng dậy.

"Xin lỗi, trong công ty có chút việc, cháu phải đi một chuyến."

Quyền Anh người đầu tiên không vui, sa sầm mặt nói: "Dưới gầm trời này chỉ có mỗi con bận nhất."

Bà ngoại cũng khuyên anh ít nhất ăn cơm xong đã, Trần Triều Ninh cúi người ôm bà cụ một cái, cười nói: "Ngày mai cháu về, bù lại bữa cơm này."

Anh cầm điện thoại đi luôn, trái lại là Quyền Đàm an ủi, "Cô, Triều Ninh còn trẻ, công ty đang lúc như mặt trời ban trưa, rất bình thường mà."

"Người máy kia của nó thế nào rồi?"

Quyền Đàm từ chối cho ý kiến, "Tháng sau ra mắt, ký hợp đồng với cháu rồi."

Bà cụ thấm thía vỗ vỗ mu bàn tay anh ấy, vẻ mặt vui mừng: "Vẫn là cháu hiểu chuyện."

Quyền Đàm cười cười: "Nên làm ạ."

......

Hạng Tâm Hà ngồi xổm ở cổng lớn Vân Kính Nhất Hiệu, trán lấm tấm mồ hôi, bảo vệ vẫn luôn hỏi cậu có cần vào ngồi một lát không, đều bị cậu từ chối, thời gian trên điện thoại còn 10 phút nữa là đến 6 giờ, cậu đang nghĩ có nên gọi điện về trước bảo người nhà ăn cơm trước đừng đợi cậu hay không.

Bản thân cậu cũng không ngờ tới, trong căn nhà ở Vân Kính Nhất Hiệu, thế mà cũng không có Gấu Hạt Dẻ.

Thật kỳ lạ.

Không nên thế chứ.

Sau khi gửi Wechat cho Trần Triều Ninh thật ra là có một hơi hối hận, chốc thì nói gấu nhà người ta xấu quắc, chốc thì nói người ta đáng yêu, bây giờ lại cầu xin người ta nói cho mình biết máy gacha ở đâu, cậu dùng sức gõ gõ đầu, sao không dứt khoát hỏi Trần Triều Ninh đưa luôn Gấu Hạt Dẻ cho cậu luôn đi.

"Là chê não mình hỏng chưa đủ triệt để à?"

Cùng với từng trận tiếng còi xe, một chiếc ô tô màu đen dừng trước mặt cậu, khuôn mặt Trần Triều Ninh lộ ra từ cửa sổ xe hạ xuống.

Anh gác tay lên cửa sổ xe, nửa người trên ghé tới gần, nhếch môi nói: "Hay là tôi tìm người giúp cậu gõ ha?"

Cứ cảm thấy anh đang cười nhạo mình, nhưng Hạng Tâm Hà không có bằng chứng.

"Tôi đã hẹn......"

Cậu vội vàng dừng lại, mấy chữ chụp CT não không nói tiếp, kết quả còn chưa có, đỡ phải lại bị cười nhạo.

Trần Triều Ninh ngoắc tay bảo cậu đứng dậy, nhưng Hạng Tâm Hà giống như cái cọc gỗ không nhúc nhích, lòng bàn chân tê dại, ngồi xổm quá lâu, bắp đùi đều mềm nhũn đứng không dậy nổi.

Cậu kiên trì nói: "Đợi tôi một chút."

Ôm đầu gối, thầm nghĩ nhiều nhất một phút là được, nhưng Trần Triều Ninh từ trên xe bước xuống, đi thẳng tới trước mặt cậu.

"Đứng lên."

"Hả?"

Hạng Tâm Hà ngẩng đầu lên, thấy Trần Triều Ninh vươn tay trái về phía cậu, cậu khẽ nheo mắt, nốt ruồi đen ở đốt xương ngón út loáng thoáng lắc lư trong đáy mắt cậu, đột nhiên lập tức có hơi lắp bắp, "Tôi không phải...... tôi tự đứng lên."

Lảo đảo chống đầu gối đứng dậy, Trần Triều Ninh trực tiếp túm lấy tay cậu kéo cậu lên, bực bội nói: "Ngã chết cũng là chuyện tốt, nhưng ngộ nhỡ lại va vào đầu biến thành đồ ngu thì nguy to."

Nhiệt độ lòng bàn tay nóng rực, nhịp tim Hạng Tâm Hà không dưng có hơi mất khống chế.

"Đã nói mà, não không hỏng." Không có chút tự tin nào phản bác.

Trần Triều Ninh lười so đo với cậu, bảo cậu lên xe, cậu ngoan ngoãn lên.

"Máy gacha ở đâu vậy?"

Hạng Tâm Hà nắm chặt dây an toàn hỏi anh: "Có xa không?"

"Anh ăn cơm chưa? Hay là, lát nữa tôi mời anh ăn cơm?"

Cậu nói rất nhiều.

"Tôi vẫn chưa ăn."

"Tôi phải gọi điện thoại cho A Lan trước, bảo bà ấy không cần đợi tôi nữa."

Trần Triều Ninh cạn lời nhìn cậu: "A Lan là ai?"

Hạng Tâm Hà: "Là bảo mẫu nhà tôi, bà ấy nấu cơm rất ngon, hoặc là anh cũng có thể về nhà ăn cùng tôi."

Trần Triều Ninh mạnh mẽ đạp phanh, người Hạng Tâm Hà chúi về phía trước, anh lại từ từ khởi động, không lên tiếng nói: "Mấy tên đồng tính các người, cứ tùy tiện mời người ta về nhà ăn cơm như vậy?"

Hạng Tâm Hà ngây ngốc, giải thích với anh: "Không có, là anh cho tôi biết vị trí máy gacha, mời anh ăn cơm thôi mà."

Nhưng cậu cũng không ngốc, tiếp đó hỏi một câu: "Mấy tên đồng tính các người? Còn ai là đồng tính nam nữa?"

Trần Triều Ninh hơi nghiêng mặt, "Cậu không biết?"

"Không biết, ai vậy?"

Trần Triều Ninh vô cớ cảm thấy kỳ diệu cười một cái, Hạng Tâm Hà mù tịt.

Trần Triều Ninh không nói chuyện nữa, cậu cũng bắt đầu làm người câm.

Mặt trời không có ý định xuống núi, giờ cơm cuối tuần đường phố vẫn tắc nghẽn, Trần Triều Ninh mãi không tìm được chỗ đậu xe, cuối cùng dứt khoát dừng ở ven đường.

"Như vậy không tốt đâu nhỉ? Sẽ bị phạt tiền."

"Tiền phạt cậu trả."

Hạng Tâm Hà ngẫm nghĩ: "Cũng được."

Trần Triều Ninh vào cửa hàng tiện lợi mua 2 chai nước, đi ra liền nghe thấy một trận tiếng nhạc chói tai ồn ào, anh ngay lập tức không nhìn thấy Hạng Tâm Hà, xoay một vòng phát hiện người đã ngồi xổm trước máy gacha cũ, bên chân là trứng mù đã mở, trong tay cầm một cái bánh Bao Hạt Dẻ.

Bên ngoài vẫn hơi nóng, gió mang theo nhiệt độ nhớp nháp, mồ hôi từ tóc mai Hạng Tâm Hà nhỏ xuống, Trần Triều Ninh ngồi trên ghế dài cửa hàng tiện lợi nhìn cậu ngẩn người, làm thế nào cũng không quay cái thứ 2.

"Cậu cầu xin tôi đưa cậu đến đây, là để nhìn nhau thắm thiết với chúng nó? Tình người duyên trứng chưa dứt?"

"Anh đang nói cái gì vậy."

Hạng Tâm Hà lờ anh đi, bắt đầu quay cái thứ 2, sau khi cầu nguyện xong mới mở ra, vẫn là bánh Bao Hạt Dẻ, cậu nhắm mắt hít ngược một hơi, bên tai truyền đến tiếng cười nhạo của Trần Triều Ninh.

"Tay thối thế?"

Hạng Tâm Hà cắm đầu không nói chuyện, vẫn là bộ dạng nặng trĩu tâm sự, nửa há miệng, hồi lâu mới nói với anh: "Chỉ có 3 cái thôi, vừa nãy tôi quay 2 cái rồi, cái cuối cùng này không phải Gấu Hạt Dẻ thì làm sao bây giờ?"

"Không phải thì không phải."

"Nhưng tôi muốn."

"Tôi biến ra cho cậu ha?"

Hạng Tâm Hà mím môi, đáng thương nhìn anh, Trần Triều Ninh như có điều suy nghĩ, kéo dài giọng "hờ" một tiếng, "Nhớ thương cái của tôi chứ gì?"

"Tôi mới không có." Hạng Tâm Hà cúi đầu, bướng bỉnh vô cùng: "Tôi không phải loại người đó có được không."

Cậu chính là trong lòng rất thấp thỏm, đồ tuyệt bản, nếu con cuối cùng cũng không phải thứ cậu muốn, vậy thì có lẽ ngay từ đầu cậu không nên tới.

Mà Trần Triều Ninh ngồi trên ghế dài lại cảm thấy, dưới gầm trời này đại khái chỉ có Hạng Tâm Hà sẽ vì gacha không ra thứ mình muốn mà buồn rầu, bất luận là trước khi mất trí nhớ hay sau khi mất trí nhớ.

Não tuy hỏng, nhưng cũng có điểm chung.

"Đó là của tôi." Trần Triều Ninh nhàn nhạt nói: "Không cho."

"Ừ."

Cậu mới không có ý đó, chỉ là cảm thấy lúc tay rất thối thì nên tìm người có khí vận may mắn cọ cọ một chút mà thôi, dù sao cậu chỉ còn cơ hội cuối cùng.

"Anh...... có thể cho tôi sờ một chút không?" Cậu không cam lòng, ngồi xổm trên mặt đất vẻ mặt mong đợi nhìn Trần Triều Ninh, bất luận động tác hay biểu cảm, đều khiến Trần Triều Ninh nghĩ tới con chó điện tử trong văn phòng anh.

"Cậu nói cái gì?" Giọng nói Trần Triều Ninh rất nhạt, không lên tiếng rũ mắt nhìn cậu.

Cậu lặp lại một lần: "Sờ một chút, tôi muốn sờ anh một chút."

Đầu óc hình như hỏng hoàn toàn rồi.

Dù sao Hạng Tâm Hà trước khi mất trí nhớ cũng không có gan dám nói với anh loại lời này.

Gió chập tối cuối tháng 9 vẫn mang theo hơi nóng, cái bóng của Hạng Tâm Hà vo thành một cục rơi ở sau lưng anh.

Yết hầu Trần Triều Ninh chuyển động: "Sờ chỗ nào?"

Hạng Tâm Hà cả người đều giống như được ánh sáng nào đó chiếu rọi, vui vẻ không thôi, ngồi xổm dịch về phía trước hai bước, sau đó vô cùng thành kính nâng tay phải Trần Triều Ninh lên, bao trong lòng bàn tay mình, qua lại nhẹ nhàng xoa xoa, nhắm mắt lại giống như đang cầu nguyện, Trần Triều Ninh nhìn thấy mồ hôi rịn ra trên chóp mũi cậu.

Có tiếng tim đập rất rõ ràng, nhưng bên tai rõ ràng cái gì cũng không nghe thấy, là im lặng.

Anh nhìn thấy Hạng Tâm Hà mở mắt ra, gò má phiếm hồng nhàn nhạt, sau đó áp mặt vào trong lòng bàn tay anh.

Da Hạng Tâm Hà rất mềm, rất trơn, không có một chút tì vết, mặt cũng rất nhỏ, có thể chỉ bằng một bàn tay anh, khi hoa văn lòng bàn tay cọ qua làn da nhẵn nhụi của cậu, Trần Triều Ninh đột nhiên cảm thấy một trận khô nóng, đồng thời cũng cảm thấy Hạng Tâm Hà có thể là sống chán rồi.

Đồng tính luyến ái nam thật đáng chết.

Giây tiếp theo anh liền rút tay ra.

Hạng Tâm Hà rất thất vọng, "Tôi còn chưa xong mà."

"Tôi dùng tay trái quay, đưa tay trái cho cậu được không?"

Hạng Tâm Hà liên tục gật đầu, "Muốn!"

"Cút xéo."

Không hiểu tại sao anh đột nhiên tức giận, Hạng Tâm Hà có khổ khó nói, không thèm để ý đến anh nữa.

Tiếng hoan nghênh quý khách của cửa hàng tiện lợi không ngừng vang lên, Hạng Tâm Hà bắt đầu cầu nguyện lần cuối cùng, bên trong có một người đàn ông lùn cận trĩ đụt béo xấu bước ra, phía sau mông còn đi theo một cậu bé vừa khóc lóc sụt sùi vừa ăn kem que.

Hai người đứng sau lưng Hạng Tâm Hà.

"Chơi đủ chưa?" Giọng người đàn ông rất thô, nói với Hạng Tâm Hà: "Để con trai tôi chơi một lát."

Vẻ mặt Hạng Tâm Hà mờ mịt, nhưng cơ thể đã theo bản năng nhường chỗ cho người ta, Trần Triều Ninh vừa uống nước xong, đặt chai nước khoáng về lại ghế dài, lúc đầu không nói gì, nhưng gã đàn ông kia hiển nhiên không có ý nhượng bộ, anh mới gọi người ta một tiếng: "Không nhìn thấy cậu ta đang chơi à."

Người đàn ông vẻ mặt không vui: "Tôi từ lúc bước vào cậu ta đã ngồi xổm ở đây rồi."

Trần Triều Ninh mặt không chút thay đổi nói: "Cho nên?"

Hạng Tâm Hà cũng không phải muốn làm người hòa giải, chẳng qua ở bên ngoài cũng không muốn xung đột với người lạ, cậu liền lùi về phía bên cạnh một bước, muốn gọi đứa bé kia qua đây, kết quả Trần Triều Ninh trực tiếp đứng vào vị trí của cậu.

"Cậu rốt cuộc muốn làm gì?" Người đàn ông bắt đầu chửi bới om sòm, "Tranh giành đồ chơi với trẻ con, đã nói con trai tôi muốn chơi, nó cứ quấy khóc mãi, cậu nhường chút có được không?"

Hạng Tâm Hà muốn khuyên anh thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, nhưng Trần Triều Ninh trực tiếp kéo cậu lôi về phía sau, cổ tay bị nắm chặt, rất lâu cũng không buông, cậu chỉ có thể nhìn người qua vai Trần Triều Ninh.

Anh cao thật, cao hơn cậu rất nhiều.

Trên người có mùi hương rất nhạt, giống hệt mùi hương ngửi được trong công ty Quyền Đàm hôm đó.

Là nước hoa sao?

"Cũng không phải con trai tôi, làm gì phải cho nó chơi, hay là gọi tôi tiếng ba, tôi suy nghĩ một chút."

"Con mẹ nó muốn chết phải không?"

Nắm đấm của gã đều đã giơ ra, Hạng Tâm Hà vội vàng muốn ngăn cản, kết quả phản ứng của Trần Triều Ninh nhanh hơn cậu, trực tiếp chắn trước mặt cậu, chặn nắm đấm của người đàn ông đẩy mạnh người ra.

Người đàn ông mất mặt, mặt đỏ tía tai, gã thuần chubby 200kg, thực tế yếu xìu, đánh nhau căn bản không chiếm được ưu thế gì.

"Ông mù à, con tôi cũng muốn chơi." Trần Triều Ninh đột nhiên mở miệng nói.

"Hả?" Hạng Tâm Hà trợn mắt há hốc mồm, "Tôi? Tôi không phải......"

Trần Triều Ninh quay đầu, "Câm miệng cho tôi, dám nói chuyện cậu chính là con trai tôi."

Bị uy h**p, Hạng Tâm Hà bịt chặt miệng lại.

Đứa bé trốn sau lưng ba không nói một tiếng, người đàn ông trái lại cười nhạo, "Con nhà ai mà lớn thế này?"

Trần Triều Ninh lơ đễnh nói: "Ông ghen tị?"

Trên miệng người đàn ông càng không chiếm được lợi lộc gì, tức giận đến mức răng hàm cũng cắn chặt, người đến người đi ở cửa hàng tiện lợi luôn không tự chủ nhìn về phía bên này bọn họ, đứa bé phía sau mông lại bắt đầu khóc, cứ đòi chơi máy gacha, nói người khác không chịu cho nó chơi, người đàn ông cảm thấy mình chiếm thượng phong, một bước cũng không chịu lùi.

Hạng Tâm Hà giữ vững giác ngộ dám nói chuyện sẽ biến thành con trai Trần Triều Ninh, ngạnh sinh sinh vẫn luôn nín nhịn, cậu rất sợ người ta đánh nhau, kết quả Trần Triều Ninh trực tiếp quay đầu quét mã, ngay trước mặt người ta cúi người xuống vặn công tắc máy gacha một vòng.

Cạch ——

Hộp mù lăn từ bên trong ra, Hạng Tâm Hà trơ mắt nhìn anh cầm quả cầu tròn vo trong tay, sau đó nhìn về phía cậu bé đang ăn kem que, giọng điệu khoe khoang: "Làm sao bây giờ ta~ là của tôi~"

Cậu bé ngửa mặt lên trời gào khóc.

Trần Triều Ninh ghét nhất trẻ con khóc, dẫn theo Hạng Tâm Hà đầu cũng không ngoảnh mà đi mất.

_______________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Xin chút sao biển (ôm quyền)

Bình Luận (0)
Comment