Lúc ăn trưa Hạng Tâm Hà vẫn còn nhớ thương con Gấu Hạt Dẻ duy nhất không quay được.
"Anh ơi, anh làm gì thế?"
Hạng Cánh Tư ở bên cạnh dùng đầu gối huých cậu một cái, "Sao không nói gì?"
"Hả?" Hạng Tâm Hà không được tự nhiên nuốt nước miếng, bắt đầu gẩy gẩy thức ăn trong đĩa.
"Xin lỗi, vừa nãy thất thần."
Quyền Đàm rót cho Ni Ni một cốc nước, tiếp đó hỏi Hạng Tâm Hà: "Vẫn đang nghĩ đến con búp bê vừa nãy không quay được à?"
Bị vạch trần nhanh như vậy thật sự có hơi xấu hổ, Hạng Tâm Hà định phủ nhận, nhưng cái miệng thì rất thành thật: "Chỉ thiếu đúng một con, đáng tiếc lắm."
Quyền Đàm đưa ra ý kiến cho cậu: "Vậy lát nữa ăn xong đưa em đi tìm máy gacha bán loại búp bê này nữa."
Cái này quá phiền người ta, Hạng Tâm Hà từ chối, cậu chỉ nghĩ hôm nay trên đường về nhà rẽ qua Vân Kính Nhất Hiệu, nếu là cậu trước đây từng quay, vậy chắc chắn đã gom đủ mới đúng, qua lấy là được.
Quyền Đàm nói: "Không sao, dù gì buổi chiều cũng không có việc gì, Ni Ni với Cánh Tư cũng muốn chơi thêm một lát nữa."
"Đúng vậy, anh...... chú Tâm Hà."
Thật ra dựa theo vai vế cô bé nên gọi Hạng Tâm Hà một tiếng chú, nhưng dáng vẻ Hạng Tâm Hà thực sự quá trẻ, cô bé làm thế nào cũng không gọi được.
Trẻ con mở miệng, Hạng Tâm Hà không nỡ chối từ thịnh tình, liền đồng ý.
Đống búp bê quay được ở khu vui chơi điện tử được đặt ở ghế sau xe Quyền Đàm, bị 2 đứa nhỏ lấy ra chơi trò chơi, thua thì đưa cho đối phương một con, Hạng Cánh Tư lớn hơn Ni Ni 1 tuổi, nhưng phương diện chơi trò chơi thì không thạo, toàn thua, đến cuối cùng vẫn là Ni Ni nhường cậu bé mới có chút trải nghiệm trò chơi.
"Anh Quyền Đàm, cảm ơn anh hôm nay mời em ăn cơm."
Quyền Đàm không hài lòng lắm với lời cảm ơn của cậu, cố ý nhíu mày nói: "Em xa lạ với anh như vậy, thế lần sau anh còn có thể hẹn em được không?"
Hạng Tâm Hà vội vàng phản bác: "Đương nhiên là được."
Để chứng minh bản thân không hề xa lạ với người ta, nói xong phía sau liền bồi thêm một câu: "Bất cứ lúc nào cũng được."
Quyền Đàm khẽ giọng xác nhận: "Không lừa anh?"
"Đúng vậy, chúng ta quen biết lâu như vậy, lừa anh làm gì."
Lúc Quyền Đàm lái xe mắt nhìn thẳng phía trước, trầm giọng cười cười, nhưng trông có vẻ rất vui, 2 đứa nhỏ ghế sau ồn ào náo nhiệt, cơn buồn ngủ từ từ bắt đầu xâm chiếm đầu óc Hạng Tâm Hà.
"Buồn ngủ?" Quyền Đàm hỏi.
"Có một chút." Hạng Tâm Hà mang theo chút buồn rầu nói với anh: "Em cứ hay thức khuya, không sửa được."
"Vậy bình thường em đi làm cũng thức?"
"Cái đó thì em sẽ ép bản thân ngủ." Mí mắt Hạng Tâm Hà bắt đầu đánh nhau, "Vẫn chưa quen lắm."
Phía trước bắt đầu tắc đường, Quyền Đàm đi theo dòng xe cộ đông đúc, anh hơi nghiêng đầu nhìn về phía Hạng Tâm Hà đang mơ màng sắp ngủ, đường nét gương mặt nghiêng vừa lưu loát vừa xinh đẹp, mặt mày thanh tú, giống mẹ cậu, chóp mũi cong cong, hồi nhỏ luôn bị nhận nhầm là con gái, hiện tại 23 tuổi, nhưng cũng chỉ là tâm tính của chàng trai 19 tuổi, cái gì cũng không giấu được.
"Làm việc theo anh không quen à?"
Hạng Tâm Hà nằm trên ghế lắc lắc đầu, ồm ồm nói: "Không quen đi làm."
Quyền Đàm im lặng rất lâu, Hạng Tâm Hà nhắm mắt giống như đã hoàn toàn ngủ thiếp đi.
Trong lúc chờ đèn đỏ tiếp theo, Hạng Tâm Hà chê tư thế không thoải mái, theo bản năng muốn kéo dây an toàn, bị Quyền Đàm giữ tay lại mới không lộn xộn nữa.
Mu bàn tay ấm áp dường như mang theo nhịp tim, Quyền Đàm rất nhanh liền buông ra.
Đèn đỏ chuyển sang đèn xanh, Quyền Đàm đạp ga rời khỏi con phố ồn ào, nhớ tới ngày đầu tiên Hạng Tâm Hà đến công ty Trần Triều Ninh đi làm, cậu hưng phấn chia sẻ niềm vui với mình.
"Anh ấy không chê em, bảo em đi theo làm trợ lý, anh Quyền Đàm, anh nói xem em có thể làm tốt không?"
Cậu rất kích động, ăn cơm cũng không tử tế, gò má ửng hồng, tự cổ vũ cho bản thân.
"Em nhất định có thể làm tốt."
Lúc đó anh không nói gì, chỉ hỏi Hạng Tâm Hà: "Sẽ không cảm thấy mệt sao?"
Hạng Tâm Hà trông rất thẹn thùng, lắc đầu nói: "Không mệt, có thể ở cùng một chỗ với anh ấy lúc nào cũng vui vẻ."
Học sinh vừa tốt nghiệp căn bản chưa từng chịu khổ gì, thế mà phải theo Trần Triều Ninh chạy đôn chạy đáo vì một công ty nhỏ mãi không phất lên được, nghĩ không thông ý nghĩa là gì, chỉ vì Trần Triều Ninh cho cậu một chiếc máy ảnh giống y hệt?
Anh tưởng Hạng Tâm Hà có thể sẽ không kiên trì được, vào lần gặp mặt sau hỏi cậu còn quen hay không, nhưng Hạng Tâm Hà không ngừng trả lời tin nhắn của Trần Triều Ninh trong bữa tiệc, cậu nói cậu không mệt, đã quen với công việc này.
Anh quả thực đã coi thường Hạng Tâm Hà, công việc này cậu kiên trì 2 năm, mà thích Trần Triều Ninh, kiên trì gần 4 năm.
Sự kiên nhẫn của Hạng Tâm Hà tốt hơn nhiều so với anh tưởng tượng.
Máy gacha bán gấu hạt dẻ không dễ tìm như vậy, 4 người dạo khắp các khu vui chơi điện tử lớn nhỏ, cũng không tìm được cái thứ 2.
"Trong vòng một tuần, nhất định sẽ tìm được đưa cho em."
Hạng Tâm Hà cảm thấy bản thân cố chấp thì thôi đi, sao còn có thể làm phiền người khác.
"Không sao đâu anh Quyền Đàm, hôm nay đã rất thỏa mãn rồi." Cậu chỉ vào đống búp bê quay được ở ghế sau, nheo mắt cười: "Em phải về nhà cất kỹ chúng nó đi."
Quyền Đàm thuận theo lời cậu đáp: "Nhớ chụp tấm ảnh cho anh."
"Được."
4 giờ chiều, anh đúng giờ đưa Hạng Tâm Hà và Hạng Cánh Tư về đến nhà.
"Anh Quyền Đàm."
Hạng Tâm Hà ôm một đống búp bê xuống xe, nhớ ra gì đó chạy đến ghế lái gõ gõ cửa xe Quyền Đàm.
"Sao vậy?"
Hạng Tâm Hà từ trong lòng vớt ra một con Bánh Bao Hạt Dẻ đưa cho anh: "Tặng anh."
Quyền Đàm có hơi bất ngờ: "Cho anh?"
"Vâng." Hạng Tâm Hà trở nên thẹn thùng: "Hôm nay anh mời em và Cánh Tư ăn cơm, quà đáp lễ cho anh."
Quyền Đàm rũ mắt nhìn về phía Bánh Bao màu nâu lông xù trong tay cậu, cười khẽ nhận lấy, "Vậy anh không khách sáo nhé, cảm ơn."
Xe rời khỏi cổng lớn, Hạng Tâm Hà mới dẫn Hạng Cánh Tư về nhà.
"Anh ơi, thỏ hồng nhiều như thế, sao anh không chia bớt một con đi?"
Hạng Tâm Hà cúi đầu nhìn, trong lòng ngực chật ních gần như toàn là Thỏ Chuối.
"Cái này......"
Hạng Tâm Hà nói: "Bánh Bao Hạt Dẻ đáng yêu hơn mà."
Đương nhiên phải tặng người ta cái đáng yêu hơn một chút chứ.
"Ồ, anh cũng cảm thấy con thỏ này rất xấu à?"
Lời này Hạng Tâm Hà không thích nghe, "Ai nói, đều rất đáng yêu."
"Chính anh nói mà."
"Anh không có."
Ưu điểm của Hạng Cánh Tư là không quá thích tranh luận với người khác những chuyện vô nghĩa, bao gồm cả với anh trai mình.
"Được rồi, biết, về nhà ăn cơm thôi, đói quá."
Quyền Đàm từ nhà họ Hạng đi ra vốn dĩ nên về thẳng nhà cũ, nhưng Quyền Anh gửi tin nhắn cho anh, bảo anh tiện đường đi đón Trần Triều Ninh một chút.
"Cô, em ấy không tự lái xe sao?"
Giọng nói của Quyền Anh trong ống nghe bật loa ngoài đặc biệt lớn.
"Họp mặt gia đình, các cháu tốt nhất là cùng nhau về đi, đỡ để bà nội cháu lại nói quan hệ 2 đứa không tốt."
Quyền Đàm cười cười: "Chuyện không đâu."
"Biết rồi, nó đang ở nhà, cháu đợi ở dưới lầu là được."
"Vâng."
Nơi ở của Trần Triều Ninh trái lại rất yên tĩnh, chỉ là cách hơi xa một chút, sau khi anh đỗ xe xong, vừa khéo nhìn thấy Trần Triều Ninh 2 tay đút túi bước ra từ cổng lớn, áo sơ mi quần âu, nhưng đi một đôi giày thể thao màu trắng hoàn toàn không ăn nhập.
Anh mở cửa xe ngồi thẳng vào ghế phụ.
"Làm phiền anh họ."
Nói kháy, Quyền Đàm không thể nào không nghe ra.
"Cảm thấy phiền lần sau có thể tự lái xe."
"Gần đây đau tay."
"Làm sao?"
Có thứ gì đó cộm mông, Trần Triều Ninh dây an toàn cũng chưa thắt, trực tiếp đưa tay vớt một cái, giây tiếp theo sau khi nhìn rõ diện mạo thứ đó liền ném thẳng ra ghế sau.
"Ui." Ni Ni bị ném vào mặt, tức giận nói: "Chú Triều Ninh chú làm gì vậy!"
Trần Triều Ninh vừa quay đầu lại, Ni Ni đang cầm con búp bê bị anh ném qua trưng ra vẻ mặt sắp tức nổ phổi.
"Cháu sao lại ở đây?"
Ni Ni nói: "Cháu cùng chú đi chơi mà."
"Ồ." Trần Triều Ninh nhàn nhạt hỏi: "Chỉ 2 người?"
"Không, còn có Cánh Tư và anh Tâm Hà."
"Ồ." Anh xoay người lại, thắt dây an toàn, ngả ra sau một cái: "Khá đấy, thanh mai trúc mã, 2 nhỏ vô tư."
"Hả?"
Quyền Đàm khởi động xe, quay đầu lại, nói: "Tâm Hà làm việc một tuần, đưa em ấy đi ăn bữa cơm, thư giãn một chút."
"Anh cũng tự thân vận động gớm."
Quyền Đàm nói: "Quen biết Tâm Hà lâu như vậy, chú Hạng đều mở lời rồi, tự nhiên phải chăm sóc nhiều hơn chút, trái lại là em, nổi khùng cái gì?"
"Em nổi khùng?"
"Không có?"
Trần Triều Ninh: "Hôm nay anh nói nhiều thế?"
"Triều Ninh, là em khá kỳ lạ."
Bầu không khí trong xe nháy mắt hạ xuống điểm đóng băng, Trần Triều Ninh vào lúc cực kỳ khó chịu là tiếc chữ như vàng.
Quyền Đàm liếc anh một cái, ngồi ở vị trí Hạng Tâm Hà vừa mới ngồi, anh đối với đứa em họ này coi như hiểu rõ, chậm rãi mở miệng: "Em rõ ràng biết."
Trần Triều Ninh không tiếp lời anh, anh cũng không tiếp tục nói nữa, Ni Ni ở ghế sau càng là một tiếng không dám ho he.
"Em không thích đàn ông, cho nên không ngừng từ chối Tâm Hà."
Giọng nói của Quyền Đàm trong chiếc xe không khí không mấy lưu thông có vẻ rất trầm.
"Anh không giống."
Trần Triều Ninh gác tay phải lên cửa sổ xe, hơi rũ mắt xuống, ngón tay sờ sờ sau tai mình.
"Anh thích em ấy."
Anh nói: "Em sớm đã biết mà."
_________________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Ngày mai không cập nhật, nghỉ một ngày