Chiếc xe đỗ ở ven đường quả nhiên bị dán giấy phạt, Trần Triều Ninh tiện tay xé xuống, Hạng Tâm Hà trái lại vô cùng thức thời nói: "Tôi trả giúp anh."
Cậu chủ động cầm lấy tờ giấy Trần Triều Ninh đang cầm trong tay, nghiêm túc xem một chút sau đó hỏi: "Bao nhiêu tiền vậy, trên này sao cũng không viết, là cần anh đến đội cảnh sát giao thông nộp phí sao?"
Có vẻ hơi phiền phức, Hạng Tâm Hà vô thức cảm thấy áy náy.
"Tôi đi cùng anh nhé."
Trần Triều Ninh mở cửa xe, tiện tay ném hộp mù vừa quay được cho cậu, Hạng Tâm Hà dùng 2 tay đón lấy.
"Cậu chưa từng xử lý vi phạm?" Anh thuận miệng hỏi.
Hạng Tâm Hà bưng hộp mù đi vòng qua đuôi xe, ngồi vào ghế phụ, còn không quên ngoan ngoãn thắt dây an toàn.
"Tôi còn chưa thi bằng lái mà."
Bàn tay nắm vô lăng của Trần Triều Ninh cứng lại một giây, ngay sau đó đạp ga rời khỏi khu vực ồn ào này.
Chuyện Hạng Tâm Hà không biết lái xe anh biết, bởi vì mẹ mất vì tai nạn giao thông, cậu vẫn luôn rất bài xích việc thi bằng lái xe, trước đây trong khoảng thời gian đi theo làm trợ lý cho anh, cậu cũng chưa từng nhắc tới chuyện này, có biết lái xe hay không cũng không quan trọng, nhưng Hạng Tâm Hà không chỉ một lần giúp anh xử lý vi phạm.
Thật sự là quên sạch sẽ.
Hạng Tâm Hà nâng niu hộp mù tròn vo trong lòng bàn tay, bộ dạng muốn nói lại thôi.
"Cảm ơn anh."
Cậu ngồi ở ghế phụ cố ý xoay người lại, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Trần Triều Ninh, "Tôi mời anh ăn cơm, anh muốn ăn gì?"
Trần Triều Ninh không để ý đến cậu, cậu l**m l**m môi, bồi thêm một câu: "Ăn gì cũng được."
Xe rẽ ở ngã tư phía trước, Trần Triều Ninh nói với cậu: "Tôi ăn rồi."
Hạng Tâm Hà tiếc nuối "à" một tiếng, "Vậy được rồi."
Bụng vô cùng không đúng lúc kêu liên tiếp mấy tiếng, mặt Hạng Tâm Hà đỏ bừng lên, nhưng cậu trước nay không biết nói dối, luôn rất thành thật.
"Tôi đói."
Trần Triều Ninh lại hơi nghiêng mặt hỏi cậu: "Trưa nay ăn cái gì?"
Đường nét khuôn mặt của anh quá hoàn hảo, góc hàm dưới ưu việt còn có sống mũi cao thẳng bị ánh sáng che khuất luôn khiến Hạng Tâm Hà nhớ tới tấm poster trên tường công ty Quyền Đàm.
"Ăn đồ tây." Hạng Tâm Hà ngẫm nghĩ nói: "Ngon lắm."
Cậu cảm thấy Trần Triều Ninh hôm nay không khó gần như lúc mới gặp, vui vẻ chia sẻ với anh lịch trình hôm nay.
"Anh Quyền Đàm mời khách, nhà hàng cũng là anh ấy chọn, anh ấy là anh họ anh, lần sau chúng ta có thể cùng nhau ăn nha."
"Ừ." Trần Triều Ninh gật gật đầu, phụ họa nói: "Các người cũng đi quay gacha nữa."
Là câu trần thuật, nhưng Hạng Tâm Hà không nghe ra.
"Đúng vậy."
Mắt Hạng Tâm Hà cong cong, "Nhưng mà tay tôi thối quá, mãi không quay được Gấu Hạt Dẻ, loại hộp mù trứng quay này tuyệt bản rồi, tôi cảm thấy rất tiếc nuối, cho nên mới hỏi anh là quay ở đâu."
Trần Triều Ninh cười lạnh một tiếng: "Thứ xấu quắc như vậy mà cũng muốn?"
Hạng Tâm Hà giống hệt như một học sinh bị giáo viên bắt lỗi, không chút do dự xin lỗi anh.
"Xin lỗi."
Thái độ cậu thành khẩn, thậm chí đầu cũng hơi cúi thấp, phía trước vừa vặn đèn đỏ, Trần Triều Ninh đạp phanh xe.
"Tôi...... tôi không cố ý nói như vậy, ai bảo anh trước đó cứ bắt tôi đi chụp CT não, còn nói muốn ném tôi từ tòa nhà 30 tầng của anh Quyền Đàm xuống."
Có lý có cứ, nhưng Trần Triều Ninh chưa bao giờ nói lý lẽ.
"Tôi từng nói?"
"Tự anh xem lịch sử trò chuyện đi."
Còn 20 giây đèn xanh, Trần Triều Ninh nhìn thẳng phía trước, hỏi Hạng Tâm Hà: "Quyền Đàm nói cho cậu biết tôi với anh ta là anh em họ?"
"Ừ, đúng vậy."
"Anh ta còn nói gì nữa?"
Hạng Tâm Hà cẩn thận nhớ lại, "Hết rồi."
Không đúng, là có.
Chuyện cậu trước khi mất trí nhớ thích Trần Triều Ninh.
Đột nhiên cảm thấy trong xe rất nóng, Hạng Tâm Hà như vớ được cọng rơm cứu mạng ôm lấy trứng mù chưa mở, trở nên trầm mặc.
Gốc tai đều nóng lên.
Không chỉ có Quyền Đàm, Ôn Nguyên cũng thế, bọn họ đều nói cậu trước đây đặc biệt thích Trần Triều Ninh, còn có trong máy ảnh mẹ tặng cậu, lưu trữ những bức ảnh và video về Trần Triều Ninh.
Tất cả mọi thứ dường như đều chứng minh sự thật cậu thích Trần Triều Ninh.
Nhưng thật ra Trần Triều Ninh ngoại trừ đẹp trai một chút, hình như cũng không phải loại hình cậu đặc biệt thích.
Quan trọng nhất là, bọn họ đều nói Trần Triều Ninh là trai thẳng, anh không thích đàn ông, là cậu cứ nhất quyết sống chết bám lấy.
Trên cổ cậu lấm tấm vài giọt mồ hôi, Trần Triều Ninh liếc thấy, không lên tiếng chỉnh nhiệt độ trong xe thấp xuống hai độ.
"Chúng ta trước đây......" Hạng Tâm Hà do dự mở miệng: "Có phải tôi, gây phiền phức cho anh rồi không?"
Trần Triều Ninh hôm nay khiến cậu cảm thấy là một người rất tốt, tuy rằng mồm miệng rất độc, nhưng sẽ đưa cậu đi gacha, còn sẽ giúp cậu ra mặt, chuyện xu hướng tính dục này làm thế nào cũng không thể cưỡng cầu, quấy rối chính là quấy rối, không thể nói bởi vì cậu quên mất chuyện này, thì có thể coi như không tồn tại.
"Ý gì?"
Trần Triều Ninh không biết muốn lái xe đi đâu, giọng nói giống như gió thổi ra từ điều hòa lạnh lẽo nhàn nhạt.
"Phiền phức cậu gây cho tôi còn ít sao?"
"Xin lỗi." Hạng Tâm Hà lại xin lỗi anh, mày nhíu chặt, không biết lời tiếp theo nên nói hay không nên nói, "Anh Quyền Đàm nói với tôi, anh lúc đi học bị...... bị đàn ông quấy rối."
2 chữ quấy rối nói rất mơ hồ, không tiện nói thẳng ra miệng, "Tôi rất hiểu anh, ai gặp phải chuyện này đều sẽ có bóng ma tâm lý."
"Cậu rốt cuộc muốn nói cái gì?" Trần Triều Ninh ngắt lời cậu.
Xe bất tri bất giác đã dừng ở một bãi đỗ xe lộ thiên, thời gian trên màn hình điều khiển trung tâm trong xe chỉ 6 giờ 55 phút.
Hạng Tâm Hà nắm chặt quả trứng trong tay anh, đầu ngón tay trắng bệch, cuối cùng lấy hết can đảm nhìn vào mắt Trần Triều Ninh nói: "Tôi là đồng tính nam, chuyện thích đàn ông hình như hồi cấp 2 tôi đã nhận thức được, nhưng mà tôi chưa từng quấy rối người khác, nhưng...... nhưng có phải tôi đã quấy rối anh không?"
Trần Triều Ninh tháo dây an toàn, một tiếng "tạch", nặng nề nện vào màng nhĩ Hạng Tâm Hà.
"Cậu hỏi tôi? Lại là Quyền Đàm nói cho cậu? Hay là Ôn Nguyên?"
"2 người họ."
Trả lời xong giống như chờ đợi phán quyết không nói một lời, đối với việc làm sai, Hạng Tâm Hà luôn giữ vững nguyên tắc biết sai có thể sửa còn hơn không, có thể xin lỗi thì vấn đề không lớn.
Nhưng Trần Triều Ninh không có phản hồi nữa, hai tay anh vẫn đặt trên vô lăng, góc độ này không nhìn thấy nốt ruồi đen ở xương ngón út tay trái của anh.
Trần Triều Ninh chỉ là đột nhiên rất muốn hút thuốc.
Trước khi lần đầu tiên nhận được thư tình của Hạng Tâm Hà, anh vẫn luôn không biết xu hướng tính dục của người này, Hạng Tâm Hà ngụy trang rất tốt, chẳng qua khoảng cách từ lúc bọn họ quen biết đến lúc tỏ tình cũng không bao lâu là được.
Đồng tính nam bên cạnh anh trước nay chỉ có một mình Quyền Đàm, Quyền Đàm là công khai, nhưng nhà họ Quyền cũng không nhận, công khai dường như cũng có cái lợi, ít nhất sẽ không giống anh luôn bị bắt đi xem mắt với những người phụ nữ môn đăng hộ đối như vậy.
Sau đó quen biết bạn của Lục Tự, cũng là một người công khai, có điều anh với người họ Thẩm kia quan hệ bình thường, ăn cơm 2 lần, không có giao tình quá sâu.
Còn về Hạng Tâm Hà, không giống với gã đồng tính luyến ái nam quấy rối anh trong ký ức.
Loại đàn ông ghê tởm khiến người ta chỉ muốn nôn mửa kia vĩnh viễn chỉ biết gửi những tin nhắn hạ lưu đến cực điểm và ảnh khỏa thân bộ phận nhạy cảm, còn có theo dõi không ngừng nghỉ.
Chẳng qua Hạng Tâm Hà trước khi hỏng não cũng chưa từng thừa nhận hành vi của cậu đối với anh là đang quấy rối, cậu luôn đợi gặp mặt anh một lần vào đúng ngày lễ Giáng Sinh, tặng quà sinh nhật, bên trong nhất định kẹp một bức thư tình.
"Cho dù thích anh Triều Ninh là phạm pháp, em cũng sẽ không bỏ cuộc."
Anh cảm thấy Hạng Tâm Hà ngu xuẩn, cảm thấy cậu dốt đặc.
Thích một người vậy mà có thể kiên trì không ngừng nghỉ như thế, giống như anh không hiểu Quyền Đàm vậy, anh trước đây nói với Quyền Đàm, thích thì theo đuổi, rốt cuộc đang sợ cái gì? Quyền Đàm vĩnh viễn có nỗi lo âu.
"Em ấy quá thích em, sự theo đuổi của anh có thể sẽ khiến em ấy cảm thấy phiền phức."
"Cậu ta theo đuổi em thì em không phiền phức chắc?"
Anh từng một lần cho rằng, Quyền Đàm còn không có gan bằng Hạng Tâm Hà.
Anh cũng không cảm thấy sự đeo bám dai dẳng của Hạng Tâm Hà là một loại quấy rối, chỉ là cho rằng loại hằng tâm và nghị lực này nên đặt lên người xứng đáng, anh không cho Hạng Tâm Hà bất cứ phản hồi nào được.
Là khó chịu.
Giống như đang đi công tác bên ngoài, nhận được đơn xin từ chức đột ngột của Hạng Tâm Hà vậy.
Là tự cậu khăng khăng muốn thích, cũng là cậu khăng khăng muốn theo đuổi, bây giờ lại mượn cớ đầu óc không tốt nhẹ nhàng xin lỗi một cái, chuyện này coi như xong?
Coi anh là gì?
Thằng hề bị đùa giỡn?
"Anh không vui sao?" Hạng Tâm Hà cẩn thận từng li từng tí hỏi.
Sắc trời ngoài cửa sổ rơi xuống một chút ráng chiều, chiếu lên gương mặt trắng nõn của Hạng Tâm Hà, lông mi cậu rất dài, lúc chớp lên chớp xuống sẽ chạm vào nhau, trông có một loại cảm giác vô tội.
"Có phải anh muốn đưa tôi đi ăn cơm không?" Hạng Tâm Hà quay đầu nhìn ra bên ngoài, trong lòng càng cảm thấy áy náy, "Nhà hàng này trông cũng không tệ, hôm nay tôi mời."
"Tôi chính là cảm thấy rất xin lỗi anh, tôi quên mất rất nhiều chuyện, xu hướng tính dục của anh bình thường, quấy rối anh quả thực là tôi không đúng."
Hạng Tâm Hà không được tự nhiên l**m môi, cũng rất căng thẳng, "Thời gian trước có thể là đã xảy ra chút chuyện không vui, tôi sau này sẽ không bao giờ như thế nữa, anh đừng giận."
Trần Triều Ninh ngước mắt lên, dưới sự khúc xạ của ánh nắng ngoài cửa sổ, màu mắt trông càng nhạt hơn.
"Cậu sẽ không cái gì?" Anh hỏi.
Trái tim Hạng Tâm Hà chìm xuống, "Sẽ không quấy rối anh nữa."
"Nói lại lần nữa."
"Sẽ không quấy rối anh nữa."
Cậu nói xong có hơi xấu hổ tháo dây an toàn ra, quả trứng mù trong tay lăn sang một bên, muốn với lấy, mãi không dám ngẩng đầu nhìn mặt Trần Triều Ninh, nghĩ rằng nên nói thêm chút gì đó để hòa hoãn bầu không khí một chút, kết quả trong mũi bay tới một cỗ mùi hương như có như không, sau gáy bỗng chốc bị đè lấy, đau đến mức cậu rên khẽ một tiếng ngắn ngủi.
"Anh......"
Muốn hỏi anh làm sao vậy, khuôn mặt Trần Triều Ninh càng lúc càng gần, có khoảnh khắc cái gì cũng không nghe thấy, chỉ có tiếng tim đập kịch liệt nóng bỏng.
Xúc cảm trên môi thật ra không nặng, là mềm mại, mang theo hơi nóng hun người, nhưng cả người cậu chính là một khúc gỗ, đầu óc hoàn toàn ngưng trệ.
Cái này là, ý gì?
Rốt cuộc ai mới là đồng tính luyến ái nam?
_________________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Đúng vậy, rốt cuộc ai là đồng tính luyến ái nam hả! Ra đây cho tôi!