. Gặp lại
Trưa Chủ nhật, Lộ Diêu và Hứa Sơn Tình lái xe đưa Thương Doanh đến một nhà thi đấu ở Hải Thành.
Cặp đôi trẻ này vốn dĩ không sắp xếp lịch trình quá dày đặc, nên dứt khoát đi cùng Thương Doanh đến buổi triển lãm từ thiện với chủ đề quan tâm đến các bệnh hiếm gặp này. Điểm khác biệt là họ đi với tư cách người tham quan, còn Thương Doanh là tình nguyện viên.
Hàng cây ngô đồng bên đường vẫn còn hơi trơ trụi, nhưng cành lá không còn mang màu nâu cứng nhắc như giữa mùa đông, mà đã ẩn chứa sự nảy nở của sắc xuân.
Ánh nắng ấm áp đổ xuống qua cửa kính xe, Lộ Diêu thoải mái nhắm mắt lại ở ghế lái, thong thả lên tiếng: "Những ngày không phải làm móng thật là dễ chịu quá đi. Em vừa gửi ảnh sinh hoạt hai ngày nay vào nhóm chat của tiệm, làm mấy nhân viên của em ghen tị muốn chết."
Ở những tiệm làm móng cao cấp như MUSE, lộ trình thăng tiến vừa gian nan vừa hẹp, những màn đấu đá ngầm chưa bao giờ dừng lại.
Sau khi tích góp được một khoản tiền tiết kiệm kha khá, Lộ Diêu đã chủ động nghỉ việc, tự lập môn hộ mở một tiệm làm móng riêng. Việc làm móng không còn là công việc hằng ngày của cô nữa, cô tham gia nhiều hơn vào khâu thiết kế mẫu móng. Bản thân cô vốn có thiên phú về mảng này, hiện tại sau một năm kinh doanh, việc làm ăn của tiệm duy trì khá tốt.
Cũng nhờ có được sự tự do tương đối, cô mới có thể cùng Hứa Sơn Tình thực hiện chuyến du lịch trăng mật kéo dài một tháng này.
"Vậy bà chủ Lộ có thể ở lại Hải Thành lâu hơn một chút rồi." Thương Doanh tựa vào ghế sau, cô khẽ rũ mi mắt, lướt xem nhóm WeChat của các tình nguyện viên.
Trong nhóm liên tục nhảy ra từng tin nhắn, đều là về tình hình thực tế tại hiện trường.
Lộ Diêu thở dài: "Giá mà tiền tiết kiệm của em đột nhiên tăng vọt gấp trăm lần thì tốt biết mấy, như vậy em có thể mở một tiệm làm móng ở Hải Thành luôn. Lưu lượng người ở siêu đô thị quốc tế vẫn đáng kinh ngạc hơn Liễu Thành nhiều." Hai ngày nay thời tiết đẹp, dẫn đến những nơi hơi nổi tiếng một chút đều đông nghẹt người.
"Chị cũng mong thế." Hứa Sơn Tình cầm vô lăng rẽ một khúc cua, vừa nói vừa liếc nhìn người yêu mình một cái, cười trêu chọc: "Như vậy sau này chị có thể không cần đi làm nữa, chỉ cần chuyên tâm ăn cơm mềm thôi! Trông cậy cả vào sự nỗ lực của bà chủ Lộ đó!"
Lộ Diêu bừng tỉnh mở mắt, nắm chặt nắm đấm, dáng vẻ tràn đầy quyết tâm: "Được! Ba mươi mốt tuổi rồi! Chính là cái tuổi để phấn đấu!"
Sự tương tác của hai người ở hàng ghế trước lọt vào mắt, nụ cười bên môi Thương Doanh đậm thêm đôi chút.
Giây tiếp theo, lại nghe Lộ Diêu như mới sực nhớ ra điều gì, nói: "Ô mai gót! Chờ đã! Sao em đã ba mươi mốt tuổi rồi! Từ cái tuổi thích gọi chị mà giờ em đã thành chị luôn rồi à hụ hụ......" Nói đến đây cô lại quay đầu nhìn người bạn ở ghế sau, gọi một tiếng: "Chị Doanh."
Thương Doanh ngước mắt lên, ánh nhìn rất dịu dàng: "Sao vậy em?"
Vừa vặn phía trước đèn đỏ bật sáng, chiếc xe từ từ dừng lại.
Lộ Diêu đưa tay vỗ vỗ cánh tay Hứa Sơn Tình: "Tiểu Hứa, chị nói xem bây giờ chị Doanh có phải đặc biệt có phong thái ngự tỷ không."
"Chị Doanh lúc nào cũng rất ra dáng ngự tỷ mà." Hứa Sơn Tình nhận xét một cách khách quan: "Lúc trước thì kín đáo hơn, bây giờ dù có kín đáo đến mấy cũng không che giấu được nữa rồi."
Thương Doanh bất lực đỡ trán, cười khổ: "Hai đứa tha cho chị đi."
Nửa giờ sau, họ vừa nói vừa cười đến đích.
Thương Doanh xuống xe trước để điểm danh, còn nhóm Lộ Diêu đi đỗ xe, ba người hẹn gặp lại sau khi hoạt động kết thúc.
Buổi triển lãm từ thiện lần này có quy mô khá lớn, tập trung vào các bệnh hiếm gặp, chủ đề mang tên "Hiếm gặp nhưng không cô đơn".
Những buổi triển lãm thiện nguyện như thế này luôn là địa điểm check-in ấm lòng, nó đánh trúng nhu cầu cảm xúc của đại chúng, lại có đủ sức hút khiến mọi người sẵn sàng chủ động tham gia và lan tỏa. Cộng thêm việc hôm nay là cuối tuần, nên người đến xem triển lãm nườm nượp không ngớt, trong đó có cả những bệnh nhân.
Nhà triển lãm nằm ngay tầng một, ở lối vào dựng một bức tường ghi danh từ các bệnh hiếm gặp, trên đó viết những cái tên lạ lẫm như bệnh búp bê, em bé cánh bướm, bệnh xơ cứng teo cơ, bệnh Crohn...... Bên cạnh tên bệnh còn có chú thích song ngữ dễ hiểu, còn dưới chân tường bày biện những vật dụng hằng ngày của bệnh nhân, ví dụ như đai chỉnh cột sống, bút vẽ đặc chế dễ cầm nắm......
Thương Doanh cầm một tấm thẻ chủ đề bước vào sảnh điểm danh. Trong ba năm ở Nam Thành, cô thường xuyên tham gia các hoạt động công ích, đến Hải Thành thói quen này vẫn được duy trì.
Trong lúc điểm danh, cô gặp vài người bạn đồng hành thiện nguyện quen thuộc, mọi người chào hỏi cô vài câu.
Thương Doanh vừa mặc áo khoác tình nguyện viên vào, cài bảng tên lên ngực, đang giơ tay lấy dây buộc tóc chuẩn bị cột mái tóc dài của mình lên, thì nghe thấy một giọng nữ vang lên bên cạnh: "Thương Doanh!"
Cô vốn nhạy cảm với âm thanh, lập tức nhận ra người này là ai, nhưng khi nhìn theo hướng tiếng gọi, đáy mắt vẫn thoáng qua một tia ngạc nhiên khó nhận ra.
"Thật khéo quá, Thương Doanh, hai ngày nay em đang tìm kiếm các hoạt động thiện nguyện ở Hải Thành thì thấy hoạt động này nên đã đăng ký." Bảng tên trước ngực Trần Khương đung đưa theo nhịp bước chân, trên mặt cô ấy nở nụ cười, có chút căng thẳng đẩy gọng kính.
Buộc tóc xong, Thương Doanh mỉm cười gật đầu, lịch sự đáp lại: "Đúng là rất khéo."
"Bây giờ em định đến khu 'Hội chia sẻ sự sống', chị có đi không?" Trần Khương đi đến đứng trước mặt Thương Doanh.
Buổi triển lãm này vừa có sự góp mặt của các bác sĩ bản địa, vừa có sự hỗ trợ của các chuyên gia nước ngoài.
Khi đăng ký, Thương Doanh đã điền vào vị trí phiên dịch tại hiện trường. Về mảng dịch cabin, cô chuyên sâu về khoa thần kinh, nhưng điều đó không có nghĩa là cô yếu kém ở các chuyên ngành y khoa khác.
"Đúng vậy."
Trần Khương thuận miệng mời: "Vậy cùng đi đi."
"Được."
Hai người cùng sóng bước đi về phía hội trường "Hội chia sẻ sự sống". Trên đường đi phải đi ngang qua khu vực cốt lõi của triển lãm, cũng là nơi dễ khiến người ta đồng cảm nhất. Ở đây phân bố vài không gian nhỏ độc lập, tái hiện lại những cảnh sinh hoạt thực tế của các bệnh nhân mắc bệnh hiếm gặp khác nhau. Không có sự dàn dựng bi thảm cố ý, chỉ có những sinh hoạt đời thường bình dị, nhưng chính những điều đời thường ấy lại càng chạm đến lòng người, không ít khách tham quan vừa khóc vừa bước ra từ các gian phòng.
Trần Khương dời mắt khỏi một người tham quan đang rơi lệ, cô ấy quay đầu nhìn Thương Doanh bên cạnh, khẽ mím môi nói: "Thương Doanh, cho đến tận hôm nay khi tham gia hoạt động này, em mới thấy mình tham gia hơi muộn."
"Chỉ cần đã bắt đầu thì lúc nào cũng không muộn cả." Thương Doanh nhìn về phía trước, giọng nói vẫn nhu hòa như mọi khi: "Hơn nữa trước đây em đã quyên góp tiền bạc, vật tư, cũng đã sớm dốc hết sức mình rồi."
"Chị nói cũng phải." Trần Khương nở một nụ cười.
Ánh mắt cô ấy chuyển hướng, ngón tay chỉ về một khu vực khác phía trước: "Khu vực đó là gì vậy? Có phải là 'Góc ký họa sự sống' nhắc trong sổ tay không?"
Thương Doanh nhìn theo hướng cô ấy chỉ: "Đúng vậy."
Nghĩ đến tâm ý của ban tổ chức, cô cũng không kìm được khẽ nhếch môi, giải thích cho người lần đầu tham gia hoạt động thiện nguyện trực tiếp: "Ban tổ chức đã mời không ít họa sĩ đến vẽ chân dung miễn phí cho các bệnh nhân tham quan. Những bức chân dung này sẽ được làm thành bưu thiếp, túi vải canvas và các vật phẩm lưu niệm khác, bên trên còn viết những câu nói tương ứng của bệnh nhân. Những vật phẩm này sau đó sẽ được bán đấu giá từ thiện trong khu triển lãm, số tiền thu được sẽ dùng vào việc cứu trợ y tế cho bệnh nhân mắc bệnh hiếm gặp."
Khi cô nói xong, họ cũng vừa vặn đi đến góc ký họa.
Ánh đèn bao phủ khu vực không lớn này, bảy tám họa sĩ đang ngồi trên ghế, trước mặt dựng bảng vẽ nghiêng nghiêng, đang cầm bút tỉ mỉ phác họa người bệnh ngồi đối diện.
Trong không khí vang lên tiếng sột soạt của bút vẽ lướt trên giấy, hòa lẫn với tiếng trò chuyện khe khẽ thỉnh thoảng vang lên của những người đứng xem, yên tĩnh mà ấm áp.
Lâu Chiếu Ảnh ngồi ở vị trí ngoài cùng, ngòi bút lướt đi nhanh nhẹn trên mặt giấy.
Ngặt nỗi cơn cảm lạnh của cô chưa khỏi hẳn, hai ngày nay cô ho nhiều, lúc này cô đang đội mũ len và đeo khẩu trang, bịt kín mít, chỉ để lộ đôi mắt rất tập trung.
Ánh mắt Thương Doanh lướt qua từng bức họa sống động, bước chân chậm lại đôi chút.
Vô tình, cô đứng lại sau lưng một họa sĩ đội mũ len, lặng lẽ nhìn họa sĩ này vẽ thêm một đôi cánh nhẹ nhàng để kết thúc bức chân dung cho một cô bé. Chỉ là nhìn một hồi, ánh mắt lại không tự chủ được rơi vào chiếc nhẫn đeo trên tay phải của họa sĩ đó.
Đầu ngón tay cái của cô chậm rãi vân vê đốt ngón tay giữa đang để trống của mình.
Đợi đến khi họa sĩ thu bút, dùng giọng nói khàn khàn nói với cô bé kia: "Bé ơi, chị vẽ xong rồi nhé", cô mới sực tỉnh, hàng mi run lên, cất bước một lần nữa.
Trần Khương cũng thu lại tầm mắt khỏi những bức họa, theo kịp bước chân cô: "Những người này vẽ vừa nhanh vừa đẹp..."
Lời khen ngợi như vậy, hôm nay Lâu Chiếu Ảnh đã nghe rất nhiều lần.
Cô kéo lại khẩu trang, lẳng lặng rút một tờ giấy vẽ mới, trải phẳng lên bảng vẽ trước mặt.
Giây tiếp theo, cô lại phải quay sang bên cạnh ho khan.
Đợi cơn ho dịu lại, khi ngước mắt lên, tầm nhìn vừa vặn xuyên qua khe hở của đám đông, thấy được bóng lưng của hai người phụ nữ đang đi xa dần.
Trong đó, bóng lưng của người phụ nữ buộc tóc rất giống Thương Doanh.
Suốt năm năm qua, cô đã vô số lần bị những bóng lưng tương tự như vậy làm dao động tâm trí, mà mỗi lần tràn trề hy vọng cuối cùng đều nhận lại sự tuyệt vọng tràn trề.
"Họa sĩ ơi, đến lúc vẽ bức tiếp theo rồi." Một nhân viên công tác bên cạnh chắn mất tầm nhìn của cô, khẽ nhắc nhở.
Lâu Chiếu Ảnh đành phải nén lại ý định đuổi theo: "Ừm."
......
Thương Doanh đứng cạnh một bác sĩ tóc vàng, dáng người thanh mảnh.
Đầu ngón tay cô ấy kẹp một trang bệnh án, ánh mắt lướt qua những thuật ngữ y khoa tiếng Anh dày đặc, lắng nghe những lời bác sĩ nói với bệnh nhân, rồi phiên dịch lại với tốc độ ổn định nhưng rõ ràng từng chữ: "Bác sĩ nói bệnh của bác thuộc loại khá nhẹ...... Về tác dụng phụ của thuốc mà bác lo lắng......"
Buổi triển lãm từ thiện hôm nay kết thúc vào lúc 6 giờ chiều, còn nửa tiếng nữa là đóng cửa, người trong nhà triển lãm dần thưa thớt hơn.
Ánh đèn vẫn dịu nhẹ, chỉ là bớt đi tiếng ồn ào của con người.
Đợi sau khi Thương Doanh tiễn vị bệnh nhân tư vấn cuối cùng, cô nâng cổ tay nhìn đồng hồ, còn mười phút.
Vị bác sĩ mỉm cười chào tạm biệt cô, cô cũng cười đáp lại, sau đó xắn tay áo, cúi người thu dọn tài liệu rải rác trên bàn tư vấn. Cô phân loại các loại sổ tay chẩn đoán theo loại bệnh, rồi cẩn thận thu lại các phiếu khảo sát của bệnh nhân trên bàn.
Trần Khương đã làm xong việc ở khu vực của mình, đi tới tập hợp với Thương Doanh.
Trong lòng cô ấy ôm một xấp phiếu khảo sát, cười nói với Thương Doanh một cách rất thoải mái: "Một buổi chiều thật ý nghĩa, Thương Doanh à, hóa ra đích thân tham gia thiện nguyện trực tiếp lại mang đến cảm giác thỏa mãn mạnh mẽ đến thế. Sau này danh sách những việc có thể làm vào cuối tuần của em lại có thêm một mục rồi."
Thương Doanh cũng ôm xấp phiếu, gật đầu: "Đi thôi, chúng ta về ký tên rồi trả lại áo."
So với sự nhộn nhịp lúc mới đến, hiện tại trên đường quay về đã không còn thấy nhiều người tham quan nữa.
Khi đi qua góc ký họa, nơi này lại càng trống trải, không còn bóng dáng bệnh nhân ngồi chờ, trên bảng vẽ cũng sạch sẽ, không có giấy vẽ trải ra.
Để không khí không quá trầm mặc, Trần Khương chủ động tìm đề tài: "Thương Doanh, chị có biết vẽ không?"
"Không biết." Thương Doanh lắc đầu, "Chị không có thiên phú mảng này."
Trần Khương lập tức tiếp lời: "Em cũng vậy, hồi trước mẹ em còn đặc biệt đưa em đến phòng tranh học, kết quả ngay hôm đó thầy giáo đã gọi điện cho mẹ em hỏi có thể trả lại học phí được không."
Nghe đến đây, trong mắt Thương Doanh hiện lên vài tia ý cười: "Nếu là chị thì chắc cũng có kết cục như vậy."
"Nhưng chị biết đấy, con người đôi khi lại không tin vào số phận. Sau khi lớn lên em vẫn chưa từ bỏ ý định với hội họa, lén dùng tiền tiêu vặt của mình đăng ký một lớp học trên mạng."
Trần Khương nói mà dở khóc dở cười: "Sau đó mới phát hiện lòng người hiểm ác, người đó thu tiền xong chỉ dạy em được hai buổi, cuối cùng xóa tài khoản chạy mất tiêu. Em vẽ đáng sợ đến thế sao?" Cô ấy sờ mũi mình, rồi xoay chuyển chủ đề, nhân cơ hội đưa ra lời mời: "Chị này, đúng lúc hôm nay em lướt mạng thấy có người nói mấy ngày tới ở Hải Thành có một buổi triển lãm tranh, hay là chúng ta đi dạo triển lãm tranh đi? Bình thường cường độ công việc cao quá, đi xem triển lãm có thể thư giãn lắm."
Thương Doanh uyển chuyển từ chối: "Chắc là chị không rảnh rồi."
Trần Khương không hề nản lòng: "Vậy tối nay chị có rảnh không? Em tìm được một nhà hàng khá ổn..."
"Xin lỗi nhé Trần Khương, chị đã có hẹn với bạn rồi."
"Không sao không sao, không cần xin lỗi đâu."
Trong lúc trò chuyện, họ đã đi bộ về đến sảnh điểm danh.
Mọi người trả lại bảng tên, áo khoác, phiếu khảo sát, ký tên mình vào danh sách.
Làm xong những việc này, Thương Doanh đi đến quầy gửi đồ, cô lấy áo khoác măng tô của mình từ trong tủ ra mặc vào, rồi đưa tay xõa mái tóc dài đang buộc xuống.
Trong lúc đang vuốt lại những sợi tóc, từ phòng gửi đồ đối diện vang lên một tiếng kêu kinh hoàng: "Có người ngã rồi! Đang co giật! Mau gọi cấp cứu 120 đi!"
Tiếng hét này phá tan sự yên tĩnh trong phòng, không ít người hướng mắt nhìn về phía đó.
Động tác của Thương Doanh khựng lại, đôi lông mày khẽ nhíu, bước chân gần như theo bản năng bước về phía phát ra âm thanh.
Cô vòng qua khu gửi đồ bên mình, chỉ thấy lối vào đối diện có một nhóm người đang vây quanh, có người đang cầm điện thoại gọi 120, có người đang hoảng loạn bàn tán, hiện trường không tránh khỏi có chút hỗn loạn.
"Làm ơn nhường đường một chút." Đợi khi Thương Doanh len qua được vòng ngoài của đám đông, ánh mắt cô chợt đông cứng lại.
Chỉ thấy một bóng người đang quỳ một chân dưới đất, trên đầu vẫn đội chiếc mũ len đã gặp ở góc ký họa ban chiều. Hai tay cô ấy giữ chắc lấy đầu người dưới đất, cẩn thận lật nghiêng cơ thể đối phương.
Giọng nói vẫn khàn khàn truyền qua đám đông: "Là lên cơn động kinh, mọi người đừng vây quá gần, hãy giữ cho......"
Người tình nguyện viên dưới đất nhắm nghiền hai mắt, tứ chi thỉnh thoảng co giật, khóe miệng còn trào ra một ít bọt trắng.
Lâu Chiếu Ảnh còn chưa nói hết câu, cổ họng trào lên một cơn ngứa ngáy nồng nặc, cô quay đầu sang bên cạnh ho khan, ho đến mức vành mắt đỏ hoe.
Ngay sau đó, cô nghe thấy một giọng nữ thanh khiết đột ngột vang lên sau lưng: "Mời mọi người lùi lại một chút, để không khí lưu thông."
Sự ồn ào xung quanh dường như ngay lập tức bị nhấn nút tắt tiếng, chỉ còn giọng nói đó vang vọng bên tai.
Hàng mi Lâu Chiếu Ảnh run rẩy, cơn ho cũng đột ngột dừng lại. Ngay sau đó, một đôi giày thể thao màu trắng dừng lại trong tầm mắt cô. Không đợi cô ngẩng đầu, Thương Doanh đã ngồi xổm xuống, mái tóc dài màu đen xõa trên vai.
Thương Doanh nhanh nhẹn cởi áo khoác của mình ra gấp lại, cẩn thận lót xuống dưới đầu bệnh nhân, rồi lại kiểm tra kỹ khoang miệng đối phương, xác nhận không có dị vật làm tắc nghẽn đường thở.
Mỗi cử động đều toát lên sự điềm tĩnh chuyên nghiệp.
Thương Doanh làm xong tất cả mới ngước mắt lên, bình thản nói với họa sĩ trước mặt: "Cô ấy không cắn chặt răng, tạm thời không cần......"
Nói đến một nửa, cô bỗng nhiên khựng lại.
Người trước mắt vẫn đeo khẩu trang y tế, chỉ để lộ một đôi mắt, và cũng chính đôi mắt này khiến những lời còn lại của cô nghẹn lại nơi cổ họng.
Thời gian như ngừng trôi, mọi âm thanh đều biến mất sạch sẽ.
Thực ra chỉ có hai giây, nhưng hai giây ngắn ngủi này lại dài đằng đẵng như cả một thế kỷ.
Hàng mi chớp nhẹ, Thương Doanh sực tỉnh, giọng nói vô thức dịu đi, lúc này mới nói nốt câu vừa rồi: "Tạm thời không cần nhét đồ vật vào."
Cô rũ hàng mi dài, né tránh ánh nhìn của Lâu Chiếu Ảnh.
Cô nới lỏng cổ áo của tình nguyện viên này, đảm bảo cổ áo mở rộng hoàn toàn, sau khi chắc chắn không gây cản trở hô hấp, cô mới nâng cổ tay nhìn đồng hồ của mình, tầm mắt từ đầu đến cuối không hề hướng lên trên nữa.
Chưa đầy hai phút, cơn co giật của người tình nguyện viên này dần bình ổn, tứ chi cũng từ từ thả lỏng.
Lâu Chiếu Ảnh đứng dậy đi về phía tủ gửi đồ của cô ấy, lấy ra một gói khăn giấy ướt, rồi quay trở lại ngồi xổm xuống lau nước bọt và bọt trắng bên khóe miệng cho đối phương.
Thương Doanh dời tầm mắt của mình đi, không nhìn vào chiếc nhẫn đó nữa.
Cô ngẩng đầu, hỏi những người đang gọi 120: "Xe cứu thương sắp đến chưa?"
"Nói là trong vòng năm phút sẽ đến, sắp rồi." Một tình nguyện viên cầm điện thoại trả lời.
Thương Doanh gật đầu: "Được."
Nói xong câu này cô mím chặt môi, chỉ cúi mắt nhìn gương mặt bệnh nhân, không nói thêm gì nữa, nhưng ánh mắt đang đặt trên người cô thật khó lòng phớt lờ.
Chẳng bao lâu sau, tiếng còi xe cứu thương ngày càng gần.
Người bệnh chưa hoàn toàn tỉnh táo được khiêng lên cáng, nhân viên của ban tổ chức cũng đã gọi điện cho người nhà cô ấy để giải thích tình hình trong lúc này.
Thương Doanh và Lâu Chiếu Ảnh không cần phải đi theo xe, đám đông cũng dần tản ra.
"Thương Doanh." Trần Khương đi tới, cô ấy nhìn Thương Doanh, ánh mắt sáng lên, nói với vẻ kinh ngạc: "Chị còn biết cả những kỹ năng sơ cứu này nữa à!"
Thương Doanh ừ một tiếng: "Ừm."
Cô cầm lấy chiếc áo khoác trên mặt đất, đầu ngón tay chạm vào lớp vải, đang chuẩn bị nhấc bước chân cứng nhắc rời khỏi đây.
Người nãy giờ vẫn im lặng đứng bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng nhắc nhở: "Áo khoác của cậu bẩn rồi."
Đầu ngón tay Lâu Chiếu Ảnh giữ lấy một góc áo của Thương Doanh, trong mắt cô ấy không biết từ lúc nào đã phủ lên một tầng nước óng ánh. Giọng nói vốn đã hơi khàn, lúc này càng vương thêm vài phần âm mũi thấm đẫm tiếng khóc, hơi run rẩy: "Dùng khăn giấy ướt lau trước đi."
"......" Thương Doanh không trả lời, quay sang nói với Trần Khương: "Trần Khương, em về trước đi."
Trần Khương đồng ý ngay: "Được, hẹn gặp lại nhé Thương Doanh." Cô ấy giơ giơ điện thoại, mỉm cười: "Về đến nhà em sẽ nhắn tin cho chị."
Thương Doanh gật đầu, đợi đến khi bóng dáng Trần Khương hoàn toàn biến mất ở góc rẽ, cô mới chậm rãi quay đầu, nhìn lại người bên cạnh.
Cô chạm phải đôi mắt ướt át của Lâu Chiếu Ảnh, cổ họng khẽ động, nhưng không kìm được sự nghẹn lời và mờ mịt, có chút không biết nên nói gì.
Nói "Thật khéo" sao? Không thích hợp.
Nói "Đã lâu không gặp" sao? Cũng không thích hợp.
Người trong phòng gửi đồ ngày càng ít, những tiếng ồn ào dần lắng xuống, chỉ còn lại hai người họ đứng yên tại chỗ.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng giữa họ. Thương Doanh lấy điện thoại từ trong túi áo ra, trên màn hình hiện lên tên người gọi là Lộ Diêu, cô xoay người trượt màn hình nghe máy: "Diêu Diêu."
"A Doanh, bên chị kết thúc chưa? Bọn em xem xong phim rồi." Hai người họ sau khi xem sơ qua buổi triển lãm từ thiện này một cách đơn giản thì đã đến khu thương mại gần đó để hẹn hò.
"Kết thúc rồi, hai đứa đang ở ven đường à? Chị......"
Lời còn chưa dứt, người bên cạnh đã lảo đảo, ngã nhào xuống như không có xương.
Thương Doanh không kịp suy nghĩ nhiều, cánh tay vội vàng ôm lấy eo cô ấy để giữ vững cơ thể, gấp gáp đổi lời với những người bạn ở đầu dây bên kia: "Diêu Diêu, hai đứa đừng đợi chị nữa, cứ đi ăn trước đi, chị sẽ đến muộn một chút."
Vội vàng cúp máy, cô nhìn người trong lòng mình.
Mặt Lâu Chiếu Ảnh vùi vào hõm cổ cô, khẩu trang đã được tháo ra trong lúc cô nghe điện thoại, hơi thở nóng rực phả qua làn da cô, cánh môi nhợt nhạt khô nứt, hơi thở có chút yếu ớt.
"Lâu Chiếu Ảnh." Thương Doanh hạ thấp giọng: "Cậu bị sao vậy?"
Người được gọi tên không hề đáp lại, hàng mi dài ướt đẫm rũ xuống, như một con bướm dính sương đêm.
Phòng gửi đồ chỉ còn lại hai người bọn họ, gió đêm thổi vào từ cánh cửa mở toang, len lỏi khắp nơi.
Thương Doanh do dự vài giây, vẫn cúi đầu xuống, nhẹ nhàng áp trán mình lên trán Lâu Chiếu Ảnh. Nhiệt độ nóng vượt ngoài tưởng tượng khiến chân mày cô nhíu chặt lại, những sự do dự và xa cách trong lòng đều bị xua tan, không còn dấu vết.
Cô không nghĩ ngợi thêm nữa, luồn tay qua khoeo chân Lâu Chiếu Ảnh, hơi dùng sức bế bổng người lên theo kiểu ngang hông, bước chân vững chãi đi ra ngoài.
Trôi qua bao nhiêu năm như vậy, Lâu Chiếu Ảnh vậy mà lại nhẹ hơn trong ký ức một chút, bế trong lòng giống như một chiếc lông vũ có thể bị gió thổi bay bất cứ lúc nào.
Chân trời treo một dải rực rỡ của nắng chiều, trên đường dòng xe cộ không ngừng tuôn chảy.
Gió đêm mang theo hơi ấm, thổi tung mái tóc của họ, ánh hoàng hôn buông xuống trên người họ, kéo dài bóng của hai người, chồng lấp lên nhau.
Giống như vô số lần trước đây.
————————
Ngang ngược vào đi, toy chịu được. Dạo này tác giả đổi giờ up chương nên mình cũng làm muộn hơn